[RhyCap] Phía Sau Dải Băng Phong Toả.
Không Giống Tai Nạn.
Tác giả
Xin chào tất cả mọi người ạ.
Tác giả
Đây là lần đầu tiên tớ viết truyện nên rất mong mọi người ủng hộ.
Tác giả
Nếu có sai sót gì thì góp ý giúp tớ với ạ.
Tác giả
Chỗ nào sai chính tả thì mọi người nhắc mình dùm với nha!
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy(24 tuổi) - Giám định viên hiện trường.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh(29 tuổi) - Đội phó Đội Cảnh sát Hình sự.
Con hẻm nhỏ phía sau khu dân cư cũ vẫn còn đọng nước. Ánh đèn vàng hắt xuống nền xi măng ướt, phản chiếu lấp loáng. Hai bên tường loang lổ mùi ẩm mốc, gió lạnh thỉnh thoảng lùa qua làm dải băng phong tỏa rung lên khe khẽ.
Giữa con hẻm, một chiếc xe máy nằm đổ nghiêng.
Cách đó vài mét là thi thể một người đàn ông trung niên. Áo sơ mi trắng đã lấm bẩn vì nước và bùn đất, bên cạnh là chiếc ô bị lật, cong mất một thanh.
Trong không gian tĩnh lặng, bộ đàm phát ra âm thanh nhỏ, rời rạc.
Nguyễn Quang Anh vượt qua dải băng phong tỏa, đôi giày chạm nhẹ xuống nền đường ẩm ướt. Anh tiện tay kéo cao cổ áo khoác, cố ngăn cơn gió lạnh luồn qua lớp vải mỏng.
Anh đứng lại vài giây, lặng lẽ quan sát toàn bộ hiện trường, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng chi tiết như đang ghép nối những mảnh rời rạc.
Một người cảnh sát nhanh chóng tiến lại gần.
Nvp.
Cảnh sát: Anh Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
//gật đầu// Tình hình thế nào rồi?
Nvp.
Cảnh sát: Người dân cho biết khoảng sáu giờ tối có nghe tiếng va chạm. Khi họ chạy ra kiểm tra thì phát hiện nạn nhân nằm ở đây.
Quang Anh khẽ gật đầu, cúi xuống xem xét vết thương ở sau đầu nạn nhân. Máu bị nước mưa làm loãng, chảy thành một vệt đỏ sẫm trên nền đất ướt.
Anh đứng dậy, phủi nhẹ bụi bám trên tay rồi quay sang nhìn chiếc xe máy đang nằm nghiêng gần đó, ánh mắt dừng lại lâu hơn như đang tìm kiếm một dấu hiệu bất thường.
Dưới bánh xe là một vệt trượt kéo dài trên mặt đường.
Anh khẽ nhíu mày, ánh mắt trở nên tập trung hơn.
Đúng lúc đó, phía sau vang lên một giọng nói đầy đau đớn.
Nvp.
???: Ôi trời, bữa tối của tôi.
Quang Anh không cần quay lại cũng biết là ai.
Nguyễn Quang Anh.
Cậu tới trễ.
Hoàng Đức Duy bước qua dải băng phong tỏa, tay xách chặt chiếc vali dụng cụ. Vai áo cậu hơi ướt, hơi lạnh thấm vào từng lớp vải, trong khi mái tóc bị gió thổi rối tung, vài lọn dính lên trán khiến cậu phải nheo mắt nhẹ khi nhìn về phía trước.
Hoàng Đức Duy.
//nhìn hiện trường một vòng// Tôi vừa gọi đồ ăn xong luôn đấy.
Nguyễn Quang Anh.
Cậu nên ăn ít lại đi.
Hoàng Đức Duy.
//lập tức quay sang// Anh biết anh nói câu đó xúc phạm đến tôi cỡ nào không?
Một anh cảnh sát đứng gần đó bật cười.
Nguyễn Quang Anh.
