[Nguyên Thụy] Trùm Mifia
gt NV
tg
tôi mới tập viết truyện
Trương Hàm Thụy [cậu]
Tên Trương Hàm Thụy
tuổi 20
Nghề nghiệp Sinh viên năm hai
chiều cao 1m78
tính cách hiền lành, tốt bụng, có chứng kiện
ngoại hình eo thon, chân thon, dễ thương, da trắng mượt
sở thích gấu bông, bánh ngọt
thích Uống sữa bột, sữa 🍓
ghét nói dối
điểm đặc biệt luôn giúp đỡ người khác dù bản thân gặp khó khăn
Trương Quế Nguyên [hắn]
Tên Trương Quế Nguyên
Tuổi 28
Nghề nghiệp chủ tịch tập đoàn, ông trùm Mifia
chiều cao 1m90
tính cách lạnh lùng, bá đạo, ít nói, chiếm hữu cao
ngoại hình cơ bắp, 6 múi, cao ráo, ngầu
thích Uống Rượu whisky và Rượu vàng
ghét sự phản bội
Biệt dành Vua Bóng Tối
chức vụ Ông Trùm Mifia lớn nhất thành phố
Bà của Cậu
Tên Nguyễn Thị Lan
Vai trò Bà nội của nhân vật chính
Tuổi 68
tính cách hiền lành, yêu thương gia đình, đôi khi nghiêm khắc
sở thích chăm sóc vườn hoa và nấu ăn
Điểm đặc biệt Là người luôn ủng hộ nhân dân chính
Ông [Cậu]
Tên Nguyễn Văn Minh
Vai trò ông nội của nhân vật chính
Tuổi 75
tính cách điềm tĩnh, nghiêm khắc nhưng rất thương cháu
sở thích uống trà, chơi cờ và kể chuyện xưa
Điểm đặc biệt luôn đưa ra những lời khuyên đúng lúc
quản gia
Tên Vũ Kiệt
Tuổi 38
Vai trò quản gia trưởng của dịnh thự trùm Mifia
ngoại hình cao 1m80, tóc đen vuốt gọn, mặt xam, luôn mặc vest đen và đeo găng tay trắng
tính cách điềm tĩnh, lịch sử, tận tâm và cực kỳ trung thành với chủ nhân
sở thích trà đen , sách cổ, chăm sóc khu vườn
chap 2: Thứ thuộc về tôi
Trương Hàm Thụy [cậu]
Ai vậy ?//💬//
???
Nhìn xuống dưới cửa sổ //💬//
Trương Hàm Thụy cau mày bước tới rèm cửa
Tim cậu lập tức khựng lại
Một chiếc xe Lamborghini đen đỗ ngày dưới khu chung cư cũ kỹ. Hai người đàn ông mặc vest đứng dưới mưa, còn người ngồi trong xe...đang ngẩng đầu nhìn thẳng lên phòng cậu
Du khoảng cách rất xa, Trương Hàm Thụy vẫn cảm nhận được ánh mắt ấy lạnh đến đáng sợ
Tả kỳ hàm [em]
Mày bị điên à ? không được xuống
Tả kỳ hàm giữ chặt tay Trương Hàm Thụy
Tả kỳ hàm [em]
Người kia là Trương Quế Nguyên đấy! Ông trùm của Mifia !
Tả kỳ hàm [em]
Cái tên đó gần như là truyền thống trong thế giới ngầm
Tả kỳ hàm [em]
Nghe nói người đắc tội với hắn chưa từng biến mất một cách yên ổn
Trương Hàm Thụy [cậu]
Tao...tao không quen anh ta//run sợ//
Tả kỳ hàm còn chưa kịp nói–
Hai vệ sĩ bước vào trước, đứng sang hai bên
Người đàn ông cuối cùng xuất hiện trong ánh đèn hành lang mờ tối
Vest đen. Găng tay đen. Ánh mắt lạnh như dao
không khí trong căn phòng nhỏ lập tức trở nên ngột ngạt
Hắn nhìn Cậu từ đầu đến chân, chậm rãi tiến lại gần
Trương Quế Nguyên [hắn]
Mới vài ngày không gặp //hắn thấp giọng// em đã quên tôi rồi?
