Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

One Short // AllGav // AllNegav

Lừa dối? / CapGav / p1

Lina
Lina
=)))
Lina
Lina
có vẻ toi off hơi lâu rồi nhỉ 🤓
Lina
Lina
Tại toi thi muộn nên nghỉ hè cũng muộn💔
Lina
Lina
Hôm qua thứ 3 mới thi xong, giờ nghỉ cả tuần, thứ 7 đi chơi💗
---
Lừa dối?
CapGav / p1
-
An nổi tiếng là kiểu người chỉ cần bước vào phòng là cả đám im bặt. 20 tuổi, tóc bạch kim, mắt lạnh, mặc sơ mi đen thôi cũng đủ khiến người ta né đường. Dòng họ toàn người máu mặt, từ nhỏ đã sống giữa mùi thuốc súng, tiếng chửi và luật lệ ngầm. Ai gặp cũng sợ. Ai phản cũng biến mất rất nhanh.
An chưa từng cúi đầu trước ai. Cho tới khi gặp người đó.
Lúc yêu vào, An lụy tới mức không ai tin nổi. Đàn em từng thấy An một mình ngồi trong xe lúc 3 giờ sáng chỉ để chờ một tin nhắn. Điện thoại sáng lên là mắt An nhìn ngay, nhưng thấy không phải người kia thì lại tắt màn hình, im lặng.
Có lần đang họp với mấy ông lớn, người kia nhắn đúng một câu
Bạn gái
Bạn gái
💬Em mệt.
An đứng dậy bỏ cả cuộc họp. Mấy người còn lại không dám cản. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng An đáng sợ lắm. Nhưng lúc yêu thì mềm đến tội.
Người kia giận, An không cáu. Chỉ ngồi im, cúi đầu nghe mắng. Bị block thì đổi số khác nhắn xin lỗi. Đêm nào cũng thức chờ đối phương ngủ mới chịu ngủ theo.
Có hôm người kia nói đùa
Bạn gái
Bạn gái
Hay mình thử chia tay đi?
An im luôn. Cả đêm hôm đó hút hết gần nửa bao thuốc, mắt đỏ ngầu mà vẫn nhắn
dta || Negav
dta || Negav
Đừng bỏ anh lại được không...
Cái đáng sợ nhất là An thật sự yêu rất sâu. Sâu tới mức cả cái thế giới đầy bạo lực kia cũng không kéo nổi An ra khỏi người đó.
đàn em
đàn em
Anh An mà mất người đó chắc điên mất.
Vì bình thường An lạnh bao nhiêu, lúc lụy lại thương bấy nhiêu. Một thằng mafia khiến cả thành phố rén ngang, cuối cùng lại chỉ cần một người ôm mình rồi nói
Bạn gái
Bạn gái
em vẫn ở đây mà.
là đủ ngoan hẳn.
-
Người ngoài nhìn An kiểu: “Thằng này mà yêu ai chắc người đó khổ.” Ai ngờ yêu xong cái đổi tính luôn. Bớt đánh nhau. Bớt thức đêm. Đi đâu cũng báo. Đàn em rủ đi bar thì nhắn: “Không đi, người yêu tao không thích.” Cả đám đứng hình.
Có lần đàn em thấy An ngồi trong phòng, tóc bạch kim rũ xuống, đang cặm cụi học nấu mì kim chi vì người kia bảo đói. Một thằng từng cầm dao không run tay, giờ bị dầu bắn trúng tay còn “á” lên vì sợ người kia la. Mà An mê người ta dữ lắm.
Đang họp cũng tranh thủ nhắn
dta || Negav
dta || Negav
💬Ăn chưa?
dta || Negav
dta || Negav
💬Ngủ sớm đi.
dta || Negav
dta || Negav
💬Nhớ anh không?
Bị seen cái bắt đầu mất hồn.
đàn em
đàn em
Anh An, lô hàng-
dta || Negav
dta || Negav
Chờ chút, người yêu tao chưa rep.
Má nhìn vừa buồn cười vừa thương. Cái kiểu người như An á, không yêu thì thôi. Chứ đã yêu là đem hết cái phần dịu dàng hiếm hoi của đời mình đưa cho đúng một người. Nên ai thấy An ngoan đi, không còn nổi điên vô cớ nữa… là biết: An đang được yêu thật lòng.
