Bánh Ngọt Vị Dâu | HR
chapter 1
Mùi má *u tươi bị không khí ngột ngạt lấp đi bởi khói x-ì g-à và khói hương tỏa ra từ lư đồng chạm trổ hình rồng.
Hiếu ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế bành màu đen . Gương mặt tĩnh lặng nhìn về một hướng vô định , mắt sâu đen lạnh lẽo
Dưới mũi giày của hắn gã giám đốc chi nhánh vận tải đang dập đầu đến ứa m *áu , toàn thân ru-n r-ẩy như một con chó hoang thấy lưỡi máy ch *ém giáng xuống ngay đầu mình
Hàng chục triệu đô la bị tuồn ra nước ngoài , một mưu đồ phản bội của những kẻ tưởng rằng đã nắm thóp được Trần gia.
#TranMinhHieu
"làm sạch đi."
Trần Minh Hiếu cất giọng trầm khàn vang lên
Hắn ghét ồn ào
Hai gã vệ sĩ mặc vest đen lập tức tiến lên mà lôi xềnh xệch tên phản bội đang gào thảm thiết ra khỏi cánh cửa cách âm.
Cạch
Cửa đóng rồi , cắt mọi âm thanh gào thét , trả không gian về với sự câm điếc lạnh tanh
Hiếu ngả người ra sau dựa lưng vào ghế bành , chậc lưỡi một tiếng.
Hắn rũ mắt nhìn vệt m *áu đặc đang nhớp dính khô lại trên khớp xương ngón tay mình bằng ánh nhìn uể oải đầy bực dọc
Hai ngón tay lôi chiếc khăn lụa trắng trong túi ngực , hắn điên cuồng chà xát mảnh lụa đắt tiền lên tay mình đầy cộc cằn thô lỗ.
Lực mạnh bạo đến mức tấy lên đỏ r/át nhưng môi hắn lại trễ xuống khó chịu . Hắn ghét cay ghét đắng mùi tanh tưởi này , chẳng liên quan đến chút áy náy lương tân mà bởi thứ m *áu hạ đẳng kia đang làm bẩn đôi bàn tay hắn
Đây là hắn , Trần Minh Hiếu.
Đứa con hoang từng tranh giành từng mẩu bánh mì thiu với chó hoang ở bãi rác khu ổ chuột Bưu Cục , kẻ mang trong mình dòng má-u tội lỗi đã tự tay bóp nát s *ọ của 3 vị thiếu gia chính thất để bước lên ngai vàng
Mười mấy năm qua dưới gót giày hắn là xương trắng , trong phổi hắn là mùi tanh của dối trá , lọc lừa và chém gi *ết . Hắn được thai nghén từ tầng đáy cặn b *ã của nhân loại mang theo một linh hồn mà mọi luân lý đều sớm đã ho-ại t-ử đến tận tủy xương
Cho đến một đêm dạ tiệc đấu giá từ thiện của 1 năm về trước
Ngày mà Minh Hiếu chính thức bước ra ánh sáng để tiếp quản ngai vàng ngay sau 1 tuần lễ thanh trừng đẫm m *áu trong bóng tối.
Lớp vỏ bọc của hắn đêm đó hoàn hảo , bộ suit phẳng phiu , gọng kính bạc đạo mạo và mùi nước hoa Dior hoà cùng Cam ngọt đắt tiền che lấp đi tàn dư của s*ng đạ-n.
Và rồi Em đẩy cửa bước ra
Trốn chạy đi thứ ồn ào và tìm một chút khoảng lặng.
Em là một thiếu được bảo bọc kỹ lưỡng , thế giới này làm gì có ch *ém g *iết ? Người ta chỉ bị thương vì những tai nạn không đáng có mà thôi.
Em tiến đến , mắt di chuyển về vẻ mặt trầm ngâm của hắn , tò mò dừng lại ở đôi bàn tay đang kẹp điếu x-ì g-à.
Vô tư đến nỗi ngốc nghếch
Em lục tìm trong túi quần của mình , chìa ra một miếng băng cá nhân nhỏ xíu.
#NguyenQuangAnh
"Anh bất cẩn thật đó"
Giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng cất lên , vắng bóng sự khiếp sợ hay dè chừng
#NguyenQuangAnh
"Tr-ầy xư-ớc đến mức này mà không nhờ phục vụ băng lại sao ? Anh không thấy đ-au hả ?"
Một câu hỏi vắng bóng hoàn toàn sự toan tính lại chính là mũi d-ao chí mạng rạch mạng lồng ngực con d *ã th *ú.
Nhiều năm qua dưới đôi bàn tay này là gì ? Kẻ thù nhìn thấy nó liền táng lạy kinh hồn , thuộc hạ nhìn thấy nó thì quỳ gối run rẩy . Bọn chúng chỉ thấy mùi m *áu , sự tàn độc , quyền sinh sát.
