Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

ĐÊM VÔ DANH | CR

chapter 1

. ݁₊ ⊹ . ݁ chapter 1 ݁ . ⊹ ₊ ݁.
──── ࣪ ִֶָ☾. ────
Thành phố chìm trong biển đèn neon lấp lánh, nhưng chẳng thứ ánh sáng hoa lệ nào ma mị bằng bóng tối trong căn penthouse tầng cao nhất của khách sạn Vũ Hạo.
Giữa bầu không khí ngột ngạt pha trộn bởi mùi rượu ngải tây sắc lạnh và xạ hương trắng, những tiếng thở dốc đan xen vào nhau, thiêu rụi mọi ranh giới của lý trí.
Họ đến với nhau như hai kẻ vô danh xa lạ. Cậu không biết tên hắn, hắn cũng chẳng buồn hỏi lai lịch của cậu.
Trong mắt cậu đêm đó, hắn chỉ là một gã đàn ông có mái tóc bạch kim hoang dại, đôi bàn tay to lớn nổi rõ những đường gân xanh bạo liệt, mang đến những khoái cảm điên cuồng nhất.
Một đêm hoan ái triền miên, không ràng buộc, không phương thức liên lạc. Sáng hôm sau, cậu rời đi khi hắn còn chưa tỉnh giấc, khép lại một mối quan hệ tình một đêm chóng vánh, hoàn hảo và sạch sẽ.
...
Nhưng ông trời vốn dĩ rất thích trêu đùa những kẻ kiêu ngạo.
Một tháng sau, tại phòng VIP của nhà hàng Michelin đắt đỏ bậc nhất thành phố, cánh cửa gỗ lim nặng nề mở ra.
Bố cậu - vị tỷ phú quyền lực - rạng rỡ nắm tay người vợ chuẩn bị cưới là Hoàng phu nhân, trịnh trọng tuyên bố hai gia đình chính thức gộp làm một, bước thêm một bước nữa để trở thành người một nhà.
bố.
bố.
nào, gọi mẹ đi Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
mẹ..
mẹ.
mẹ.
ngoan quá
Và rồi, tầm mắt cậu va phải chàng thanh niên cao lớn đang lười biếng đút tay túi quần bước vào sau lưng bà.
Gương mặt góc cạnh ấy, yết hầu gợi cảm ấy, và cả thứ mùi hương nguy hiểm quen thuộc đến ám ảnh từng vương vất trên da thịt cậu đêm qua...
Giờ đây lại khoác lên mình một thân phận hoang đường nhất: Hoàng Đức Duy - thái tử gia ngông cuồng của tập đoàn Hoàng thị, kẻ được truyền thông xưng tụng là "tra nam giới thượng lưu".
Và nực cười thay, cũng chính là "em trai hờ" trên mặt pháp lý của cậu.
bố.
bố.
đây là con trai của mẹ con.
bố.
bố.
gọi anh đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Bốn chữ "anh em một nhà" giáng xuống như một bản án tử. Ánh mắt hai người va vào nhau giữa không trung.
Cậu sững sờ, hô hấp ngưng trệ.
Còn hắn, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng bị thay thế bởi sự hưng phấn vặn vẹo của một kẻ đi săn vừa tìm lại được con mồi tẩu thoát.
Dưới một mái nhà, ranh giới cấm kỵ trở thành liều thuốc kích thích tột độ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
gọi anh đi em trai
trên mặt hắn lộ vẻ đắc ý, mắt nheo lại hệt như mắt sói
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
A.. anh trai
...
──── ࣪ ִֶָ☾. ────

chapter 2

──── ࣪ ִֶָ☾. ────
Ban ngày, hắn gọi cậu một tiếng "Em trai" đầy ngoan ngoãn.
Nhưng khi màn đêm buông xuống, trong góc khuất của hành lang vắng lặng, bàn tay gân guốc của hắn lại ngang ngược mơn trớn, dồn ép cậu vào góc tường, phả từng hơi thở nóng rực vào vành tai cậu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
nào.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
mở miệng ra kêu anh đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ư.. um
...
Sự dằn vặt luân lý khiến cậu muốn bỏ trốn.
Cậu viện cớ cuộc hôn nhân của phụ huynh để đẩy hắn ra, ép hắn phải giữ đúng chừng mực.
Đỉnh điểm của sự giằng co là khi Hoàng Đức Duy đánh mất toàn bộ sự kiên nhẫn giả tạo.
Trong căn phòng tối, hắn khóa chặt tay cậu lên đỉnh đầu, khóe môi nhếch lên nụ cười ngạo mạn, điên cuồng thách thức:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
chả phải nói yêu tao nhất sao.?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
giờ lại sợ sệt?
cậu ngước mắt nhìn kẻ mang danh "playboy" khét tiếng trước mặt, dùng chính lớp vỏ bọc dơ bẩn của hắn để làm vũ khí phòng ngự, lạnh lùng buông từng chữ chí mạng:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
anh hai tiếp xúc với nhiều cô gái như vậy, xung quanh anh hai biết bao nhiêu cô gái dưới thân cậu. Ắt hẳn thế vì dục vọng anh hai mãnh liệt lắm mà?
Ánh mắt cậu lướt qua hắn, kiêu ngạo và tuyệt tình:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sạch, không cưới.
Không gian như ngừng đọng. Câu nói "không sạch" như một lưỡi dao đâm toạc lòng tự tôn, lột sạch lớp ngụy trang hoàn hảo của vị thái tử gia.
Trái với sự tức giận ban đầu, hơi thở của Đức Duy bỗng trầm xuống. Hắn từ từ buông lỏng tay cậu, cúi đầu áp sát môi vào vành tai cậu, gầm gừ từng chữ mang theo sự cố chấp và thâm tình bị giấu kín đến nghẹt thở:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi tiếp xúc với những người con gái khác... nhưng người cởi đồ trước mặt tôi, duy nhất chỉ có một mình em thôi
...
──── ࣪ ִֶָ☾. ────

