Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Văn Hiên] Bé Ngoan

Chương 1

Tống Á Hiên là một bé ngoan, ít nhất là trong mắt giáo viên và những người chỉ nhìn lướt qua cậu ấy.

Tôi vẫn luôn giữ vững định kiến này kể từ ngày đầu tiên cái tên đó xuất hiện trong cuộc đời mình. 

Trùng Khánh tháng chín, cái nóng rát da rát thịt của mùa hè vẫn chưa chịu rời đi, quyện cùng một chút sương mù đặc trưng vào sáng sớm khiến không khí lúc nào cũng ngột ngạt. Bức tường gạch rêu phong của trường Trung học số 2 dường như cũng đổ mồ hôi.

Tôi là Lưu Diệu Văn, một thằng con trai chẳng có gì ngoài chút sức vóc và cái mác "đại ca" mà đám nam sinh trong trường tự phong. 

Đêm qua tôi lại vừa có một trận đấu chết dở ở võ đài ngầm dưới lòng đất. Gã đối thủ to xác hơn tôi một vòng đã kịp giáng cùi chỏ vào mạn sườn trái của tôi trước khi bị tôi hạ đo ván. 

Sáng nay tỉnh dậy, cả mảng sườn bầm tím, sưng tấy, đau đến mức thở mạnh cũng giống như bị ai đó dùng dao cứa vào thịt.

Vì thế, tôi đành ném chiếc áo sơ mi đồng phục trắng tinh tươm ra ngoài, mặc vội một chiếc áo ba lỗ màu đen ôm sát cơ thể bên trong, sau đó mới khoác hờ áo đồng phục, bỏ qua toàn bộ hàng cúc. 

Gió lùa vào mát mẻ đôi chút, và quan trọng nhất là lớp vải cứng cáp của đồng phục không cọ xát vào vết thương.

Cuộc sống của tôi vốn dĩ là một đường thẳng tẻ nhạt, ngập trong mùi mồ hôi, mùi máu, những lời mắng chửi thô tục ở võ đài và gánh nặng nợ nần từ gã cha tồi tệ để lại. 

Ở trường học, tôi chẳng buồn gây sự với ai, chỉ giữ thái độ lạnh nhạt, bởi vì tôi chẳng có thời gian và tâm trí đâu mà quan tâm đến những trò chơi trẻ con của đám học sinh cấp ba.

Cho đến buổi sáng ngày hôm đó.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Tống Á Hiên là ở quán bánh bao, xôi mặn của dì Trương nằm cách cổng trường chưa đầy năm mươi mét. 

Đám học sinh chen lấn xô đẩy, gào thét gọi món, vội vã nhét đồ ăn vào cặp rồi co giò chạy nước rút để kịp giờ vào lớp.

Giữa cái mớ hỗn độn ồn ào đến mức khiến đầu óc tôi ong ong, sự xuất hiện của cậu ấy giống như một thước phim quay chậm bị cắt ghép lỗi, hoàn toàn lạc quẻ so với mọi thứ xung quanh.

Cậu ấy đứng ở một góc khuất gần chõ hấp bánh bao đang bốc khói nghi ngút. Khói trắng mờ ảo lượn lờ quanh khuôn mặt, che đi một nửa ngũ quan nhưng không giấu được làn da trắng bóc, trắng đến mức gần như phát sáng dưới ánh nắng nhạt nhòa của buổi sớm. 

Tóc cậu ấy rất mềm, những lọn tóc đen nhánh ôm lấy vầng trán thanh tú. Áo đồng phục cài kín bưng đến tận chiếc cúc trên cùng sát yết hầu, nếp áo phẳng phiu không một vết nhăn, ống quần tây cắt may vừa vặn, dưới chân là đôi giày thể thao trắng sạch sẽ.

Nhưng điều khiến tôi chú ý không phải là vẻ ngoài quá đỗi xinh đẹp của một thằng con trai, mà là cách cậu ấy ăn.

Hai tay cậu ấy nâng niu một chiếc bánh bao thịt cừu to đùng, cẩn thận cắn từng miếng nhỏ li ti. Đám học sinh xung quanh lao qua lao lại, thỉnh thoảng có người xô phải vai cậu ấy, nhưng cậu ấy chỉ hơi lảo đảo, chớp chớp đôi mắt to tròn mang theo chút ngơ ngác, sau đó lại cúi xuống tiếp tục công cuộc nhai nuốt chậm rì rì của mình. 

Giống như một con lười bị lạc vào giữa bầy sói đói đang tranh giành thức ăn.