-
Kho hàng tối om. Mùi máu, mùi sắt với tiếng la hét lẫn vào nhau đến ngột ngạt. An đứng giữa đám người, áo sơ mi đen dính vài vệt đỏ, tóc bạch kim rũ trước mắt. Tay cầm súng, lạnh tới mức đám đàn em quanh đó chẳng ai dám thở mạnh. Dưới nền là thằng vừa kéo người tới quậy băng An. Mặt bê bết máu nhưng vẫn cười khinh.
dta || Negav
dta || Negav
//Chĩa thẳng súng vào đầu nó.//
Ánh mắt An lúc đó đáng sợ thật. Không phải kiểu nổi điên mất kiểm soát… mà là kiểu thất vọng tới lạnh người.
Vì tối qua, chính An đã thấy người mình yêu hôn Trần Khải.
Không làm ầm. Không đánh ghen. An chỉ đứng nhìn vài giây rồi cười nhạt, quay đi. Ai cũng tưởng An không đau. Nhưng về tới nhà, An ngồi dưới sàn tới sáng. Mắt đỏ hết, khóc tới khàn giọng mà vẫn không đụng một điếu thuốc nào.
Có đàn em từng bảo
đàn em
đàn em
Anh hút đi cho đỡ stress.
dta || Negav
dta || Negav
//Lắc đầu// Tao không thích mùi đó.
Thế nên mỗi lần đau thật, An chỉ im lặng rồi khóc thôi. Mà cái kiểu người như An… khóc còn đáng sợ hơn nổi điên.
-
Tiếng cò súng vang lên.
Trần Khải
Trần Khải
//Quỳ dưới đất bắt đầu hoảng// A-An…
Đúng lúc đó, cửa bật mở.
Bạn gái
Bạn gái
//chạy vào, mặt trắng bệch// An! Đừng!
Cả kho im phăng phắc.
Bạn gái
Bạn gái
//Chắn trước mặt Trần Khải, giọng run run// Xin anh… tha cho ảnh đi…
dta || Negav
dta || Negav
//Đứng im. Mắt nhìn người mình yêu đang bảo vệ thằng khác//
Mấy giây đó dài tới mức nghẹt thở.
dta || Negav
dta || Negav
//bật cười//
Nhưng tiếng cười nghe buồn khủng khiếp.
dta || Negav
dta || Negav
//Hạ súng xuống một chút, khàn giọng// Em biết không…
dta || Negav
dta || Negav
Từ đầu tới cuối… anh chưa từng làm em sợ.
dta || Negav
dta || Negav
Vậy mà giờ em lại đứng chắn trước mặt người khác để xin anh tha mạng?
Bạn gái
Bạn gái
//Cứng người//
dta || Negav
dta || Negav
//Im vài giây rồi quay mặt đi, giọng nhỏ hẳn// Đưa nó đi đi.
Đàn em còn chưa kịp phản ứng thì An đã ném khẩu súng xuống bàn. Không ai thấy rõ nét mặt An lúc đó. Chỉ thấy vai An run nhẹ. Vì rốt cuộc, thứ làm An đau nhất chưa bao giờ là phản bội. Mà là người An yêu… chọn bảo vệ người khác trước mặt An.
-
Cửa kho đóng lại.
Tiếng bước chân của người kia cùng Trần Khải xa dần, để lại cả khoảng im lặng nặng tới khó thở. Không ai dám lên tiếng. Khẩu súng vẫn nằm trên bàn. An đứng im cạnh đó, đầu cúi thấp, tóc bạch kim che gần hết mắt.
đàn em
đàn em
//Đánh liều gọi// Anh An…
dta || Negav
dta || Negav
//Không trả lời. Mãi một lúc sau mới nghe giọng khàn đặc// Ra ngoài hết đi.
Cả đám lập tức rời đi.
-
Kho hàng rộng thênh. Chỉ còn mình An. An ngồi xuống chiếc ghế sắt, chống khuỷu tay lên đầu gối rồi cúi gằm mặt. Lần đầu tiên sau rất lâu… An thấy mệt.
Không phải mệt vì đánh nhau. Không phải vì bị phản. Mà là cảm giác tim mình bị bóp nghẹt từng chút một. An nhớ lúc người kia từng ôm mình, cười bảo
Bạn gái
Bạn gái
Anh dữ với ai thì dữ, chứ với em phải ngoan đó.
Rồi nhớ cảnh vừa nãy. Cũng người đó. Đứng chắn trước mặt Trần Khải. Xin An tha cho hắn.
An bật cười nhỏ, nhưng cười xong mắt lại đỏ lên. Thật ra An hiểu chứ. Nếu người kia không chạy vào… hôm nay chắc chắn có người chết. An chưa bao giờ là người tốt. Bản thân An cũng biết điều đó.
Nhưng cái đau là ở chỗ… dù biết mình đáng sợ, An vẫn từng hy vọng người kia sẽ chọn đứng cạnh mình. Chỉ một lần thôi cũng được.