//khẽ cong môi// Làm việc đi.
Duy đặt vali xuống, kéo găng tay vào rồi ngồi xuống cạnh thi thể. Khác hẳn lúc còn càm ràm trước đó, lúc này vẻ mặt cậu trở nên tập trung và nghiêm túc hơn.
Cậu cúi sát, chăm chú nhìn vết thương ở sau đầu nạn nhân.
Không khí trong hẻm đột ngột lắng xuống, không còn một tiếng động.
Mưa lất phất rơi trở lại, từng giọt rơi xuống mặt đường vang lên tiếng tí tách trong không khí tĩnh lặng.
Đứng phía sau, Quang Anh đút hai tay vào túi áo khoác, lặng lẽ quan sát.
Nguyễn Quang Anh.
Thế nào rồi?
Duy không trả lời ngay. Cậu đứng dậy, đi dọc theo vệt trượt trên mặt đất rồi cúi xuống quan sát kỹ hơn.
Hoàng Đức Duy.
Anh qua đây đi.
Quang Anh bước tới cạnh em. Ngay lúc đó, Duy chỉ xuống mặt đường.
Hoàng Đức Duy.
Vệt này hơi lạ.
Nguyễn Quang Anh.
Lạ chỗ nào?
Hoàng Đức Duy.
Nó… thẳng quá.
Nguyễn Quang Anh.
//nhìn vài giây//
Hoàng Đức Duy.
Nếu tự ngã bình thường, xe thường lệch hướng hoặc quăng ngang.
Hoàng Đức Duy.
Nhưng… cái này giống như bị đẩy hơn.
Nguyễn Quang Anh.
Tai nạn giả à?
Hoàng Đức Duy.
Cũng có thể là thế.
Hoàng Đức Duy.
//đứng dậy phủi gối// Nhưng hiện tại bây giờ chưa đủ để kết luận.
Một cơn gió lạnh lùa qua con hẻm.
Ngay khoảnh khắc đó, một giọt nước từ mái hiên bất ngờ rơi xuống, chạm vào cổ Duy.
Hoàng Đức Duy.
//giật bắn người// Mẹ ơi..lạnh!!
Quang Anh bật cười thành tiếng rất khẽ, Duy lập tức quay sang.
Hoàng Đức Duy.
Ai cho anh cười tôi?
Hoàng Đức Duy.
Rõ ràng là có!
Nguyễn Quang Anh.
Tập trung vào việc chính đi.
Duy chậc một tiếng rồi quay lại hiện trường, cậu đang định ngồi xuống thì ánh mắt bỗng dừng lại ở bức tường phía bên trái.
Nguyễn Quang Anh.
Sao thế?
Hoàng Đức Duy.
//bước lại gần// Có một vết máu.
Trên mảng tường xám có một vệt đỏ sẫm đã bị nước mưa làm nhòe đi một phần.
Một cảnh sát đứng gần đó cau mày.
Nvp.
Cảnh sát trẻ: Nhưng thi thể nằm ở bên kia mà?
Duy nhìn từ vết máu sang vị trí thi thể dưới đất.
Hoàng Đức Duy.
Đúng. Cho nên vì thế nó mới có vấn đề.
Không khí bỗng yên hẳn, tiếng nước nhỏ giọt từ mái tôn vang lên rất rõ.
Quang Anh bước tới nhìn kỹ vết máu vài giây rồi quay sang Duy.
Nguyễn Quang Anh.
Cậu nghĩ sao?
Hoàng Đức Duy.
//khoanh tay suy nghĩ// Tôi nghĩ… người này không chết ở đây.
Quang Anh quay đầu nhìn lại toàn bộ hiện trường lần nữa.
Chiếc xe máy, vệt trượt, thi thể, vết máu trên tường.
Mọi thứ bắt đầu lệch đi khỏi hai chữ “tai nạn”.
Nguyễn Quang Anh.
Khả năng cao không?
