Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

{ Đồng Nhân: Khi Anh Chạy Về Phía Em } Gió Đậm Hương Ly

Chương 1: Hàng xóm

Ánh nắng nhẹ nhàng len qua khung cửa sổ. Tiếng chim ríu rít vang ngoài hiên hòa cùng làn gió sớm mát lạnh. Đôi lông mày của cô gái vẫn còn đang say ngủ khẽ nhíu lại vì tiếng ồn.
Cô vươn vai, bước xuống giường với mái tóc còn hơi rối. Sau khi rửa mặt, đánh răng và buộc gọn tóc lại, cô thay một chiếc áo mỏng thoải mái rồi chậm rãi đi xuống phòng khách
Vừa đi đến chân cầu thang, cô đã nghe thấy tiếng sột soạt của khóa kéo vali và giọng nói trầm thấp, dặn dò đầy lo lắng của mẹ vang lên từ phía sô pha.
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Mình sang bên đấy nhớ chú ý ăn uống đầy đủ nhé.
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Khí hậu vùng núi phía Bắc mùa này hay có mưa giông thất thường lắm, em có xếp thêm hai cái áo khoác gió dày ở ngăn dưới vali rồi đấy.
Bố Hà
Bố Hà
Anh biết rồi, em yên tâm
Bố Hà
Bố Hà
Đi công tác chứ có phải đi hành quân đâu mà em lo xa thế. Mấy việc ăn ngủ này anh tự lo được, chỉ có hai mẹ con ở nhà là anh không an tâm thôi.
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Ở nhà thì có gì mà không an tâm? Con gái mình nó tự lập, ngoan ngoãn, bà con lối xóm xung quanh lại toàn người quen cả.
Bố Hà thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn về phía ô cửa sổ hướng sang nhà bên cạnh
Bố Hà
Bố Hà
Anh lo cho cái gia đình bên nhà tiểu Nhượng kìa.
Bố Hà
Bố Hà
Hôm qua lúc đi dạo, anh lại nghe thấy tiếng mẹ thằng bé nặng lời.
Bố Hà
Bố Hà
Thằng bé Nhượng Nhượng đấy từ nhỏ đã lầm lì, chịu nhiều uất ức mà cứ giấu kín trong lòng.
Bố Hà
Bố Hà
Anh đi vắng, em ở nhà có nấu món gì ngon thì nhớ bảo Tiểu Thuần gọi nó sang ăn cùng cho vui nhé.
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Anh cứ lo hờ. Con gái anh ngày nào chẳng chạy sang tìm tiểu Nhượng, có đồ ăn ngon là nó nhớ đến thằng bé đầu tiên rồi.
Hà Tinh Thuần khẽ bước đến
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Bố mẹ dậy sớm thế ạ?
Bố Hà
Bố Hà
Thuần Thuần dậy rồi đấy à con? Vào đây ngồi với bố một lát nào.
Bố Hà
Bố Hà
Hôm nay bố bay sớm, không kịp ăn trưa cùng hai mẹ con rồi.
Tinh Thuần đi tới ngồi xuống cạnh bố, vòng tay ôm lấy cánh tay vững chãi của ông, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự luyến tiếc
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Bố đi công tác lần này tận hai tháng ạ?
Bố Hà
Bố Hà
Ừ, dự án lần này hơi lớn. Nhưng con gái ở nhà phải ngoan, giúp đỡ mẹ việc nhà và chuẩn bị tinh thần thật tốt để vào lớp 10 nhé.
Mẹ Hà phủi phủi hai bàn tay rồi giục
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Thôi, anh ra rửa mặt mũi rồi chuẩn bị xe ra sân bay cho kịp giờ.
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Em vào bếp nấu bát mì cho anh ăn lót dạ trước khi đi. Thuần thuần vào phụ mẹ một tay con nhé.