-
Đêm đó An không về nhà.
Đàn em tìm thấy An trên sân thượng của tòa nhà cũ trong địa bàn. Ngồi co ro trên ghế nhựa, mặc đúng cái áo sơ mi dính máu hồi chiều. Gió thổi mạnh. An ôm mặt khóc im lặng. Không đập đồ. Không nổi điên. Không hút thuốc hay uống rượu tới mất ý thức. Chỉ ngồi đó khóc như một thằng nhóc bị bỏ lại.
đàn em
đàn em
//Nhìn mà xót// Anh… quên người đó không được hả?
dta || Negav
dta || Negav
//Cười nhạt, mắt còn đỏ// Nếu quên được…
dta || Negav
dta || Negav
Tao đã không tha cho Trần Khải.
---
Lina
Lina
hê hê
Lina
Lina
mình viết otp theo yêu cầu, nếu k có yêu cầu thì mình sẽ quanh quẩn ở rhygav, capgav,...
20/5/2026

Lừa dối? / CapGav / p2

NovelToon
Lina
Lina
🤓😘
---
Lừa dối?
CapGav / p2
-
Mấy ngày sau, cả giới ngầm bắt đầu đồn.
An thay đổi thật rồi. Không còn xuất hiện ở bar. Không còn đánh nhau vô cớ. Cũng chẳng nổi nóng như trước. Thậm chí có mấy vụ đàn em xử không gọn
dta || Negav
dta || Negav
//lạnh mặt// Làm lại.
Rồi thôi. Càng như vậy càng đáng sợ. Vì ai theo An lâu đều biết: Một khi An im lặng quá mức… là đang đau tới tận cùng.
-
Đêm đó trời mưa lớn. An ngồi trong căn penthouse tối om, chỉ có ánh đèn ngoài cửa kính hắt vào gương mặt tái nhợt. Điện thoại vẫn còn đoạn chat cũ.
Bạn gái
Bạn gái
💬Anh nhớ ngủ sớm.
Bạn gái
Bạn gái
💬Mai em qua.
Bạn gái
Bạn gái
💬Em nhớ anh.
An đọc đi đọc lại như thằng điên. Rồi cuối cùng cũng bấm gọi. Một lần. Hai lần. Không ai nghe máy. An cúi đầu, bật cười khàn khàn.
Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra.
đàn em
đàn em
//bước vào, vẻ mặt khó xử// Anh An...
đàn em
đàn em
chị ấy đang ở dưới...
dta || Negav
dta || Negav
//tay khựng lại//
-
Người kia đứng dưới sảnh, cả người ướt mưa.
Bạn gái
Bạn gái
//Vừa thấy An bước ra, mắt đã đỏ lên// Em muốn nói chuyện.
dta || Negav
dta || Negav
//Nhìn một lúc lâu mới lên tiếng// Nói đi.
Giọng bình thản tới đáng sợ.
Bạn gái
Bạn gái
//Cắn môi// Hôm đó em chắn cho Trần Khải… không phải vì em yêu ảnh.
dta || Negav
dta || Negav
//không đáp//
Bạn gái
Bạn gái
Ảnh cứu em trước đây.
Bạn gái
Bạn gái
Nếu hôm đó anh bắn thật… em sẽ ám ảnh cả đời.
dta || Negav
dta || Negav
//Nhìn sang chỗ khác, cười nhạt// Vậy còn anh?
Bạn gái
Bạn gái
//nghẹn họng//
dta || Negav
dta || Negav
//Bước tới gần hơn, mắt đỏ nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh// Em có biết lúc em đứng trước mặt hắn…
dta || Negav
dta || Negav
Anh đã nghĩ cái gì không?
Im lặng. Rồi An cười rất khẽ
dta || Negav
dta || Negav
Anh nghĩ… à, hóa ra tới cuối cùng em vẫn chọn người khác.
Bạn gái
Bạn gái
//Lập tức lắc đầu// Không phải!
An nhìn người trước mặt. Người mình yêu nhất. Cũng là người khiến An đau nhất. Rồi cuối cùng An chỉ hỏi nhỏ
dta || Negav
dta || Negav
Em có từng thương anh thật không?
Câu hỏi đó làm người kia đứng chết lặng. Vì một thằng như An… có thể chịu dao, chịu đạn, chịu bị cả thế giới ghét. Nhưng lại không chịu nổi cảm giác mình không được yêu.