Hoàng Đức Duy.
Cũng khá cao.
Nguyễn Quang Anh.
//gật đầu rồi quay sang phía sau// Phong tỏa rộng thêm đi.
Nguyễn Quang Anh.
Kiểm tra toàn bộ camera quanh khu này.
Hoàng Đức Duy.
//nhìn anh rồi bật cười nhẹ// Sao hôm nay anh tin tôi nhanh vậy?
Nguyễn Quang Anh.
//liếc// Không tin thì gọi cậu tới làm gì?
Hoàng Đức Duy.
//khựng lại mất một giây rồi bật cười// Tự nhiên nghe nghề nghiệp mình có giá trị ghê.
Nguyễn Quang Anh.
Cậu nói nhiều thật.
Hoàng Đức Duy.
Người ta gọi đó là thân thiện.
Hoàng Đức Duy.
//nheo mắt// Anh vừa khinh tôi đúng không?
Chưa kịp để Quang Anh đáp lời, điện thoại Duy đã rung lên. Cậu nhìn màn hình, sau đó nhắm mắt lại trong im lặng, như vừa tiếp nhận điều gì đó nặng nề.
Nguyễn Quang Anh.
Lại chuyện gì nữa?
Hoàng Đức Duy.
Shipper đến rồi.
Quang Anh khựng lại một chút rồi bật cười lần nữa, còn Duy thì chỉ thẳng vào anh, trông rất oan ức.
Hoàng Đức Duy.
Anh còn cười được?
Mưa bắt đầu nặng hạt hơn, ánh đèn flash từ máy ảnh lóe lên giữa con hẻm tối.
Không ai biết rằng vụ tai nạn tưởng như bình thường này… chỉ mới là khởi đầu.
Tác giả
Mọi người thấy có ổn không ạ?
Tác giả
Đánh giá hoặc cmt giúp tớ để tớ cải thiện với ạ.
Tác giả
Sai sót gì thì mọi người cứ nhắc nhở để tớ chỉnh sửa lại.
Tác giả
À mà.. nếu trong truyện trùng tên với ai thì cho tớ xin lỗi trước ạ!
Người Xuất Hiện Trong Camera.
Tầng kỹ thuật hình sự gần như đã tắt hết đèn, chỉ còn lác đác vài phòng còn sáng. Bên ngoài cửa kính, mưa lất phất rơi, nước chảy thành những vệt dài trên ô kính tối đen.
Hoàng Đức Duy ngồi co ro trước laptop, tay ôm ly cà phê đã nguội từ lúc nào, hộp cơm tối bên cạnh vẫn còn nguyên.
Duy nhìn màn hình camera hiện trường liên tục, đến mức hai mắt bắt đầu nhức mỏi.
Hoàng Đức Duy.
//day trán// Đúng là không có số hưởng mà.
Một chị pháp y đi ngang qua cửa phòng nghe thấy vậy thì bật cười.
Nvp.
Pháp y: Cậu than từ lúc về tới giờ rồi đấy.
Hoàng Đức Duy.
Em than để giải tỏa tâm hồn thôi mà.
Nvp.
Giải tỏa tâm hồn hay giải tỏa cái miệng?
Chị kia bật cười lắc đầu rồi đi mất.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở.
Nguyễn Quang Anh bước vào phòng, tay cầm một xấp hồ sơ dày. Áo khoác anh vẫn còn dính nước mưa, những vệt ướt loang nhẹ trên vai và tay áo, chứng tỏ vừa từ ngoài trở về.
Anh nhìn hộp cơm còn nguyên trên bàn rồi chuyển ánh mắt sang Duy.
Nguyễn Quang Anh.
Cậu chưa ăn à?
Hoàng Đức Duy.
//ngẩng đầu lên đầy tuyệt vọng// Anh nghĩ tôi còn nuốt nổi à?
Nguyễn Quang Anh.
Lúc tối cậu tiếc nó lắm mà.
