Bóng Tối Nuốt Chửng Tôi Nhưng Có Ánh Sáng Đã Dẫn Lối Tôi
chiếc xe trong đêm
Mưa lớn trút xuống con hẻm nhỏ.
hoangnguyen
// Kéo cao áo khoác, bước nhanh trên con đường vắng sau giờ học thêm.//
hoangnguyen
// Điện thoại anh rung lên.//
hoangnguyen
con sắp tới nhà
hoangnguyen
//Vừa cất điện thoại thì//
Một chiếc xe đen thắng gấp trước mặt anh.
Hai người đàn ông lao xuống cực nhanh.
Chưa kịp phản ứng, Nguyên đã bị bịt miệng kéo mạnh lên xe.
hoangnguyen
// Vùng vẫy dữ dội nhưng một cú đánh mạnh vào bụng khiến hơi thở nghẹn lại.//
Chiếc xe lao vào màn mưa rồi biến mất.
hoangnguyen
// Khi Nguyên tỉnh lại…//
Xung quanh chỉ là bóng tối.
hoangnguyen
// Hai tay anh bị trói chặt vào ghế.//
Một bóng đèn vàng yếu ớt chớp tắt phía trên.
hoangnguyen
// cử động // Đây là đâu…?
2 tên buôn người
Thằng này tỉnh rồi.
hoangnguyen
// lập tức ngẩng đầu //
Trước mặt anh là hai người đàn ông lạ mặt.
2 tên buôn người
// nhìn anh cười lạnh // Nhìn mặt là biết bán được giá.
hoangnguyen
// cau mày // Các người muốn gì?
2 tên buôn người
Ngoan ngoãn thì đỡ khổ.
hoangnguyen
// siết chặt tay // Các người bị điên à?
hoangnguyen
//Một cú tát mạnh khiến đầu anh lệch sang một bên.//
2 tên buôn người
Chưa ai dạy mày cách nói chuyện à?
hoangnguyen
// Nhưng ánh mắt anh vẫn đầy chống đối.//
// nhếch môi // gan nhỉ ?
Nguyên bị nhốt trong căn phòng tối dưới tầng hầm.
Mỗi lần chống cự, anh sẽ bị đánh.
Mỗi lần tìm cách bỏ trốn, đám người kia càng trở nên đáng sợ hơn.
hoangnguyen
// Đập mạnh vào cửa sắt.//
Một tên bước vào rồi đá mạnh vào chân anh.
hoangnguyen
// Ngã xuống nền đất lạnh.//
hoangnguyen
// Nhưng anh vẫn nghiến răng đứng dậy.//
hoangnguyen
tôi sẽ báo cảnh sát
2 tên buôn người
// bật cười // Mày nghĩ còn ra khỏi đây được à?
hoangnguyen
// Ngồi co người trong góc phòng.//
hoangnguyen
// Mặt và tay đều đầy vết bầm.//
Nhớ cuộc sống bình thường trước đây.
Nguyên cảm thấy sợ hãi thật sự.
Tên cầm đầu đang nói chuyện điện thoại.
Hắn liếc xuống camera theo dõi.
Màn hình hiện lên hình ảnh Nguyên đang ngồi một mình trong bóng tối.
2 tên buôn người
// cười nhạt // Nhưng rồi nó cũng sẽ gục thôi.
Trong căn phòng lạnh lẽo dưới tầng hầm…
hoangnguyen
// Siết chặt bàn tay đầy thương tích.//
Anh vẫn tự nhủ với bản thân một điều.
chuỗi ngày bị lãng quên
hoangnguyen
// Tỉnh dậy vì tiếng dây xích kéo lê dưới nền đất.//
Âm thanh lạnh ngắt vang vọng trong căn phòng kín khiến sống lưng anh tê cứng.
hoangnguyen
// Cổ tay đau rát.//
hoangnguyen
// Cúi xuống nhìn mới phát hiện hai tay mình đã bị khóa bằng dây nhựa cứng vào thanh sắt phía sau.//
Khắp căn phòng chỉ có một bóng đèn nhỏ chớp tắt liên tục.
2 tên buôn người
Ồ, tỉnh rồi à?
hoangnguyen
// lùi lại theo phản xạ //
2 tên buôn người
// ném chai nước xuống trước mặt nguyên // uống đi
hoangnguyen
// ko động vào //
hoangnguyen
tại sao bắt tôi?
2 tên buôn người
// kéo ghế ngồi xuống vẻ mặt thờ ơ // vì m đáng giá
hoangnguyen
// cau mày // các người đang phạm pháp
2 tên buôn người
// bật cười // Nhóc con, ở đây pháp luật không cứu được mày đâu.
hoangnguyen
// Bất ngờ đứng bật dậy định lao ra cửa.//
Một cánh tay đã kéo mạnh vai anh lại.
hoangnguyen
// Bị đẩy va vào tường.//
hoangnguyen
// Cơn đau khiến mắt anh tối sầm.//
2 tên buôn người
// lạnh giọng // muốn trốn
hoangnguyen
// nghiến răng // thả tôi ra
2 tên buôn người
// siết chặt cổ áo anh // nghe này
2 tên buôn người
ngoan ngoãn thì còn đỡ khổ
2 tên buôn người
còn chống đối....