Người con gái đó không trả lời. Chỉ im lặng nhìn An thật lâu. Rồi quay lưng rời đi. Cánh cửa khép lại. An đứng nguyên tại chỗ. Không giữ. Không đuổi theo. Cũng không gọi tên. Chỉ lặng lẽ nhìn khoảng không trước mặt, như thể vừa mất đi thứ quan trọng nhất đời mình.
-
Hôm sau.
Trụ sở của An đông hơn bình thường. Đàn em dẫn vào một người lạ mặt.
Cậu ta cao ráo, tóc đen, nhìn còn khá trẻ. Mới 19 tuổi. Tên là Đức Duy. Điều khiến mọi người ngạc nhiên là vừa bước vào, Duy đã quỳ xuống trước mặt An.
Cả phòng chết lặng.
đàn em
đàn em
//Nhíu mày// Mày làm gì vậy?
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
//Vẫn quỳ// Xin anh cho em gia nhập.
An đang ngồi xem tài liệu, nghe vậy cũng chỉ ngẩng đầu lên một chút.
dta || Negav
dta || Negav
//Ánh mắt lạnh nhạt// Lý do?
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
//Cúi đầu// Em cần tiền.
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
Và em cần người chống lưng.
dta || Negav
dta || Negav
//Chống cằm nhìn cậu ta//
Trong giới này, người tới xin gia nhập nhiều lắm. Nhưng quỳ ngay từ đầu thì hiếm.
dta || Negav
dta || Negav
Tao không nhận người yếu.
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
Em không yếu. Cho em cơ hội chứng minh.
Cả phòng bắt đầu xì xào
An vẫn không biểu cảm
Một lúc sau mới hỏi
dta || Negav
dta || Negav
Biết tao là loại người gì không?
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
//Gật đầu// Biết. Ai cũng sợ anh.
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
Nhưng em không tới đây vì sợ.
Lần đầu tiên trong ngày, An hơi nhướng mày.
đàn em
đàn em
//Đứng cạnh ghé tai// Anh An, nhìn nó liều thật. Hay đuổi đi?
dta || Negav
dta || Negav
//Không trả lời//
An chỉ nhìn Duy thêm vài giây. Lạ ở chỗ. Thằng nhóc này đang quỳ, nhưng ánh mắt lại rất thẳng. Không nịnh nọt. Không run rẩy. Cũng không giả vờ gan dạ. Giống như đã suy nghĩ rất kỹ rồi mới tới đây.
Cuối cùng An đứng dậy.
dta || Negav
dta || Negav
//Bước tới trước mặt Duy// Ngẩng đầu lên.
Duy làm theo. Bốn mắt chạm nhau.
dta || Negav
dta || Negav
Nếu một ngày mày hối hận thì sao?
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
//Cười//
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
Vậy thì lúc đó tính sau.
Thằng này rất ngu. Hoặc rất gan.
dta || Negav
dta || Negav
//Nhìn Duy một lúc lâu//
Rồi quay người về ghế. Ném xuống một câu
dta || Negav
dta || Negav
Cho nó thử việc.
Cả phòng ngẩn ra. Duy cũng bất ngờ.
Nhưng chưa kịp vui thì An nói tiếp
dta || Negav
dta || Negav
Một tháng. Không đạt yêu cầu thì biến.
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
//Lập tức đứng dậy. Khóe môi cong lên// Cảm ơn anh An.
An không đáp. Chỉ cúi xuống tiếp tục xem tài liệu. Nhưng không ai biết rằng... Đó là lần đầu tiên sau nhiều ngày, An chịu để tâm tới một người mới.
-
Ban đầu, ai trong băng cũng nghĩ Duy sẽ bị đuổi khỏi phòng An trong vòng vài ngày. Nhưng một tuần trôi qua. Rồi hai tuần. Rồi một tháng. Duy vẫn ở đó.
Điều kỳ lạ là Duy rất biết chừng mực. Không tò mò chuyện riêng của An. Không tự ý động vào đồ đạc. Không hỏi về người cũ. Không hỏi về những đêm An thức trắng nhìn ra cửa sổ. Có những lúc An ngồi một mình hàng giờ. Duy chỉ lặng lẽ đặt một ly cà phê xuống bàn. Hoặc để sẵn bữa ăn. Rồi đi mất. Không nói gì.
Một tối. An đang xử lý tài liệu thì phát hiện trên bàn có hộp thuốc cảm.
dta || Negav
dta || Negav
//Nhíu mày// Ai để đây?
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
//Từ trên giường ngẩng đầu lên//
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
Em.
dta || Negav
dta || Negav
Tao có bệnh đâu.
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
Ba hôm nay anh ho liên tục.
dta || Negav
dta || Negav
...
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
Với lại anh đang sốt nhẹ.
dta || Negav
dta || Negav
...
