Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Lookism] Nhành Hoa Tuyết Của Tộc Yamazaki

Chương 1: Nhành Hoa trong sương lạnh

Điệp phủ Yamazaki nằm biệt lập giữa những tán cây cổ thụ già nua, nơi ánh mặt trời dường như bị chặn lại bởi những bức tường đá cao ngất. Ở đây, hơi thở cũng phải dè dặt, và tiếng bước chân là thứ xa xỉ.
Kazuhiko Aoi – thiếp út của hai vị thủ lĩnh quyền năng – ngồi bên hiên nhà gỗ, đôi bàn tay mảnh khảnh đan chặt vào nhau. Em là một tồn tại lạc lõng. Aoi không mang trong mình khí chất sát thủ, không biết cách vung kiếm, lại càng không giỏi luồn cúi để tranh giành sự sủng ái phù phiếm.
"Nhìn con nhóc đó kìa, lại ngồi thẫn thờ như một con búp bê rách," tiếng cười khúc khích vang lên từ phía hành lang.
Những thiếp thất khác vây quanh, đôi mắt họ rực lên sự đố kỵ và tàn độc. Đối với họ, Aoi là một sự sỉ nhục. Em quá yếu đuối, quá "sạch sẽ" trong cái chốn bùn nhơ này. Một bàn tay thô bạo đẩy mạnh vào vai em, khiến Aoi ngã sấp xuống mặt gỗ lạnh lẽo. Vết bầm trên cổ tay từ lần bị hành hạ hôm qua lại nhức nhối.
Aoi không khóc. Em chỉ lặng lẽ đứng dậy, phủi bụi trên bộ kimono giản dị. Ở phía xa, dưới hành lang đối diện, hai bóng đen cao lớn đứng lặng yên. Yamazaki Shingen và Yamazaki Shintaro. Họ đang bàn việc gia tộc, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm nhìn thẳng về phía trước, tuyệt nhiên không dành một tia quan tâm nào cho khung cảnh đang diễn ra ngay dưới chân mình.
Với họ, Aoi chỉ là một món đồ nội thất vô tri. Nếu món đồ đó hỏng, họ sẽ thay cái mới. Nếu nó bị hư hại, đó là vì nó không đủ bền để tồn tại trong cái gia tộc này.
Yamazaki Shingen
Yamazaki Shingen
Đừng làm ồn
Giọng Shingen trầm đục vang lên, không phải để bảo vệ Aoi, mà chỉ vì những tiếng cười đùa làm hắn phân tâm.
Aoi ngước lên, đôi mắt đen láy trong giây lát chạm vào ánh mắt của Shingen. Nhưng hắn quay đi ngay lập tức, thờ ơ như thể em chưa từng tồn tại. Sự băng giá đó thấm vào tận tủy xương, làm trái tim vốn đã chai sạn của Aoi chết lặng.
__________________________
Đêm đó, mưa trút xuống như muốn gột rửa đi cả điệp phủ nhơ nhuốc.
Aoi không thu dọn hành lý. Em chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, để lại phía sau chiếc trâm cài tóc – món quà duy nhất mà Shintaro từng quăng lại cho em trong một đêm đầy men rượu. Em bước đi, không một chút lưu luyến. Những bức tường cao vút, những quy tắc nghiệt ngã, và cả hai người đàn ông được tôn sùng như quái vật kia... tất cả đều lùi xa dần sau màn mưa trắng xóa.
Aoi biết, bước ra khỏi cánh cổng này, cái giá phải trả có thể là mạng sống. Nhưng với em, sống trong điệp phủ mà không được xem là một con người, thì cái chết đã diễn ra từ lâu rồi.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, cũng là lúc sự biến mất của em được phát hiện.
Shintaro bước vào phòng của Aoi, đôi mày cau lại khi thấy căn phòng trống không, lạnh ngắt. Hắn nhếch môi, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt quen thuộc.
Yamazaki Shintaro
Yamazaki Shintaro
Lại giận dỗi để thu hút sự chú ý sao?
Shintaro lầm bầm, quay lưng bước đi.
Yamazaki Shintaro
Yamazaki Shintaro
Để xem nó chịu đựng được bao lâu ngoài đó trước khi đói khát bò về
Hắn nghĩ rằng thế giới ngoài kia quá tàn khốc để một nhành hoa như Aoi có thể tồn tại. Hắn nghĩ rằng em sẽ sớm nhận ra mình vô dụng đến mức nào nếu thiếu đi cái bóng của gia tộc Yamazaki. Nhưng ngày qua ngày, sự im lặng không bị phá vỡ. Không có tiếng khóc cầu xin bên ngoài cổng, không có dấu vết nào để lại. Sự biến mất của Aoi giống như việc một ngôi sao vụt tắt giữa đêm đen—ban đầu người ta chỉ thấy lạ lẫm, nhưng khi nhận ra bóng tối ấy vĩnh viễn không còn ánh sáng, cảm giác trống rỗng bắt đầu ăn mòn lấy những kẻ kiêu ngạo nhất.
Lần đầu tiên, trong ánh mắt của hai kẻ thống trị gia tộc Yamazaki, xuất hiện một thứ cảm giác lạ lẫm: sự bất an len lỏi vào những kẽ hở của bản năng thú tính.
Cuộc săn lùng bắt đầu. Không phải để tiêu diệt kẻ thù, mà là để tìm lại mảnh nhân tính mà chính họ đã vô tình ném vào thùng rác.
__________________________
End

