Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

CapRhy - Mặc Ảnh Quân Tâm

Demo.

Gió lạnh biên cảnh lùa qua doanh trại giữa đêm khuya, quân ủng giẫm lên nền tuyết phát ra những âm thanh nặng nề.
Trong toàn quân khu phía Bắc, không ai là không biết đến Hoàng Đức Duy, vị thiếu tướng trẻ tuổi nổi tiếng lạnh lùng và tàn nhẫn.
Hắn sống như một khẩu súng đã lên nòng, chưa từng để cảm xúc xen vào bất kỳ mệnh lệnh nào.
Cũng không ai là chưa từng nghe đến cái tên Nguyễn Quang Anh, thượng tá trực thuộc dưới trướng Đức Duy.
Bình tĩnh, ít nói, là lưỡi dao sắc bén nhất của quân khu.
Người ngoài kính sợ cậu, cấp dưới không ai dám ngẩng đầu trước cậu.
Thế nhưng chỉ duy nhất trước mặt Hoàng Đức Duy, cậu mới là người bị ép phải cúi đầu nghe lệnh.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Ngoài doanh trại, cậu là lưỡi dao sắc nhất quân khu.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Nhưng trước mặt tôi, cậu vẫn phải nghe lệnh.
Quang Anh nhìn hắn thật lâu, đáy mắt tối như màn đêm ngoài cửa sổ.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Nếu tôi thật sự chỉ biết nghe lệnh… thì ngài đã không giữ tôi bên cạnh lâu như vậy.
Khoảnh khắc ấy, bàn tay Đức Duy siết chặt.
Một người dùng quân lệnh để che giấu tình yêu.
Một người dùng im lặng để chôn vùi đau đớn.
Không ai biết, ba tháng sau, Nguyễn Quang Anh sẽ biến mất trong một nhiệm vụ tuyệt mật ở biên giới phía Bắc.
Cũng không ai biết, vị thiếu tướng nổi tiếng máu lạnh ấy đã phát điên đến mức nào chỉ vì một chiếc huy hiệu dính máu được tìm thấy giữa bão tuyết.
Mười năm quân ngũ, Hoàng Đức Duy chưa từng sợ viên đạn nào.
Cho đến ngày hắn nhận ra, thứ duy nhất mình không giữ nổi… lại là Nguyễn Quang Anh.
End Demo.
di
di
cơm bách.

