[RhyCap] Duyên Muộn
TIẾNG GÀO CỦA CÁI PÔ XE
Tiếng con "Su xì po" nẹt pô chát chúa vang lên giữa trưa hè oi ả khiến Đức Duy suýt nữa thì gạch một đường mực hỏng mẹ nó mất tờ giấy vẽ bản vẽ kiến trúc
Căn phòng trọ chưa đầy 15 mét vuông nóng như cái lò thiêu, lại thêm cái combo âm thanh tra tấn này nữa thì đúng là muốn tiễn người ta lên dĩa sớm
Duy thở hắt ra một hơi, quăng cây bút xuống bàn, đứng dậy giật toang cánh cửa gỗ cũ kỹ
Đập vào mắt cậu là cái tiệm sửa xe mang tên "Quang Anh Motor" nằm chéo góc hẻm
Gã chủ tiệm — một thanh niên,mình trần trùng trục để lộ body săn chắc sạm màu nắng
Hắn đang cầm cái mỏ lết gõ côm cốp vào sườn xe, miệng ngậm điếu thuốc chưa tàn, mắt nheo lại vì khói
Duy đi phăng phăng sang, đứng ngay trước cửa tiệm
Đức Duy
Anh ơi, giảm âm lượng giùm cái
Đức Duy
Trưa trật rồi, để người khác còn sống với chứ?
Quang Anh ngước mắt lên nhìn cậu lính mới tò te vừa dọn đến xóm trọ
Gã nhổ bọt khói xuống đất, cười khẩy một cái
Quang Anh
Tiệm người ta làm ăn, giờ không nổ máy test xe thì hít khí trời mà sống à?
Quang Anh
Khó ở quá thì mua cái tai nghe mà nhét vô
Đức Duy
Làm ăn là việc của anh
Đức Duy
Nhưng gây ô nhiễm tiếng ồn vượt mức cho phép là vi phạm pháp luật đấy
Quang Anh nghe tới hai chữ "pháp luật" thì phì cười
Quang Anh
Ở cái xóm lao động này
Quang Anh
Nhắm chịu không nổi thì dọn đi chỗ khác giàu sang mà ở
Nói xong, Quang Anh cố tình vít thêm một ga
Tiếng động cơ gầm rú xé toạc màng nhĩ
Đức Duy siết chặt nắm tay, mặt tím ngắt vì tức nhưng không thèm đôi co nữa
OAN GIA NGÕ HẸP
Mấy ngày sau, Duy triệt để ngó lơ sự tồn tại của gã sửa xe đáng ghét bên kia đường
Nhưng đời không như là mơ, cái xóm trọ này nhỏ tí, ngẩng mặt lên là thấy nhau
Chiều thứ Năm, trời đổ cơn mưa giông đột ngột đúng lúc Duy đang ôm một chồng mô hình bằng xốp chạy từ trạm xe buýt về
Mưa tầm tã trút xuống, Duy luống cuống che chắn cho đống bài tập lớn của mình, chân sẩy một cái suýt ngã sấp mặt xuống vũng nước
Một bàn tay to, thô ráp bỗng chộp lấy khuỷu tay cậu, giật mạnh một cái kéo vào trong mái hiên tôn
Quang Anh
Đi đứng kiểu gì đấy?