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
Em sờ trán rồi.
dta || Negav
dta || Negav
//Ngẩng phắt đầu lên// Mày làm gì?
hdd || Captain Boy
hdd || Captain Boy
//Cười// Anh ngủ quên trên bàn. Em kiểm tra thôi.
Lần đầu tiên sau rất lâu, An không biết nói gì.
Dần dần. Duy xuất hiện trong cuộc sống của An nhiều hơn. Lúc đầu chỉ là bạn cùng phòng. Sau thành người hỗ trợ. Rồi thành người đi cùng An trong nhiều công việc. An bắt đầu giao cho Duy những việc quan trọng hơn. Đi nhận hàng. Đàm phán. Quản lý vài nhóm nhỏ. Điều đó khiến cả băng ngạc nhiên. Vì An vốn cực kỳ khó tin người.
Có lần trong cuộc họp.
đàn em
đàn em
Anh An, chuyện này giao cho Duy thật à?
dta || Negav
dta || Negav
đàn em
đàn em
Nhỡ nó phản thì sao?
dta || Negav
dta || Negav
//Bình thản đặt bút xuống// Nó không phản.
Cả phòng im luôn. Không phải vì câu nói. Mà vì cách An nói. Giống như đó là điều hiển nhiên.
-
Cơn bão đổ xuống thành phố từ chiều. Mưa như trút nước, gió đập vào cửa kính rung lên từng hồi. An ngồi trong phòng họp. Trước mặt là chiếc điện thoại vẫn không liên lạc được với Duy. Một cuộc gọi. Hai cuộc gọi. Mười cuộc gọi. Không ai bắt máy.
Ban đầu An nghĩ Duy chỉ gặp chuyện gì đó. Nhưng tới nửa đêm. Tin tức truyền về. Trần Khải dẫn người tiến vào địa bàn. Rất nhiều người. Có chuẩn bị từ trước. Có nội gián cung cấp thông tin. Không khí trong phòng lập tức căng như dây đàn.
đàn em
đàn em
//Đập bàn// Chắc chắn có người phản bội!
An đứng dậy. Ánh mắt lạnh ngắt. Trong đầu lại hiện lên một gương mặt. Nhưng An lập tức gạt đi. Không. Không thể là Duy.
-
Cuộc đụng độ diễn ra giữa tiếng mưa và sấm chớp. Hai bên đối mặt trong khu nhà kho cũ. An dẫn đầu. Trần Khải đứng phía đối diện. Khóe miệng mang theo nụ cười đắc thắng. Rồi từ phía sau đám người của Khải... Một bóng người bước ra. Áo khoác đen. Tóc ướt đẫm vì mưa. Là Duy.
Khoảnh khắc đó. Cả thế giới như im bặt. Đàn em bên An chết lặng. Có người không tin nổi dụi mắt. An cũng không nói gì. Chỉ nhìn. Duy đứng cạnh Trần Khải. Không bước sang. Không giải thích. Cũng không nhìn An.
Trần Khải
Trần Khải
//Bật cười// Ngạc nhiên không? Người mày tin nhất. Lại là người của tao.
Tiếng cười vang giữa mưa. An vẫn im lặng. Ánh mắt dừng trên Duy. Chờ một lời phủ nhận. Một câu giải thích. Bất cứ thứ gì. Nhưng không có.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Kế hoạch bị lộ. Đường rút bị chặn. Người của An bị chia cắt. An chống trả quyết liệt nhưng cuối cùng vẫn bị áp đảo bởi quân số đông hơn. Một cú đánh mạnh khiến An khuỵu xuống. Mưa tạt vào mặt. Tiếng sấm nổ vang trên trời. Mấy tên đàn em của Khải giữ chặt vai An. Ép anh quỳ xuống nền đất ướt.
-
Trần Khải nhìn cảnh đó, nở nụ cười hài lòng.
Rồi hắn quay sang Duy. Ném cho cậu một khẩu súng.
Trần Khải
Trần Khải
Chứng minh lòng trung thành đi.
Cả không gian im lặng. Khẩu súng nằm trong tay Duy. Lạnh ngắt.
Trần Khải
Trần Khải
//Hất cằm về phía An// Bắn nó. Không bắn thì người nằm xuống sẽ là mày.
Mấy tên đàn em xung quanh cười cợt. Chúng nghĩ Duy sẽ do dự. Dù sao cũng từng ở cùng phòng. Từng được An tin tưởng.
Nhưng Duy không nói gì. Chỉ chậm rãi giương súng lên. Nòng súng hướng thẳng về phía An. Một cách dứt khoát. Không run tay. Không lưỡng lự.
