Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Hengming/Hằngminh] Tình Yêu Và Hận Thù

1. Gặp lại

_____
Ánh đèn pha lê hắt xuống sàn đá cẩm thạch, phản chiếu những bóng người qua lại trong buổi tiệc xa hoa. Trần Tuấn Minh đứng ở góc phòng, tay cầm ly rượu nhưng không uống. Ánh mắt em lặng lẽ lướt qua đám đông, như đang tìm kiếm điều gì đó… hoặc tránh né. Em không nên đến đây. Một nơi như thế này...nơi mà chỉ cần sơ suất một chút, cũng đủ để mọi thứ sụp đổ.
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Cậu Trần, tổng giám đốc tôi muốn gặp cậu
Giọng nói vang lên bên cạnh khiến em khẽ khựng lại
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Không cần-...
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Là tôi muốn gặp cậu
Âm thanh trầm thấp, quen thuộc đến mức khiến tim em như bị bóp chặt. Minh cứng người. Em không cần quay đầu… cũng biết là ai.
Một bước chân
Hai bước chân
Người kia dừng lại phía sau lưng em. Khoảng cách rất gần, gần đến mức em có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo ấy.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Lâu rồi không gặp, Trần Tuấn Minh
Từng chữ, từng chữ một… như dao cứa. Em siết chặt tay, cố giữ giọng bình tĩnh
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
...Trần tổng
Một khoảng lặng ngắn. Rồi một tiếng cười khẽ, mang theo ý châm chọc.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Xa lạ vậy sao?
Cuối cùng em vẫn quay lại. Ánh mắt hai người chạm nhau. Khoảnh khắc đó, mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất. Chỉ còn lại sự im lặng đến nghẹt thở. Người đàn ông trước mặt em… vẫn như vậy. Vẫn là gương mặt đó. Vẫn là ánh mắt đó. Chỉ là… không còn chút ấm áp nào.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Không ngờ cậu vẫn dám xuất hiện trước mặt tôi
Giọng nói của Trần Dịch Hằng lạnh đến mức khiến người khác rùng mình. Em không trả lời, em biết nói gì lúc này cũng vô nghĩa. Dịch Hằng tiến thêm một bước. Khoảng cách bị rút ngắn. Áp lực vô hình đè xuống khiến em gần như không thể thở.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Hay là...
Anh hơi cúi xuống, giọng nói hạ thấp bên tai em
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
...cậu nghĩ tôi đã quên hết rồi?
Tim Minh chệch một nhịp. Nhưng biểu cảm trên mặt vẫn không thay đổi.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Chuyện gì cơ?
Một câu hỏi rất nhẹ. Nhưng lại như châm lửa. Ánh mắt Dịch Hằng lập tức lạnh xuống.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Đừng giả vờ //cười nhạt//
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Cậu giỏi nhất là chuyện đó mà, đúng không?
Em im lặng, không phản bác. Không giải thích. Chỉ là… không nói gì. Chính sự im lặng đó khiến Dịch Hằng càng tức giận. Anh đột ngột nắm lấy cổ tay Minh. Mạnh đến mức khiến ly rượu trong tay em rơi xuống sàn.
Choang...
Âm thanh vỡ vụn vang lên giữa sảnh tiệc. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía họ. Nhưng Dịch Hằng dường như không quan tâm. Anh siết chặt hơn.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Cậu tưởng giả vờ im lặng là xong sao?
Em khẽ nhíu mày, nhưng vẫn không giãy ra.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
...Buông ra
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Không buông thì sao?
Dịch Hằng nhìn thẳng vào mắt em, từng chữ nặng nề
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Cậu có tư cách yêu cầu tôi à?
Một thoáng gì đó lướt qua đáy mắt em. Rất nhanh. Nhanh đến mức không ai kịp nhận ra.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Anh đang mất mặt đấy
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Ở đây có rất nhiều người
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Vậy thì sao?//cười lạnh//
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Cậu sợ à?
