[AllRyn] - Học Viện Phù Thủy Blackthorn
Chap 1: Lá Thư Đen
Meდ
Fic này bạo, tục tĩu, có thể gây khó chịu, vô duyên, mất nết, nên cân nhắc trước khi đọc❗
Meდ
Bộ này đông nhân vật càng thích kkkkk
Mưa rơi nặng hạt xuống mặt kính xe buýt. Chiếc xe màu đen chạy xuyên qua khu rừng đầy sương mù. Hai bên đường là những cái cây khô cong như móng vuốt. Thỉnh thoảng còn có thứ gì đó lướt qua cửa kính rất nhanh, giống người nhưng lại bò bằng bốn chân. Không ai trên xe dám nói lớn. Ngoại trừ ba thằng cuối xe
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Ê Vũ, cây đũa mày phát sáng kìa
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
Tao biết rồi thằng ngu, từ nãy giờ nó nóng muốn bỏ mẹ
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
//cầm cây đũa phép gõ gõ lên đầu Bách đang ngủ bên cạnh//
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
//giật mình bật dậy//
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
Đ̴ị̴t mẹ thằng nào—
Ngay lúc đó xe buýt thắng gấp. Cả đám chúi đầu về phía trước. Một sinh vật đen thui vừa bò ngang qua đường. Nó cao gần chạm cửa kính xe, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào bên trong. Không khí im phăng phắc
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
//ngồi hàng ghế trên siết chặt balo//
Thằng này từ đầu tới giờ gần như không nói gì. Khuôn mặt trắng nhợt, mắt thâm vì thiếu ngủ. Từ lúc nhận được lá thư nhập học của Blackthorn, Huy luôn có cảm giác mình đang bị ai đó theo dõi. Mỗi đêm đều nghe tiếng gõ cửa sổ. Nhưng mở ra lại chẳng có ai
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
//nhìn con quái vật ngoài cửa kính xong bật cười//
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Đ̴ụ má nhìn giống hiệu trưởng cũ trường tao ghê
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
Mày hỗn vừa thôi
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
Tao sợ nó xấu hơn tao thôi
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
//ngồi dậy vuốt tóc//
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
Tụi mày ồn vl...
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Mày ngủ như chết trôi á thằng chó
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
Kệ mẹ tao
Ba đứa cười như chưa có chuyện gì xảy ra khiến cả xe quay xuống nhìn. Một người đeo kính ngồi gần đó khó chịu lên tiếng
Đ𝘰̂̃ 𝘕𝘩𝘢̣̂𝘵 𝘛𝘳𝘶̛𝘰̛̀𝘯𝘨
Im được không
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
Mặt mày căng dữ, ai giành mộ tổ nhà mày hả
Đ𝘰̂̃ 𝘕𝘩𝘢̣̂𝘵 𝘛𝘳𝘶̛𝘰̛̀𝘯𝘨
//lườm tụi nó rồi quay lên//
Ngồi cạnh Trường là Đạt — người từ nãy tới giờ vẫn cắm cúi đọc cuốn sách ma thuật dày cộm
𝘋𝘶̛𝘰̛𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 Đ𝘢̣𝘵
Đừng gây chuyện ngày đầu
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Ui trời lớp trưởng tương lai đây rồi
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
Nhìn là biết kiểu thích méc giáo viên
Ngân đang loay hoay chỉnh lại cà vạt đồng phục. Ngân là kiểu người nhìn hiền nhưng nói chuyện rất cà khịa. Tóc đen hơi dài che mắt, mặt lúc nào cũng như đang buồn ngủ. Ngồi kế bên là Nam Sơn. Nam Sơn cao nhất nhóm, tay chân dài lòng khòng, nhìn đáng sợ nhưng thật ra khá hiền
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 Đ𝘪̀𝘯𝘩 𝘛𝘩𝘢́𝘪 𝘕𝘨𝘢̂𝘯
Tao nghe nói trường này từng có học sinh chết
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 Đ𝘪̀𝘯𝘩 𝘛𝘩𝘢́𝘪 𝘕𝘨𝘢̂𝘯
Mày phản ứng có tâm chút được không
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 Đ𝘪̀𝘯𝘩 𝘛𝘩𝘢́𝘪 𝘕𝘨𝘢̂𝘯
...