Hoàng Đức Duy.
//chỉ thẳng vào anh// Anh biết kiểu người đáng sợ nhất là gì không?
Hoàng Đức Duy.
Là người nhớ hết mấy câu mình than.
Nguyễn Quang Anh.
//kéo ghế ngồi xuống đối diện// Có kết quả khám nghiệm rồi.
Nghe vậy, Duy lập tức ngồi thẳng dậy.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyên nhân tử vong là chấn thương vùng đầu.
Nguyễn Quang Anh.
//mở hồ sơ ra// Nhưng thời gian tử vong lại sớm hơn lúc người dân phát hiện gần một tiếng.
Duy khựng lại, im lặng trong vài giây.
Hoàng Đức Duy.
Vậy là... đúng thật rồi.
Hoàng Đức Duy.
Người chết bị mang tới hiện trường sau khi đã chết.
Không khí trong phòng thoáng chốc trở nên nặng nề.
Hoàng Đức Duy.
//tựa lưng ra ghế, tay day trán// Tôi ghét trực giác nghề nghiệp của mình.
Hoàng Đức Duy.
Bởi mỗi lần đúng là lại kéo theo tăng ca.
Quang Anh bật cười rất khẽ.
Lập tức Duy nheo mắt nhìn anh.
Hoàng Đức Duy.
Anh cười đúng không?
Nguyễn Quang Anh.
Tập trung đi.
Duy chậc một tiếng rồi kéo laptop lại gần.
Hoàng Đức Duy.
Camera đầu hẻm đây.
Nguyễn Quang Anh.
//nhíu mày// Không thấy ai khác?
Màn hình hiện lên đoạn camera đen trắng dưới cơn mưa nặng hạt. Hình ảnh hơi nhiễu, thời gian ở góc màn hình chậm rãi nhảy từng phút. Một người phụ nữ cầm ô bước ngang qua đầu hẻm, bóng lưng lướt nhanh rồi biến mất khỏi khung hình. Ngay sau đó, một chiếc xe tải lao vụt qua con đường phía ngoài, ánh đèn pha quét trắng cả màn hình.
Kim thời gian di chuyển đến 6 giờ 13. Lúc này mới xuất hiện một chiếc xe máy chạy chậm vào hẻm. Người lái mặc áo mưa tối màu, cúi thấp đầu như cố tránh camera. Khoảng chục giây sau, đâu đó vang lên một tiếng va chạm khô khốc.
Hoàng Đức Duy.
//bấm dừng đoạn camera lại// Hết.
Nguyễn Quang Anh.
//hơi nhíu mày// Không thấy ai khác?
Hoàng Đức Duy.
//tua lại lần nữa// Tôi đã xem tám lần rồi.
Nguyễn Quang Anh.
Cậu xem kiểu gì?
Hoàng Đức Duy.
Kiểu mất niềm tin vào cuộc sống.
Không để ý đến lời than vãn, Quang Anh tiếp tục dán mắt vào màn hình.
Trong video, mưa rơi nặng hạt, khiến hình ảnh nhòe đi rõ rệt.
Hoàng Đức Duy.
//chống cằm// Nếu hung thủ thật sự mang xác tới đây… thì hắn biến đâu mất rồi?
Quang Anh không trả lời, vẫn nhìn chằm chằm vào góc màn hình.
Một lát sau, anh đột nhiên lên tiếng.
Nguyễn Quang Anh.
Dừng lại đi.
Nguyễn Quang Anh.
Lùi ba giây.
Hoàng Đức Duy.
//làm theo//
Nguyễn Quang Anh.
//chỉ lên góc trái màn hình// Phóng to chỗ này.
Duy nhíu mày, tay vẫn liên tục thao tác trên laptop.
Đoạn camera nhiễu đến mức những hạt trắng đen liên tục nhảy loạn, nhưng vẫn đủ để nhận ra một bóng người đang đứng dưới mái hiên phía đối diện. Áo mưa đen phủ kín người, hắn đứng yên từ đầu đến cuối, không hề có ý định rời đi.