An nhìn Duy. Ánh mắt rất bình tĩnh. Bình tĩnh đến mức khiến người khác khó chịu. Không hỏi tại sao. Không cầu xin. Không trách móc. Chỉ nhìn người mình từng tin tưởng nhất.
Duy siết chặt khẩu súng. Ngón tay đặt lên cò. Tiếng mưa. Tiếng gió. Tiếng sấm. Tất cả như hòa thành một thứ âm thanh hỗn loạn. Rồi...
Đoàng
-
Tiếng súng vang lên. An ngã xuống nền đất. Đám người của Khải lập tức reo hò.
Trần Khải
Trần Khải
//Cười lớn// Tốt lắm!
Nhưng đúng lúc đó. Tiếng còi xe vang lên từ xa. Một chiếc. Rồi nhiều chiếc. Ánh đèn xanh đỏ quét xuyên màn mưa.
Một tiếng quát lớn vang lên
Cảnh sát
Cảnh sát
Cảnh sát đây! Tất cả bỏ vũ khí xuống!
Cả khu kho lập tức hỗn loạn.
Trần Khải
Trần Khải
//Biến sắc// Chết tiệt!
Không ai hiểu chuyện gì xảy ra. Chỉ trong vài giây, lực lượng chức năng đã tràn vào từ nhiều hướng. Tiếng hô hoán. Tiếng bước chân. Tiếng người bỏ chạy. Mọi thứ rối tung.
Giữa khung cảnh hỗn loạn đó. Duy đứng bất động. Nhìn về nơi An vừa ngã xuống. Lần đầu tiên trong đêm. Gương mặt cậu không còn vẻ lạnh lùng nữa. Mà chỉ còn sự căng thẳng đến nghẹt thở. Như thể đang chờ đợi điều gì đó. Một điều mà không ai ngoài Duy biết.
---
Lina
Lina
😓
Lina
Lina
xin lỗi mọi người, mấy nay tui mê game quá🥰💔
NovelToon
Lina
Lina
hê hê
03.06.2026

Bức Thư Cuối. / RhyGav / p1

NovelToon
Lina
Lina
kkk
Lina
Lina
Nhờ nó mà toi bị cái này
NovelToon
Lina
Lina
Tuy nhỏ nhưng nó thốn, nó đau🥰
-
Lina
Lina
Chap hôm nay tớ có lấy ideal của bạn jayy_meboylove. Và tớ có thay đổi 1 chút.
-
Bức Thư Cuối.
RhyGav / p1
---
An lớn lên trong một tổ chức ngầm bí ẩn. Từ khi còn rất nhỏ, cậu đã được dạy đủ thứ kỹ năng mà những đứa trẻ bình thường không bao giờ phải học: võ thuật, quan sát, phản ứng tình huống và cách tự bảo vệ bản thân.
Mái tóc bạch kim là thứ khiến An nổi bật giữa đám đông. Ban đầu đó chỉ là một yêu cầu của tổ chức để tạo nên một hình ảnh riêng, nhưng về sau nó lại trở thành dấu ấn của chính cậu. Dù đi đến đâu, người ta cũng dễ dàng nhận ra chàng trai có mái tóc sáng màu cùng đôi mắt luôn bình tĩnh đến lạ.
Nhưng trái với vẻ ngoài lạnh lùng ấy, An không hoàn toàn giống những gì tổ chức mong muốn. Cậu vẫn thích những điều rất bình thường: ngồi nghe nhạc, ăn vặt, thức khuya xem phim hay lén mua những món đồ mình thích.
Thành viên tổ chức
Thành viên tổ chức
An là đứa có năng lực nhất lứa
Thành viên tổ chức
Thành viên tổ chức
Năng lực thì có, nhưng tính cách chẳng giống người của tổ chức chút nào.
Quả thật, An đánh nhau rất giỏi, phản ứng nhanh và học cái gì cũng cực nhanh. Nhưng cậu lại không thích gây chuyện vô cớ. Nếu có thể giải quyết bằng lời nói, An sẽ chọn cách đó trước.
Một lần, khi mới mười sáu tuổi, An đứng giữa sân tập với mái tóc bạch kim nổi bật dưới ánh đèn. Sau khi hạ gục đối thủ trong buổi kiểm tra, cậu phủi bụi trên áo rồi hỏi huấn luyện viên
dta || Negav
dta || Negav
Xong chưa ạ? Em còn phải về làm bài tập
Cả sân tập im lặng vài giây.