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Vâng ạ
<<<<<>>>>>>
Tiếng động cơ xe taxi chở bố Hà khuất dần. Hà Tinh Thuần đứng trước cổng nhìn theo một lát rồi mới quay vào nhà, dọn dẹp nốt mấy chiếc bát trên bàn ăn giúp mẹ.
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Mẹ ơi, con sang nhà Nhượng Nhượng một lát nhé ạ!
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Ừ, đi đi con. Tiện thể hỏi thằng bé xem trưa nay có muốn ăn sườn xào chua ngọt không để mẹ làm cả thể nhé.
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Vâng con biết rồi
Tinh Thuần khẽ mỉm cười, bước nhanh ra khỏi cổng rồi rẽ vào lối nhỏ quen thuộc dẫn sang căn nhà sát vách.
Cánh cổng sắt nhà Trương Lục Nhượng không khóa hoàn toàn mà chỉ khép hờ.
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
" Chú, dì chắc đi ra ngoài hết rồi "
Tinh Thuần nhẹ nhàng đẩy cổng bước vào. Bước qua khoảng sân nhỏ rồi tiến về phía cửa chính phòng khách.
Trương Lục Lễ
Trương Lục Lễ
Ối chà, cơn gió nào thổi học bá Thuần Thuần đến đây thế này?
Trương Lục Lễ
Trương Lục Lễ
Mới sáng ngày ra đã sang "gác cổng" tìm anh trai em rồi sao?
Tinh Thuần lườm cậu nhóc một cái sắc lẹm, tự nhiên đi tới cốc nhẹ vào đầu Lục Lễ
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Bớt cái giọng ông cụ non đấy đi nhé em trai. Lớn tướng rồi mà sáng ra đã ăn đồ chiên, lại còn nằm bò ra sô pha thế kia
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Anh trai em đâu rồi? Sáng ra chị chưa thấy mở rèm cửa sổ nữa.
Trương Lục Lễ ôm đầu, vừa xoa xoa vừa bĩu môi, nhưng ánh mắt lại nhìn lên phía cầu thang, giọng nhỏ xuống
Trương Lục Lễ
Trương Lục Lễ
Anh ấy ở trên phòng từ tối qua đến giờ chưa xuống.
Trương Lục Lễ
Trương Lục Lễ
Sáng nay mẹ em vừa gọi điện về từ cơ quan, lại nhắc chuyện điểm số rồi cằn nhằn vài câu.
Trương Lục Lễ
Trương Lục Lễ
Em thấy sắc mặt anh ấy không được tốt lắm, chắc lại đang tự nhốt mình trong phòng học bài rồi.
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
" Nhượng Nhượng à... "
Tinh Thuần vỗ vai cậu nhóc
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Được rồi, nể tình em có lòng báo cáo tình hình chiến sự
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Tí nữa chị bảo mẹ làm sườn xào chua ngọt rồi mang sang cho một đĩa. Giờ chị lên phòng xem anh em thế nào.
Trương Lục Lễ
Trương Lục Lễ
Vâng, chị lên đi. Có chị sang chắc anh ấy sẽ dễ chịu hơn.
Lục Lễ gật đầu rồi quay lại với màn hình TV.
Tinh Thuần bước nhẹ chân lên những bậc cầu thang gỗ quen thuộc dẫn lên tầng hai. Đứng trước cánh cửa gỗ phòng ngủ của Trương Lục Nhượng, cô khẽ dừng lại.
Cộc, cộc, cộc
Bố Hà
Bố Hà
NovelToon
Mẹ Hà
Mẹ Hà
NovelToon
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
NovelToon
Trương Lục Lễ
Trương Lục Lễ
NovelToon

Chương 2: Chuyện tại bờ biển

Tác giả
Tác giả
An nhong các pé, tui đã trở lại rùi nè
Tác giả
Tác giả
Há há há. Hè đến rùiii, dạo này đang cày lại bộ này. Thấy nó ngọt ngào, đáng yêu quá
Tác giả
Tác giả
Nên tui phải viết ngay lập tức, nhớ ủng hộ tui he
Tác giả
Tác giả
Vô nhé
>>>>><<<<<
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Tiểu Nhượng Nhượng đáng yêu, dễ thương ơi, chị gái Thuần Thuần đến kiểm tra bài cũ của bé nè!