Hoàng Đức Duy.
//cau mày// Người này đứng đó từ đầu à?
Hoàng Đức Duy.
Chết thật..
Cậu kéo đoạn video lùi lại thêm vài phút. Trên màn hình nhiễu hạt, bóng người mặc áo mưa đen vẫn đứng dưới mái hiên phía đối diện con hẻm, gần như không hề di chuyển. Từ đầu đến cuối, người đó chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào con hẻm tối om trước mặt.
Trong lòng cậu bất chợt dâng lên một cảm giác bất an khó gọi tên.
Hoàng Đức Duy.
Người bình thường không ai đứng dưới mưa kiểu này cả.
Nguyễn Quang Anh.
//khoanh tay// Người này xuất hiện trước cả nạn nhân.
Duy nhìn chằm chằm màn hình.
Khoảng gần một phút sau, bóng người kia quay lưng rời đi ngay trước khi tiếng va chạm vang lên.
Căn phòng im lặng vài giây.
Hoàng Đức Duy.
//nuốt khan// Này.
Hoàng Đức Duy.
Người này biết chuyện sẽ xảy ra.
Nguyễn Quang Anh.
//gật nhẹ// Có thể.
Hoàng Đức Duy.
//quay sang nhìn anh// Có thể gì nữa?
Hoàng Đức Duy.
Kiểu này rõ ràng là liên quan rồi.
Quang Anh không đáp ngay mà nhìn lại mốc thời gian trên video.
Nguyễn Quang Anh.
Camera khu bên cạnh đã kiểm tra chưa?
Hoàng Đức Duy.
Chưa có dữ liệu gửi qua.
Nguyễn Quang Anh.
Gọi bên quản lý khu phố đi.
Hoàng Đức Duy.
Anh đúng là không cho ai sống mà..
Quang Anh bình thản đứng dậy lấy áo khoác.
Nguyễn Quang Anh.
Đi thôi.
Hoàng Đức Duy.
//ngẩng đầu lên// Đi đâu?
Nguyễn Quang Anh.
Quay lại hiện trường.
Duy nhìn anh như vừa nghe chuyện động trời.
Hoàng Đức Duy.
Anh có biết bây giờ gần mười hai giờ không!?
Hoàng Đức Duy.
Con người cần đi ngủ đó!
Nguyễn Quang Anh.
Lúc cậu xem camera lần thứ tám thì tôi nghĩ cậu quên rồi.
Hoàng Đức Duy.
Anh... nói chuyện khó chịu thật.
Nguyễn Quang Anh.
//mở cửa phòng// Nhanh lên.
Hoàng Đức Duy.
//nhìn hộp cơm nguội trên bàn đầy đau khổ// Tôi chỉ muốn sống cuộc đời bình thường thôi cũng khó vậy sao?
Nguyễn Quang Anh.
//đứng ngoài cửa, quay đầu nhìn cậu// Người bình thường thì sẽ không chọn làm kỹ thuật hình sự.
Duy im lặng vài giây rồi cậu ôm hộp cơm đứng dậy.
Hoàng Đức Duy.
Không... cãi được.
Tác giả
Truyện có ổn không ạ?
Tác giả
Mọi người nhận xét giúp tớ với.
Tác giả
Có sai sót gì thì mọi người cmt liền để tớ sửa nha.
Không Chỉ Có Một Người.
Gần mười hai giờ đêm, mưa lại bắt đầu nặng hạt, từng hạt rơi xuống liên tục, phủ lên cả không gian một lớp âm thanh đều đặn và lạnh lẽo.
Chiếc ô tô màu đen dừng lại trước đầu con hẻm cũ. Ánh đèn pha quét ngang mặt đường còn đọng nước, hắt lên những mảng tường loang lổ màu xám cũ kỹ.