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 Đ𝘪̀𝘯𝘩 𝘛𝘩𝘢́𝘪 𝘕𝘨𝘢̂𝘯
//thở dài//
Phía sau họ là Bình và Công đang cãi nhau vì lá bài phép thuật
𝘕𝘨𝘰̂ 𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂𝘯 𝘉𝘪̀𝘯𝘩
Mày gian lận
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘊𝘰̂𝘯𝘨
Do mày ngu thôi
𝘕𝘨𝘰̂ 𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂𝘯 𝘉𝘪̀𝘯𝘩
Đ̴ịt mẹ trả đây
Công cười khùng khục rồi giấu lá bài vào túi. Còn Hoàng với Linh ngồi cuối góc xe im lặng hơn hẳn. Hoàng đeo tai nghe, ánh mắt lạnh tanh như chẳng quan tâm ai. Linh thì liên tục nhìn ra cửa kính như đang tìm thứ gì đó ngoài rừng
Xe buýt dừng lại. Tất cả học sinh im bặt. Blackthorn hiện ra ngay trước mắt. Ngôi trường khổng lồ nằm trên vách núi, những cửa sổ vàng le lói giữa màn sương đen. Tượng quạ đá đậu khắp nơi. Xa xa còn nghe tiếng chuông vang lên nặng nề
Ngay lúc mọi người bước xuống xe…Một tiếng hét vang lên
Cả đám quay phắt lại. Một con quạ đen đang đậu trên đầu Ngọc
𝘛𝘳𝘢̂̀𝘯 𝘛𝘩𝘪𝘦̣̂𝘯 𝘛𝘩𝘢𝘯𝘩 𝘉𝘢̉𝘰
Nó thích mày đó
𝘉𝘶̀𝘪 𝘋𝘶𝘺 𝘕𝘨𝘰̣𝘤
Thích cc, gỡ nó ra coi
𝘓𝘦̂ 𝘏𝘰̂̀ 𝘗𝘩𝘶̛𝘰̛́𝘤 𝘛𝘩𝘪̣𝘯𝘩
//đứng bên cạnh khoanh tay nhìn cảnh đó rồi chậc lưỡi//
𝘓𝘦̂ 𝘏𝘰̂̀ 𝘗𝘩𝘶̛𝘰̛́𝘤 𝘛𝘩𝘪̣𝘯𝘩
Lũ mới đúng phiền
Thịnh là kiểu người khó gần thấy rõ. Mắt sắc, nói chuyện ít nhưng câu nào cũng khó nghe. Dương thì trái ngược hoàn toàn. Dương đeo kính tròn, nhìn hiền tới mức giống học sinh gương mẫu.
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 Đ𝘪̀𝘯𝘩 𝘋𝘶̛𝘰̛𝘯𝘨
Tụi bây đừng đứng ngoài nữa, lạnh chết mẹ giờ
Một người đàn ông mặc áo choàng đen xuất hiện. Ông ta cao gầy, khuôn mặt trắng bệch như xác chết. Con mắt trái bị khâu bằng chỉ đen. Không khí lập tức lạnh xuống
Raven - Giáo Sư
Chào mừng đến với Blackthorn
Không ai dám nói. Riêng An quay qua Vũ thì thầm
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Ê ổng giống zombie vl
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
//cắn môi nhịn cười//
Người đàn ông chậm rãi nhìn từng học sinh. Khi ánh mắt ông dừng lại ở Huy…Ông ta im lặng lâu hơn bình thường. Huy cảm giác sống lưng mình lạnh toát. Rồi…Người đàn ông khẽ mỉm cười. Một nụ cười méo mó tới đáng sợ.
Raven - Giáo Sư
Cuối cùng… em cũng tới rồi
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
//đứng chết trân//
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
…Thầy biết em sao?
Người đàn ông không trả lời. Xa phía sau trường…Một bóng người đen đứng trên tháp đồng hồ đang nhìn chằm chằm xuống nhóm học sinh mới. Gió thổi mạnh. Tiếng chuông vang lên lần nữa. Và Blackthorn…Chính thức nuốt chửng bọn họ
Chap 2: Phòng Ký Túc Xá Số 17
Tiếng chuông vang vọng khắp khuôn viên trường. Mưa vẫn chưa tạnh. Đám học sinh mới đứng thành một hàng dài trong đại sảnh Blackthorn. Trần nhà cao đến mức không nhìn thấy đỉnh, những cây nến lơ lửng giữa không trung cháy bằng lửa xanh. Ở giữa đại sảnh là bức tượng một phù thủy bị trói bằng xích. Mắt tượng bị móc mất. Nhìn phát nào lạnh sống lưng phát đó
Người đàn ông mặc áo choàng đen lúc nãy đứng trước cầu thang lớn
Raven - Giáo Sư
Ta là giáo sư Raven
Raven - Giáo Sư
//quét mắt qua từng đứa//
Raven - Giáo Sư
Ở đây, các em sẽ học ma thuật, triệu hồi, điều khiển nguyên tố và nguyền thuật
Raven - Giáo Sư
Nhưng trước tiên…
Raven - Giáo Sư
Ta cảnh cáo một điều
Raven - Giáo Sư
Sau 12 giờ đêm, tuyệt đối không rời khỏi ký túc xá
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘊𝘰̂𝘯𝘨
Nếu ra thì sao thầy?