Bên trong phòng bỗng có tiếng sột soạt của sách vở, rồi bước chân dồn dập tiến về phía cửa.
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Sao cậu lại sang đây?
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Và cậu là chị ai?
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Chị cậu á
Tinh Thuần tự nhiên lách người bước vào phòng.
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Cậu không thích tớ sang hả?
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Ý tớ không phải vậy, cậu biết mà
Trương Lục Nhượng đóng cửa lại
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Cậu chả biết đùa j cả, chán phèo
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Bố tớ vừa đi công tác rồi.
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Tớ ở nhà chán quá nên sang tìm cậu đi dạo, nay trời đẹp lắm
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Ai ngờ cậu lại chăm chỉ đến mức này.
Nhìn thấy trên bàn học của cậu là chồng sách bài tập toán nâng cao lớp 10 dày cộp mở sẵn cùng những trang giấy kín mít công thức
Cô quay sang nhìn cậu
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Tớ không đi đâu, tớ còn phải làm bài
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Mới sáng ra đã làm bài tập hình học không gian rồi sao?
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Cậu chăm chỉ thật đấy
Trương Lục Nhượng nhìn nụ cười của cô, ngồi xuống ghế
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Bình thường mà...Tớ chỉ sợ... vào học kỳ sẽ bị tụt lại phía sau thôi
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Với cả cậu giỏi hơn tớ mà...
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
" Cậu học giỏi như vậy, tớ không muốn khoảng cách giữa hai đứa mình xa quá. "
Tinh Thuần khựng lại một giây trước câu nói của cậu. Cô bước lại gần, không ngần ngại vươn tay vỗ nhẹ vào vai cậu
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Nói gì thế, đợt thi trước môn toán cậu hơn điểm tớ đấy
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
1 điểm?
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Thì cũng là hơn rồi mà!
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Thôi mà, cất sách vở đi, mẹ tớ bảo trưa nay làm sườn xào chua ngọt cho cậu đấy
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Giờ thì đi dạo với tớ đi, Nhượng Nhượng
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Nhượng Nhượng
Trương Lục Nhượng nhìn bàn tay nhỏ nhắn cứ lôi lôi kéo léo ống tay áo của mình, khóe môi cậu thiếu niên vốn luôn mím chặt bỗng chốc cong lên thành một nụ cười dịu dàng
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Nốt lần này thôi
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Yẹtttt, Nhượng Nhượng là tuyệt nhất!!!
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
" Tinh Thuần...cậu đúng thật là... "
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
NovelToon
>>>>><<<<<
Hà Tinh Thuần và Trương Lục Nhượng đi chân trần trên cát, để mặc cho làn nước biển mát lạnh thỉnh thoảng tràn qua mắt cá chân
NovelToon
Tinh Thuần vừa đi vừa đung đưa chiếc dép trên tay
Trương Lục Nhượng một tay cầm dép, một tay đút vào túi quần, bước đi có phần chậm rãi và im lặng hơn thường ngày
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
" Thời tiết hôm nay dễ chịu thật, thích quá "
Tinh Thuần lén liếc nhìn góc nghiêng của cậu bạn
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Nhượng Nhượng, cậu có ngửi thấy mùi gì không?
Trương Lục Nhượng khựng lại một nhịp, khẽ hít một hơi rồi quay sang nhìn cô
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Mùi gì cơ? Mùi biển à?
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Không phải
Tinh Thuần dừng bước, quay hẳn người lại đối diện với cậu
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Là mùi vị của sườn xào chua ngọt đấy
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Mẹ tớ bảo trưa nay làm hẳn một đĩa thật to cho cậu ăn bù cho những ngày học bài vất vả
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Cho nên, bây giờ cậu cấm được nghĩ đến đống công thức toán học kia nữa
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Nghe chưa?