Huấn luyện viên
Huấn luyện viên
//Chỉ biết ôm trán// Người ta vừa thắng trận xong thì nghĩ tới vinh quang. Còn cậu nghĩ tới bài tập?
dta || Negav
dta || Negav
//Nhún vai// Điểm thấp còn đáng sợ hơn bị mắng.
Cả đám xung quanh bật cười. Có lẽ đó là điều kỳ lạ nhất ở An: được nuôi lớn trong một môi trường khắc nghiệt, nhưng vẫn giữ được phần rất đời thường của mình.
-
Cánh cửa phòng họp mở ra.
Tất cả thành viên trong tổ chức đều ngẩng đầu nhìn người mới bước vào. Người đàn ông cao ráo mặc áo đen, ánh mắt sắc lạnh nhưng lại mang theo vẻ trầm ổn hiếm thấy.
Huấn luyện viên
Huấn luyện viên
Từ hôm nay, đây là thành viên mới. Tên Quang Anh.
An vốn đang ngồi xoay cây bút trong tay thì khựng lại. Cây bút rơi xuống bàn.
dta || Negav
dta || Negav
...Quang Anh?
Người đàn ông kia cũng ngẩng lên. Hai ánh mắt chạm nhau. Cả hai đều sững sờ.
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
An!?
Trong vài giây, cả căn phòng chìm vào im lặng.
An nhìn chằm chằm người trước mặt. Dù đã trưởng thành hơn rất nhiều, gương mặt ấy cậu vẫn nhận ra ngay lập tức.
Bạn cùng bàn năm cấp ba. Người từng cho cậu mượn bút mỗi khi quên mang. Người từng ngồi nghe cậu than trời vì bài kiểm tra toán. Người từng cùng cậu trốn tiết thể dục để ngồi ở thư viện.
Vậy mà bây giờ...
Lại xuất hiện trong một tổ chức ngầm.
-
Sau cuộc họp, An lập tức kéo Quang Anh ra hành lang.
dta || Negav
dta || Negav
Ông làm gì ở đây vậy!?
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
//Nhìn cậu một lúc rồi cười nhạt// Tôi mới nên là người hỏi câu đó.
An nghẹn lời. Cũng đúng. Cả hai đều không nên xuất hiện ở nơi này.
Một lúc sau, Quang Anh tựa lưng vào tường.
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
Gia đình tôi gặp chuyện.
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
//Nụ cười trên môi anh biến mất// Một vụ tấn công khiến nhiều người thân của tôi thiệt mạng.
dta || Negav
dta || Negav
//Im lặng//
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
//cụp mắt// Tôi muốn tìm ra kẻ đứng sau. Tôi cần thông tin, cần nguồn lực. Vì vậy tôi tham gia tổ chức này.
dta || Negav
dta || Negav
Để trả thù?
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
//Không trả lời ngay// Để tìm sự thật trước đã.
An nhìn người bạn cũ. Anh không còn là chàng trai hay cười của những năm cấp ba nữa. Trong mắt anh giờ chỉ còn sự mệt mỏi và quyết tâm.
dta || Negav
dta || Negav
Nguy hiểm lắm đấy.
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
//Bật cười// Cậu nói câu đó nghe lạ thật.
dta || Negav
dta || Negav
Tôi nghiêm túc.
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
Tôi cũng nghiêm túc.
-
Sau khi chính thức gia nhập tổ chức, Quang Anh được giao cho một người hướng dẫn. Và người đó chính là An. Khi nghe thông báo, cả hai đều nhìn nhau.
dta || Negav
dta || Negav
//Nhướng mày// Sao lại là tôi?
Huấn luyện viên
Huấn luyện viên
//Thản nhiên// Cậu là người phù hợp nhất.
dta || Negav
dta || Negav
Tôi bận lắm.
Huấn luyện viên
Huấn luyện viên
Không ai hỏi ý kiến cậu cả.
dta || Negav
dta || Negav
...
Thế là từ hôm đó, Quang Anh gần như trở thành "cái đuôi" của An. Đi đâu cũng thấy. Sáng thấy. Chiều thấy. Tối cũng thấy.
Có hôm An vừa mở cửa phòng làm việc đã giật mình.
dta || Negav
dta || Negav
Trời đất, ông ngồi đây từ bao giờ vậy?
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
//Ngẩng đầu khỏi tập tài liệu// Mười phút trước.
dta || Negav
dta || Negav
Sao không gõ cửa?
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
Cửa mở sẵn.
An bắt đầu hiểu cảm giác bị người khác bám theo là thế nào.
