[RHYCAP] Bàn Cuối Cạnh Cửa Sổ
chap 1
tiết đầu tiên của tuần mới luôn là khoảng thời gian khiến cả lớp 11A1 uể oải nhất
Tiếng quạt trần quay lạch cạch, nắng đầu buổi len qua ô cửa kính, trải một vệt sáng dài lên dãy cuối cùng trong lớp
ở vị trí sát cửa sổ, Hoàng Đức Duy chống cằm, mắt nhìn ra sân trường
Bộ đồng phục được mặc theo kiểu chẳng giống ai
áo sơ mi bỏ hai cúc trên, cà vạt nhét đại vào hộc bàn, tay áo xắn lên đến khuỷu. Dù giáo viên nhắc bao nhiêu lần, cậu vẫn chẳng thay đổi
Cả trường đều biết Hoàng Đức Duy không chỉ vì gia đình giàu có, mà còn vì cái kiểu vừa học giỏi đứng đầu khối, vừa ngang ngược đến mức chẳng xem ai ra gì
Giáo viên thì ngán ngẩm, học sinh thì nể sợ. Cậu không đánh nhau, cũng chẳng gây rối quá mức, nhưng chỉ cần một ánh mắt từ cậu cũng đủ khiến đám học sinh lớp dưới im bặt
Chiếc bàn cuối cạnh cửa sổ là chỗ cố định của cậu từ đầu năm
Một mình, không ai được ngồi cùng
Tiếng chuông vào lớp vừa dứt, cô chủ nhiệm bước vào, theo sau là một học sinh nam
Cả lớp đồng loạt ngẩng đầu lên
nam sinh ấy cao, dáng người mảnh nhưng thẳng tắp
đồng phục mặc chỉnh tề đến mức nổi bật giữa đám học sinh
Mái tóc đen hơi dài che qua trán, đôi mắt lạnh đến mức khiến người ta có cảm giác như bị xuyên qua
Nguyễn Quang Anh
//đứng cạnh cô giáo//
Một tay đút túi quần, tay còn lại cầm chiếc cặp màu đen đơn giản
giáo viên chủ nhiệm
Lớp trật tự, hôm nay lớp chúng ta có học sinh mới
giáo viên chủ nhiệm
Em giới thiệu đi
Nguyễn Quang Anh
//ngẩng đầu, giọng nói đều đều//
Nguyễn Quang Anh
Tôi là Nguyễn Quang Anh
vanhh
chap này hơi chán các con vợ thông cảm nhó
chap 2
Duy vẫn ngồi im, mắt lười biếng nhìn lên bảng, nhưng trong đầu đã đánh giá xong người mới
Hoàng Đức Duy
*Kiểu người lạnh lùng, thích tỏ vẻ, chắc chắn được mấy hôm là lộ bản chất*
giáo viên chủ nhiệm
//nhìn quanh lớp một lượt rồi nhíu mày//
giáo viên chủ nhiệm
Lớp mình hết chỗ rồi...chỉ còn bàn cuối cạnh cửa sổ
Không khí lập tức đông cứng
Một vài người trong lớp quay sang nhìn Duy, có đứa lén nuốt nước bọt
Vì ai cũng biết cái bàn đó là "lãnh địa" riêng
Có lần bạn cùng lớp chỉ lỡ đặt cặp lên nửa tiết đã bị Duy nhìn cho sợ đến mức xin đổi chỗ
Cô giáo dường như không biết chuyện này
giáo viên chủ nhiệm
//chỉ tay về phía cuối lớp//
giáo viên chủ nhiệm
Quang Anh em ngồi cạnh Duy nhé
Hoàng Đức Duy
//nhướng mày rồi quay hẳn đầu lại//
Quang Anh không nói gì chỉ bước xuống dãy bàn cuối
Tiếng giày chạm sàn gạch vang lên đều đều, chậm rãi nhưng chắc chắn
Nguyễn Quang Anh
//dừng lại trước bàn, kéo ghế ra//
âm thanh vang lên chói tai
Hoàng Đức Duy
//chống cằm nhìn//
Hoàng Đức Duy
Chỗ này có người rồi //giọng nhàn nhạt//
Ai cũng biết Duy đang cố tình gây sự
Nhưng Quang Anh thậm chí không nhìn cậu
Nguyễn Quang Anh
//đặt cặp xuống bàn//
Nguyễn Quang Anh
//ngồi xuống lấy sách ra//
Rồi mới đáp một câu ngắn gọn
Nguyễn Quang Anh
Từ giờ có hai người
Một vài tiếng hít khí vang lên
nhân vật phụ
1: Trời ơi...