chapter 3

──── ࣪ ִֶָ☾. ────
Một giờ sáng tại siêu biệt thự khu Tân Khu Phố Đông. Ánh đèn neon hoa lệ của thế giới bên ngoài cửa kính sát đất dường như cũng bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến ngột ngạt bên trong căn nhà. Trên tầng hai, Tưởng phu nhân và bố của cậu đều đã chìm vào giấc ngủ say.
Cậu khát nước, khoác vội chiếc áo choàng lụa mỏng manh xuống bếp. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cánh cửa tủ lạnh vừa khép lại, một bóng đen cao lớn đã từ tốn bước ra từ góc khuất, triệt để chặn đứng lối thoát của cậu.
...
Không có tiếng bước chân, chỉ có mùi mùi rượu Absinthe và xạ hương trắng kết hợp, ma mị lập tức bủa vây lấy mọi giác quan.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
lại là anh à Đức Duy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
giờ này không ngủ lại hù ma người khác à?
Một cánh tay vạm vỡ, nổi rõ những đường gân xanh bạo liệt đột ngột vươn ra, chống thẳng lên cánh cửa tủ lạnh sát bên thái dương cậu.
Hoàng Đức Duy dùng ưu thế cao hơn 2cm của mình, dễ dàng khóa chặt "em trai nhỏ" vào giữa lồng ngực nóng rực và bề mặt kim loại lạnh buốt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
buông ra, anh trai
Trong bóng tối, đôi mắt hẹp dài của hắn xẹt qua một tia ngoạn vị tàn nhẫn, dính chặt lấy khuôn mặt đang thoáng hoảng hốt của cậu.
Bàn tay còn lại của hắn thong thả vươn tới, những ngón tay thon dài thô ráp lướt dọc theo đường viền áo choàng lụa, rồi không ngần ngại luồn thẳng vào vòng eo nhỏ nhắn, siết mạnh một cái kéo thân thể cậu dán sát vào người mình.
Sự chênh lệch nhiệt độ khiến sự cọ xát càng thêm phần mờ ám.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đêm hôm khuya khoắt không ngủ được... khát sao, em trai?
Không đợi câu vùng vẫy, Hoàng Đức Duy khẽ bật cười, nụ cười lười biếng mang đậm chất lưu manh của một kẻ đi săn đang thưởng thức sự hoảng loạn của con mồi.
Hắn từ từ cúi đầu, chóp mũi gần như cọ vào sườn mặt cậu, giọng nói khàn đặc cố tình hạ xuống mức thấp nhất, cợt nhả phả từng làn hơi nóng rực vào vành tai nhạy cảm:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẹ và dượng dường như ngủ chưa say lắm đâu. em tốt nhất là nên thở khẽ thôi..
Hắn nhếch mép, ngón cái mang theo lớp chai sần nhẹ nhàng miết lên bờ môi đang mím chặt của cậu, ánh mắt tối sầm lại mang theo dục vọng không hề che giấu, chờ đợi xem cậu sẽ ngoan ngoãn cầu xin, hay sẽ cắn răng chống cự dưới mí mắt của phụ huynh.
Hắn cúi xuống thấp hơn, môi mỏng cố tình chạm hờ lên cần cổ trắng ngần của cô, thì thầm đe dọa:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu không, để họ nghe thấy tiếng động rồi bước xuống đây, nhìn thấy 'đứa con trai ngoan' đang bị anh trai mình đè nén thế này...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ông bà ấy sẽ sốc đến mức nhập viện mất
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
hah–.. ư...hm
...
──── ࣪ ִֶָ☾. ────

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play