Em không trả lời. Chỉ khẽ hạ mắt. Giống như… đã quen với việc chịu đựng. Khoảnh khắc đó, không hiểu vì sao, tay Dịch Hằng hơi khựng lại. Nhưng rất nhanh, anh siết chặt hơn.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Nghe cho rõ
Giọng anh thấp đến đáng sợ
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Tôi quay về...không phải để nhìn thấy cậu sống yên ổn
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
...Vậy anh muốn gì?
Cuối cùng em cũng ngẩng đầu. Ánh mắt hai người lại chạm nhau. Lần này, không còn né tránh. Dịch Hằng nhìn em vài giây. Rồi chậm rãi nói
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Ở lại bên tôi
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Với tư cách gì?
Dịch Hằng cười. Một nụ cười không hề có nhiệt độ.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Cái gì cũng được //ghé sát lại thì thầm//
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Miễn là cậu chịu được
Tim Minh như thắt lại. Nhưng em vẫn không né tránh.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
...Được
Một từ. Rất nhẹ. Nhưng lại khiến ánh mắt Dịch Hằng chợt tối sầm. Anh không vui. Không hề vui.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Đừng có đồng ý dễ dàng như vậy //giọng lạnh xuống//
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Hay là...cậu vốn dĩ vẫn luôn như thế?
Em không trả lời. Chỉ cúi xuống nhặt mảnh kính vỡ. Một mảnh nhỏ cắt vào tay em. Máu chảy ra. Đỏ tươi. Nhưng em không hề dừng lại. Dịch Hằng nhìn cảnh đó. Không hiểu sao, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác khó chịu. Rất khó chịu.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
...Cậu điên à?
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Không//lắc đầu//
Em đứng dậy. Máu vẫn còn dính trên tay. Nhưng gương mặt lại bình tĩnh đến lạ.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Chỉ là...quen rồi
Ba chữ đó nhẹ như không. Nhưng lại khiến không khí xung quanh lập tức đóng băng. Dịch Hằng nhìn em rất lâu. Rồi đột nhiên buông tay.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Được
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Vậy thì từ giờ...//quay người, giọng nói lạnh băng//
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Đừng hối hận
_____
END
Tác giả<3
Tác giả<3
Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây. Đây là bộ truyện thứ hai của mình nên có gì chưa ổn mọi người cứ góp ý nhẹ nhàng nha. Nếu thích thì nhớ ủng hộ để mình ra chap mới sớm hơn nè!
Tác giả<3
Tác giả<3
Hẹn gặp mọi người ở chap sau. Mong mọi người sẽ yêu thích và ủng hộ bộ truyện này của mình.

2. Ở lại bên tôi

_____
Sau khi Trần Dịch Hằng rời đi, toàn bộ sảnh tiệc mới dần lấy lại không khí vốn có. Tiếng nhạc vang lên lần nữa. Mọi người tiếp tục cười nói như chưa có chuyện gì xảy ra. Chỉ có Trần Tuấn Minh vẫn đứng yên tại chỗ. Máu từ lòng bàn tay nhỏ xuống sàn. Đỏ đến chói mắt.
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Tuấn Minh!
Cố Thừa Lâm nhanh chóng bước tới, sắc mặt khó coi khi nhìn thấy vết thương trên tay em.
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cậu bị thương rồi
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Không sao
Minh định rút tay lại nhưng Thừa Lâm đã giữ lấy
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Không sao? //giọng trầm xuống//
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cậu để anh ta đối xử với mình như vậy mà còn bảo không sao?
Minh im lặng. Ánh mắt khẽ cụp xuống. Thừa Lâm nhìn em vài giây, cuối cùng chỉ có thể thở dài.
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Tớ đưa cậu về
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Ừm
Nhưng vừa quay người, một bóng dáng khác đã chặn trước mặt họ. Lục Ninh Hàn. Người đàn ông mặc vest đen đứng thẳng tắp, gương mặt gần như không có biểu cảm.
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Cậu Trần //nhìn em//
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Trần tổng muốn gặp cậu
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
//ánh mắt lập tức lạnh xuống//
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cậu ấy không rảnh
Lục Ninh Hàn không nhìn Cố Thừa Lâm. Chỉ bình tĩnh nói
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Đây là yêu cầu của Trần tổng
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Yêu cầu? //bật cười lạnh//
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Hay ép buộc?