Raven - Giáo Sư
//nhìn Công//
Raven - Giáo Sư
Em sẽ biết
Cả đám nổi da gà. Riêng An quay qua huých vai Bách
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Nghe kích thích vl
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
Kiểu này tối phải đi thử mới được
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
Ba thằng mình mà không phá chắc trường buồn chết mẹ
Huy đứng gần đó nghe hết nhưng không nói gì. Từ lúc bước vô trường, đầu cậu cứ đau âm ỉ. Có cảm giác như ai đó đang thì thầm sát bên tai. Nhưng quay lại chẳng có ai
Raven - Giáo Sư
//vung tay//
Hàng chục tờ giấy bay ra giữa không trung rồi tự động đáp xuống tay từng học sinh. Danh sách phòng ký túc xá
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 Đ𝘪̀𝘯𝘩 𝘛𝘩𝘢́𝘪 𝘕𝘨𝘢̂𝘯
Phòng 17...
Đ𝘰̂̃ 𝘕𝘢𝘮 𝘚𝘰̛𝘯
Tao chung với ai
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 Đ𝘪̀𝘯𝘩 𝘛𝘩𝘢́𝘪 𝘕𝘨𝘢̂𝘯
Tao, mày, Bình với Công
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘊𝘰̂𝘯𝘨
Đ̴ụ má xui
𝘕𝘨𝘰̂ 𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂𝘯 𝘉𝘪̀𝘯𝘩
Ý mày là sao?
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘊𝘰̂𝘯𝘨
Mày ngáo thấy mẹ
Trong lúc đó…An cầm tờ giấy xong cười lớn
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Ê Vũ, Bách, tụi mình chung phòng
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
Tội cho thằng còn lại
Cả ba quay qua. Huy đang cầm tờ giấy với vẻ mặt tuyệt vọng
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
Con mồi xuất hiện
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
Nhìn mặt nó kìa trời
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
//thở dài thật mạnh//
Ký túc xá Blackthorn nằm tách biệt phía sau trường. Hành lang tối om, đèn treo tường lúc sáng lúc tắt. Trên tường đầy tranh chân dung chuyển động. Đi ngang qua bức nào cũng bị nhìn chằm chằm
𝘉𝘶̀𝘪 𝘋𝘶𝘺 𝘕𝘨𝘰̣𝘤
Ê tao ghét chỗ này vl
𝘛𝘳𝘢̂̀𝘯 𝘛𝘩𝘪𝘦̣̂𝘯 𝘛𝘩𝘢𝘯𝘩 𝘉𝘢̉𝘰
Mới vô trường chưa gì đòi về quê rồi
𝘉𝘶̀𝘪 𝘋𝘶𝘺 𝘕𝘨𝘰̣𝘤
Mày không thấy creepy hả
Đúng lúc đó—Một bức tranh trên tường lên tiếng
"LŨ HỌC SINH MỚI ỒN ÀO QUÁ!!"