-
Nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc nhất lại là tốc độ tiến bộ của Quang Anh. Những nội dung huấn luyện mà người khác mất hàng tháng mới quen được, anh chỉ cần thời gian ngắn để nắm bắt. Khả năng quan sát tốt. Trí nhớ cực kỳ mạnh. Phản xạ nhanh. Lại còn rất kiên trì. Có lần An đang giải thích một quy trình phức tạp. Người khác thường phải ghi chép đầy một cuốn sổ. Quang Anh chỉ nghe. Nghe xong liền thực hiện gần như không sai bước nào.
dta || Negav
dta || Negav
//Đứng nhìn vài giây// Ông học thuộc kiểu gì vậy?
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
Nhớ thôi.
dta || Negav
dta || Negav
Nhớ thôi là sao?
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
Thì nhớ thôi.
dta || Negav
dta || Negav
//Ôm trán//
Câu trả lời chẳng khác gì không trả lời.
-
Thời gian trôi qua rất nhanh. Từ người hướng dẫn và người mới gia nhập, An và Quang Anh dần trở thành cặp cộng sự quen thuộc nhất trong tổ chức. Mỗi khi có nhiệm vụ khó, mọi người gần như đều nghĩ đến hai người đầu tiên.
Thành viên tổ chức
Thành viên tổ chức
Để An với Quang Anh đi.
Thành viên tổ chức
Thành viên tổ chức
Hai người đó phối hợp ăn ý nhất.
Thành viên tổ chức
Thành viên tổ chức
Giao cho họ là yên tâm rồi.
Ban đầu An còn thấy bình thường. Nhưng càng về sau, cậu nhận ra bản thân đã quen với việc bên cạnh luôn có Quang Anh. Quen với việc sáng mở mắt ra là thấy anh. Quen với việc mỗi lần kết thúc nhiệm vụ đều nghe anh hỏi
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
Có bị thương không?
Quen với việc mỗi khi gặp chuyện khó, người đầu tiên mình nghĩ tới lại là Quang Anh.
-
Rồi một ngày nọ.
An chợt nhận ra một sự thật khiến chính mình cũng bất ngờ. Cậu thích Quang Anh. Không phải kiểu bạn bè. Cũng không phải kiểu đồng đội. Mà là thứ tình cảm đặc biệt hơn thế. Nhận ra điều đó xong, An ngồi ngẩn người gần nửa ngày.
Cậu vốn luôn quyết đoán. Thích là thích. Ghét là ghét. Nhưng lần này lại không biết phải làm gì.
Khổ nỗi... Người duy nhất không nhận ra chuyện đó lại là Quang Anh.
-
Có hôm An thức trắng đêm chờ anh trở về sau một nhiệm vụ riêng. Vừa thấy người bước vào cửa đã lập tức đứng dậy
dta || Negav
dta || Negav
Ông về rồi à!?
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
//Ngơ ngác// Ừ?
dta || Negav
dta || Negav
Có bị gì không?
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
Không.
dta || Negav
dta || Negav
Thật không?
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
Thật.
dta || Negav
dta || Negav
Đưa tôi xem.
Quang Anh ngoan ngoãn giơ tay ra. An kiểm tra một hồi. Không phát hiện vết thương nào mới chịu yên tâm.
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
//Cười// Cậu giống mẹ tôi thật đấy.
dta || Negav
dta || Negav
... //muốn đập người//
-
Một lần khác. An sốt. Bình thường cậu rất ít khi bệnh. Thế nên vừa nghe tin, Quang Anh lập tức mang thuốc tới. Ngồi cạnh giường chăm sóc gần cả buổi.
An nhìn anh. Nhìn rất lâu. Trong đầu nghĩ đủ thứ.
dta || Negav
dta || Negav
Hay nói luôn nhỉ?
dta || Negav
dta || Negav
Nói xong liệu có mất luôn bạn không?
dta || Negav
dta || Negav
Hay thôi?
Đang suy nghĩ thì Quang Anh đưa ly nước tới.
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
Uống thuốc đi.
dta || Negav
dta || Negav
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
Đừng nhìn tôi nữa.
dta || Negav
dta || Negav
//Suýt sặc// Ai nhìn ông?
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
Cậu nhìn từ nãy đến giờ.
dta || Negav
dta || Negav
...
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
Tôi tưởng mặt mình dính gì.
dta || Negav
dta || Negav
//Kéo chăn lên che nửa mặt// Ông đi ra ngoài được rồi đấy.
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
Sao tự nhiên đuổi khách?
dta || Negav
dta || Negav
Đi ra ngoài.
nqa || Rhyder
nqa || Rhyder
Được được.
---
Lina
Lina
hê hê
Lina
Lina
các zợ đoán là ngọt hay ngược nhỉ?
05.06.2026

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play