Gió Tuyết Biên Cảnh

NovelToon
Mùa đông năm ấy đến sớm hơn thường lệ.
Tuyết phủ trắng cả quân khu phía Bắc từ cuối tháng mười một, gió lạnh ban đêm thổi qua hàng rào thép gai nghe như tiếng dao cắt.
Đèn doanh trại sáng xuyên màn sương dày đặc, từng tốp binh sĩ vẫn còn tập luyện ngoài thao trường dù đã gần mười một giờ đêm.
Nguyễn Quang Anh từ phòng tác chiến bước ra, quân ủng đạp lên nền tuyết phát ra tiếng lạo xạo khô khốc.
Cậu vừa kết thúc cuộc họp kéo dài gần bốn tiếng.
Chiếc áo khoác quân sự màu đen phủ lên thân người cao gầy, cổ áo dựng cao che gần nửa khuôn mặt lạnh nhạt.
Mấy binh sĩ đi ngang đều lập tức đứng nghiêm cúi đầu chào.
- Thượng tá Nguyễn.
Quang Anh chỉ gật nhẹ, bước chân không hề dừng lại.
Trong quân khu này, người khác sợ Hoàng Đức Duy bao nhiêu thì cũng kính nể Nguyễn Quang Anh bấy nhiêu.
Một người là thiếu tướng trẻ tuổi nhất quân khu phía Bắc.
Một người là cấp dưới thân cận nhất của hắn.
Người ta từng nói, nếu Hoàng Đức Duy là khẩu súng nguy hiểm nhất quân đội, thì Nguyễn Quang Anh chính là viên đạn sắc bén nhất trong tay hắn.
Lạnh lùng, chính xác, chưa từng thất bại.
Quang Anh vừa đi tới hành lang phía Đông thì nghe tiếng bước chân dồn dập phía sau.
- Thượng tá Nguyễn!
Một binh sĩ trẻ chạy tới, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.
- Thiếu tướng gọi ngài qua phòng chỉ huy.
Quang Anh hơi khựng lại.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
.. Bây giờ?
- Vâng.
Cậu im lặng vài giây rồi đổi hướng.
Hành lang quân khu lúc đêm khuya yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió rít ngoài cửa kính.
Ánh đèn trắng lạnh phủ xuống nền gạch xám tạo cảm giác ngột ngạt khó tả.
Phòng chỉ huy nằm ở cuối dãy nhà chính.
Quang Anh đưa tay gõ cửa hai cái.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Vào.
Giọng nam trầm thấp vang lên từ bên trong.
Cậu đẩy cửa bước vào.
Trong phòng chỉ còn duy nhất một ngọn đèn bàn đang sáng.
Hoàng Đức Duy ngồi phía sau bàn làm việc, quân phục chỉnh tề đến mức gần như không có một nếp nhăn.
Hắn cúi đầu xem tài liệu, sống mũi cao lạnh lẽo dưới ánh đèn mờ, đôi mắt đen sâu đến mức người khác không dám nhìn quá lâu.
Nghe tiếng cửa đóng lại, hắn mới nâng mắt.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Báo cáo nhiệm vụ.
Quang Anh đứng thẳng người.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Nhiệm vụ tuần tra biên giới phía Tây đã hoàn tất. Phát hiện hai nhóm buôn lậu vượt tuyến, đã bắt giữ toàn bộ.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Thương vong?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Không có.
Đức Duy nhìn cậu vài giây.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Cậu bị thương.
Đó không phải là một câu hỏi.
Quang Anh cúi nhìn vết máu đã thấm nhẹ bên tay áo rồi bình thản kéo lại cổ tay áo.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Chỉ là vết cắt nhỏ.
Ánh mắt Đức Duy lạnh đi đôi chút.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Nguyễn Quang Anh.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Có.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Tôi đang hỏi cậu.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Quang Anh rất ít khi chống đối mệnh lệnh, nhưng cậu cũng gần như không bao giờ giải thích chuyện của bản thân. Từ nhiều năm trước đã là như vậy.
Đức Duy đặt cây bút xuống bàn.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Qua bệnh xá.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Không cần đâu, thiếu tướng.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Đó là mệnh lệnh.
Quang Anh hơi siết tay.
Cậu ghét nhất là tới bệnh xá. Mùi thuốc sát trùng luôn khiến cậu nhớ tới vài chuyện cũ không muốn nhớ.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn thấp giọng:
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
… Rõ.
Đức Duy nhìn bộ dạng miễn cưỡng ấy, đáy mắt thoáng hiện chút cảm xúc rất nhạt rồi nhanh chóng biến mất.
Hắn đứng dậy.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Đi đi.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Vâng.
Cửa vừa đóng lại, Đức Duy mới chậm rãi tựa lưng vào ghế.
Ngoài cửa kính, tuyết vẫn rơi trắng trời.
Hắn nhớ tới lúc nhận được tin đội tuần tra bị phục kích ở biên giới phía Tây, bàn tay mình đã siết chặt đến mức nào.
Nguyễn Quang Anh là cấp dưới xuất sắc nhất hắn từng có.
Cũng là người duy nhất khiến hắn mất kiểm soát mỗi khi gặp nguy hiểm.
Nghĩ tới đây, Đức Duy khẽ nhíu mày rồi tự giễu chính mình.
Trong quân đội, cảm xúc là thứ dư thừa nhất.
Mà hắn lại để thứ dư thừa ấy tồn tại suốt nhiều năm.
Bên ngoài hành lang, Quang Anh chậm rãi bước xuống cầu thang.
Gió lạnh lùa qua khe cửa khiến vết thương bên tay đau nhói, nhưng vẻ mặt câu vẫn bình thản như cũ.
Đi ngang thao trường, cậu bất ngờ nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ của mấy binh sĩ trẻ.
- Nghe nói thiếu tướng với thượng tá Nguyễn quen nhau từ học viện quân sự đó.
- Thật hả?
- Ừ. Hình như thiếu tướng tự tay kéo anh ấy về quân khu phía Bắc.
- Bảo sao thiếu tướng tin tưởng anh ấy như vậy…
Quang Anh dừng bước vài giây.
Tuyết trắng lặng lẽ rơi lên vai áo cậu.
Tin tưởng sao?
Đôi mắt cậu khẽ cụp xuống.
Nếu một ngày Hoàng Đức Duy biết được thứ tình cảm mình đã giấu suốt nhiều năm… có lẽ người đầu tiên đẩy cậu rời khỏi quân khu cũng sẽ là hắn.
End
di
di
dài quá-)
di
di
flop.

Đêm Thành Phố.