Mặt ai nấy đều hiện rõ chữ "xong đời"
Hoàng Đức Duy
//bật cười//
Nụ cười chẳng rõ là thú vị hay tức giận
lần đầu tiên sau rất lâu, có người dám đáp lại cậu ngay trước mặt cả lớp
Tiết học bắt đầu, nhưng Duy chẳng nghe được chữ nào
Thay vào đó, cậu nghiêng đầu nhìn người ngồi cạnh
Quang Anh ngồi thẳng lưng, mắt nhìn bảng, tay ghi bài
Mùi hương thoang thoảng từ áo đồng phục mới giặt phảng phất trong gió, bị cuốn vào bởi cửa sổ đang mở
Hoàng Đức Duy
*khó chịu thật*
chap 3
Hoàng Đức Duy
//cố tình đá nhẹ vào chân bàn//
Nguyễn Quang Anh
//không phản ứng//
Hoàng Đức Duy
//nhíu mày, lại đá mạnh hơn//
Nguyễn Quang Anh
//quay sang//
đôi mắt đen nhìn thẳng vào cậu, lạnh như nước đá
Nguyễn Quang Anh
Làm trò gì đấy?
Giọng thấp, không to nhưng đủ khiến cậu khựng lại một giây
Hoàng Đức Duy
//nhếch môi//
Hoàng Đức Duy
Không thích ngồi chung..
Nguyễn Quang Anh
//quay lên bảng bình thản nói//
Nguyễn Quang Anh
Vậy làm quen đi
Duy suýt nghẹn vì câu nói bất ngờ này của Quang Anh
Hoàng Đức Duy
*tên này...bị cái gì vậy?*
Từ nhỏ đến lớn, chưa ai nói với cậu kiểu đó
Tan tiết, cả lớp ùa ra ngoài như chạy trốn
Chỉ còn Duy vẫn ngồi yên ở đó, một chân gác lên thanh ngang bàn trước
Quang Anh cũng không đi đâu, chỉ lấy từ cặp ra một chiếc tai nghe màu trắng, cắm vào điện thoại
Nguyễn Quang Anh
//nhắm mắt//
Hoàng Đức Duy
//nhìn sang//
Hoàng Đức Duy
Cậu không xuống căn tin à?
Nguyễn Quang Anh
Sao tự nhiên quan tâm vậy?
Nguyễn Quang Anh
Thích tôi à? //chọc Duy//
Nguyễn Quang Anh
không thích xuống //trả lời một cách bình thản//
Hoàng Đức Duy
Không có bạn xuống cùng thì có
Nguyễn Quang Anh
Tôi cần gì bạn
Hoàng Đức Duy
//chống cằm//
Cậu chưa từng gặp ai khó gần như vậy
Bình thường, người khác cố lấy lòng cậu, hoặc tìm cách tránh xa
Chỉ riêng Quang Anh là hành xử như thể sự tồn tại của Duy chẳng có gì đặc biệt
điều đó khiến cậu...bực mình
Nhưng đồng thời cũng thấy hứng thú
Hoàng Đức Duy
//nghiêng người giật một bên tai nghe khỏi tai anh//
Hoàng Đức Duy
Nghe gì đấy?
Nguyễn Quang Anh
//từ từ mở mắt//
Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần
Gần đến mức Duy nhìn rõ gàng mi dài và sống mũi thẳng của đối phương
Nhưng Quang Anh không hề tỏ ra lúng túng
Nguyễn Quang Anh
//bình tĩnh lấy lại tai nghe//
Hoàng Đức Duy
//bật cười//
Hoàng Đức Duy
Tôi biết là đang nghe nhạc rồi
Hoàng Đức Duy
Nhưng mà là nhạc gì?
Nguyễn Quang Anh
//im lặng vài giây//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play