Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(DuongHung) Lá Bùa Ngăn Ranh Giới

Chap 1: Xác Chết Không Nhắm Mắt

[Phòng pháp y – 23:47]
💬Đăng Dương:…Lại ca đêm
💬Quang Anh: Mày nghỉ đi, làm kiểu này sớm muộn gì cũng thấy ma thật đấy
💬Đăng Dương: Tin khoa học đi
💬Quang Anh:Ờ, đến lúc bị vong bóp cổ thì nhớ gọi tao
💬Đăng Dương: Biến
-----
Đã offline.
----
Căn phòng trở nên im lặng, quá im lặng.
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//kéo găng tay, nhìn xuống thi thể trước mặt//
Là nữ, khoảng 23 tuổi. Không dấu hiệu ngoại lực rõ ràng, nhưng…có gì đó hơi sai.
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//lẩm bẩm// Miệng…
Khóe môi thi thể hơi cong lên, như đang cười.
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
Co cơ sau khi mất mạng… bình thường thôi //tự nhủ//
Nhưng hắn không hề tin chính mình
-----
Lạch… cạch…
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//khựng lại//
Âm thanh phát ra từ phía sau.
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
Ai đấy? //nhíu mày//
Không có tiếng trả lời nào phát ra
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//quay đầu về phía sau//
Không có ai.
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
"Mình bắt đầu bị ảo giác rồi à?"//nói nhỏ//
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//quay lại bàn mổ//
Nhưng...đôi mắt thi thể đã mở to hơn
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
Vừa nãy… không phải thế này?
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//cúi người, đưa tay kéo mí mắt nạn nhân xuống//
RẮC - Một bàn tay lạnh ngắt nắm lấy cổ tay hắn.
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
!!!?
Ngay lúc đó, một giọng nói rất gần, sát tai hắn...
Người Bí Ẩn
Người Bí Ẩn
"Anh… thấy tôi không?"
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//giật mạnh tay ra, lùi lại//
Không có ai nhưng giọng nói vẫn còn.
Người Bí Ẩn
Người Bí Ẩn
"Anh nhìn thấy rồi… đúng không?"
Đèn bắt đầu chớp tắt - BỤP
Bóng tối nuốt chửng cả căn phòng
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//thở dốc, giọng run// Không có thật… không có thật…
Lộp cộp... Lộp.. cộp... - Tiếng bước chân, tiếng thứ gì đó bị kéo lê
Ngay phía sau hắn
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//không quay đầu, không dám quay//
Một hơi thở lạnh buốt phả vào gáy
Người Bí Ẩn
Người Bí Ẩn
"Anh… là người của chúng tôi rồi nhé"
BỤP- Đèn bật lại
Không có ai. Thi thể vẫn nằm đó, nhưng…miệng nó đã mở rộng hơn.
Như vừa nói xong một câu.
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//tay khẽ run, ghi vào hồ sơ//
"Có dấu hiệu… tâm linh bất thường"
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//dừng lại, khó hiểu nhìn dòng chữ, nói khẽ//
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
Mình vừa viết cái gì vậy…?
-----
[00:32 – Tin nhắn]
💬Quang Anh: Ê còn sống không?
💬Dương:…Còn
💬Quang Anh: Nghe giọng là không ổn rồi đấy
💬Dương: Tao vừa thấy… thứ gì đó không thuộc về trần gian
💬Quang Anh: …Đừng có đùa
💬Dương: Tao không đùa
/Đã xem/
💬Quang Anh:…Mai tao dẫn mày đi gặp một người
💬Dương:Ai?
💬Quang Anh: Người nhìn thấy thứ mày vừa thấy
💬Dương: /không trả lời/
------
Vì lúc đó—Hắn nhìn xuống cổ tay mình
Một vết đỏ mảnh như sợi chỉ
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//nhíu mày//Cái này… từ khi nào vậy?
[Một nơi khác – cùng thời điểm]
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Cuối cùng cũng xuất hiện?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//Nhìn vào sợi chỉ mảnh trên tay mình, khẽ nhếch môi//
Trong không khí—một sợi chỉ đỏ lơ lửng.
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//nhìn vào khoảng không// Tôi đã chờ cậu từ rất lâu, đã đến lúc hành động rồi?
Sợi chỉ kéo dài mãi rồi biến mất vào bóng tối
-------
[02:11 – Trong giấc mơ của hắn]
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//đứng giữa một khoảng không đen kịt//
Xung quanh…Là con người. Rất nhiều người
Tất cả đều quay lưng về phía hắn
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
...Ai đấy?//khẽ nói//
RẮC - Từng cái đầu đồng loạt quay lại
Không có mắt, cũng không có miệng. Nhưng tất cả…đều đang nhìn hắn.
“Trả lại đây…Trả lại…TRẢ LẠI—”
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//bật dậy, thở dốc//
Mồ hôi ướt đẫm. Điện thoại sáng lên.
[Tin nhắn mới]
💬Số lạ: Tôi biết cậu đang gặp gì
💬Dương:…Ai?
💬Số lạ: Nếu muốn sống, ngày mai qua gặp tôi
💬Dương: Anh là ai?
/Seen/
Một lúc sau. Tin nhắn cuối cùng hiện lên
💬Số lạ: Tôi là người duy nhất nhìn thấy sợi chỉ đang trói cậu
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//chết lặng, bàn tay khẽ run nhẹ//
Ngoài cửa sổ—Một cái bóng đem lướt nhanh qua
Nhưng lần này—hắn nhìn thấy rõ. Nó… đang cười, cười rất tươi với hắn...
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
!!!?
------
Nguyệt nèe
Nguyệt nèe
Nhớ ủng hộ tui bộ này đó

