Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Allnegav ] Một Lần Trở Về?

Chap 1 | Ket Thuc Va Mo Dau

Cơn mưa nặng hạt đập xuống nền đất lạnh buốt. Thành An nằm đó, hơi thở yếu ớt, máu hòa lẫn nước mưa loang đỏ cả khoảng sân.
An run rẩy, cố mở mắt. Hình bóng người kia, kẻ mà cậu từng theo đuổi, từng trao hết tất cả đang đứng cách đó không xa, ánh mắt lạnh lẽo
Đặng Thành An
Đặng Thành An
" con chó.. "
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tại sao..?
Giọng An khàn đặc. Người đó cười nhạt
Hoàng Minh
Hoàng Minh
Vì mày ngu.
Hoàng Minh
Hoàng Minh
Tao chưa từng yêu mày.
Những lời ấy như lưỡi dao cứa sâu vào tim. An muốn cười, nhưng chỉ có thể ho ra máu. Ngay lúc ý thức dần tan biến, những bước chân vội vã vang lên.
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
An!
Hoàng Bách lao tới, giọng run lên.
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Tránh ra!
Xuân Bách quát lớn, quỳ xuống đỡ lấy cơ thể An
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Em..em làm sao thế này?
Nhật Trường siết chặt tay
Đỗ Nhật Trường
Đỗ Nhật Trường
Là ai..
Tuấn Duy nghiến răng
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Đừng nói nữa, cứu em ấy đi.!
Thanh Bảo nhẹ nhàng lau máu trên khóe môi An, giọng nghẹn lại
Trần Thiện Thanh Bảo
Trần Thiện Thanh Bảo
An..đừng ngủ.
Trường Linh cúi đầu, mắt đỏ hoe
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh
Tại anh đến muộn..
Nhật Hoàng nắm chặt tay An
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Nghe anh nói..không được nhắm mắt!
Phước Thịnh đứng phía sau, ánh mắt lạnh như băng hướng về kẻ kia. Trường Giang và Đình Nam đã chặn đường, còn Đình Dương, Hồng Sơn, Hải Nam và Thành Công vây kín xung quanh.
Tất cả đều ở đây. Tất cả… vì em. An nhìn họ, lần đầu tiên trong đời, trái tim cậu đau đến mức không thở nổi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đến làm gì..
An thì thầm. Hoàng Bách cúi xuống, giọng trầm khàn
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
Vì em ở đây..
Một giọt nước mắt rơi xuống gò má An. Cả đời này… họ luôn đối xử tốt với em. Dịu dàng, bao dung, nhẫn nhịn… dù em lạnh nhạt, thậm chí làm tổn thương họ. Vậy mà em lại chọn tin một người chưa từng yêu mình.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Xin lỗi..
An khẽ nói. Bàn tay em rơi xuống.
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
An!!
Tiếng gọi vang lên trong tuyệt vọng
_____
Khi mở mắt ra lần nữa, ánh nắng ấm áp xuyên qua rèm cửa. An bật dậy, tim đập loạn. Đây là… phòng của em? Em nhìn xuống đôi tay mình, không còn vết máu, không còn lạnh lẽo. Một ký ức rõ ràng hiện lên. Em… đã chết.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đau đầu thế..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cái gì đây..?
An thì thầm. Em đã được… làm lại từ đầu? Ngoài cửa, tiếng gõ nhẹ vang lên.
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
An..em dậy chưa?
Giọng Hoàng Bách trầm ấm. An sững người. Lần này… mọi thứ vẫn còn kịp. Và lần này, em sẽ không bỏ lỡ họ nữa.
End
kryi
kryi
nói dễ hiểu ha..
kryi
kryi
An bị ép cưới -> An không chịu -> theo đuổi người khác -> Bị lừa -> Bị hại -> die -> trùng sinh
kryi
kryi
ôk

Chap 2 | Em Khong Nhu Truoc?