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
NovelToon
Nhìn nụ cười tràn ngập sức sống của Tinh Thuần, tâm trạng Trương Lục Nhượng như dịu đi vài phần
Cậu cúi đầu, dùng ngón chân cái khẽ gạt gạt vài hạt cát
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Ừm... Cảm ơn cô chú, cảm ơn cả cậu nữa, lại làm phiền nhà cậu rồi
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Cậu lại khách sáo rồi
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Mà Nhượng Nhượng này...
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Hửm?
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Chuyện bài kiểm tra thử... cậu đừng để trong lòng nhé, Tiểu Lễ nó kể với tớ rồi.
Cậu mím chặt môi, ánh mắt vốn đang nhìn cô bỗng chốc dời đi, hướng ra phía những con thuyền dập dềnh ngoài khơi xa.
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Mẹ nói đúng
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Tớ vốn dĩ không có thiên phú, có nỗ lực mấy cũng chỉ đến thế thôi...
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Trương Lục Nhượng!
Tinh Thuần đột ngột gọi cả họ và tên cậu bằng một giọng điệu vô cùng nghiêm túc
Cô tiến sát lại, đưa tay giữ lấy khuôn mặt lầm lì của Trương Lục Nhượng
Ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Cậu không được tự hạ thấp mình như thế!
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Mẹ cậu nói thế là vì dì chưa hiểu được cậu đã cố gắng như thế nào...
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Tớ đã chứng kiến cậu thức đêm làm hết ba cuốn sách bài tập, thấy cậu nghiêm túc học tập đến mức không để ý trời đã tối muộn
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Vì thế trong mắt tớ, Trương Lục Nhượng là người kiên trì và tuyệt vời nhất.
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Cậu không cần phải trở nên hoàn hảo để làm hài lòng bất kỳ ai cả!
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Kể cả đó là mẹ cậu, cậu chỉ cần cố hết sức mình thôi
Trương Lục Nhượng lặng người nhìn cô gái trước mặt.
Khoảng cách gần đến mức cậu có thể nhìn rõ hình phản chiếu của chính mình trong đôi mắt trong vắt của cô
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
" Thuần Thuần... "
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Ủa mà
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Sao tự dưng mặt cậu nóng thế này
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Say nắng rồi hả? Cậu ổn không Nhượng Nhượng
Tinh Thuần sờ chán Trương Lục Nhượng, nhíu mày
Vành tai Nhượng Nhượng đỏ bừng lên dưới ánh nắng
Nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một độ cong cực kỳ dịu dàng.
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Tớ cảm thấy tâm trạng dễ chịu hơn nhiều rồi
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Cảm ơn cậu... Lại lần nữa để cậu thấy tớ trong tình cảnh này rồi
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Chuyện đó có gì mà cảm ơn, cậu là người bạn tốt nhất của tớ mà
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Nào nhanh lên
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Chúng ta chạy đến rặng dừa đằng kia uống nước, mặt cậu đỏ hết rồi.
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Đứng thêm lát nữa, cậu ngất ở đây tớ không cõng được cậu về đâu
Tinh Thuần rời tay khỏi mặt cậu, lùi lại một bước rồi quay người chạy lên phía trước
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
NovelToon
Trương Lục Nhượng nắm chặt đôi dép trong tay, dứt khoát sải bước dài chạy đuổi theo cô.
Gió biển mùa hè năm mười lăm tuổi hôm ấy thổi qua mái tóc họ, mang theo lời hứa thầm kín của cậu thiếu niên
" Chỉ cần có cậu ở bên, tớ sẽ không bao giờ lùi bước "
NovelToon
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
" Cảm giác như lần đầu tiên đến nơi này vậy "
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
NovelToon
>>>>><<<<<
Tác giả
Tác giả
Hết rùiiiii
Tác giả
Tác giả
Hé hẹ

Chương 3: Hồi ức đầu tiên

21/7/2005
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Thuần Thuần! Đừng có đứng ngây ra đó nữa con.