Chương 2: Bóng hình bên bờ sóng

Nửa năm trôi qua kể từ đêm mưa định mệnh ấy, vắng Kazuhiko Aoi, điệp phủ Yamazaki dường như càng lún sâu vào sự u ám, ngột ngạt đến nghẹt thở. Bản tấu chương từ mạng lưới tình báo khắp Nhật Bản gửi về hằng ngày dày lên như núi, nhưng tuyệt nhiên không một dòng nào có tên em.
Cho đến một ngày đầu hạ, tại một thị trấn ven biển yên bình nằm cách biệt hoàn toàn với thủ đô Tokyo hoa lệ.
Khu vực này vốn thuộc quyền quản lý ngầm của một nhánh nhỏ thuộc gia tộc Yamazaki. Genta – một thuộc hạ cấp trung của bang – đang rảo bước dọc theo con đường bờ biển để kiểm tra các cửa hiệu. Gió biển mang theo vị mặn chát và tiếng sóng vỗ rì rào vào vách đá. Hắn thở dài, châm một điếu thuốc, mắt lơ đãng nhìn về phía bãi cát trắng trải dài phía xa.
Giữa khoảng mênh mông của trời và biển, có một bóng dáng nhỏ nhắn đang chậm rãi đi dạo.
Genta nheo mắt. Người thiếu niên ấy mặc một bộ Yukata vải thô màu xanh nhạt giản dị, mái tóc mềm bị gió biển thổi tung. Trên tay em là một chiếc giỏ đan nhỏ đựng vài vỏ ốc xinh xắn. Gương mặt em hơi nghiêng về phía ánh nắng, đôi môi khẽ mỉm cười – một nụ cười nhẹ nhõm, bình yên mà Genta chưa từng nhìn thấy ở bất kỳ ai trong thế giới ngầm đầy máu và nước mắt.
Điếu thuốc trên tay Genta rơi bộp xuống bãi cát. Tim hắn đập liên hồi vì kinh hãi xen lẫn thảng thốt.
Là Kazuhiko Aoi!
Dù em có ăn mặc giản dị hơn, dù sắc mặt đã hồng hào và rạng rỡ hơn trước rất nhiều, nhưng gương mặt thanh tú, sâu sắc ấy thì không thể nhầm lẫn vào đâu được. Người mà cả hai vị thủ lĩnh tối cao của Yamazaki đang lùng sục đến điên cuồng, kẻ đã khiến cho Shingen đập phá nửa điệp phủ và Shintaro thức trắng bao đêm qua... hóa ra lại đang ở ngay đây, bình thản tận hưởng gió biển.
Genta run rẩy, rút ngay chiếc điện thoại vệ tinh trong túi áo ra. Hắn không dám tiến lại gần, cũng không dám đánh động đến em. Bản năng sinh tồn mách bảo hắn rằng, nếu hắn làm kinh động đến nhành hoa này, hai con quái vật nhà Yamazaki sẽ lột da hắn đầu tiên.
Thuộc Hạ
Thuộc Hạ
📲: Alô... Đại nhân Shintaro... Tôi... tôi đã thấy người.
Giọng Genta run bần bật, mắt vẫn dán chặt vào bóng lưng của Aoi lúc này đang cúi xuống nhặt một viên đá cuội.
Đầu dây bên kia im lặng trong ba giây. Nhưng ba giây đó áp lực đến mức Genta tưởng như lòng ngực mình sắp vỡ tung. Ngay sau đó, giọng nói trầm thấp, lạnh đến thấu xương của Shintaro vang lên, gằn từng chữ
Yamazaki Shintaro
Yamazaki Shintaro
📲: ở đâu?
Thuộc Hạ
Thuộc Hạ
📲: Tại bãi biển phía Nam tỉnh Kanagawa... Ngài ấy... ngài ấy đang đi dạo một mình. Trông ngài ấy... rất khỏe mạnh
Yamazaki Shintaro
Yamazaki Shintaro
📲: Giữ nguyên vị trí. Không được để em ấy phát hiện, không được để mất dấu. Nếu em ấy biến mất một lần nữa, cái đầu của ngươi cũng không cần giữ lại
Tút... tút...
Cuộc gọi ngắt ngang. Genta đứng chôn chân tại chỗ, mồ hôi hột chảy ròng ròng dù gió biển đang thổi lồng lộng.
Cách đó không xa, Aoi dường như cảm nhận được điều gì đó. Em dừng bước, quay đầu nhìn về phía con đường lộ. Genta giật mình, nhanh chóng nép sau một thân cây lớn. Aoi khẽ nghiêng đầu, đôi mắt trong vắt nhìn bờ cát trải dài một lúc rồi lại mỉm cười, tiếp tục bước đi về hướng những ngôi nhà nhỏ ven biển.
Em không hề biết rằng, giông bão mà em hằng trốn chạy, đang lấy tốc độ khủng khiếp nhất lao về phía bờ biển bình yên này.
_______________________
bắt đầu thấy xàm rồi 💔

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play