Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

RhyCap - Mặt Trời Sẽ Bảo Vệ Hướng Dương౨ৎ

౨ৎ

NEW.
NEW.
NovelToon
NEW.
NEW.
- Ảnh bìa truyện thuộc quyền thiết kế của NEW.
NEW.
NEW.
- Lưu ý khi lấy ảnh , không fake truyện khác của mình. - Truyện thuộc thể loại chữa lành tâm hồn - Không áp dụng lên người thật, chỉ áp dụng không gian ảo do NEW tạo ra. - Không toxic truyện, khi truyện không hay, tình tiết không ổn. xin đừng vội đánh giá 1 sao. Góp ý qua cách nhắn riêng cho tác giả. - Truyện lấy từ ý tưởng riêng của NEW. Xin cảm ơn
🫧𓇼𓏲*ੈ✩‧₊˚🎐
Hoàng Đức Duy lớn lên trong một cô nhi viện cũ nằm sâu cuối con hẻm nhỏ giữa lòng thành phố. Tuổi thơ của em là những ngày mưa kéo dài, là tiếng mái tôn vang lên giữa đêm khuya và những bữa cơm nguội lạnh ăn một mình nơi góc hành lang tối om. Em chưa từng biết cha mẹ mình là ai, cũng chẳng còn mong sẽ có người thật lòng yêu thương mình. Đức Duy sống lặng lẽ như một nhành hướng dương bị bỏ quên nơi không có ánh mặt trời, âm thầm tồn tại giữa thế giới đông đúc nhưng chẳng thuộc về bất kỳ ai. Em ít nói, lạnh nhạt và luôn giữ khoảng cách với mọi người, bởi em hiểu cảm giác hy vọng rồi lại bị bỏ rơi đau đến thế nào.
Nguyễn Quang Anh xuất hiện vào mùa hạ năm mười bảy tuổi, giống hệt ánh nắng đầu ngày xuyên qua những tầng mây xám xịt trong cuộc đời Đức Duy. Anh nổi bật, dịu dàng và luôn mang theo cảm giác ấm áp khiến người khác vô thức muốn lại gần. Từ lần đầu gặp mặt, Quang Anh đã từng chút một bước vào thế giới tối tăm của em bằng những hành động nhỏ bé nhưng chân thành. Anh ngồi cạnh em trong lớp, lặng lẽ đợi em tan học, luôn nhớ mua cho em hộp sữa vị dâu mỗi sáng. Sự dịu dàng của anh giống như ánh mặt trời mà Đức Duy cả đời này chỉ dám đứng từ xa nhìn ngắm.
Từ lúc nào đó, Đức Duy bắt đầu quen với việc tìm kiếm bóng dáng Quang Anh giữa đám đông, quen với cảm giác tim mình dịu lại chỉ cần nghe thấy giọng anh. Em nhận ra bản thân giống hệt những đóa hướng dương ngoài cánh đồng năm ấy — cả đời chỉ biết hướng về duy nhất một mặt trời. Mà mặt trời của em chính là Nguyễn Quang Anh. Em yêu anh bằng tất cả những gì mình có, âm thầm và sâu đậm đến mức gần như khắc vào máu thịt. Chỉ tiếc rằng ông trời chưa từng dịu dàng với những người bất hạnh. Khi Đức Duy vừa học được cách yêu một người, em cũng đồng thời học được cảm giác đau đớn nhất trên đời — chính là tự tay buông bỏ người mình thương nhất.
Mối quan hệ giữa Đức Duy và Quang Anh cuối cùng vẫn bị gia đình anh phát hiện. Trong mắt họ, em chỉ là một đứa trẻ mồ côi lớn lên trong cô nhi viện cũ kỹ, không gia đình, không tương lai và càng không xứng đáng đứng cạnh Quang Anh. Những lời cay nghiệt ấy giống như từng nhát dao chậm rãi cứa sâu vào lòng tự trọng vốn đã đầy vết nứt của em. Họ bắt anh phải chấm dứt mối quan hệ này, ép anh rời xa em bằng mọi giá. Quang Anh từ một người luôn dịu dàng ôm lấy em giữa những ngày giông bão, cuối cùng lại trở nên lạnh nhạt đến đau lòng. Anh bắt đầu tránh mặt, trả lời tin nhắn qua loa rồi dần biến mất khỏi cuộc sống của em như ánh mặt trời khuất sau tầng mây xám xịt.
Đức Duy không trách anh, nhưng em cũng không thể cứu nổi chính mình khỏi cảm giác tuyệt vọng đang ngày càng nhấn chìm em xuống đáy sâu. Cô nhi viện sau vụ cháy trở nên hoang tàn và lạnh lẽo hơn trước, còn em thì sống như một cái xác không còn linh hồn. Em mất ngủ triền miên, thường ngồi hàng giờ ngoài ban công nhìn trời sáng rồi lại tối mà chẳng biết bản thân đang chờ đợi điều gì. Thế giới của em từng tối tăm đến mức chỉ cần một chút ánh sáng từ Quang Anh cũng đủ khiến em muốn sống tiếp. Nhưng giờ đây, mặt trời của em đã quay lưng rời đi mất rồi. Và hướng dương dù có cố gắng đến đâu… cuối cùng vẫn không thể tự mình chạy theo ánh sáng.
Sau khi rời khỏi Quang Anh, Đức Duy chuyển đến sống trong một căn trọ cũ nằm sâu cuối khu phố lao động. Căn phòng nhỏ đến mức chỉ vừa đủ đặt một chiếc giường đơn cũ kỹ cùng cái bàn học đã bong tróc sơn. Những ngày sau đó, em gần như vùi mình vào công việc để quên đi cảm giác trống rỗng trong lòng. Ban ngày em đi học, tối lại làm thêm ở quán cà phê rồi nhận giao hàng đến tận khuya. Có những hôm trời mưa rất lớn, Đức Duy vẫn chạy xe ngoài đường đến hai ba giờ sáng chỉ để kiếm thêm vài chục nghìn tiền thưởng. Em sống như thể nếu dừng lại một chút thôi, nỗi nhớ Quang Anh sẽ lập tức nhấn chìm mình.
Cho đến một tối cuối đông, Đức Duy vô tình gặp lại anh trước một nhà hàng sang trọng nằm giữa trung tâm thành phố. Quang Anh ngồi cạnh một cô gái xinh đẹp, phía đối diện là ba mẹ anh cùng tiếng cười nói vui vẻ vang lên giữa ánh đèn vàng ấm áp. Anh vẫn dịu dàng như trước, vẫn là mặt trời rực rỡ mà biết bao người muốn tiến lại gần. Chỉ khác rằng, ánh mắt ấy không còn hướng về em nữa. Đức Duy đứng lặng ngoài cửa kính rất lâu, tay siết chặt túi đồ ăn đã nguội lạnh từ lúc nào không biết. Em giống như kẻ đứng ngoài cuộc đời anh, lặng lẽ nhìn mặt trời của mình thuộc về một thế giới khác mà bản thân mãi mãi không thể bước vào.
Người duy nhất nhận ra Đức Duy hôm đó là Pháp Kiều — em trai của Quang Anh. Cậu chạy theo em dưới trời mưa, cố gắng hỏi han và đưa ô cho em nhưng Đức Duy chỉ cười nhạt rồi lắc đầu. Pháp Kiều biết tất cả mọi chuyện, cũng là người duy nhất trong gia đình từng phản đối việc ép Quang Anh rời xa em. Cậu nhìn dáng vẻ gầy gò và đôi mắt đầy mệt mỏi của Đức Duy mà đau lòng đến nghẹn thở. Còn Quang Anh, anh đã nhìn thấy em từ phía sau lớp cửa kính phủ đầy hơi nước. Anh biết em đang đứng đó, biết em đã chứng kiến tất cả, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể siết chặt tay dưới gầm bàn rồi im lặng quay đi. Bởi anh hiểu rằng, bản thân mình bây giờ… ngay cả tư cách bước đến ôm lấy em cũng không còn nữa.
⋆🐾°1.