Tuyệt nhiên chưa một kẻ nào trên cõi đời này dám hỏi hắn 'Có đ-au không ?'
duy nhất chỉ con cừu non nhỏ bé này dám chạm vào những vết bầm dập vì ch *ém g *iết , ngây ngốc dùng sự trong sạch tinh khôi nhất để thương xót cho một kẻ...đáng lẽ phải bị đày xuống 18 tầng địa ngục.
Chính sự vô tư đến hoang đường ấy đã đẩy một tên ác qu-ỷ vào cơn cuồng nộ của d*c vọng
Nhìn miếng băng cá nhân trẻ con được dán tỉ mỉ rồi lại nhìn vào đôi mắt không tạp niệm của Em , Minh Hiếu như một kẻ vừa tìm ra thứ tín ngưỡng bệnh ho *ạn cho đời mình
Hắn nhận ra sự t *àn bạo không thể khuất phục một thiên thần nhưng lòng thương hại thì có..
Hắn sẽ chẳng tốn một viên đạ *n nào
Chỉ cần hắn thu lại nanh vuốt , phơi bày khéo léo bộ dạng tổn thương giả tạo , thiên thần này sẽ tự nguyện bước vào lồng gia *m để chữa lành cho hắn...đời đời kiếp kiếp.
Hắn nhớ khoảnh khắc đó , bản thân đã phải quay mặt đi , cắn chặt hàm để kìm lại tiếng cười.
Điệu cười khùng khục trong lồng ngự-c sực mùi khói súng , khiến hai vai rung lên dưới bộ suit đen.
Kẻ điên thường không bao giờ tự nhận mình điên cho đến khi hắn được thánh giá chủ động rơi vào lòng bàn tay .
Sự thánh thiện hoang đường của Em khiến hắn tức cười đến cuộn trào ruột gan nhưng lại ép gã á-c thú nếm được vị ngọt đầu tiên trong chuỗi ngày sống tàn lụi.
Một con cừu mù lòa không biết sợ , tự nguyện vuốt ve những chiếc nanh sói . Khoảnh khắc ấy hắn đã biết...phần đời còn lại của Em , vĩnh viễn không còn lối thoát.
D*c vọng tăm tối không chỉ dừng lại ở ý niệm mà đã hóa thành một thú vui nuôi nhốt rành rành trước mắt
Khóe môi Minh Hiếu nhếch lên lười biếng , lớp ngụy trang đạo mạo rơi ra khi hắn nhớ tới chỗ mềm mại nơi vòng eo Em ban sáng.
Hắn thích nhìn Em lọt thỏm trong lồng ngực mình mà vô tư nhấm nháp thức ăn
Thành quả rực rỡ sau những tháng ngày hắn điên cuồng tẩm bổ cho Em , tự tay đút từng muỗng súp bào ngư và ép Em nuốt trọn những chiếc bánh ngọt ngập ngụa bơ Pháp mỗi đêm.
Bàn tay từng bóp ch *ết kẻ thù giờ lại dịu dàng vuốt ve bờ vai Em , say mê cảm nhận hơi ấm và sự đẫy đà của lớp da thịt . Thân thể gầy nhỏ ngày nào nay bị sự dung túng của hắn vỗ béo đến mức yếu ớt.
Em càng rực rỡ , càng ỷ lại vào sự chăm bẵm của hắn , thứ d*c vọng trong hắn lại càng gầm gử thỏa mãn .
Hắn muốn biến Em thành một đóa hoa vô năng , vĩnh viễn chỉ có thể hút dưỡng chất từ bàn tay này để tồn tại
chapter 2
Sáng nay , đại thiếu gia của hắn đã đứng trên cân , mắt đỏ hoảng hốt vì cân nặng vượt quá chỉ tiêu . Em uất ức ném gối vào người hắn , bực dọc lên án gã bạn trai già đã rắp tâm làm mình xấu xí đi.
Nhớ lại bộ dạng rưng rưng ấy , hắn lại nở nụ cười đáng ghét
Khi đó hắn chỉ tựa lưng vào đầu giường , điệu bộ cợt nhả tột cùng.
Hắn vươn tay , dùng những ngón tay nhào nặn gò má tròn trịa của Em , giọng nói vừa trào phúng vừa lưu manh.
#TranMinhHieu
"Khóc cái gì? Anh nói em mập chứ anh có chê em mập đâu ? Tròn một chút , có da có thịt ôm mới nịnh tay."
#TranMinhHieu
"Hồi trước em gầy như que củi , anh đè mạnh một chút liền sợ gã-y n-át lấy ai đền cho anh ? Tốt nhất là cứ béo thêm chục ký nữa đi"
#TranMinhHieu
"Béo đến mức đám nhãi nhép ngoài kia nhìn thấy liền chạy mất dép , béo đến mức lười biếng không lết nổi ra khỏi cửa chỉ có thể ngoan ngoãn lăn lóc trên giường ấp ổ cho anh."