Chap 2: Sợi Chỉ Đỏ?

[08:12 – Tin nhắn]
💬Quang Anh: Dậy chưa?
💬Dương:…Chưa chết
💬Quang Anh:Nghe câu đó là tao biết mày vẫn ổn
💬Dương:Tối qua tao không ngủ
💬Quang Anh:Ừ, nên hôm nay tao kéo mày đi gặp người đó
💬Dương:…Cái ông mày nói?
💬Quang Anh: Ừ
💬Dương: Tên gì?
💬Quang Anh: Tới rồi biết
/Đã xem/
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//tắt điện thoại// Đúng là điên rồi, pháp y… lại đi tìm thầy trừ tà?
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//kéo tay áo xuống//
Vết đỏ vẫn còn. Mảnh, như một sợi chỉ
Và…Nó đang nhích nhẹ
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
…Cái quái gì vậy?
------
[10:07 – Một căn nhà cũ]
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Tới rồi nè //cười tươi//
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//mặt khó coi// Mày chắc không?
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Không chắc thì dẫn mày tới đây làm gì?
Căn nhà đã khá cũ kỹ, tường loang lổ và từng lá bùa được dán kín cửa
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
Nhìn như nhà ma//nhíu mày//
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Im đi, tao thấy lạnh rồi đấy
Gió thổi. Những lá bùa rung nhẹ
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//nhìn chằm chằm// Chúng...đang động?
Lạch...cạch - Cửa tự mở
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
Không phải gió đâu nhỉ?
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
…Không.
Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên
Người Bí Ẩn
Người Bí Ẩn
Vào đi
Cả hai khựng lại. Giọng nói trầm, không lớn, nhưng… ép người khác phải nghe theo
----
Bên trong. Khói hương bốc lên nhè nhẹ nhưng không khí lại khá nặng nề
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//vừa bước vào đã nhanh chóng dừng lại//
Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng hắn
Người Bí Ẩn
Người Bí Ẩn
Cuối cùng cũng tới
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//ngẩng đầu lên//
Một người đàn ông đứng trong bóng tối. Ánh mắt anh ta… quá tĩnh
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//bước ra, nhìn thẳng vào Dương//
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
…Cậu bị theo bao lâu rồi?
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//cau mày// Anh là ai?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//không trả lời, chỉ tiến lại gần//
Từng bước…đều không phát ra tiếng
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//vô thức lùi lại//
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//dừng bước trước mặt hắn//
Ánh mắt anh dừng ở cổ tay Dương.
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//khẽ nói//…Sợi chỉ đỏ?
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
…Gì cơ?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//đưa tay lên//
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//gạt tay anh ra// Đừng tự động vào tôi?
Không khí trong phòng chợt nặng xuống.
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
...Hai người bình tĩnh chút đi
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//vẫn nhìn Dương, không tức giận, chỉ lạnh giọng//
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Đương nhiên cậu sẽ không tin được...
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//quay lưng// Nhưng tối qua… nó đã nói chuyện với cậu rồi
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//đứng sững// Sao anh biết?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//quay lại, ánh mắt không dao động//
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Vì nó đang đứng ngay sau lưng cậu
Không gian gần như đông cứng
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//không dám quay đầu lại//
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
…Anh đừng có nói linh tinh?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Tôi đang nghiêm túc?
Một khoảng lặng