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Coi chừng xe, mau cầm mấy cái túi nhẹ nhẹ này vào nhà giùm mẹ đi.
Mẹ Hà vừa khệ nệ bê thùng carton vào nhà, vừa cằn nhằn
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Con không thích ở đây đâu...
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Nơi này chẳng có ai chơi với con cả, các bạn ở trường cũ đều ở lại.
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Con muốn về nhà cũ cơ
Bố Hà
Bố Hà
Thôi nào công chúa của bố, dọn đến nhà mới rộng hơn mà
Bố Hà từ trong nhà bước ra, lau mồ hôi trên trán cười hiền lành
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Nhưng mà con vẫn muốn...
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Ôi chu cha, rã rời hết cả chân tay!
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Cuối cùng cũng dọn xong rồi.
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Nghĩ đến cảnh ngày mai lại phải dọn dẹp tiếp cái bếp là mẹ muốn xỉu ngang
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Mẹ!!!! Đừng ngắt lời con mà!!!!!
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Thôi được rồi Thuần Thuần, nhà chúng ta dọn đến đây ở vài năm thôi rồi lại trở về Giang Nghi mà
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Con biết đấy, mẹ đến Tô Dương phát triển công việc mà
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Con thông cảm cho mẹ nhé bé yêu?
Bố Hà
Bố Hà
Mẹ con vất vả lắm mới trúng tuyển chương trình học Thạc sĩ ở trường đại học trên Tô Dương này đấy.
Bố Hà
Bố Hà
Mẹ đi học nâng cao để sau làm giảng viên
Bố Hà
Bố Hà
Cha với con phải đi theo làm hậu phương vững chắc chống đỡ cho mẹ chứ, đúng không?
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Đúng đó, vì tương lai của cả nhà mình mà.
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Thuần Thuần ngoan, chịu khó ở đây đi học cấp 1 nhé.
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Ở Tô Dương trường học to đẹp lắm, chắc chắn con sẽ thích cho mà xem
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Vâng...ạ
Mặt cô bé ỉu xìu
Bố Hà cười, kéo tay con gái nhấc dậy
Ông cầm hộp bánh đặc sản mang từ quê lên
Bố Hà
Bố Hà
Anh đưa con sang chào hỏi hàng xóm một tiếng.
Bố Hà
Bố Hà
Đến nơi mới phải thưa gửi người ta, sau này có gì còn giúp đỡ nhau...
Mẹ Hà
Mẹ Hà
Vậy hai bố con đi cẩn thận nhé!
Bên ngoài
Bố Hà
Bố Hà
Sao thế Thuần Thuần, con vẫn buồn sao?
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Dạ...
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Không ạ
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Ở đâu cũng được, chỉ cần ở bên bố mẹ là con vui lắm rồi
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Con xin lỗi vì vừa rồi đã không hiểu chuyện...
Ông Hà nhìn cô con gái nhỏ đang lý nhí trong lòng mình mà bật cười
Bố Hà
Bố Hà
Cảm ơn bé yêu đã thấu hiểu cho bố mẹ nhé!
Bố Hà
Bố Hà
Con đúng là một đứa trẻ ngoan
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Bố, thả con xuống đi
Tinh Thuần ngại ngùng đòi xuống, bố Hà nhẹ nhàng để cô xuống đất
>>>>><<<<<
Bố Hà một tay xách hộp bánh đặc sản, một tay dắt cô con gái nhỏ bước qua khoảng sân nhỏ ngăn cách giữa hai nhà.
Cộc, cộc, cộc
Tiếng chốt cửa lạch cạch vang lên.
Cánh cửa hé mở
Bố Hà
Bố Hà
Chào chị! Tôi là Hà Tinh Quân, gia đình tôi mới dọn đến nhà bên cạnhhôm nay.