#TranMinhHieu
"Như thế...chẳng phải rất tuyệt sao ?"
Em tức đến nỗi không thốt ra được lời nào
Cạch ! Rầm
Cánh cửa bị đẩy bạo lự-c từ bên ngoài.
Không có lấy tiếng báo cáo nào , trên thế gian này chỉ có con cừu trắng kia sở hữu đặc quyền x *âm phạm vào lãnh địa tử thần của Minh Hiếu.
Em
anh bạn trai nhỏ của hắn.
Minh Hiếu ngay tức khắc ném chiếc khăn lụa dính m-áu vào góc che khuất.
Lớp mặt nạ ôn hòa và đạo mạo lập tức đeo vào , vội vã đưa tay chỉnh lại cổ áo sơ mi , đưa mắt nhìn về Em.
#NguyenQuangAnh
"Hiếu , anh lại hú-t thu-ốc"
Em bước vào , trên người vẫn mặc nguyên chiếc váy lụa mỏng sau buổi hòa nhạc , đôi chân trần giẫm lên tấm thảm khịt mũi kiểm tra.
Minh Hiếu đứng dậy , tiến về phía Em.
#TranMinhHieu
"Khó ngửi lắm sao ?"
Hiếu không hề dừng lại , hắn ung dung sải bước trực tiếp tiến đến dồn Em lùi lại cho đến khi chân Em chạm vào mép ghế sô pha ngã phịch xuống.
Gã cúi đầu sát đến mức mũi hai người gần như cọ vào nhau , hơi nghiêng đầu cố tình phả hơi thở , ngái mùi th *uốc lá lên cổ Em.
Khóe môi Hiếu câu lên một nụ cười vô sỉ tột cùng , ngón cái vuốt ve đôi môi mềm mại của Em.
#TranMinhHieu
"Bọn đối tác ép hút , cất công kiếm tiền nuôi em tốn sức lắm chứ bộ . Em đã chán ghét mùi này...vậy phạt anh đi"
Hắn chớp mắt , lưu manh cợt nhả nhìn vào mắt Em
#TranMinhHieu
"Hôn anh , cắn rách môi anh , đem nước bọt của em tống vào miệng anh để tẩy cho bằng sạch thứ mùi rác rưởi này."
#TranMinhHieu
"Được không ? Lỡ như em không chịu làm sạch giúp anh...anh đành mang nguyên cái miệng hôi hám này mà liếm láp em vậy."
#NguyenQuangAnh
"Anh càng ngày càng vô sỉ"
Em không nương tay đẩy đầu hắn ra
Hắn mượn cớ nhận lỗi để đòi hỏi , dùng điệu bộ của một kẻ đầu hàng để giương nanh múa vuốt , bức bách đối phương.
Hắn rũ mắt nhìn xuống đôi chân trần của Em
Trong thế giới của Em , Minh Hiếu chỉ đơn thuần là một giám đốc điều hành chuỗi cung ứng vận tải...một người tình trưởng thành , trầm tĩnh thi thoảng mang về nhà chút mùi th *uốc lá từ những buổi tiệc xã giao.
Đại Thiếu Gia của một gia tộc thanh thế , kẻ được nuôi lớn bằng những bản giao hưởng và các buổi trà chiều , vĩnh viễn không thể dịch được sự thật.
Em ngây ngốc tin rằng những vết sẹo chằng chịt rạch ngang lưng hắn là di chứng của một vụ 'tai nạn giao thông thuở nhỏ' thay vì tàn dư của những trận chiến tranh giành lãnh địa.
Trong mắt Em hắn không phải là Diêm vương của thế giới ngầm mà chỉ là một người đàn ông thành đạt nhưng luôn mang tâm sự nặng nề, một kẻ hay mệt mỏi thèm khát được Em vuốt ve , bảo bọc khỏi áp lực thương trường.
Em nào hay biết...cái bóng đen đang in hằn trên tấm thảm kia là một tên đồ t *ể đội lốt quý tộc , kẻ đang ung dung giấu cả một đế chế x-ác thịt đằng sau lớp kính viền bạc trong.
Hiếu quỳ một chân xuống thảm , cởi áo vest đen sang để một bên
Bàn tay to lớn cẩn trọng nâng bàn chân lạnh ngắt của Em lên , ốp vào trong lòng bàn tay mình để truyền hơi ấm.
Ngón tay cái miết theo xương mắt cá chân , cảm nhận lớp thịt mềm mại đầy đặn trong lòng bàn tay mình...minh chứng cho sự mê mẩn từ sâu trong tâm trí.
#TranMinhHieu
"a.. thịt mềm này.. làn da này.. sẽ mãi là của anh đúng chứ?."
Em động nhẹ chân, đạp vào gương mặt mê đắm trong chuyện tình trái lương tâm . hắn biết, nhưng từ bao giờ hắn lại xem em là búp bê xứ, thứ hắn sẽ nâng niu giữ gìn đến khi vỡ vụn.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play