౨ৎ

Em lẳng lặng đi về căn nhà trọ nhỏ bé của mình, tường đã bông chốc sơn có nhiều chỗ lại dột do để quá thời gian của sự tàn phai
Em đi lại chiếc giường nhỏ bé của mình rồi lại nằm xuống, nhìn lên trần nhà. Nơi là khoảng không, không có một ánh sáng nào
Em thiếp đi một cách nhẹ nhàng, giấc mơ của em như cho thấy sự hạnh phúc của cuộc sống. Nơi mặt trời vẫn nhìn rõ Hướng Dương đang lạc lối giữa bầy mạnh khỏe. Em ngốc đầu lên, Quang Anh đứng trước mặt em.
Cảm giác đã lâu chưa được Anh ôm, vỗ về là một cảm giác trống vắng lâu ngày. Một người đã mang đến cho em sức sống mãnh liệt. nhưng cũng mang đến cho em những khoảng không vô định
Cơn mưa bắt đầu lớn, lớn đến nổi không ai có thể nghe được tiếng khóc của em
Đến sáng hôm sau, em tỉnh lại. cơ thể mệt mỏi, Em thay bộ đồ đi học như thường ngày
Đến trường em lại ngồi một góc, từ sáng đến chiều. Anh mua đồ ăn cho em rồi nhờ Pháp Kiều gửi cho em. Nhưng nhận lại là sự phớt lờ từ em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu.. đem trả lại đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tớ ăn sáng rồi
Em mím môi nhìn đống đồ ăn rồi quay lại nhìn mấy cuốn sách
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Tui mua cho bạn, cái cớ gì phải ngại
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Tui điện An qua là bạn tiêu đời đó nhe
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tớ.. cảm ơn
Anh ngồi cách một bàn cũng nhẹ nhõm người, có vẻ em đã sụt đi rất nhiều. cơ thể ốm thế này sao mà sống nổi?
🫧𓇼𓏲*ੈ✩‧₊˚🎐
Đến chiều , khi vừa tan học là em đã chạy đến chỗ làm
Cơn mưa lại xối xả, anh vẫn hay ngồi đó nhìn em làm. Chỉ dám nhìn từ xa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
" Em có khỏe không?.. "
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
" Nhìn em ốm quá.. anh thương"
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
" Em không nhìn anh.. anh đau quá"
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
" Nhưng anh biết làm sao bây giờ.. "
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
" Mặt trời.. xin lỗi Hướng Dương nhiều"
Tôi đem nước ra cho anh rồi đi lại quầy của mình. Anh vẫn ngồi đó , đến khi em tan làm
Cơn mưa vẫn cứ trút xuống, như nỗi lòng của cả hai
Em dầm mưa đi về, anh cầm dù đi phía sau. Cô thấy hết
Dương Kiều Nhi - Hôn phu của anh cũng có nỗi niềm riêng của mình. Cô không thích con trai.
Dương Kiều Nhi
Dương Kiều Nhi
Này Pháp Kiều, cậu giúp tôi đi
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Giúp gì giờ.. nhìn cả hai tao xót
Cả hai ngồi trong chiếc xe đen bóng , nhìn hai người bước đi trên một nền đất lạnh lẽo
Dương Kiều Nhi
Dương Kiều Nhi
" mình cũng nhớ chị ấy.. " Tao sẽ giúp Quang Anh hủy hôn ước này
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Nhưng chị ấy không thích mày
Dương Kiều Nhi
Dương Kiều Nhi
Nhưng tao thích chị ấy, năn nỉ mày.. Quang Anh cần có một tình yêu khác
Dương Kiều Nhi
Dương Kiều Nhi
Tao không thích con trai.. tao không có cảm tình gì với Quang Anh.. nhìn Đức Duy mày xót không?
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Xót.. tao rất xót
Dương Kiều Nhi
Dương Kiều Nhi
Vậy.. chúng ta bắt tay hợp tác
Dương Kiều Nhi
Dương Kiều Nhi
Mày ráng.. men lên xíu là được
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Ờ... được mà...
⋆🐾°2