Rồi "Lộp cộp…" —Tiếng bước chân. Ngay phía sau lưng hắn. Hơi thở lạnh buốt
Người Bí Ẩn
Người Bí Ẩn
Anh… lại tới rồi…
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//tái mặt, quay phắt lại//
Không có ai. Nhưng—BỐP!
Cổ hắn bị siết chặt.
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
!!!? //bị nhấc lên khỏi mặt đất//
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
ĐM—!! DƯƠNG!!
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//khó thở// ...S-sao...lại
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//không hoảng, nhanh chóng bước tới//
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//nhìn thẳng vào khoảng không, trầm giọng// Buông cậu ấy ra?
Không có phản ứng. Lực siết dần trở nên mạnh hơn
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//bắt đầu mất ý thức//
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//nhíu mày, giơ tay, vẽ nhanh trong không khí//
Một ký hiệu đỏ lóe sáng lên trong không trung
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
…Biến ra
ẦM—Không khí rung lên
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//rơi xuống sàn, ho sặc sụa//
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Dương! Mày ổn không?!
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//không trả lời, chỉ nhìn vào Hùng//
Sau lưng anh. Có một thứ gì đó. Mặt méo mó không rõ hình hài. Miệng kéo dài đến tận mang tai. Nó nhìn như…đang cười với hắn
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//run rẩy nói// Hùng? Sau lưng anh…
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//không quay lại// Tôi biết
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//giơ khẽ tay lên//
Một sợi chỉ đỏ hiện ra. Nối từ cổ tay Dương— đến tay anh
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//siết nhẹ//
Cái bóng đen kia gào lớn lên—Rồi biến mất
Không gian trở lại yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng thở khẽ của ba người
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//nhìn chằm chằm sợi chỉ// Cái đó là gì vậy?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//nhìn hắn, ánh mắt lần đầu dịu lại//
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Thứ đang giữ sự sống của cậu
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
…Anh đang đùa tôi?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Không đùa //tiến lại gần hơn//
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Và nó cũng là thứ sẽ giết cậu… nếu cậu tiếp tục phớt lờ
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//im lặng, tim đập mạnh//
Không chỉ vì sợ. Mà là vì…có một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//nói nhỏ// "Mình… đã gặp người này ở đâu rồi?"
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//quay đi// Từ hôm nay, cậu ở lại đây
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
Cái gì???//nhíu mày//
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Nếu không muốn chết
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
//nhìn hắn// Tao nghĩ mày nên nghe anh ấy
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//siết tay nhìn vào sợi chỉ đỏ//
Nó vẫn còn đó và đang siết chặt hơn.
Như kéo hắn... về phía người kia
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
Mày tin anh ta thật à?
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
//nhún vai, gật đầu// Từ cái lúc mà mày bị con ma điên kia bóp cổ thì tao đã không còn sự lựa chọn nữa rồi...
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
...//gật nhẹ đầu, không nói gì//
Bởi vì hắn biết, hắn hiểu rằng:
"Một khi đã mắc vào thứ tình yêu tâm linh này...hắn sẽ không thể sống nếu thiếu người kia..."
__________
Nguyệt nèe
Nguyệt nèe
Mấy người đẹp à?
Nguyệt nèe
Nguyệt nèe
Đáng ra Dương là NV chính á
Nguyệt nèe
Nguyệt nèe
Xuất hiện cũng ngang nhau nhưng Dương vẫn nhiều hơn
Nguyệt nèe
Nguyệt nèe
Nhưng tui quen để Hùng rầu