Không khí giữa hai người lập tức căng thẳng. Tuấn Minh khẽ day trán.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Được rồi, tôi đi
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Tuấn Minh-
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Không sao đâu
Em nói rất nhẹ. Nhưng chính vẻ bình tĩnh đó lại khiến Thừa Lâm càng khó chịu hơn
.
Cánh cửa phòng nghỉ VIP vừa mở ra, một mùi thuốc lá nhàn nhạt lập tức tràn ra ngoài. Dịch Hằng đang đứng cạnh cửa sổ. Ánh đèn thành phố hắt lên gương mặt anh, lạnh lẽo đến đáng sợ. Nghe tiếng động, anh chậm rãi quay đầu. Ánh mắt dừng trên bàn tay bị thương của Minh. Khựng lại một giây. Rồi rất nhanh trở về lạnh nhạt.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Ra ngoài
Lục Ninh Hàn cúi đầu rời đi. Cánh cửa đóng lại. Căn phòng chỉ còn hai người. Tuấn Minh đứng yên tại chỗ.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Trần tổng còn chuyện gì sao?
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
//bật cười// Cậu thích gọi tôi như vậy?
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
...
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Hay là quên sạch rồi?
Minh siết nhẹ tay. Vết thương vừa bị kính cứa lại bắt đầu đau nhói
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Anh muốn nói gì?
Dịch Hằng không trả lời ngay. Anh dập điếu thuốc trong tay, rồi từng bước tiến lại gần. Tiếng giày da vang lên trên nền sàn yên tĩnh. Từng bước. Từng bước một. Cho đến khi khoảng cách giữa họ gần như bằng không.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Ở lại bên tôi
Giọng anh rất thấp. Minh khẽ sững người.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Ý anh là gì?
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Thư ký riêng
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
//nhìn thẳng vào mắt em//
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Hoặc cái gì khác cũng được
Câu nói đó khiến không khí lập tức trở nên nguy hiểm. Minh khẽ nhíu mày.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Trần tổng thiếu người sao?
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Thiếu
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
//cười nhạt//
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Thiếu một người để trả nợ
Ánh mắt Minh hơi dao động. Rất nhanh. Nhưng vẫn bị anh nhìn thấy. Dịch Hằng đột ngột nâng tay, bóp cằm em.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Mấy năm không gặp...//giọng anh khàn đi//
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Cậu vẫn giả vờ giỏi như vậy
Minh đau đến mức nhíu mày. Nhưng không phản kháng.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Nếu anh hận tôi như vậy
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Thì cần gì phải giữ tôi bên cạnh?
Khoảnh khắc đó, ánh mắt Dịch Hằng bỗng tối xuống. Anh cúi đầu, ghé sát bên tai em. Bàn tay siết mạnh hơn.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Bởi vì... //giọng anh trầm đến đáng sợ//
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Tôi muốn cậu cũng phải đau
Tim Minh như bị thứ gì đó bóp nghẹt. Em im lặng vài giây. Rồi chậm rãi hỏi
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Nếu tôi từ chối thì sao?
Dịch Hằng nhìn em. Rất lâu. Sau đó bật cười lạnh.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Cậu nghĩ mình còn quyền lựa chọn à?
Không khí như đông cứng. Minh nhìn người trước mặt. Người mà em từng cho rằng… cả đời này cũng sẽ không làm mình tổn thương. Bây giờ lại dùng ánh mắt lạnh nhất nhìn em. Một lúc sau, Minh khẽ cụp mắt.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
...Được
Em đồng ý. Quá dễ dàng. Dễ đến mức khiến Dịch Hằng cảm thấy bực bội vô cớ
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Tuấn Minh
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Cậu thật sự không biết xấu hổ sao?
Vết đau nơi tim Minh chợt lan rộng. Nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh như cũ.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Không phải anh muốn tôi ở lại sao?