Trương Hàm Thụy lui lại theo bản năng
Trương Hàm Thụy [cậu]
Anh nhận nhầm người rồi //run rẩy//
Trương Quế Nguyên bất cười nhạt
Tiếng cười khiến sống lưng Trương Hàm Thụy lạnh toát
Trương Quế Nguyên [hắn]
Nhận nhầm //cười khẩy//
Hắn đưa tay nâng cằm cậu lên, ép cậu phải nhìn hắn
Trương Hàm Thụy [cậu]
Buông tôi ra //run sợ//
Trương Quế Nguyên hoàn toàn không để ý
Trong mắt hắn chỉ còn cậu
Ánh nhìn ấy không giống đang nhìn một con người
Mà giống đàng nhìn thứ thuốc về mình
Trương Quế Nguyên [hắn]
Từ hôm này //hắn nói chậm rãi// em chuyển tới chỗ tôi
Trương Hàm Thụy [cậu]
tôi không đồng ý
Trương Quế Nguyên [hắn]
không quan trọng
Trương Hàm Thụy [cậu]
Anh dựa vào cái gì mà ép tôi ?!
Rồi hắn cúi xuống sát tai cậu
Trương Quế Nguyên [hắn]
Dựa vào việc //giọng hắn trầm thấp nguy hiểm// tôi đã tìm em suốt ba năm
không ai trong căn phòng dám lên tiếng
Ngoài trời, mưa vẫn rơi dữ dội
Mình vừa bị một kẻ nguy hiểm nhất thành phố nhằm tới
chap 3: Tôi đã tìm thấy em
Trương Hàm Thụy ngồi trong chiếc xe đen xa lạ
hai tay siết chặt đến trắng bệch
Trương Hàm Thụy [cậu]
Rốt cuộc mấy người muốn gì ở tôi?
Người đàn ông bên cạnh không trả lời
chỉ lạnh lùng nhìn phía trước
chiếc xe chạy xuyên qua những con đường tối của Thương Hải
cuối cùng dừng lại trước một tòa nhà không lồ
Trương Hàm Thụy vừa bước xuống–
đã có hàng chục vệ sĩ cúi đầu
Trương Hàm Thụy [cậu]
... cái quái gì vậy ?
người đàn ông mặc vest mở cửa lớn
Trương Quế Nguyên [hắn]
mới em vào
Căn phòng rộng đến ngột ngạt
Ánh đèn vàng mờ nhạt phủ lên không gian lạnh lẽo
một người đàn ông đang ngồi trên sofa
chiếc nhẫn bạc khẽ xoay trên ngón tay
chỉ là âm thanh nhỏ thôi–
những đủ khiến người khác sợ hãi
Trương Hàm Thụy vô thức lùi lại
Người kia chậm rãi ngẩng đầu
đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cậu
tim Trương Hàm Thụy bỗng đập mạnh
người đàn ông đó quá nguy hiểm
Trương Quế Nguyên [hắn]
lại đầy ❄️ //giọng hắn trầm thấp//
Trương Hàm Thụy [cậu]
tôi không quen anh
Trương Quế Nguyên [hắn]
những tôi biết em //❄️//
thân hình cao lớn từng bước tiến tới
Trương Hàm Thụy về sau theo bản năng
cho đến khi lưng chạm vào tường
Trương Hàm Thụy [cậu]
đừng lại gần
Hắn chống tay lên tường phía sau cậu
giam cậu trong khoảng cách cực gần
mùi thuốc lá lạnh nhàn nhạt bao quanh
Trương Hàm Thụy gần như không dám thở
Trương Quế Nguyên [hắn]
Ba năm trước //❄️//
Trương Quế Nguyên [hắn]
đêm mưa ở khu phía tây //❄️//
Trương Quế Nguyên [hắn]
em đã cứu một người //❄️//
Đồng tử Trương Hàm Thụy khẽ co lại
trong đầu thoáng hiện kỹ ức cũ
một người đàn ông đầy máu ngã trước cửa tiệm tiện lợi
Trương Hàm Thụy [cậu]
... là anh ?
Người kia nhìn cậu rất lâu
Trương Quế Nguyên [hắn]
Cuối cùng
Trương Quế Nguyên [hắn]
Tôi tìm cũng được em
tim Trương Hàm Thụy bỗng run lên
Trương Hàm Thụy [cậu]
Anh tìm tôi để làm gì ?
Người đàn ông đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nước mưa của cậu
nhưng ánh mắt lại đầy chiếm hữu
Trương Quế Nguyên [hắn]
vì em là người duy nhất dám cứu tôi
Trương Quế Nguyên [hắn]
cũng là người duy nhất...
Trương Quế Nguyên [hắn]
khiến tôi nhớ suốt ba năm
Trương Hàm Thụy cứng người
còn hắn chỉ khẽ nhếch môi
Trương Quế Nguyên [hắn]
từ hôm này
Trương Quế Nguyên [hắn]
em thuộc về tôi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play