2 tên buôn người
// hắn nhìn vào mắt nguyên // mày sẽ hối hận
Ít phút sau, cánh cửa lại đóng sầm.
hoangnguyen
// Bị bỏ lại một mình trong căn phòng lạnh ngắt.//
hoangnguyen
// Ngồi xuống góc tường, cố giữ bình tĩnh.//
Ngay cả thời gian cũng dần trở nên mơ hồ.
Ở phía trên tầng nhà kho.
Một nhóm người đang kiểm tra giấy tờ và bàn bạc gì đó.
Tên cầm đầu nhìn màn hình camera rồi hỏi:
2 tên buôn người
vẫn lì lắm
cầm đầu
// ánh mắt lạnh tanh // Con người khi bị cô lập lâu sẽ tự yếu đi thôi.
Ngoài trời bắt đầu mưa lớn.
Tiếng mưa đập lên mái tôn vang vọng khắp nơi.
hoangnguyen
// Co người trong góc phòng, đầu óc dần hỗn loạn vì mệt và đau.//
Anh hiểu cảm giác bất lực là thế nào.
hoangnguyen
// vẫn siết chặt tay tự nhủ// Mình phải tìm cách sống sót.
bên kia màn đêm
Tầng hầm lạnh đến đáng sợ
hoangnguyen
// Ngồi tựa vào góc tường, đầu óc choáng váng vì cơn sốt kéo dài.//
hoangnguyen
// Bên má vẫn còn đau rát từ cú đánh hôm trước.//
hoangnguyen
// khẽ nhắm mắt.//
Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất.
hoangnguyen
“Mẹ có đang tìm mình không…?”
Trong căn nhà rộng lớn sáng đèn.
Một người phụ nữ mặc váy đen sang trọng đang ngồi trước bàn ăn.
Điện thoại bà rung liên tục.
bichtuyen
// Đứng bên cạnh đầy lo lắng //
bichtuyen
Phu nhân… cảnh sát vừa gọi tới.
mẹ nguyên
// cau mày khó chịu // Lại chuyện của nó à?
bichtuyen
Cậu chủ mất tích đã ba ngày rồi…
mẹ nguyên
// Đặt tách trà xuống bàn.//
mẹ nguyên
Thằng bé đó lúc nào chẳng thích làm theo ý mình.
bichtuyen
Nhưng lần này cảnh sát nói—
mẹ nguyên
// giọng bà lạnh tanh // Đừng làm ầm lên nữa.
bichtuyen
// đứng chết lặng //
bichtuyen
Phu nhân… cậu chủ có thể đang gặp nguy hiểm…
mẹ nguyên
// khẽ dãy trán // Tuần sau tôi còn cuộc họp quan trọng.
mẹ nguyên
Nếu báo chí biết chuyện sẽ phiền phức lắm.
mẹ nguyên
đừng để ảnh hưởng đến công ty
Nói xong bà đứng dậy rời khỏi phòng ăn.
Không một lần hỏi:
“Nguyên có đau không?”
“Nó đang ở đâu?”
“Nó có sợ không?”
Nguyên vẫn không biết rằng…
Suốt những ngày anh biến mất—
Người mẹ mình chờ đợi nhất…
Tên đàn ông hôm trước bước vào cùng một khay thức ăn.
đàn em
// Đặt khay xuống đất rồi nhìn anh vài giây.//muốn chết đói à
hoangnguyen
// khàn giọng // mấy ngày rồi ?
hoangnguyen
Tôi hỏi đã bao nhiêu ngày rồi?!
đàn em
// nhìu mày // 5 ngày
Tim Nguyên khẽ chùng xuống.
Vậy mà chẳng ai tìm được anh sao?
hoangnguyen
// Cúi đầu thật thấp.//
Một cảm giác lạnh buốt lan dần trong lồng ngực.
đàn em
// cười nhạt // Cuối cùng cũng biết sợ rồi?
hoangnguyen
// siết chặt tay // Gia đình tôi chắc đang tìm tôi.
hoangnguyen
// Câu nói ấy khiến Nguyên khựng lại.//
đàn em
Mày nghĩ người có tiền thật sự quan tâm tới nhau à?
đàn em
// nhìn thẳng vào mắt nguyên // Bận kiếm tiền hơn là kiếm con mình.
hoangnguyen
// lao tới đẩy mạnh hắn ra //
đàn em
// đạp mạnh vào bụng anh //
hoangnguyen
// Ngã xuống nền đất, đau đến mức không thở nổi.//
đàn em
// túm cổ áo anh kéo lên // Đừng nổi điên với tao.
đàn em
Muốn trách thì trách gia đình mày ấy.
Cả căn phòng lại chìm vào im lặng.
hoangnguyen
// Nằm co người dưới nền đất lạnh.//
hoangnguyen
// Đầu óc hỗn loạn.//
Anh muốn tin mẹ sẽ tới cứu mình.
Một nỗi sợ đáng sợ hơn cả bóng tối đang dần xuất hiện.
hoangnguyen
“Nếu thật sự… không ai cần mình thì sao?”
Tiếng mưa ngoài trời vẫn rơi không ngừng.
Ngày càng giống một nơi bị cả thế giới lãng quên.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play