౨ৎ

Em bước đi trên con đuờng nhỏ , đi đến trọ ở sâu trong con hẻm đầy ẩm móc. Anh đứng phía ngoài tay siết chặt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
" Em.. "
Anh siết chặt mạnh tay rồi rời đi, không dám nhìn thêm nữa. Anh sẽ điên mất
Đi đến căn trọ của em, em bước vào. từng bước nặng nề rồi khóa cửa thật chặt.
Em tắm rửa thay bộ đồ khác, em nhìn lên trên nhà rồi với tay lấy mấy viên thuốc ngủ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
" ngủ một chút thôi"
Em thầm khẽ, sau đó chìm vào giấc
🫧𓇼𓏲*ੈ✩‧₊˚🎐
Đôi chân nặng nề của anh hướng về quán bar, nơi nhạc xập xình diễn ra
Một căn phòng trống chỉ có một người trên tay cầm chai rượu chỉ biết uống lấy uống để
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ức..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mẹ kiếp.. anh nhớ em
Anh uống đến mất lý trí, một tay xoa nhẹ cái đầu. Dầm mưa đi đến căn trọ nhỏ của em
Em thì đã ngủ thiếp từ lúc nào , anh gõ cửa rất lâu nhưng không thấy em ra
Chiếc chìa khóa em giấu ở ngoài. anh vơ tay lấy rồi mở cửa đi vào
Mặc dù anh có xỉn nhưng có mức độ vừa vừa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy.. anh đến thăm em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bé con em có nhớ anh không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cuộc sống của anh rất vỡ lẽ sau khi xa em, anh không chịu được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không chịu được cảnh xa em, em sống có tốt không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em có ăn uống đầy đủ không? Hay em lại bỏ bữa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em ngủ ngoan quá, cho anh ở lại đêm nay nhé?
Anh nằm xống cạnh em, ôm em vào lòng nhưng nhận lại là cơ thể em rất nóng. như bốc lửa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bé con.. em ổn không?
Anh run rẩy mà lay tôi nhưng không nhậm lại được gì
Anh móc chiếc điện thoại mình trong túi áo rồi nhấn vào số máy của Kiều.. tiếng kêu dài đằng đẳng
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Chuyện gì vậy anh hai?
Trong cơn mơ màng của buồn ngủ. Kiều phải dậy để nghe cuộc gọi của anh trai mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em.. chạy qua nhà Đức Duy nhanh đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em ấy bị sốt rồi.. sẵn ghé mua thuốc hiện tại trời mưa rất lớn
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Anh lục xem có miếng dán hạ sốt nào không, nếu có thì dán đỡ cho cậu ấy đi em qua liền
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm..
Cuốc điện thoại kết thúc, anh đứng dậy đi đến tủ thuốc của em. không có thuốc mà chẳng có gì. Anh quay sang chiếc tủ lạnh thì cũng không có miếng dán hạ sốt nào
Anh bật đèn phòng lên , căn nhà nhỏ bữa bộn khiến anh nhíu mày lại
Lúc này anh mới chú ý đến mấy lọ thuốc ngủ của em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thuốc ngủ? em ấy uống làm gì vậy?
⋆🐾°3

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play