Dịch Hằng nhìn em chằm chằm. Ánh mắt càng lúc càng lạnh. Anh ghét vẻ mặt này. Ghét dáng vẻ lúc nào cũng im lặng chịu đựng của em. Bởi vì nó khiến anh có cảm giác, người đau không chỉ có riêng mình anh. Đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên. Dịch Hằng liếc nhìn màn hình rồi nghe máy.
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Trần tổng
Giọng Lục Ninh Hàn vang lên từ đầu dây bên kia
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Bên phía dưới Dương tổng tới rồi
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Biết rồi
Anh cúp máy. Trước khi rời đi, hắn dừng lại trước mặt Minh vài giây
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Ngày mai chuyển qua biệt thự phía nam
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
//khựng lại// Biệt thự?
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Có vấn đề?
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Không
Dịch Hằng nhìn em. Rồi lạnh nhạt buông một câu
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Đừng để tôi phải nhắc lần thứ hai
Cánh cửa đóng sầm, căn phòng lần nữa chìm vào yên tĩnh. Tuấn Minh đứng một mình. Rất lâu sau, em mới chậm rãi mở bàn tay đang siết chặt. Mảnh kính vỡ khi nãy vẫn còn nằm trong lòng bàn tay. Máu chảy không ngừng. Nhưng em lại giống như không cảm thấy đau. Chỉ khẽ nhắm mắt. Thấp giọng nói một mình
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
...Dịch Hằng
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
Anh thật sự...hận em đến như vậy sao?
_____
END

3. Biệt thự phía nam

_____
Sáng hôm sau, trời đổ mưa. Từng giọt nước nặng nề đập lên cửa kính xe, tạo thành những âm thanh trầm đục khiến lòng người càng thêm ngột ngạt. Trần Tuấn Minh ngồi phía sau xe, ánh mắt lặng lẽ nhìn ra bên ngoài.
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cậu thật sự muốn chuyển đến nơi đó?
Giọng Cố Thừa Lâm vang lên từ ghế lái. Minh không trả lời ngay. Một lúc sau mới khẽ “ừm” một tiếng. Tiếng thắng xe chợt vang lên gắt gỏng. Thừa Lâm quay đầu nhìn em.
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cậu điên rồi à?
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
//khựng lại//
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cậu biết rõ anh ta muốn làm gì mà vẫn đồng ý?
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
//giọng L càng lúc càng khó nghe//
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Tuấn Minh, cậu còn muốn hành hạ bản thân mình bao lâu nữa?
Không khí trong xe im lặng vài giây. Minh hơi cúi đầu. Ánh mắt rơi xuống lòng bàn tay đã được băng bó cẩn thận.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
...Chỉ là giao dịch thôi
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Giao dịch?
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
//bật cười//
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cố Thừa Lâm _trợ lý em
Cậu nhìn kiểu nào cũng không giống giao dịch
Minh im lặng. Bởi vì chính em cũng biết, ngay từ khoảnh khắc gặp lại Dịch Hằng…mọi thứ đã không còn nằm trong tầm kiểm soát nữa rồi.
.
Chiếc xe dừng trước biệt thự phía nam. Cánh cổng sắt màu đen từ từ mở ra. Biệt thự rộng lớn nhưng lạnh lẽo đến đáng sợ. Không có chút hơi người. Giống hệt chủ nhân của nó. Quản gia nhanh chóng đi tới.
Quản gia
Quản gia
Cậu Trần, tôi dẫn cậu lên phòng
Minh kéo vali bước theo. Hành lang dài đến mức khiến người ta ngột ngạt. Cho đến khi, bước chân em chợt khựng lại. Căn phòng cuối hành lang. Cánh cửa khép hờ. Bên trong truyền ra giọng nói quen thuộc.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
...Dịch Hằng
Minh vô thức nhìn vào. Người đàn ông đang ngồi trên sofa là Dương Bác Văn. Bên cạnh còn có Tả Kỳ Hàm. Hai người dường như đang bàn chuyện hợp tác.
Dương Bác Văn _gã
Dương Bác Văn _gã
Người tới rồi à?
Bác Văn là người đầu tiên nhìn thấy em. Ánh mắt anh lướt qua vali trong tay Minh, khóe môi hơi nhếch lên.
