Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Trái Tim Không Thể Ngừng Yêu | CR

chapter 1

──── ࣪ ִֶָ☾. ────
...
Có những sự tồn tại hiển nhiên đến mức người ta quên mất việc phải trân trọng.
​Ví như việc mỗi sáng sớm, trước cổng nhà luôn đỗ sẵn một chiếc xe đắt tiền. Gã thiếu gia mặc đồng phục phẳng phiu lười biếng tựa lưng vào tường, tay bấm chuông inh ỏi, miệng càu nhàu:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bọn lợn cũng không ngủ nướng rỏ dãi như em đâu! Lết cái chân nhanh lên!
Cứ thế bước vào cuộc đời tôi. Hắn dùng cái điệu bộ h.á.c.h d.ị.c.h, ngông cuồng của một kẻ ngậm thìa vàng để nghiễm nhiên cắm rễ vào thanh xuân của em, trở thành một sự tồn tại mang tên "thanh mai trúc mã".
Hắn là chúa "mỏ hỗn".
Ánh nắng hạ chói chang hắt qua vòm cây bàng rọi vào khung cửa sổ. Hắn vươn tay giật phăng ly trà sữa dâu trên tay em, thản nhiên ngậm lấy chiếc ống hút em vừa uống dở, rít một hơi cạn sạch.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh bị đ.i.ê.n à?!
Em tức giận phồng má, vung chân đá mạnh vào bắp chân hắn.
Hắn khẽ "uỵch" một tiếng, nhíu mày vờ đau đớn, nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười cực kỳ đáng đ.á.n.h đòn.
Hắn giơ tay xoa rối tung mái tóc em vừa mất công tết gọn, rồi thuận tay ném cái rụp một chiếc hộp nhung lên bàn. Bên trong là hộp bánh macaron phiên bản giới hạn mà em đã xếp hàng chực chờ săn hụt ngày hôm qua.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ăn đi đồ lợn. Đã lùn một mẩu rồi, nốc ba cái nước đường đó chỉ tổ mập nứt rốn
​Miệng thì chê bai cay độc, nhưng hắn lại lười biếng chống cằm, nghiêng đầu. Ánh mắt thâm trầm lặng lẽ ngắm nhìn hai má em phồng lên nhai bánh, khóe môi bất giác mềm nhũn ra.
Hắn chiều em đến sinh hư.
Chiều đến mức chính hắn cũng chẳng nhận ra thứ tình cảm dung túng ấy đã vượt ranh giới từ lúc nào. Hắn không biết định nghĩa đó là yêu, hắn chỉ biết: Cả cái mạng của hắn cũng có thể đem ra đổi lấy nụ cười của em.
Đức Duy có thể chê bai em đủ điều, nhưng tuyệt đối không cho phép ai làm em rớt một giọt nước mắt.
Kể cả là... vấp ngã.
...
​Có lần đi dã ngoại, em chạy nhảy thế nào mà vấp rễ cây ngã nhoài, trầy xước cả đầu gối, ngồi bệt dưới góc sân khóc tu tu.
Đức Duy đang chơi bóng rổ mồ hôi nhễ nhại, nghe tin liền vứt bóng, đạp xe thục mạng tới. Nhìn đầu gối rướm máu của em, mặt hắn đen kịt lại, đằng đằng sát khí.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Khóc khóc cái gì? Lớn tướng rồi mà đi đứng n.g.u như bò!
