Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tình Yêu Giam Cầm [Tulal]

chiếc lồng không cửa

Cơn mưa đêm đập mạnh lên khung cửa kính lớn của căn biệt thự nằm tách biệt giữa rừng thông. Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống sàn nhà lạnh lẽo, nơi Huỳnh Lập đang ngồi co ro trên chiếc sofa trắng. Cậu không nhớ mình đã bị đưa đến đây bằng cách nào. Chỉ nhớ lúc mở mắt ra, cổ tay đã bị khóa bằng sợi dây da mềm, còn điện thoại cùng mọi liên lạc đều biến mất.
Tiếng bước chân vang lên từ cầu thang. Chậm rãi. Bình tĩnh. Đầy áp lực. Hồng Tú xuất hiện trong bộ sơ mi đen, ánh mắt lạnh đến đáng sợ. Anh đứng trước mặt Huỳnh Lập thật lâu, như đang nhìn một món đồ thuộc về mình.
HLập
HLập
“Anh muốn gì ở tôi? *Huỳnh Lập khẽ hỏi, giọng run run*
Hồng Tú cúi xuống, tháo dây khóa tay cho cậu nhưng lại giữ chặt cổ tay ấy trong lòng bàn tay mình.
HTú
HTú
“Muốn em ở đây.”
HLập
HLập
“Anh đang giam tôi đó…”
HTú
HTú
“Ừ.”
Câu trả lời thản nhiên khiến Huỳnh Lập nghẹn lại. Hồng Tú chưa từng lớn tiếng, nhưng sự lạnh lùng của anh lại khiến người khác khó thở hơn bất kỳ cơn giận nào.
HTú
HTú
“Em bỏ đi một lần rồi.” Anh khẽ nói. “Tôi không thích cảm giác mất thứ thuộc về mình.”
Huỳnh Lập ngước lên nhìn anh, đôi mắt đầy hoang mang.
HLập
HLập
“Tôi không phải đồ vật…”
Lần đầu tiên, Hồng Tú hơi nhếch môi.
HTú
HTú
“Rồi em sẽ quen thôi.”
Bầu không khí chìm vào im lặng nặng nề.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi không dứt. Huỳnh Lập siết chặt tay, cố giữ bình tĩnh, nhưng khi cánh cửa biệt thự tự động khóa lại bằng tiếng “tách” lạnh tanh, cậu mới thật sự hiểu— Mình không còn đường để rời khỏi nơi này nữa.
tác giả
tác giả
helo
tác giả
tác giả
nay ra truyện mới nhoa
tác giả
tác giả
chuyện kia bí ời
tác giả
tác giả
mn đọc truyện vui vẻ nha
tác giả
tác giả
đọc xong cho t/giả một lại nhé

CHAP 2: QUY TẮC TRONG CHIẾC LÒNG

Buổi sáng đầu tiên ở căn biệt thự khiến Huỳnh Lập cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. Khi mở mắt, cậu phát hiện cửa phòng đã bị khóa từ bên ngoài. Trên chiếc bàn cạnh giường là bộ quần áo mới được gấp ngay ngắn cùng một ly sữa còn ấm. Mọi thứ đều hoàn hảo. Hoàn hảo đến đáng sợ. Tiếng mở khóa vang lên. Hồng Tú bước vào, vẫn bộ dáng lạnh lùng quen thuộc. Anh đặt điện thoại xuống bàn trước mặt Huỳnh Lập, màn hình sáng lên với hàng chục cuộc gọi nhỡ từ bạn bè. Nhưng không một ai biết cậu đang ở đâu.
HLập
HLập
“Anh muốn nhốt tôi bao lâu nữa?” Huỳnh Lập hỏi nhỏ.
Hồng Tú kéo ghế ngồi đối diện, ánh mắt trầm xuống.
HTú
HTú
“Cho đến khi em ngoan.”
HLập
HLập
“Anh không thấy mình quá đáng sao?”
HTú
HTú
“Không.”
Câu trả lời ngắn gọn làm Huỳnh Lập tức nghẹn lời.
Hồng Tú đưa cho cậu một tờ giấy trắng.
Bên trên chỉ có ba dòng chữ.
— Không được rời khỏi biệt thự. — Không được chống đối. — Không được nghĩ đến chuyện bỏ trốn.
Huỳnh Lập siết chặt tờ giấy, giọng run lên vì tức giận.
HLập
HLập
“Tôi không phải thú cưng của anh!”
Hồng Tú đứng dậy, chậm rãi tiến đến trước mặt cậu. Anh cúi người, đưa tay nâng cằm Huỳnh Lập lên để đối diện với ánh mắt mình.
HTú
HTú
“Nhưng em rất hay chạy mất.”
Khoảng cách quá gần khiến Huỳnh Lập vô thức lùi lại.
Hồng Tú nhìn phản ứng ấy vài giây rồi buông tay.
HTú
HTú
“Ăn sáng đi. Nếu em ngoan, tôi sẽ không làm khó em.”
Cánh cửa lại đóng sầm sau lưng anh.
Huỳnh Lập ngồi chết lặng giữa căn phòng yên tĩnh, nhìn ba dòng quy tắc trên tay.
Cậu biết rõ…Đây mới chỉ là bắt đầu.

Ánh Mắt Không Thể Trốn

Những ngày sau đó, Huỳnh Lập gần như không còn khái niệm về thời gian. Căn biệt thự rộng lớn đến mức lạnh lẽo. Ngoài vài người giúp việc im lặng làm việc, cậu hầu như chỉ gặp mỗi Hồng Tú.
Buổi tối, Huỳnh Lập đứng bên cửa sổ nhìn màn mưa ngoài sân. Hàng rào sắt cao kín mít bao quanh biệt thự như một chiếc lồng khổng lồ. Cậu không thể chịu nổi nữa. Nhân lúc người làm mở cửa mang thức ăn lên phòng, Huỳnh Lập lập tức chạy xuống cầu thang rồi lao ra ngoài.
Nhân lúc người làm mở cửa mang thức ăn lên phòng, Huỳnh Lập lập tức chạy xuống cầu thang rồi lao ra ngoài. Tiếng gió lạnh tạt mạnh vào mặt. Tim cậu đập điên cuồng khi nhìn thấy cánh cổng phía trước.
Chỉ cần chạy thêm chút nữa—
HTú
HTú
“Em định đi đâu?”
Giọng nói trầm lạnh vang lên phía sau khiến Huỳnh Lập cứng người. Hồng Tú đứng dưới mái hiên, tay đút túi quần, ánh mắt tối lại khi nhìn cậu. Huỳnh Lập lùi một bước.
HLập
HLập
“Tôi… tôi không muốn ở đây nữa…”
Hồng Tú tiến đến rất chậm, nhưng mỗi bước chân đều khiến cậu căng thẳng.
HTú
HTú
“Anh đã nói rồi.” Giọng anh thấp đến đáng sợ. “Đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn.”
Huỳnh Lập quay người định chạy tiếp, nhưng chưa kịp bước đi đã bị kéo mạnh lại.
Cả người cậu va vào lồng ngực Hồng Tú.
HLập
HLập
“Buông tôi ra!”
Huỳnh Lập vùng vẫy, nhưng cổ tay nhanh chóng bị giữ chặt. Hồng Tú cúi xuống sát bên tai cậu.
HTú
HTú
“Ngoan một chút khó vậy sao?”
Hơi thở lạnh lướt qua khiến Huỳnh Lập run lên.
Lần đầu tiên, cậu thật sự cảm nhận được— Người đàn ông này sẽ không bao giờ dễ dàng thả mình đi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play