Tôi đứng khoanh tay dựa lưng vào cột đèn đường, nheo mắt nhìn cảnh tượng nực cười đó. Trong đầu tôi tự động bật ra một suy nghĩ: 

Kỹ năng sinh tồn của tên này chắc chắn là số âm. Với cái tốc độ đó, chuông reo vào lớp đánh xong ba hồi, cậu ta chắc vẫn chưa nhai xong một nửa cái bánh bao.

"Văn ca! Nhìn gì mà say sưa thế?" Thằng bạn thân Tống Hạo vỗ mạnh vào vai tôi, ánh mắt tò mò nhìn theo hướng tôi đang đứng.

Cái vỗ của nó trúng ngay gần mạn sườn trái khiến tôi khẽ rít lên một tiếng, gân xanh trên trán giật giật. 

Tôi hất tay nó ra, lạnh nhạt thu hồi ánh mắt: "Không có gì. Mua đồ ăn sáng xong chưa? Vào lớp thôi, ông đây buồn ngủ lắm rồi."

"Xong rồi, xong rồi! Đi thôi đi thôi, tiết đầu là của Lão Ban, đến muộn ổng lại tụng kinh cho nghe." Tống Hạo vừa nhai ngấu nghiến cái bánh trứng vừa lải nhải.

Tôi sải những bước dài bước qua cổng trường. Khi đi lướt qua góc đường đó, tôi liếc mắt nhìn lại.

Tên nhóc kia vẫn đang đứng đó, vừa vặn nuốt xong miếng bánh cuối cùng, lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn giấy tỉ mẩn lau khóe miệng. 

Khóe môi tôi vô thức giật giật. 

Thật sự là một tên kỳ lạ.

Bước vào lớp 11-3, tôi đi thẳng xuống bàn cuối cùng ở góc trong cùng cạnh cửa sổ, quẳng cặp sách lên bàn rồi gục mặt xuống hai cánh tay bắt đầu bổ sung giấc ngủ. 

Xung quanh ồn ào như cái chợ vỡ, tiếng chép bài tập, tiếng bàn luận về trận đấu bóng rổ hôm qua, tiếng nữ sinh trêu đùa nhau. Tôi nhắm nghiền mắt, cố gắng phớt lờ cơn đau âm ỉ ở sườn.

Tiếng chuông báo vào lớp vang lên, cắt đứt mọi âm thanh huyên náo. Lớp học đột ngột im phăng phắc như có ai đó vừa nhấn nút tắt tiếng. 

Tiếng giày da cồm cộp của chủ nhiệm Lão Ban vang lên đều đều trên hành lang.

Tôi khẽ cựa mình, đổi tư thế úp mặt sang một bên, hé nửa con mắt nhìn lên bục giảng.

Chương 2

"Được rồi, cả lớp trật tự." Lão Ban gõ gõ thước kẻ lên bàn giáo viên, hắng giọng.

"Hôm nay lớp chúng ta có một học sinh mới chuyển đến từ thành phố khác. Trùng hợp thay, em ấy lại là người đứng đầu toàn khối 11 trong kỳ thi khảo sát chất lượng đầu năm vừa rồi. Đừng để người ta mới đến đã chê cười kỷ luật của lớp 11-3 chúng ta. Các em phải học hỏi tinh thần học tập của bạn ấy, biết chưa?"

Cả lớp ồ lên một tiếng. Học bá đứng nhất khối? Chuyển đến cái lớp hạng trung như 11-3 này á? Đám nam sinh xì xào bàn tán, đám nữ sinh thì rướn cổ lên nhìn ra cửa lớp. 

Tôi hừ lạnh một tiếng trong lòng. Lại là thể loại học sinh ngoan ngoãn, mọt sách, cặp kính dày cộp và tính cách nhàm chán chứ gì. 

Tôi chẳng có hứng thú.

"Vào đi em." Lão Ban hướng mắt ra cửa, giọng nói hiếm hoi trở nên hiền từ dịu dàng.

Một thân ảnh dong dỏng cao bước qua bậu cửa. Ánh sáng của buổi sáng mùa thu hắt qua khung cửa sổ, chiếu lên mái tóc đen mềm mại, làm sáng bừng làn da trắng ngần. 

Không có cặp kính dày cộp nào cả, chỉ có đôi mắt to tròn trong veo hơi cụp xuống, giấu đi cảm xúc.

Không gian trong lớp bỗng chốc rơi vào một khoảng tĩnh lặng kỳ dị, kéo dài chừng ba giây, sau đó lập tức bùng nổ.

