[RhyCap] Kẻ Bắt Cóc Quá Hoàn Hảo
#1
Khi Duy tỉnh dậy, thứ đầu tiên em nghe thấy là tiếng nhạc piano rất nhỏ.
Du dương.
Êm tới mức đáng sợ.
Trần nhà màu trắng lạ hoắc hiện ra trước mắt khiến Duy mất vài giây mới nhận ra mình không còn ở ký túc xá.
Căn phòng rộng tới mức giống khách sạn cao cấp hơn là phòng ngủ bình thường. Rèm cửa màu xám tro che kín ánh nắng bên ngoài. Điều hòa mát lạnh. Mùi nước hoa nam thoang thoảng trong không khí.
Duy nhìn xuống người mình.Quần áo đã bị thay.
Em lao xuống giường, chân trần chạy thẳng ra cửa.
… Không khóa?Một kẻ bắt cóc nào lại để cửa mở?
Em đẩy mạnh cửa ra.Hành lang dài hiện ra trước mắt, yên tĩnh tới mức nghe rõ tiếng tim mình đập.
Duy đi lùi từng bước.Đầu óc rối tung.
Tối qua em còn đi làm thêm ở quán bar. Sau đó bị khách ép uống vài ly. Rồi—Trống rỗng.
Em không nhớ nổi chuyện gì xảy ra tiếp theo.
Mùi thức ăn từ đâu bay tới.Duy giật mình quay đầu.Ở cuối hành lang, một người đàn ông đang đứng trong bếp.Anh mặc sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn lên tới khuỷu tay. Sống mũi cao, gương mặt đẹp lạnh tới mức khó gần.
Người đó ngẩng đầu nhìn em.Ánh mắt chạm nhau.
Hoàng Đức Duy
… Anh là ai?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Tôi đang ở đâu?
Hoàng Đức Duy
Anh bắt tôi tới đây?
Câu trả lời thản nhiên làm Duy nghẹn cứng.
Hoàng Đức Duy
Anh bị điên à?!
Quang Anh không đáp.Anh chỉ kéo ghế ra khỏi bàn ăn.
Nguyễn Quang Anh
Lại ăn trước đi
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ tôi còn nuốt nổi à?!
Duy chụp lấy chiếc ly trên bàn ném mạnh xuống sàn.
Nhưng Quang Anh thậm chí không giật mình.Anh đứng im nhìn em. Ánh mắt đó khiến Duy thấy còn đáng sợ hơn.Giống như… anh đã quen với việc bị em làm tổn thương từ rất lâu rồi.
Quang Anh cúi xuống nhặt mảnh vỡ.Ngón tay bị cứa chảy máu nhưng anh không quan tâm.
Nguyễn Quang Anh
Chưa được
Lần này Quang Anh im lặng khá lâu.Rồi anh đứng dậy, đi chậm về phía em.
Duy vô thức lùi lại.
Một bước.
Hai bước.
Cho tới khi lưng chạm tường.
Khoảng cách giữa hai người gần tới mức Duy ngửi rõ mùi nước hoa lạnh trên người anh.
Quang Anh cúi đầu nhìn em.
Nguyễn Quang Anh
Vì anh tìm em rất lâu rồi
Hoàng Đức Duy
… Chúng ta quen nhau à?
Nguyễn Quang Anh
Em không nhớ anh
Quang Anh đưa tay lên rất chậm, như sợ làm em hoảng.Ngón tay anh khẽ chạm vào mái tóc rối của Duy.
Nguyễn Quang Anh
Không sao. Lần này anh sẽ để em nhớ
#2
Duy gần như không ngủ cả đêm.Tiếng đồng hồ trong căn hộ vang đều đều giữa không gian yên tĩnh tới ngột ngạt.
Từ sau câu nói đó, Quang Anh không làm gì thêm.Anh chỉ để em một mình trong phòng rồi biến mất.Điều đó còn đáng sợ hơn.