𝘉𝘶̀𝘪 𝘋𝘶𝘺 𝘕𝘨𝘰̣𝘤
//hét mém rớt tim//
𝘉𝘶̀𝘪 𝘋𝘶𝘺 𝘕𝘨𝘰̣𝘤
Đ̴Ụ MÁ NÓ NÓI
𝘛𝘳𝘢̂̀𝘯 𝘛𝘩𝘪𝘦̣̂𝘯 𝘛𝘩𝘢𝘯𝘩 𝘉𝘢̉𝘰
//cười muốn xỉu tại chỗ//
Phòng số 17 nằm cuối hành lang. Cửa phòng cũ kỹ, bên trên có khắc hình con quạ bằng máu khô
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
//vừa mở cửa—//
Một cái đầu lâu rớt xuống ngay mặt
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
//đứng im vài giây rồi cầm cái đầu lâu lên//
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Ê nó còn nguyên răng nè
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
Cho tao coi
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
Tụi bây bình thường chút được không
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
//nằm ịch lên giường từ lúc nào//
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
Giường êm vl
Căn phòng khá rộng, có bốn cái giường, cửa sổ lớn nhìn ra rừng đen phía sau trường. Nhưng thứ đáng chú ý nhất…Là chiếc gương cũ trong góc phòng. Nó bị phủ vải đen kín mít
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
//nhìn nó chằm chằm//
Không hiểu sao cậu thấy cực kỳ khó chịu
Sau khi ổn định phòng xong, tất cả học sinh tập trung xuống đại sảnh ăn tối. Bàn ăn dài ngập thức ăn tự xuất hiện giữa không trung. Gà nướng, súp đỏ, bánh mì đen, cả những món nhìn chẳng giống đồ ăn cho con người
𝘕𝘨𝘰̂ 𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂𝘯 𝘉𝘪̀𝘯𝘩
Cái cục nhầy nhầy này là gì?
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 Đ𝘪̀𝘯𝘩 𝘋𝘶̛𝘰̛𝘯𝘨
Tao nghĩ đừng hỏi thì hơn
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
//cầm muỗng chọt chọt món màu tím trước mặt//
Nó chợt mở mắt nhìn lại An
Cả bàn cười rung trời. Ngay cả Huy cũng bật cười nhẹ
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
//chỉ vào mặt Huy//
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Ê nó cười kìa tụi bây
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
Nãy giờ tưởng bị câm
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
Tao chỉ thấy tụi mày ngu thôi
Ba giây im lặng. Rồi Vũ đập bàn
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Tao thích nó rồi nha
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
//lập tức hối hận vì mở miệng//
Tất cả nến trong đại sảnh vụt tắt. Không khí lạnh buốt. Một giọng nói vang lên từ phía trên cầu thang
Cả đám quay lên. Một học sinh nữ mặc đồng phục cũ đứng đó. Mái tóc dài che kín mặt. Từ mắt, máu chảy xuống từng dòng. Mấy học sinh hét toáng
Raven lập tức xuất hiện chắn phía trước. Ông quát lớn bằng thứ ngôn ngữ lạ. Hàng loạt pháp trận đỏ rực hiện lên quanh đại sảnh. Cô gái kia ngẩng đầu. Dưới lớp tóc…Không có mắt. Chỉ là hai hốc đen sâu hoắm. Rồi cô ta nhìn thẳng về phía Huy. Và mỉm cười
Chap 3: Tiếng Gõ Sau 12 Giờ
Toàn bộ cửa sổ đại sảnh đóng sập lại. Gió lạnh quét qua làm mấy cây nến xanh chao đảo dữ dội. Học sinh hoảng loạn đứng bật dậy, ghế ngã loảng xoảng khắp nơi. Cô gái không mắt kia vẫn đứng trên cầu thang. Đầu nghiêng sang một bên như bị gãy cổ. Miệng cười càng lúc càng rộng
𝘉𝘶̀𝘪 𝘋𝘶𝘺 𝘕𝘨𝘰̣𝘤
Đ̴ụ má tao về nhà được không
𝘛𝘳𝘢̂̀𝘯 𝘛𝘩𝘪𝘦̣̂𝘯 𝘛𝘩𝘢𝘯𝘩 𝘉𝘢̉𝘰
Im mẹ mày đi tao cũng sợ
Raven giơ cây trượng lên. Một pháp trận đen hiện ra dưới chân ông
Giọng ông lạnh tanh. Cô gái kia bỗng cất tiếng cười
Âm thanh nghe như móng tay cào lên kính
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
//đứng chết trân//
Từ nãy tới giờ… thứ đó chỉ nhìn mình cậu. Không rời mắt. Dù nó vốn ᵭéo có mắt
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
//nhíu mày nhìn lên cầu thang//
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Ê tao tưởng trường phù thủy thôi chứ, sao có luôn ma nữ vậy
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
Combo trọn gói
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
Tao thấy hơi vui rồi đó
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
Ba thằng tụi mày bị khùng hả
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Mày run thấy rõ kìa Huy
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
Ai mà ᵭéo run
Ngay lúc đó–Cô gái kia đột nhiên xuất hiện sát bàn ăn
Một học sinh bị hất văng xuống đất. Tiếng hét vang lên khắp nơi
Đ𝘰̂̃ 𝘕𝘢𝘮 𝘚𝘰̛𝘯
Đm nó dịch chuyển
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 Đ𝘪̀𝘯𝘩 𝘛𝘩𝘢́𝘪 𝘕𝘨𝘢̂𝘯
Tao nghỉ học được chưa
Raven - Giáo Sư
//đập mạnh cây trượng xuống sàn//
Xích đen từ mặt đất lao lên quấn chặt lấy cô gái. Cả đại sảnh rung chuyển. Cô ta giãy giật dữ dội rồi ngẩng đầu nhìn Huy lần cuối
Ma - Quái Vật
Trả...lại...