"Trời ơi! Đẹp trai quá!"

"Đây là học sinh giỏi á? Cậu ấy giống ngôi sao mới debut hơn đó!"

"Tiên tử giáng trần à..."

Đám nữ sinh kích động thì thầm to nhỏ, mấy thằng nam sinh cũng trố mắt nhìn. Tôi lười biếng nâng mí mắt lên, ngay lập tức khựng lại.

Chiếc áo đồng phục cài kín cúc cổ. Đôi giày thể thao trắng tinh. Gương mặt tĩnh lặng không gợn sóng. 

Là tên nhóc nhai bánh bao chậm rì ở cổng trường ban sáng.

"Em tự giới thiệu về mình đi." Lão Ban mỉm cười khuyến khích.

Cậu nhóc đứng trên bục giảng, ánh mắt hờ hững lướt qua mấy chục khuôn mặt đang đầy vẻ mong chờ bên dưới. 

Không có lấy một nụ cười, cũng chẳng có chút bối rối nào. Cậu ấy chậm chạp cầm viên phấn lên, viết ba chữ thật nắn nót, rõ ràng lên bảng đen. 

Chữ viết phiêu dật, thanh cốt, vô cùng đẹp mắt.

Sau đó, cậu ấy xoay người lại, giọng nói trong trẻo nhưng không có chút phập phồng cảm xúc nào vang lên, đều đều, ngắn gọn: "Tống Á Hiên. Mong được giúp đỡ."

Chỉ có đúng sáu chữ. Sau đó là sự im lặng đến con muỗi đi qua còn nghe được tiếng vỗ cánh.

Lão Ban dường như đã quen với tính cách trầm mặc này, hoặc do thành tích quá khủng của Tống Á Hiên đã san bằng mọi khuyết điểm về kỹ năng giao tiếp, thầy chỉ cười xòa:

"Được rồi, Tống Á Hiên ít nói, các em nhớ phải nhiệt tình giúp đỡ bạn hòa nhập nhé. Để xem nào... chỗ ngồi..."

Lão Ban đảo mắt nhìn quanh lớp. Chỗ trống hiện tại không nhiều. Tôi lơ đãng nhìn theo ánh mắt của ông ấy, đột nhiên có một linh cảm chẳng lành. 

Bên cạnh tôi, chỗ của Tống Hạo vừa bị chuyển đi tuần trước vì nó nói chuyện quá nhiều, hiện đang để trống.

Nhưng dường như Lão Ban không muốn ném đóa hoa cao ngạo quý giá của mình xuống bãi rác cuối lớp là tôi, nên ông ấy chỉ tay vào dãy bàn thứ ba:

"Tạm thời Á Hiên ngồi cạnh lớp phó học tập ở dãy thứ ba đi. Tuần sau kiểm tra định kỳ xong chúng ta sẽ sắp xếp lại sau."

Tống Á Hiên khẽ gật đầu, ôm chặt chiếc cặp sách trước ngực, chậm chạp bước xuống lối đi.

Lối đi giữa các dãy bàn khá hẹp. Khi cậu ấy đi ngang qua dãy bàn áp chót, một thằng nhóc nam sinh mải vươn người ra sau đùa giỡn vô tình hích khuỷu tay vào người Tống Á Hiên. 

Cú huých không mạnh, nhưng đối với một người đi đường mà ánh mắt dường như luôn trôi lơ lửng ở một vũ trụ khác như cậu ấy, chừng đó là đủ để mất thăng bằng.

Cuốn sách bài tập từ trong tay cậu ấy rơi bộp xuống đất, trượt dài trên mặt sàn rồi dừng lại ngay sát mũi giày thể thao của tôi.

Tống Á Hiên khựng lại. Cậu ấy quay người, chậm chạp cúi xuống.

Lúc đó, tôi đang buông thõng một cánh tay xuống khỏi mặt bàn. Khi cậu ấy vươn tay ra nhặt cuốn sách, những đầu ngón tay hơi lạnh, nhợt nhạt của cậu ấy vô tình sượt qua mu bàn tay có những đốt xương thô ráp, in hằn những vết xước mờ mờ từ trận đánh đêm qua của tôi.

Tống Á Hiên nhặt cuốn sách lên. Cậu ấy từ từ ngẩng đầu. Hai ánh mắt va vào nhau giữa không trung.

Khoảng cách rất gần, gần đến mức tôi có thể nhìn thấy hàng lông mi cong dài của cậu ấy hơi rung lên.

Đôi mắt ấy rất đẹp, trong veo như hồ nước mùa thu, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một sự tĩnh mịch, hờ hững đến lạ. 