Duy ngồi bó gối trên giường tới gần sáng, đầu óc quay cuồng vì đủ thứ suy nghĩ.
Tên điên đó rõ ràng không bình thường.
Ánh nắng vừa hắt qua khe rèm, Duy lập tức đứng bật dậy.
Phải trốn.
Ngay bây giờ.
Em mở hé cửa phòng. Hành lang yên tĩnh.Không có ai.
Duy bước thật nhẹ ra ngoài.
Căn hộ rộng khủng khiếp, tông màu xám lạnh giống hệt chủ nhân của nó. Mọi thứ đều gọn gàng tới mức gần như vô cảm.
Duy khựng lại khi nhìn thấy chấm đỏ nhỏ trên góc trần.Máu trong người em lạnh đi.
Em bước nhanh hơn về phía cửa chính.Một cánh cửa kim loại đen cực lớn. Duy chụp lấy tay nắm.
Em thử lại lần nữa.
Vẫn không.
Bên cạnh cửa có màn hình cảm ứng nhỏ hiện dòng chữ:ACCESS DENIED
Duy nghiến răng.Khóa vân tay.Em nhìn quanh rồi chạy vào bếp.
Dao.Chỉ cần uy hiếp được tên đó—
Nguyễn Quang Anh
Em đang tìm gì?
Quang Anh đứng tựa vào cửa bếp từ lúc nào.Anh vẫn mặc sơ mi đen, tóc hơi ướt như vừa tắm xong. Trên tay còn cầm ly cà phê.Bình thản tới phát điên.
Quang Anh nhìn con dao vài giây rồi nhìn em.
Nguyễn Quang Anh
Em cầm ngược rồi
Nguyễn Quang Anh
Cách đó sẽ làm em đứt tay trước
Duy chết cứng.Quang Anh chậm rãi bước tới.
Hoàng Đức Duy
Đừng lại gần!
Anh dừng thật.Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân.
Nguyễn Quang Anh
Muốn ra ngoài?
Nguyễn Quang Anh
Không được
Hoàng Đức Duy
Tôi không đùa đâu
Quang Anh nhấp ngụm cà phê.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng em không giết được anh
Câu nói nhẹ tênh làm tay Duy run lên.Tên này thật sự không sợ.Không bình thường chút nào.
Quang Anh đặt ly xuống bàn rồi chìa tay ra.
Nguyễn Quang Anh
Đưa dao cho anh
Duy lùi mạnh về sau nhưng cổ tay bất ngờ bị kéo lấy.
Con dao rơi xuống sàn.
KENG.
Mọi thứ xảy ra quá nhanh.Chưa tới vài giây, Quang Anh đã giữ được hai tay em phía sau lưng.
Nguyễn Quang Anh
Em sẽ tự làm mình bị thương
Hoàng Đức Duy
Tôi thà bị thương còn hơn ở đây với anh!
Câu nói khiến Quang Anh im bặt.Lực giữ cổ tay em mạnh hơn một chút.
Khoảng cách gần tới mức em cảm nhận được nhiệt độ cơ thể người kia xuyên qua lớp áo mỏng.
Nguyễn Quang Anh
Anh không thích nghe em nói vậy
Quang Anh buông tay ra trước.Anh nhặt con dao lên rồi đặt lại vào bếp.
Nguyễn Quang Anh
Trong nhà có tổng cộng mười ba cánh cửa. Tất cả đều dùng vân tay của anh
Nguyễn Quang Anh
Cửa sổ chống đạn
Hoàng Đức Duy
… Anh điên thật rồi
Nguyễn Quang Anh
Cho nên đừng cố chạy nữa. Anh không muốn phải khóa em lại thật sự đâu
#3
Duy bắt đầu ghét tiếng dao thớt trong căn hộ này.
Nó quá bình thường.
Quá đời thường.