Nguyễn Quang Anh tắt máy xe rồi bước xuống trước, động tác dứt khoát. Gió lạnh từ đầu hẻm lùa tới, quét qua khiến vạt áo khoác của anh khẽ động, lật nhẹ trong không khí ẩm và lạnh.
Hoàng Đức Duy ngồi ở ghế phụ, tay vẫn ôm hộp cơm đã nguội từ ba tiếng trước. Hơi ấm gần như không còn, chỉ còn cảm giác lạnh cứng của nhựa và thức ăn bên trong, nhưng cậu vẫn giữ nguyên như một thói quen vô thức.
Cậu nhìn con hẻm tối đen phía trước, rồi thở dài một hơi rất sâu.
Hoàng Đức Duy.
Giờ này đáng lẽ tôi phải nằm xem phim rồi.
Nguyễn Quang Anh.
//đóng cửa xe// Cậu than từ tối tới giờ chưa chán à?
Hoàng Đức Duy.
Than là quyền cơ bản của con người.
Quang Anh mở cửa bước xuống trước, Duy dõi theo bóng lưng anh, vừa nhìn vừa lẩm bẩm.
Hoàng Đức Duy.
Người gì sống không có tí năng lượng tiêu cực nào.
Ngay khi hai người bước vào hẻm, một cảnh sát vội vàng chạy tới.
Nvp.
Cảnh sát: Anh Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tình hình thế nào rồi?
Nvp.
Cảnh sát: Bên kỹ thuật vừa kiểm tra thêm camera gần khu dân cư phía sau.
Quang Anh đưa tay nhận máy tính bảng từ phía cậu ta.
Lúc đó Duy cũng ghé lại nhìn.
Đó là camera của một cửa hàng tạp hóa nằm cách con hẻm không xa.
Video hiện lên cảnh trời mưa lúc tối, khung hình rung nhẹ vì gió.
Một chiếc xe máy chạy ngang qua.
Rồi đến khoảng sáu giờ mười một phút.
Một bóng người mặc áo mưa đen xuất hiện.
Hoàng Đức Duy.
//lập tức nhận ra// Người trong camera lúc nãy.
Quang Anh không nói gì, chỉ giữ im lặng, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình, như đang cố đọc từng chi tiết nhỏ nhất vừa xuất hiện.
Người kia đứng trước đầu hẻm vài giây, rồi quay đầu nhìn xung quanh. Sau đó, hắn bước vào trong hẻm.
Hoàng Đức Duy.
//cau mày// Khoan... khoan… đã.
Chưa đầy một phút sau khi đi vào hẻm, người kia đã bước ra trở lại. một phút thì bước ra lần nữa.
Nhưng khi đi ra, trên tay người đó có cầm thêm một vật gì đó rất dài.
Nvp.
Cảnh sát: Cái gì... vậy?
Một cảnh sát đứng phía sau hỏi nhỏ.
Hoàng Đức Duy.
//nheo mắt nhìn màn hình// Rất giống... cây gậy.
Nhưng khi đi ra, trên tay người đó có cầm thêm một vật gì đó rất dài
Video khá mờ vì mưa, hình ảnh bị nhòe đi nhiều chỗ, nhưng vẫn đủ để nhìn thấy rõ từng động tác của người kia khi di chuyển trong khung hình.
Hắn đi rất nhanh, và... gần như cúi thấp đầu suốt cả đoạn đường.
Duy bỗng thấy lạnh sống lưng.
Hoàng Đức Duy.
Người này quay lại hiện trường sao?
Hoàng Đức Duy.
Vậy nghĩa là lúc xảy ra vụ việc, hắn vẫn còn ở đây.
Quang Anh trả máy tính bảng cho cảnh sát.
Nguyễn Quang Anh.
Gửi đoạn video này cho bên nhận dạng.
Không khí trong con hẻm yên tĩnh tới mức nghe rõ tiếng mưa đập xuống mái tôn.