Tống Á Hiên rất kì lạ. Cậu ấy không có sự e dè của học sinh mới, không có sự phán xét khi nhìn thấy bộ dạng cà lơ phất phơ không cài cúc áo của tôi, cũng chẳng có một tia sáng dao động nào. 

Cậu ấy chỉ đơn giản là nhìn tôi chừng vài giây, rồi lại chậm rãi đứng thẳng người dậy, bước tiếp về chỗ ngồi của mình, coi như tôi chỉ là một phần của phông nền lớp học.

Tôi ngồi thẳng người dậy, tựa lưng vào tường, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo.

Tống Á Hiên. Học sinh giỏi. Ít nói. Chậm chạp. Ngoan ngoãn.

Một người hoàn toàn thuộc về thế giới ánh sáng, nơi có bảng vàng thành tích, những lời ngợi khen và con đường tương lai trải đầy hoa hồng. 

Còn tôi, Lưu Diệu Văn, là kẻ ngụp lặn trong bùn lầy, lấy nắm đấm và máu để đổi lấy từng bữa cơm qua ngày. 

Chúng tôi là hai đường thẳng song song, vốn dĩ không nên có bất kỳ điểm giao cắt nào.

Tôi đã nghĩ như vậy, vào buổi sáng ngày hôm đó.

Chương 3

Tống Á Hiên là một bé ngoan, nhưng phản xạ thần kinh của bé ngoan này dường như lại tỷ lệ nghịch hoàn toàn với chỉ số IQ cao ngất ngưởng của cậu ấy.

Chỉ mất đúng một buổi sáng để tôi, và có lẽ là cả cái lớp 11-3 này, nhận ra sự thật nực cười đó.

Thành tích đứng nhất khối của Tống Á Hiên quả thực không phải là hư danh. 

Trong tiết Toán của ông thầy hói khó tính nhất trường, khi cả lớp đang im thin thít ngồi cắn bút trước một bài toán hình học không gian phức tạp trên bảng, thì đóa hoa cao ngạo ngồi ở dãy bàn thứ ba kia lại đang... ngẩn người. 

Cậu ấy chớp chớp mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bút bi trong tay ngừng xoay từ lúc nào, dáng vẻ rõ ràng là tâm hồn đã treo ngược cành cây.

Thầy hói bắt được quả tang, đập bàn gọi Tống Á Hiên đứng dậy trả lời.

Cả lớp nín thở chờ xem kịch hay, còn tôi thì lười biếng chống cằm chờ đợi dáng vẻ bối rối của tên mọt sách. 

Tống Á Hiên chậm chạp đứng lên, liếc mắt nhìn lướt qua các dữ kiện trên bảng đen chừng ba giây, sau đó dùng chất giọng đều đều, không chút phập phồng cảm xúc, đọc rành rọt từng bước giải quyết bài toán, thậm chí còn đưa ra một cách giải phụ ngắn gọn hơn đáp án trong sách giáo khoa. 

Thầy hói cứng họng, đám học sinh há hốc mồm, còn Tống Á Hiên thì sau khi nhận được cái gật đầu của thầy, lại ngoan ngoãn ngồi xuống, tiếp tục quay đầu ra cửa sổ... ngẩn người.

Đỉnh cao của sự thông minh. Nhưng cũng là tận cùng của sự ngốc nghếch trong sinh hoạt.

Đến giờ nghỉ giải lao, tôi ngồi gục mặt xuống bàn ngủ bù, nhưng ánh mắt xui rủi thế nào lại liếc trúng bóng lưng thẳng tắp của người ngồi dãy thứ ba. 

Tống Á Hiên lấy từ trong cặp ra một chai nước khoáng. Cậu ấy vặn nắp. Không mở được. Cậu ấy nhíu mày, đổi tay, dùng sức vặn lại. Vẫn không mở được.

Bình thường, người ta không mở được chai nước thì sẽ nhờ bạn bè xung quanh, hoặc lấy giấy ăn lót tay để tăng ma sát. 

Nhưng học sinh giỏi của chúng ta thì lại khác. Cậu ấy cứ thế ngồi im như tượng, hai tay ôm lấy chai nước khoáng, cúi đầu nhìn chằm chằm vào cái nắp nhựa màu xanh như thể đang cố gắng dùng sóng não để phá vỡ cấu trúc phân tử của nó vậy. 

Cậu ấy nhìn chai nước suốt mười lăm phút nghỉ giải lao.