Hắn gắt lên mắng mỏ, nhưng đôi chân dài miên man lại khuỵu hẳn xuống nền đất sỏi nóng rực. Bàn tay thô ráp của thiếu gia ngậm thìa vàng lóng ngóng rút tờ khăn giấy, vụng về và cẩn trọng chấm lên hốc mắt tấy đỏ của em.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nín ngay. Chiều nay anh dẫn đi mua con búp bê Barbie bản giới hạn hôm bữa em thích. Cấm khóc nữa, nước mắt nước mũi tèm lem ướt hết áo sơ mi mới của anh rồi
Hắn càu nhàu, nhưng lồng ngực lại phập phồng xót xa, cẩn thận xoay lưng lại, cõng em trên tấm lưng rộng lớn đi thẳng ra phòng y tế.
Hắn bảo vệ em như một thứ bản năng ăn sâu vào m.á.u t.h.ị.t.
Ký ức năm mười lăm tuổi vẫn còn rõ nét. Hôm đó em phá phách, lén nghịch bộ sưu tập bình gốm cổ của mẹ rồi làm vỡ tan tành. Mẹ em tức điên, rút chiếc chổi lông gà quất vun vút trong không khí.
Chát!!
Tiếng roi giáng xuống xé gió, nhưng người cảm thấy đ.au... không phải là em.
Một bóng lưng cao lớn đã lao tới như một cơn lốc, gồng mình chắn ngang tầm roi.
mẹ.
mẹ.
Đứng lại đó cho mẹ! Hôm nay tao đánh nát chân mày!
Duy dang hai cánh tay ôm rịt lấy cơ thể đang run lẩy bẩy của em dán chặt vào vòm ngực săn chắc, mang theo mùi hương bạc hà quen thuộc của hắn
​Cái roi quất mạnh lên lưng hắn, hằn một vệt đỏ tứa máu qua lớp áo phông mỏng. Hắn khẽ rít lên một tiếng nghẹn lại trong cổ họng, gân xanh nổi hằn trên trán, nhưng vòng tay ôm em tuyệt đối không nới lỏng dù chỉ một milimet.
Hắn ngẩng đầu, dùng tấm lưng rộng lớn che chắn toàn bộ thế giới nhỏ bé của em ở phía sau, ánh mắt kiên định nhìn mẹ em:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cái bình đó là con lỡ tay đụng trúng. Dì đánh con đi... đừng đánh em ấy. Da em ấy mỏng lắm, đánh sẽ sưng lên mất
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
huhu..
Mặc kệ ánh mắt sững sờ của mẹ, bàn tay to lớn của hắn áp sau gáy em, vuốt ve nhè nhẹ như vỗ về một con mèo nhỏ đang hoảng loạn. Hắn cúi đầu, cằm cọ nhẹ lên đỉnh đầu em, giọng thì thầm chỉ đủ cho hai đứa nghe:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng sợ, có anh ở đây rồi
Mọi người đều nói hắn là cái bóng bảo hộ của em. Nhưng em vốn dĩ là một đứa vô tâm. Em tận hưởng sự sủng nịch ấy như một điều hiển nhiên.
Tình bạn ấy ngọt ngào, ồn ào và rực rỡ vô cùng.
...
Em không hề hay biết... hay có lẽ chưa từng muốn bận tâm, rằng tận sâu trong đáy mắt đùa cợt của Duy, luôn tồn tại một tình yêu sâu đậm, h.è.n mọn và cố chấp không thể chối cãi
Hắn giấu nhẹm nó dưới lớp vỏ bọc anh trai - em gái, chỉ dám dùng sự trêu ghẹo để được danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh che ô cho em.
Tưởng chừng tháng năm cứ thế bình yên trôi qua.
​Cho đến một ngày... thế giới của em hoàn toàn chệch quỹ đạo.
Em biết yêu.
Và người đó, vĩnh viễn không phải là Hoàng Đức Duy.
...
──── ࣪ ִֶָ☾. ────