Duy đứng nhìn vệt máu trên bức tường cũ.
Nước mưa gần như đã rửa trôi hết dấu vết.
Hoàng Đức Duy.
Anh nghĩ hung thủ quen nạn nhân không?
Quang Anh bước tới cạnh cậu.
Nguyễn Quang Anh.
Khả năng cao là có.
Nguyễn Quang Anh.
Nếu là cướp hoặc gây án ngẫu nhiên, hắn không cần phải dựng hiện trường giả.
Hoàng Đức Duy.
//gật đầu// Cũng đúng.
Cậu cúi xuống nhìn lại vệt trượt dưới đất.
Hoàng Đức Duy.
Nhưng... tôi vẫn thấy thiếu cái gì đó.
Nguyễn Quang Anh.
Ý của cậu là?
Duy im lặng vài giây rồi cất tiếng.
Hoàng Đức Duy.
Nếu nạn nhân chết trước khi được mang tới đây, vậy thì chiếc xe này... ai chạy?
Ngay lúc đó, Quang Anh liền khựng lại.
Hoàng Đức Duy.
Người chết không thể tự lái xe vào hẻm được.
Tiếng mưa rơi càng lúc càng lớn hơn.
Một anh cảnh sát phía sau chợt lên tiếng.
Nvp.
Cảnh sát: Có khi nào hung thủ chở xác tới rồi dựng hiện trường không?
Hoàng Đức Duy.
//lắc đầu// Không giống.
Hoàng Đức Duy.
Nếu chở xác bằng xe khác sẽ dễ bị chú ý hơn.
Cậu nhìn chiếc xe máy dưới ánh đèn.
Hoàng Đức Duy.
Vệt trượt này vẫn rất tự nhiên.
Nguyễn Quang Anh.
Ý cậu là có người lái chiếc xe này vào đây?
Hoàng Đức Duy.
Nhưng… không phải nạn nhân.
Không khí im bặt, mấy cảnh sát đứng gần đó bắt đầu nhìn nhau.
Hoàng Đức Duy.
//khoanh tay suy nghĩ// Nếu vậy thì người lái xe lúc vào hẻm là ai?
Nguyễn Quang Anh.
//nói chậm rãi// Cũng có thể là hung thủ.
Hoàng Đức Duy.
//lắc đầu// Không, nếu là hung thủ thì hắn không cần đứng ngoài quan sát trước.
Nguyễn Quang Anh.
Vậy thì còn ai nữa?
Mưa rơi xuống vai áo cậu lạnh ngắt.
Một lúc lâu sau, cậu mới khẽ nói.
Hoàng Đức Duy.
Có khi nào… còn một người nữa không?
Nguyễn Quang Anh.
//nhìn cậu// Ý cậu là đồng phạm?
Hoàng Đức Duy.
Hoặc là... nhân chứng.
Duy quay đầu nhìn sâu vào con hẻm tối om phía trước.
Hoàng Đức Duy.
Người đứng trong camera chưa chắc là hung thủ.
Một cơn gió lạnh thổi qua, dải băng phong tỏa rung lên phần phật.
Đúng lúc đó, điện thoại của Quang Anh rung lên.
Anh nghe máy vài giây rồi sắc mặt hơi thay đổi.
Quang Anh hạ điện thoại xuống.
Nguyễn Quang Anh.
Bên pháp y vừa gửi kết quả mới.
Nguyễn Quang Anh.
Nạn nhân có dấu vết thuốc an thần trong máu.
Mưa vẫn rơi rất lớn ngoài đầu hẻm.
Quang Anh nhìn về phía chiếc xe máy nằm giữa hiện trường.
Nguyễn Quang Anh.
Người chết có thể đã bất tỉnh trước khi vụ tai nạn xảy ra.
Duy đứng im vài giây rồi sau đó cậu khẽ chửi thề.
Hoàng Đức Duy.
Vậy đây từ đầu đã là giết người rồi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play