Tôi ở phía sau nhìn đến mức huyệt thái dương giật giật, lồng ngực tự nhiên dâng lên một cỗ bực bội khó hiểu. 

Khỉ thật, cái nắp chai vặn hờ một cái là ra, tên ngốc đó không có lấy một chút lực tay nào sao? 

Ngay lúc tôi định phi phiền phức lên phía trước, giật lấy chai nước vặn tung ra cho khuất mắt, thì lớp phó học tập ngồi cạnh cậu ấy đã kịp thời phát hiện, ân cần giúp đỡ. 

Tống Á Hiên nhận lại chai nước, chậm chạp nói một câu cảm ơn, hai gò má trắng bóc hơi ửng lên một tầng hồng nhạt vì xấu hổ.

Tôi hừ lạnh, đá chân vào ngăn bàn đánh "rầm" một tiếng, kéo áo khoác trùm kín đầu, nhắm mắt lại. 

Đúng là một tên thiếu gia yếu ớt được nuông chiều từ bé.

Đến giờ nghỉ trưa, sự kém cỏi trong kỹ năng sinh tồn của Tống Á Hiên lại một lần nữa được nâng lên tầm cao mới.

Khu nhà ăn của trường Trung học số 2 vốn là một chiến trường sinh tử. Cứ chuông reo là hàng trăm con người lao vào nhau như ong vỡ tổ. 

Tôi vốn ghét ồn ào, thường thì Tống Hạo sẽ đi mua bánh mì hoặc tôi nhịn luôn bữa trưa. 

Nhưng hôm nay, Tống Hạo bị gọi lên phòng giáo viên, dạ dày tôi lại biểu tình dữ dội nên đành phải lết xác xuống nhà ăn.

Giữa một rừng người chen lấn xô đẩy, tôi dễ dàng nhận ra Tống Á Hiên. Mái tóc đen mềm mại và làn da trắng đến chói mắt kia giống như một chiếc bóng đèn giữa đám người lố nhố. 

Cậu ấy bưng khay cơm inox, ngoan ngoãn đứng xếp hàng ở quầy thức ăn số 3.

Nhưng vấn đề là, với cái dáng vẻ chậm chạp, không biết tranh giành, bị người ta vô tình huých vai một cái liền theo phản xạ lùi lại hai bước của cậu ấy... thì đến kiếp sau cũng không mua được thức ăn ngon.

Tôi đứng ở quầy số 1, vừa gặm đùi gà nướng vừa híp mắt quan sát. Có ít nhất bốn, năm đứa nam sinh khối 10 đã ngang nhiên chen ngang lên trước mặt Tống Á Hiên. 

Nhưng bé ngoan của chúng ta không hề tức giận. Cậu ấy chỉ chớp mắt, lẳng lặng lùi lại phía sau, kiên nhẫn chờ đợi.

Kết quả? Khi đến lượt Tống Á Hiên, khay thức ăn của cậu ấy chỉ còn lại đúng một phần cơm trắng lèo tèo, một ít bắp cải xào nhạt nhẽo và vài miếng đậu phụ sốt cà chua nát bươm. 

Thảm thương đến mức chó cũng chê.

Vậy mà Tống Á Hiên vẫn thản nhiên bưng khay cơm đó tìm một góc khuất, ngồi xuống, gắp từng cọng bắp cải nhai chậm rãi. 

Bộ dạng giống hệt như một con thỏ ngốc nghếch bị nhốt trong lồng kính, mặc kệ thế giới xung quanh đảo điên, chỉ tập trung vào việc gặm cà rốt của mình.

"Đại ca, anh nhìn cái gì mà chăm chú thế? Đùi gà rớt ra ngoài rồi kìa!" Tống Hạo từ đâu chui ra, vỗ đét vào lưng tôi một cái.

Tôi giật mình thu hồi ánh mắt, lạnh lùng ném khúc xương gà vào thùng rác rỗng tuếch bên cạnh: "Nhìn một thằng ngốc."

Nói rồi, tôi quay gót bước thẳng ra khỏi nhà ăn. Cảm giác bực bội trong lồng ngực ban sáng lại xuất hiện, thậm chí còn mãnh liệt hơn. 

Tôi chẳng hiểu tại sao mình lại đi bận tâm đến một kẻ xa lạ yếu ớt đến mức không biết tự bảo vệ quyền lợi của bản thân như thế. 

Ở cái xã hội thối nát mà tôi đang sống, những kẻ như Tống Á Hiên nếu bị ném ra ngoài đường, chắc chắn sẽ bị gặm đến mảnh xương cũng không còn.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play