Như thể chuyện em bị nhốt ở đây chỉ là một phần của cuộc sống yên ổn nào đó mà Quang Anh tự tưởng tượng ra.
Mùi thức ăn lan khắp không gian.
Duy ngồi co chân trên sofa, mắt dán vào màn hình TV nhưng hoàn toàn không tập trung.Em đã thử thêm ba lần để mở cửa.Vô ích.
Ngay cả điện thoại cũng không có sóng.Tên khốn đó cắt hết liên lạc của em với bên ngoài.
Quang Anh hôm nay mặc áo len xám mỏng, tóc chưa sấy khô hẳn, nhìn giống một người bình thường tới mức đáng sợ. Nếu bỏ qua chuyện bắt cóc, anh hoàn toàn có thể là kiểu người mà ai cũng rung động
Nguyễn Quang Anh
Em chưa ăn từ hôm qua
Quang Anh kéo ghế ra ngồi đối diện em.Trên bàn là cháo nóng, vài món ăn thanh đạm và cả ly nước cam.
Duy nhìn thấy mà muốn phát điên.
Hoàng Đức Duy
Tại sao anh cứ giả vờ như chúng ta bình thường vậy?
Nguyễn Quang Anh
Anh không giả vờ. Trong mắt anh, chuyện em ở đây rất bình thường
Cổ họng Duy nghẹn lại.Tên điên này thật sự sống trong thế giới của riêng mình.
Quang Anh đẩy bát cháo về phía em.
Nguyễn Quang Anh
Dạ dày em yếu
Hoàng Đức Duy
Anh biết luôn à?
Hoàng Đức Duy
… Anh theo dõi tôi tới mức nào rồi?
Quang Anh không trả lời.Chính sự im lặng đó mới đáng sợ.
Duy nhìn bát cháo trước mặt rồi nhìn anh.Một cơn tức nghẹn dâng lên.Em chụp lấy bát cháo.
Toàn bộ bị hất xuống sàn.Cháo nóng văng tung tóe lên chân bàn.
Không khí im bặt.Duy thở mạnh.Cố tình nhìn thẳng vào mắt anh như thách thức.
Quang Anh cúi mắt nhìn đống hỗn độn dưới đất.Gương mặt anh gần như không đổi sắc.
Nguyễn Quang Anh
Tiếp nữa không?
Quang Anh đẩy luôn đĩa thức ăn còn lại tới trước mặt em.
Nguyễn Quang Anh
Nếu làm vậy khiến em dễ chịu hơn
Duy siết chặt tay.
Em ghét cảm giác này.
Giống như mình là đứa trẻ đang vô lý còn Quang Anh lại dịu dàng chịu đựng tất cả.
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ làm vậy tôi sẽ cảm động à?
Hoàng Đức Duy
Vậy sao còn diễn?
Nguyễn Quang Anh
Vì anh quen rồi
Duy khựng lại.
Quen?
Quen cái gì?
Quang Anh đứng dậy, đi vòng qua bàn rồi ngồi xổm xuống lau phần cháo đổ dưới sàn.Ngón tay anh chạm phải nước nóng đỏ lên nhưng vẫn không phản ứng.
Người này bình tĩnh tới mức giống như đã chuẩn bị tinh thần cho mọi chuyện em sẽ làm từ lâu rồi.
Quang Anh lau sạch sàn nhà rồi đứng lên.
Nguyễn Quang Anh
Anh nấu món khác
Nguyễn Quang Anh
Em thích mì hơn đúng không?
Duy giật mình.Em chưa từng nói.
Nguyễn Quang Anh
Hôm em sốt ở ký túc xá, em đã ăn hai tô
Máu trong người Duy như đông cứng lại.Em quay phắt đầu nhìn anh.
Nguyễn Quang Anh
… Anh từng tới ký túc xá của tôi?
Nguyễn Quang Anh
Không đếm được
Download MangaToon APP on App Store and Google Play