chapter 2

...
──── ࣪ ִֶָ☾. ────
Cố Cảnh Thần là nam thần lạnh lùng nhất ngôi trường này, là một thế giới hoàn toàn đối lập với giới hào môn xa hoa của em và Đức Duy.
Anh mang vẻ đẹp lạnh lẽo, bức người nhưng lại bị vùi dập trong tận cùng của cái nghèo túng.
Dưới lớp áo sơ mi đồng phục giặt đến sờn cổ là vô vàn vết bầm tím từ những trận đòn roi đòi nợ của đám giang hồ truy lùng người cha n.g.h.i.ệ.n ngập cờ bạc
​Mỗi ngày trôi qua với Cố Cảnh Thần là một cuộc chiến sinh tồn. Anh học giỏi đến mức đáng sợ, nhưng luôn là người ra về sớm nhất. Tiếng chuông tan học vừa reo, bóng lưng gầy gò, cô độc ấy đã vội vã lao ra cổng trường, lao vào những ca làm thêm rửa bát, bốc vác đến kiệt sức.
Trong đôi mắt đen kịt của anh chỉ tồn tại ý chí vươn lên tàn khốc, không màng đến tình yêu, lại càng khinh miệt những thiên kim tiểu thư sống trong nhung lụa như em.
Nhưng em lại yêu anh.
Yêu đến điên cuồng.
...
Chiều hôm đó, phía sau dãy hành lang vắng lặng.
Em đứng chặn trước mặt Cố Cảnh Thần. Đôi bàn tay dán đầy băng urgo vì những lần lóng ngóng tập nướng bánh đang run rẩy nâng một chiếc hộp thắt nơ lụa tỉ mỉ, bên trên đặt một bức thư tình màu hồng nhạt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảnh Thần... cái này em tự làm... anh nếm thử một chút nhé?
Em cúi gầm mặt, gò má đỏ rực, giọng nói nhỏ xíu đầy mong chờ.
Cố Cảnh Thần dừng bước. Ánh mắt anh lướt qua chiếc hộp bánh đắt tiền, lướt qua đôi giày hàng hiệu dưới chân em, rồi lạnh nhạt buông một câu cắt đứt mọi hy vọng:
Cố Cảnh Thần
Cố Cảnh Thần
Thứ đồ chơi của người giàu, dạ dày tôi không tiêu hóa nổi. Cất đi và đừng làm phiền tôi nữa, thời gian của tôi dùng để kiếm sống, không rảnh rỗi để diễn ngôn tình
Anh lách người bước qua. Bức thư tình màu hồng vô tình bị cùi chỏ của anh gạt trúng, rơi chỏng chơ xuống mặt sàn lạnh lẽo.
Em đứng chết trân. Khóe mắt đỏ hoe, nước mắt tủi thân lã chã rơi xuống nắp hộp bánh trong suốt.
Tiếng vỗ tay chậm rãi, nhịp nhàng mang theo sự cợt nhả vang lên từ khúc quanh hành lang.
Đức Duy lười biếng bước ra, hai tay đút túi quần. Mũi giày da bóng loáng của hắn không nương tình giẫm thẳng lên bức thư tình màu hồng dưới đất, nghiến nhẹ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
vở kịch cảm động quá nhỉ?
​Hắn nhếch mép, buông lời châm chọc sắc hơn dao, cười cợt trên chính nỗi đau của em.
Hắn cười khẩy, ánh mắt sắc lẹm lướt qua khuôn mặt đẫm nước mắt của em, cất giọng cay độc:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sao? thiếu gia bị người ta vứt bỏ như rác thế này, có cần anh mua cho em cái thùng rác dát vàng để chui vào khóc cho đỡ n.h.ụ.c không? Liếm gót giày cho nó, nó còn chê bẩn kìa
​Thế nhưng... không một ai biết.
Ngay dưới lớp áo sơ mi trắng phẳng phiu ấy, lồng ngực trái của Hoàng Đức đang co rút lại dữ dội.
Hắn ghen. Cơn ghen tuông điên cuồng hóa thành một thứ a.xit độc hại cắn xé lục phủ n.g.ũ t.ạ.n.g.
Trái tim hắn đau âm ỉ, một nỗi đau không thể gọi tên, không thốt nên lời, giống như có ai đó đang bóp nghẹt lấy buồng phổi hắn. Hắn cười nhạo em, nhưng linh hồn hắn lại đang rỉ m.á.u khi thấy em rơi nước mắt vì một thằng đàn ông khác.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
im đi!
Em gào lên, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn hắn.
Duy nhíu mày, vươn tay định kéo em đi:
​Chát! ​Em nhíu mày hất văng cánh tay của hắn ra. Ánh mắt em mang theo sự chán ghét tột độ, buông ra những lời lẽ tổn thương nhất giáng thẳng vào cái tôi kiêu ngạo của người thanh mai trúc mã:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng chạm vào tôi! Anh thì biết cái gì? Đồ thiếu gia ngậm thìa vàng chỉ biết dùng tiền đè người, thích đạp lên tự trọng của người khác như anh... cả đời này cũng không bằng một góc sự nỗ lực của anh ấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
​Không gian chết lặng. ​Bàn tay Đức Duy khựng lại giữa không trung. ​Hắn rũ mắt. Khóe môi hơi run lên, nụ cười cợt nhả vụt tắt, thay vào đó là sự lạnh lẽo đến tận cùng. Cánh tay bị hất văng từ từ thu lại, siết chặt thành nắm đấm đến mức khớp xương trắng bệch.
Em ôm hộp bánh chạy vụt đi, để lại hắn đứng chôn chân giữa hành lang vắng. Gã thiếu gia ngang tàng, cả đời không biết sợ ai, giờ phút này lại chỉ biết cắn nát răng, nuốt ngược vị m.á.u tanh rỉ ra từ cuống họng xuống tận đáy lòng.
...
Kể từ ngày hôm đó, em đẩy hắn ra xa. Hai người dần trở nên lạnh nhạt.
​Nhưng em nào đâu biết...
Có những buổi chiều hoàng hôn đỏ rực, khi sương lạnh bắt đầu buông xuống. Em ngoan cố nấp sau gốc bàng già ngoài sân trường, đôi mắt si tình lén lút, ngốc nghếch ngắm nhìn bóng lưng Cố Cảnh Thần đang cặm cụi giải đề toán qua khung cửa sổ lớp học...
Thì ở một góc khuất xa hơn, khuất sau bức tường rêu phong, Đức Duy cũng đang đứng đó.
Bóng tối chạng vạng đổ dài trên đôi vai gục ngã của gã thiếu gia kiêu ngạo.
Hắn đứng tĩnh lặng như một bóng m.a vô hình.
Ánh mắt đượm buồn, u u.ấ.t dán chặt vào bóng dáng nhỏ bé của em đang run lên vì lạnh.
Tình yêu sâu thẳm, câm nín hòa quyện cùng nỗi đau xót đến tột cùng. Hắn giống như một kẻ đứng ngoài lề thế giới, tự cầm d.a.o l.ă.n.g trì chính mình khi phải trơ mắt chứng kiến người con trai hắn yêu thương bằng cả sinh mệnh.
...
──── ࣪ ִֶָ☾. ────

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play