Bố Hà
Bố Hà
Dọn dẹp cũng ổn thoả hơn rồi nên tôi dắt cháu sang chào hỏi anh chị một tiếng
Bố Hà
Bố Hà
Đây là chút bánh ngọt đặc sản dưới quê mang lên, gửi chị và gia đình
Bố Hà nở nụ cười niềm nở, hơi cúi đầu chào lịch sự
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Cháu chào dì ạ!
Mẹ Trương
Mẹ Trương
Ôi, quý hóa quá! Cảm ơn anh và cháu nhé
Mẹ Trương
Mẹ Trương
Nhà tôi cũng vừa ăn cơm tối xong, mời anh và cháu vào nhà chơi
Mẹ Trương bất ngờ một chút rồi nhanh chóng mỉm cười đón lấy, bà mở rộng cửa hơn một chút
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Tiểu Thuần (8 tuổi)
" Cậu bạn kia....sao nhìn buồn thế nhỉ? "
>>>>><<<<<
29/6/2013
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Hà Tinh Thuần?
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Cậu sao thế?
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Sao tự nhiên lại đứng đờ ra vậy?
Tiếng gọi của Trương Lục Nhượng đột ngột cắt đứt dòng ký ức.
Hai người lúc này đã chạy về gần đến nhà
Trương Lục Nhượng nhìn cô đầy lo lắng, bàn tay định đưa lên vuốt mấy lọn tóc rối trước trán cô rồi lại hơi khựng lại vì ngượng.
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
" Ủa sao đã đến đây rồi? "
Hà Tinh Thuần chớp chớp mắt, nhìn cậu thiếu niên cao lớn, bờ vai vững chãi trước mặt
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Nhượng Nhượng, cậu có nhớ cái hôm nhà tớ mang bánh sang tặng không?
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Sao tự nhiên lại nhắc đến nó?
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Tớ không biết, tự dưng nhớ lại thôi
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Hồi đó nhìn cậu lầm lì, khó gần
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Tớ còn tự thề là không thèm chơi với cậu đâu.
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Ai mà ngờ giờ lại chơi thân với cậu thế này
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
NovelToon
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Hối hận rồi à?
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Nào có đâu
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Mà nhớ lại hồi đó suốt cả tháng đầu tiên dọn đến, tớ cứ ló đầu vào cửa phòng cậu là cậu lại đóng cửa rõ mạnh
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Làm tớ ấm ức mách mẹ là bạn hàng xóm mới bị bạo lực học đường hay sao mà mặt mũi lúc nào cũng như bánh bao chiều ấy.
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Hà Tinh Thuần!
Trương Lục Nhượng bất ngờ gọi tên cô
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Cậu bớt nói xấu tớ lúc nhỏ lại đi.
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Tớ nói thật mà
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Nhưng mà nghĩ lại cũng nhanh thật đấy...
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Mới ngày nào mẹ tớ còn bù đầu với đống sách vở Thạc sĩ
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Bố tớ thì loay hoay sửa cái vòi nước hỏng
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Còn tớ thì khóc nhè đòi về quê.
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Thế mà vèo một cái, chúng ta đều đã gần mười sáu tuổi rồi
Cô ngẩng đầu nhìn Trương Lục Nhượng, ánh nắng dát một vòng sáng ấm áp lên bờ vai thiếu niên gầy nhưng vững chãi của cậu.
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Cậu lớn thật rồi
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
Nói gì ngốc vậy?
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Không có gì
Tinh Thuần cười tươi
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Giờ thi xem ai về nhà trước nhé
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Tớ không đợi cậu đâu!
Hà Tinh Thuần
Hà Tinh Thuần
Trương Lục Nhượng, đuổi theo tớ lần nữa xem nào
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
" Ngốc thật "
Trương Lục Nhượng
Trương Lục Nhượng
NovelToon
>>><<<
Tác giả
Tác giả
Cảm ơn các pé đã đọc hết nhoaaa mãi iuuu
Tiểu Thuần (8 tuổi)
Tiểu Thuần (8 tuổi)
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play