Dương Bác Văn _gã
Dương Bác Văn _gã
Dương Bác Văn _gã
Dương Bác Văn _gã
Chơi lớn vậy sao?
Kỳ Hàm cũng quay sang nhìn. Ánh mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên. Duy chỉ có Dịch Hằng, từ đầu đến cuối vẫn lạnh nhạt. Giống như người đứng ngoài cửa chỉ là một món đồ không đáng để ý.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Đừng ngoài đó làm gì?
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Vào đây
Minh siết nhẹ tay rồi bước vào. Bầu không khí trong phòng cực kỳ kỳ lạ. Dương Bác Văn chống cằm nhìn em vài giây, sau đó cười như có như không
Dương Bác Văn _gã
Dương Bác Văn _gã
Không giới thiệu một chút à?
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Không cần
Dịch Hằng đáp lạnh tanh. Câu nói đó khiến đầu ngón tay Minh khẽ run lên. Bác Văn nhướng mày.
Dương Bác Văn _gã
Dương Bác Văn _gã
Dữ vậy?
Tả Kỳ Hàm _nhóc
Tả Kỳ Hàm _nhóc
//nhóc ngồi cạnh gã, rồi đạp vào chân gã một cái dưới bàn//
Tả Kỳ Hàm _nhóc
Tả Kỳ Hàm _nhóc
Bớt nhiều chuyện đi
Dương Bác Văn _gã
Dương Bác Văn _gã
Anh nói sai à?
Dương Bác Văn _gã
Dương Bác Văn _gã
//cười cợt//
Dương Bác Văn _gã
Dương Bác Văn _gã
Người ta còn tưởng Hằng mang người yêu cũ về nuôi-
RẦM!
Chiếc ly thủy tinh bị Dịch Hằng ném mạnh xuống bàn. Không khí lập tức đóng băng. Nụ cười trên môi Bác Văn cũng tắt hẳn. Ánh mắt Dịch Hằng lạnh đến đáng sợ.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Tôi nói rồi
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Tôi với cậu ta không có mối quan hệ đó
Một khoảng lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Minh đứng yên tại chỗ. Sắc mặt gần như trắng bệch. Nhưng em vẫn cúi đầu
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
...Xin lỗi vì đã làm phiền
Khoảnh khắc đó, không hiểu vì sao trong lòng Dịch Hằng chợt dâng lên cảm giác bực bội dữ dội. Anh ghét bộ dạng này của em. Ghét dáng vẻ ngoan ngoãn đến mức khiến người khác thấy khó chịu.
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Lục Ninh Hàn
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Vâng, Trần tổng
Trần Dịch Hằng _anh
Trần Dịch Hằng _anh
Đưa cậu ta lên phòng
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Được //bước tới cạnh em//
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Cậu Trần, đi theo tôi
Minh khẽ gật đầu. Trước khi rời đi, em nghe thấy giọng Dương Bác Văn vang lên phía sau
Dương Bác Văn _gã
Dương Bác Văn _gã
Cậu thật sự định chơi tới mức này à?
Nhưng không có ai trả lời
.
Cánh cửa phòng vừa đóng lại, Minh mới chậm rãi dựa lưng vào tường. Sắc mặt tái nhợt. Lục Ninh Hàn đứng bên cạnh nhìn em vài giây.
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Cậu nên nghỉ ngơi
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
...Cảm ơn
Ninh Hàn định rời đi. Nhưng ngay lúc chạm vào tay nắm cửa, H chợt lên tiếng
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Trần tổng chưa bao giờ để ai ở lại nơi này
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
//khựng lại//
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Lục Ninh Hàn_trợ lý anh
Cậu là người đầu tiên
Căn phòng chìm vào im lặng, vài giây sau... Minh khẽ cười. Một nụ cười rất nhạt.
Trần Tuấn Minh_em
Trần Tuấn Minh_em
...Vậy sao?
Nhưng ánh mắt em lại chẳng có chút vui vẻ nào. Bởi vì cả hai đều hiểu. Việc Dịch Hằng giữ em lại...không phải vì yêu. Mà là vì hận.
_____
END

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play