NovelToon
Sáu giờ sáng.
Tiếng còi báo thức vang lên khắp quân khu phía Bắc, kéo theo âm thanh chỉnh hàng và bước chân dồn dập ngoài thao trường
Tuyết đêm qua đã ngừng rơi, nhưng trời vẫn lạnh đến mức hơi thở vừa thoát ra đã hóa thành một lớp sương trắng mỏng.
Nguyễn Quang Anh đứng trước gương chỉnh lại cổ áo quân phục.
Vết thương bên tay đã được băng bó cẩn thận từ tối qua, chỉ cần cử động mạnh vẫn sẽ hơi đau.
Cậu kéo tay áo xuống che kín lớp băng trắng rồi cầm mũ quân đội bước ra ngoài.
Điện thoại trong túi rung lên.
Là tin nhắn từ Hoàng Đức Duy.
[ Qua phòng tôi một chuyến. ]
Ngắn gọn đúng phong cách của hắn.
Quang Anh nhìn màn hình vài giây rồi tắt điện thoại.
Phòng thiếu tướng nằm ở tầng cao nhất khu chỉ huy.
Lúc cậu gõ cửa bước vào, Đức Duy đang đứng cạnh cửa sổ xem báo cáo trên máy tính bảng.
Ánh nắng mùa đông nhạt màu phủ lên quân phục hắn, khiến đường nét gương mặt càng thêm lạnh lùng sắc bén.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Thiếu tướng.
Đức Duy quay đầu nhìn cậu.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Vết thương thế nào rồi?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Không ảnh hưởng nhiệm vụ.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Cậu chỉ biết trả lời kiểu đó thôi à?
Quang Anh hơi im lặng.
Khóe môi Đức Duy khẽ nhíu lại.
Hắn đặt máy tính bảng xuống bàn rồi bước tới trước mặt cậu.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Đưa tay đây.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
… Không cần đâu.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Tôi không thích nhắc lại lần hai.
Quang Anh cuối cùng vẫn đưa tay ra.
Đức Duy kéo nhẹ tay áo cậu lên.
Lớp băng trắng quấn quanh cổ tay hiện ra dưới ánh đèn.
Động tác hắn rất cẩn thận.
Cẩn thận đến mức Quang Anh phải dời mắt đi nơi khác.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Bác sĩ nói cậu cần nghỉ ngơi hai ngày.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Tôi vẫn có thể làm việc.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Tôi không hỏi ý kiến cậu.
Quang Anh bật cười rất khẽ.
Đức Duy ngẩng đầu nhìn cậu
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Cười gì?
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Không có gì.
Thật ra cậu chỉ cảm thấy nhiều năm qua, người duy nhất có thể dùng giọng điệu lạnh như vậy để quan tâm mình… cũng chỉ có Hoàng Đức Duy.
Ngoài cửa sổ, vài bông tuyết nhỏ lại bắt đầu rơi.
Đức Duy buông tay cậu ra, thấp giọng:
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Tối nay ra ngoài với tôi.
Quang Anh sửng sốt hiếm hoi.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
… Ra ngoài?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Tôi có cuộc hẹn ở trung tâm thành phố. Tiện đường.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Thiếu tướng.
Cậu nhìn hắn.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Anh đang rủ tôi đi chơi sao?
Đức Duy im lặng hai giây.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Tôi đang cho cậu hít thở không khí bình thường.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Khác nhau à?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
… Nguyễn Quang Anh.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Rõ.
Khóe môi Quang Anh cuối cùng cũng cong lên một chút.
Rất nhạt.
Nhưng đủ khiến ánh mắt Đức Duy mềm đi vài phần.
___
Buổi tối, thành phố phía Bắc lên đèn trong màn tuyết mỏng.
Chiếc xe quân dụng màu đen dừng trước một con phố khá đông người.
Quang Anh ngồi ghế phụ, hơi ngạc nhiên khi nhìn dòng người qua lại bên ngoài.
Từ lúc vào quân khu, cậu gần như không còn thời gian tới những nơi thế này nữa.
Đức Duy tắt máy xe.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Xuống đi.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Anh thật sự chỉ tiện đường?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Không.
Hắn đáp rất thẳng.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Tôi đưa cậu ra ngoài.
Quang Anh hơi sững lại.
Gió lạnh thổi qua giữa phố đêm, ánh đèn vàng hắt xuống lớp tuyết ven đường khiến khung cảnh dịu đi rất nhiều.
Đức Duy dẫn cậu vào một quán ăn nhỏ gần bờ sông.
Quán không sang trọng, nhưng rất ấm.
Quang Anh vừa ngồi xuống đã nghe hắn nói:
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Tôi nhớ cậu từng thích chỗ này.
Cậu khựng người.
Nơi này là quán hai người từng ghé hồi còn ở học viện quân sự.
Đã gần tám năm rồi.
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Anh còn nhớ à?
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Ừ.
Đức Duy rót trà nóng cho cậu.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Tôi nhớ hết.
Tim Quang Anh bỗng chốc lệch đi một nhịp rất nhẹ.
Cậu cúi đầu nhìn làn khói trắng bốc lên từ ly trà, thấp giọng:
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
𝙉𝙜𝙪𝙮𝙚𝙣𝙌𝙪𝙖𝙣𝙜𝘼𝙣𝙝
Thiếu tướng nhớ dai thật.
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
𝙃𝙤𝙖𝙣𝙜𝘿𝙪𝙘𝘿𝙪𝙮
Chỉ với cậu.
Ngoài cửa kính, tuyết rơi lặng lẽ phủ trắng cả thành phố.
Mà trong quán nhỏ sáng đèn ấy, không ai biết có một người đã đem lòng yêu đối phương suốt gần mười năm.
End.
di
di
Flop cũng kệ, vì tui thích idea này, tự viết tự đọc cũng được.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play