TRUYỆN: “Hôn nhân với người triệu follow”
Tên tôi là Khánh Chi Hân. Tôi từng nghĩ cuộc sống sau khi kết hôn sẽ đơn giản: có một người chồng, một mái nhà, và những ngày bình yên.
Nhưng chồng tôi không phải người bình thường.
Anh là Trần Thiên Minh — một creator nổi tiếng trên TikTok với hơn 100 triệu người theo dõi. Từ khi còn là “tài khoản bạc”, anh đã từng bước leo lên “kim cương”, rồi trở thành cái tên phủ sóng khắp mạng xã hội. Facebook của anh cũng đông nghẹt người theo dõi, mỗi bài đăng đều có hàng chục nghìn bình luận.
Người ta gọi anh là “ông hoàng content”.
Còn tôi… chỉ là vợ anh.
Ngày cưới, ai cũng nói tôi may mắn. Nhưng không ai nói cho tôi biết, lấy người nổi tiếng đồng nghĩa với việc lấy luôn cả ánh nhìn của thế giới.
Anh bận. Rất bận.
Sáng quay, trưa edit, tối livestream. Điện thoại anh luôn rung. Tin nhắn, hợp đồng, lời mời quảng cáo.
Và trong tất cả những thứ đó… luôn có cô ấy.
Thanh mai trúc mã của anh — người cùng anh lớn lên, cùng anh quay những video đầu tiên, cùng anh vượt qua những ngày chưa ai biết đến.
Cô ấy là người đứng sau camera nhiều hơn cả tôi.
Một ngày nọ, tôi thấy họ quay chung.
Không phải một lần.
Mà là rất nhiều lần.
Cô ấy cười, chỉnh áo cho anh, nhắc thoại, đưa nước. Tất cả đều rất tự nhiên — như thể đó là vị trí vốn thuộc về cô ấy.
Tôi đứng từ xa nhìn, tim hơi nhói.
Không phải vì ghen ồn ào.
Mà vì cảm giác mình… như người thừa.
Tối hôm đó, anh về rất muộn.
Tôi hỏi nhẹ: “Anh với cô ấy… quay nhiều vậy có mệt không?”
Anh cười, xoa đầu tôi: “Cô ấy là bạn thân anh từ nhỏ mà. Làm content phải có người hiểu ý mới ra sản phẩm tốt được.”
Tôi im lặng.
Vì tôi hiểu: với anh, đó là công việc.
Còn với tôi… là cảm giác.
Những ngày sau đó vẫn vậy.
Video mới, trend mới, collab mới.
Tên anh ngày càng hot.
Còn tôi thì học cách không hỏi quá nhiều.
Không phải vì tôi tin hoàn toàn.
Mà vì tôi sợ câu trả lời mình nghe được không giống điều mình muốn.
Cho đến một buổi tối, khi anh livestream đạt một cột mốc khủng — hàng triệu người xem cùng lúc.
Anh cảm ơn fan.
Cảm ơn ekip.
Và rồi anh nói một câu khiến tôi sững lại:
“Cảm ơn người luôn đứng sau camera, đã cùng tôi từ những ngày không ai biết tôi là ai.”
Màn hình bình luận bùng nổ.
Tên cô ấy xuất hiện liên tục.
Nhưng tôi lại nhìn thấy một điều khác:
Anh quay sang nhìn tôi, rất nhanh.
Chỉ một ánh nhìn thôi.
Nhưng đủ để tôi hiểu:
Có những người đứng trước ánh đèn.
Và có những người đứng phía sau cả ánh đèn đó.
Đêm đó, anh về.
Tôi không hỏi gì nhiều.
Chỉ nói: “Anh có bao giờ sợ em buồn không?”
Anh im lặng một lúc lâu rồi nói: “Có. Nhưng anh cũng không muốn em phải sống trong áp lực của thế giới của anh.”
Tôi gật đầu.
Vì cuối cùng tôi hiểu ra một điều:
Làm vợ một người nổi tiếng không phải là chiến thắng hay thua cuộc.