Chap 3: Ranh Giới Mộng - Thực

[18:47 – Trước cửa nhà Hùng]
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//đứng im trước cửa//…Tôi thật sự phải ở đây à?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//đứng phía trong, không quay đầu// Nếu cậu muốn sống
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//nhíu mày//…Anh nói như thể tôi sắp chết
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Không phải ‘sắp’
Một khoảng lặng.
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Là cậu đang chết dần rồi...
Không khí chùng xuống.
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
//đứng cạnh, khẽ huých vai hắn//…Ở lại đi
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//liếc sang, nhỏ giọng// Mày tin anh ta hơn tao luôn đấy à?
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
//dịu lại// Ít nhất mày sẽ không bị bóp cổ là được...
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//im một lúc rồi khẽ thở dài//
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
…Được rồi //bước vào//
"Cạch..." - Cửa đóng lại. Âm thanh vang lên...như khóa một thứ gì đó. Không phải cửa
Mà là… đường lui
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
Nguyễn Quang Anh (anh/ hắn)
//nhìn cánh cửa 1 lúc lâu rồi mới đi về//
------
20:12 – Bên trong căn nhà này yên tĩnh đến khó chịu
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//ngồi trên ghế sofa//
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//đặt một bát nước trước mặt hắn//
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
…Gì đây?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Nước trấn
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
Tôi không muốn uống mấy thứ này
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//nhìn hắn// Cậu muốn bị kéo đi lần nữa?
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//im lặng ,cầm bát nước rồi uống//
Vị đắng lan nhanh ra. Ngay lập tức— Đầu hắn choáng nhẹ.
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
Khó chịu thật....
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Tốt
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//cau mày//…Anh giải thích đi
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//ngồi đối diện// Thứ bám theo cậu không phải một
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
…Bao nhiêu?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Không thể đếm...
Không khí lạnh đi vài phần...
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//siết tay// …Tại sao lại là tôi?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//im một chút, ánh mắt dừng lại ở cổ tay hắn// Vì cậu… không thuộc về một phía.
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
…Nói rõ đi
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Cậu đang đứng giữa ranh giới
Một khoảng lặng kéo dài.
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
*Ghét cách nói chuyện này, nhưng… lại không thể phản bác*
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//đứng dậy// Phòng của cậu trên lầu
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
…Anh chắc là tôi ngủ được?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Không chắc
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
…Vậy sao còn?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//quay lại// Tôi sẽ ở gần cậu
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//thoáng khựng lại//
Không hiểu sao—Một cảm giác… an toàn thoáng qua. Rất nhanh rồi biến mất
-----
[02:47 – Nửa đêm]
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//mở mắt//
Không gian tối đen. Hắn không nhớ mình đã ngủ từ khi nào
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
*…Không ổn*
Một cảm giác lạ, như có ai đó đang nhìn
Từ dưới—GẦM GIƯỜNG
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//nín thở, không cử động//
Nhưng—"RÍT…"Âm thanh cào nhẹ từ phía dưới giường phát ra
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//giọng hơi run//…Ai đấy?
Không ai trả lời — "RÍT… RÍT…"Âm thanh dần một rõ hơn
Như móng tay… cào lên gỗ
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//siết chặt chăn, tự nhủ// Đừng nhìn xuống…đừng nhìn xuống…
Nhưng—Hắn không chịu được. Từ từ…Cúi đầu xuống
Ở đó, có một đôi mắt
Ngay sát mép giường. Trắng dã và không có con ngươi.
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
!!—
Từ đâu đó, một bàn tay thò ra, nắm lấy cổ chân hắn - KÉO MẠNH XUỐNG
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//bị lôi xuống giường// —!!
Hắn rơi xuống nền. Nhưng—không phải phòng
Mà là một hành lang dài tối đen như mực
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//hoảng loạn//…Đây là đâu?!
Tiếng cười vang lên khắp mọi nơi
“Anh xuống đây rồi…”
“Ở lại với chúng tôi đi…”
Những bóng người bò ra từ tường —Không mặt, không mắt, chỉ có miệng là cười với hắn
Tim hắn đập loạn xạ gần như ngăn chặn hết những âm thanh ghê rợn bên ngoài
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//lùi lại// …C-Cút đi!
Nhưng chân hắn không nhúc nhích. Một bàn tay khác chạm vào vai hắn, lạnh buốt
“Đừng đi, ở lại với em nhé? Người đẹp…”
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//gần như hét lên// BIẾN ĐI!!
"ẦM"—Một ánh sáng đỏ xé toạc bóng tối
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//xuất hiện, ánh mắt lạnh tay nắm lấy cổ tay hắn// DƯƠNG? Nhìn tôi
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//run nhưng vẫn nhìn//
Ngay lập tức—Sợi chỉ đỏ sáng lên
Nối giữa hai người. Những bóng đen gào thét rồi lùi lại
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//siết tay hắn// Đừng để chúng kéo cậu
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//thở dốc// Tôi không kiểm soát được…
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Cậu phải làm được
Một bóng đen lao tới—Hùng giơ tay
BỤP - Nó tan biến.Nhưng—Càng lúc lại càng nhiều
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
…Chúng nhiều quá—
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//kéo hắn lại gần, rất gần// Giữ chặt tôi
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//khựng lại nhưng vẫn nắm chặt tay anh//
Ngay lập tức—Sợi chỉ đỏ bùng sáng. Ánh sáng lan ra
Đốt cháy hết bóng tối. Tiếng hét đồng loạt vang lên
Rồi—Tất cả biến mất.
-----
[03:08 – Phòng ngủ]
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//bật dậy, thở dốc, mồ hôi ướt đẫm áo//
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//vẫn đang nắm rất chặt tay anh//
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//nhìn xuống, không rút tay ra, chỉ khẽ nói//…Cậu thấy chưa?
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//không buông//…Tôi vừa ở đâu?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
Ranh giới "mộng và thực"
Dương run nhẹ. Nhưng tay hắn…Vẫn chưa buông.
Một lúc sau—Hắn mới nhận ra
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
!!!Tôi xin lỗi...//buông tay, hơi lúng túng//
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//đứng dậy// Ngủ tiếp đi
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
…Anh không đi à?
Lê Quang Hùng (anh)
Lê Quang Hùng (anh)
//nhún vai// Tôi ở đây
Một câu đơn giản. Nhưng—Đủ khiến căn phòng bớt lạnh.
Trần Đăng Dương (hắn)
Trần Đăng Dương (hắn)
//nằm xuống//
Lần này—Hắn ngủ được, và còn...rất sâu
__________
Nguyệt nèe
Nguyệt nèe
Có chap mới kìa???
Nguyệt nèe
Nguyệt nèe
Đọc đó

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play