Giọng nói méo mó vang vọng khắp phòng. Rồi–
Cơ thể cô ta tan thành khói đen. Mọi thứ im bặt. Chỉ còn tiếng thở dốc của học sinh
Cả đám bị ép quay về ký túc xá. Không ai còn tâm trạng ăn uống nữa. Hành lang tối hơn lúc nãy rất nhiều. Đèn tường chớp tắt liên tục. Đi phía trước là Đạt với Trường. Đạt vẫn bình tĩnh bất thường
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘊𝘰̂𝘯𝘨
Mà không sợ hả
𝘋𝘶̛𝘰̛𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 Đ𝘢̣𝘵
Sợ cũng giải quyết được gì
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Má nhìn đúng kiểu nhân vật chết đầu tiên
Phía sau cùng, Huy im lặng đi cạnh Bách. Bỗng–
Có thứ gì đó đập nhẹ lên cửa kính hành lang
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
//quay sang//
Một khuôn mặt trắng bệch đang dán sát ngoài cửa sổ. Mắt đen ngòm. Miệng bị khâu chỉ
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
//giật bắn người//
Nhưng chỉ chớp mắt một cái…Thứ đó biến mất
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
Mày bị gì?
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
Không có gì...
Bách nhìn Huy vài giây rồi nhíu mày. Lần đầu tiên hắn không chọc cậu nữa
Ký túc xá số 17 tối om. Nam châm trên cửa tự động khóa lại bằng ma thuật. Ngoài trời mưa nặng hạt, gió đập mạnh vào cửa kính
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
//nằm vắt vẻo trên giường nghịch bật lửa phép thuật//
Mỗi lần bật lên là lửa đổi màu
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Mày nghĩ con ma hồi tối đẹp không
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
//cười lăn khỏi giường//
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
Má nó chửi kìa
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
Tiến bộ ghê
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
//kéo chăn che đầu//
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
Cho tao ngủ dùm
Cả phòng im bặt. Tiếng gõ cửa vang lên. Rất nhẹ
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
//ngồi bật dậy//
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
Ủa giờ này ai
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
Chắc giáo viên
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
Giáo viên cc
Tiếng gõ tiếp tục vang lên. Lần này mạnh hơn
Không khí trong phòng lạnh hẳn xuống
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
//từ từ ngồi dậy//
Tim cậu đập mạnh. Vì cậu nhận ra tiếng gõ này. Nó giống hệt tiếng gõ cửa sổ ở nhà mỗi đêm
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
//quay sang//
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
Tao nói thật
𝘗𝘩𝘢̣𝘮 𝘒𝘩𝘰̂𝘪 𝘝𝘶̃
Mày càng nói tao càng muốn mở
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
//bước xuống giường//
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
Để tao coi là cái chó gì
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
//lao xuống giữ tay Bách lại//
𝙻𝚎̂ 𝚀𝚞𝚊𝚗𝚐 𝙷𝚞𝚢
Đừng có mở ngu vậy
𝘕𝘨𝘶𝘺𝘦̂̃𝘯 𝘏𝘰𝘢̀𝘯𝘨 𝘉𝘢́𝘤𝘩
//khựng lại//
Cửa phòng tự động bật tung. Gió lạnh tràn vào. Hành lang bên ngoài tối đen như mực. Không có ai đứng đó cả. Chỉ có…Một con quạ đen. Nó đậu giữa hành lang, mắt đỏ rực. Miệng ngậm một lá thư
Đ𝘢̣̆𝘯𝘨 𝘛𝘩𝘢̀𝘯𝘩 𝘈𝘯
//cúi xuống nhặt//
Bên ngoài phong thư chỉ viết đúng một dòng bằng mực đỏ
“ĐỪNG TIN GIÁO SƯ RAVEN.”
Riêng Huy…Mặt cắt không còn giọt máu. Vì nét chữ trên lá thư đó–Giống hệt chữ của mẹ cậu đã chết từ ba năm trước
Download MangaToon APP on App Store and Google Play