Tiếng gõ cửa vang lên.
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
An, em dậy chưa?
Em nhìn trần nhà vài giây rồi bật dậy. Ký ức kiếp trước tràn về. Bị lợi dụng. Bị phản bội. Bị bỏ mặc đến chết. Và cả… ánh mắt tuyệt vọng của họ. An cười nhạt.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Phiền thật..
Cậu bước xuống giường, đi ra mở cửa. Cửa vừa mở, Hoàng Bách đã đứng đó.
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
Em..--
Đặng Thành An
Đặng Thành An
có chuyện gì?
An cắt ngang, giọng tỉnh bơ. Hoàng Bách khựng lại.
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
..Anh tưởng em mệt
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chết rồi còn sống lại được thì mệt cái gì?
An buột miệng. Không khí đông cứng. Hoàng Bách nhíu mày
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
Em..nói gì?
An chậc một tiếng, chống cửa
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không có gì..anh nghe nhầm đấy.
Ánh mắt cậu thẳng, không né tránh như trước. Hoàng Bách nhìn cậu, rõ ràng nhận ra có gì đó không ổn.
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
Em hôm nay lạ..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Giờ mới thấy hả?
An nhếch môi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chậm thật..
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
An..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thôi..xuống ăn được chưa?
Không đợi trả lời, cậu quay lưng đi trước. Hoàng Bách đứng đó vài giây… rồi đi theo.
Phòng ăn. Vừa bước vào, An đã thấy đủ mặt. Xuân Bách ngẩng lên
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ồ..hôm nay chịu xuống luôn à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không xuống để chết đói hay gì?
An kéo ghế ngồi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh nghĩ em tu tiên chắc?
Cả bàn im lặng. Tuấn Duy nhướng mày
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Miệng em hôm nay bén nhỉ?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đó giờ rồi..tại chưa thấy thôi.
An nhún vai. Nhật Trường nhìn cậu chằm chằm
Đỗ Nhật Trường
Đỗ Nhật Trường
Không giống..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không giống thì coi như update phiên bản mới đi.
An thản nhiên gắp đồ ăn
Thanh Bảo đưa bát qua, định gắp cho cậu.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em tự ăn.
An nói nhanh. Thanh Bảo khựng lại, tay dừng giữa không trung. An liếc qua, thở nhẹ
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng anh muốn gắp thì gắp đi.
Xuân Bách bật cười
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Vậy là em cho hay không?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đừng làm như em tàn phế là được.
Nhật Hoàng chống cằm, nhìn cậu
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Em nay bị ai nhập à?
An cười lạnh
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ừ..bị chính em kiếp trước nhập, nên ngu quá trời.
Không ai hiểu hết câu đó. Nhưng ai cũng cảm nhận được An thật sự khác rồi.
____
Một lúc sau
Tuấn Duy lên tiếng
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Chiều nay bọn anh ra ngoài..--
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đi đâu?
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Trung tâm thương mại.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ờ..đi.
Xuân Bách nhíu mày
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Không từ chối?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Trước em ngu mới từ chối..giờ hết rồi.
An nhai đồ, nói tỉnh bơ
Nhật Trường nhìn em
Đỗ Nhật Trường
Đỗ Nhật Trường
Em chửi ai?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chửi chính em.
An nhún vai. Hoàng Bách ngồi bên cạnh, trầm giọng
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
An..
An quay sang
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Gì?
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
Em ổn thật không?
An nhìn anh vài giây. Rồi cậu cười. Không phải kiểu dịu dàng. Mà là kiểu… hiểu hết mọi thứ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ổn hơn bao giờ hết.
Rồi cúi xuống ăn tiếp. Trong lòng cậu chỉ có một suy nghĩ— Kiếp này, ai dám đụng vào cậu… Cậu sẽ đập lại gấp đôi. Còn họ..cậu sẽ không đẩy ra nữa. Nhưng cũng không yếu đuối như trước. Lần này là Thành An phiên bản không dễ bị bắt nạt.
End
kryi
kryi
☆ Không H,H+ ☆ Có từ ngữ thô tục