Quang Anh
Mắt để trên trán à
Giọng nói cộc lốc quen thuộc vang lên
Duy định thần lại, thấy mình đang đứng thụt tháp bên trong tiệm sửa xe của Quang Anh
Gã ta lúc này đã mặc cái áo thun ba lỗ sờn vai, tay vẫn dính đầy dầu mỡ đen sì
Duy rút tay lại, phủi phủi mấy giọt nước mưa bám trên vai áo
Quang Anh hứ một tiếng, buông tay ra ngay lập tức rồi quay lại với cái nồi xe tay ga đang rã băng sấp trên nền nhà
Quang Anh
Biết thế để cho vồ ếch giữa đường cho chừa cái thói
Duy nhìn đống mô hình xốp may mắn không bị ướt, lòng có chút dao động nhưng cái tôi quá lớn không cho phép cậu mở lời xin lỗi hay cảm ơn
Cậu đứng im dưới mái hiên, chờ mưa ngớt
Không khí im lặng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng mưa lộp độp trên mái tôn và tiếng lạch cạch của cờ-lê, mỏ lết
BỮA CƠM KHÉT LẸT
Chuyện nợ nần ân tình chưa giải quyết xong thì tối hôm đó, xóm trọ bị cúp điện đột ngột
Cái nóng hầm hập cộng với muỗi vo ve làm Duy không thể nào tập trung làm bài được
Bụng dạ thì cồn cào vì từ trưa chưa ăn gì
Duy mò mẫm bật đèn flash điện thoại, định bụng xuống bếp chung của dãy trọ nấu gói mì tôm ăn tạm
Vừa xuống tới nơi, cậu đã thấy một bóng đen to đùng đang loay hoay trước cái bếp gas mini
Mùi khét lẹt bốc lên nồng nặc
Quang Anh chửi thề một tiếng, tay cầm cái chảo quạt phành phạch để tản khói
Duy đứng tựa cửa, nhìn cảnh tượng dở khóc dở cười của gã thợ sửa xe hổ báo ban ngày,giờ lại bất lực trước quả trứng chiên đen thui như cục than tổ ong
Không nhịn được, Duy khẽ bật cười thành tiếng
Quang Anh giật mình quay lại, mặt mũi dính đầy muội than, trông nhếch nhác không chịu được
Quang Anh
Cười cái gì mà cười?
Quang Anh
Chưa thấy người ta nấu ăn bao giờ à?
Đức Duy
Nhưng chưa thấy ai dỡ như vậy
Đức Duy
Có chiên trứng cũng làm không xong
Duy mỉa mai, đi tới giật cái xẻng nấu ăn trên tay gã
Duy dứt khoát đổ bỏ phần trứng hỏng, rửa sạch chảo, đập hai quả trứng khác vào
Động tác của cậu thuần thục, nhẹ nhàng. Ánh sáng le lói từ cây nến đặt trên kệ bếp hắt lên góc nghiêng thanh tú của Duy, khiến Quang Anh đứng hình mất vài giây
Gã gãi gãi đầu, tự dưng thấy cổ họng hơi khô
Mười phút sau, đĩa trứng chiên vàng ươm, thơm phức cùng nồi canh cà chua nấu vội được dọn ra cái bàn gỗ xập xệ
Quang Anh ăn như rồng cuốn, vừa nhai vừa gật gù
Quang Anh
Kể ra bàn tay thư sinh của mày cũng có tác dụng đấy chứ
Quang Anh
Không phế vật như tao tưởng
Duy gắp một miếng trứng, chậm rãi nhai rồi nuốt, nhàn nhạt đáp
Đức Duy
Ít nhất tôi không làm cháy bếp
Ăn xong, Quang Anh vỗ bành bạch vào cái bụng của mình
Quang Anh
Này, hay là thế này đi
Quang Anh
Tao thấy mày đi học về muộn
Quang Anh
Cơm cháo thất thường
Quang Anh
Còn tao thì nấu ăn như hạch
Quang Anh
Hay mày nấu luôn phần tao, tiền chợ tao bao tất
Quang Anh
Cuối tháng tao trừ bớt tiền phòng cho mày
Quang Anh
Ông chủ trọ là bác ruột tao khỏi lo chuyện này
Tiền sinh hoạt phí trên thành phố đắt đỏ, lời đề nghị này đánh đúng vào kinh tế vốn đang eo hẹp của cậu
Quang Anh cười khoái chí, chìa bàn tay to lớn ra
Quang Anh
Trừ hẳn một triệu rưỡi tiền phòng
Quang Anh
Thỏa thuận thế nhé
Duy nhìn bàn tay dính chút vết chai của gã, chần chừ một chút rồi cũng đưa tay ra bắt
Đức Duy
Nhưng anh phải giữ vệ sinh
Đức Duy
Ăn xong anh là người rửa bát
Download MangaToon APP on App Store and Google Play