Chap 3 | Khong Quen Thi Tap Quen Di

Không khí trên bàn ăn vẫn còn hơi “đơ” sau màn đổi tính đột ngột của An.
Xuân Bách chống cằm nhìn cậu
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Anh nói thật, em hôm nay bị cái gì vậy?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bị tỉnh.
An đáp gọn. Xuân Bách bật cười
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Ừ..hợp lý
Tuấn Duy dựa lưng ghế, mắt vẫn không rời An
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Tỉnh kiểu này hơi nguy hiểm.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Yên tâm..
An nhún vai
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em chỉ nguy hiểm với trường hợp đặc biệt.
Hoàng Bách đặt ly nước xuống, giọng trầm
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
Ăn xong rồi lên thay đồ.
An liếc nhẹ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh đang ra lệnh.
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
..Anh nhắc
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ừ, nghe được.
An đứng dậy, kéo ghế ra
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đợi mười phút.
Cậu quay người đi thẳng. Không chần chừ, không né tránh.
Trên lầu. An đứng trước gương, nhìn chính mình. Gương mặt này… từng ngu ngốc đến mức nào, cậu nhớ rất rõ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lần này..không được ngu nữa.
An lẩm bẩm. Cậu thay đồ nhanh, đơn giản nhưng gọn gàng. Trước khi ra khỏi phòng, điện thoại rung lên. Tin nhắn. Từ người kia.
Hoàng Minh
Hoàng Minh
| Chiều nay gặp nhé, anh nhớ em..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhớ cái đầu mày..
Em lẩm bẩm. Không chặn. Không né. An nhắn lại một câu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
| Rảnh thì tự nhớ mình mày đi.
Gửi xong. Cậu ném điện thoại lên giường, quay lưng đi luôn.
Dưới nhà. Cả nhóm đã chờ sẵn. Xuân Bách huýt sáo
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Nhanh ghê..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chứ đứng đó ngắm trời ngắm đất hả?
Tuấn Duy liếc từ trên xuống dưới
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Hợp.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Biết.
Đáp tỉnh bơ. Nhật Hoàng bật cười nhẹ
Phan Đức Nhật Hoàng
Phan Đức Nhật Hoàng
Em tự tin vậy?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không vậy để bị người khác dẫm à?
An nhướng mày. Phước Thịnh đứng gần cửa, mở sẵn
Lê Hồ Phước Thịnh
Lê Hồ Phước Thịnh
Đi thôi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Vâng..
An đáp, giọng nhẹ hơn một chút. Phước Thịnh khựng lại nửa giây. Rồi không nói gì.
Trên xe. An ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài. Hoàng Bách ngồi bên cạnh, thi thoảng liếc cậu.
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
Em im quá..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Em phải ồn mới được à?
An quay sang.
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
Không..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh quen em kiểu cũ đúng không?
Hoàng Bách không trả lời ngay. Một lúc sau, anh nói
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
Anh quen việc em tránh bọn anh..
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ừ..bởi lúc đó ngu mà..
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
An..
Giọng Hoàng Bách trầm xuống. An quay sang nhìn anh. Ánh mắt hai người chạm nhau. Không né tránh. Không lảng đi.
Nguyễn Hoàng Bách
Nguyễn Hoàng Bách
Em không cần nói mình như vậy.
Hoàng Bách nói. An im lặng vài giây. Rồi cậu nhún vai.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng đó là sự thật.
Xe dừng lại. Xuân Bách mở cửa
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Xuống thôi.
Trung tâm thương mại đông người. An vừa bước vào đã khựng lại một giây. Ký ức cũ lướt qua. Những lần cậu từng chạy theo một người… như một thằng ngốc. An hít một hơi. Rồi bước tiếp.
Vũ Trường Giang
Vũ Trường Giang
Đi nhanh vậy?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không nhanh để bị chen à?
Nguyễn Đình Dương
Nguyễn Đình Dương
Em hôm nay..đúng kiểu không ai đụng được
Đình Dương cười An gật đầu
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Vậy thì tốt nhất đừng đụng.
Đi được một đoạn, điện thoại An lại rung. Người kia gọi. An nhìn màn hình vài giây. Rồi bắt máy.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
📲 Gì?
Hoàng Minh
Hoàng Minh
📲 An..sao em nói chuyện kiểu đó, giận anh à?
An cười.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
📲 Anh là cái gì mà tôi phải giận?
Hoàng Minh
Hoàng Minh
📲 Em..--
Đặng Thành An
Đặng Thành An
📲 Tôi nói anh nghe, đừng gọi nữa..phiền
Hoàng Minh
Hoàng Minh
📲 An..em.--
Cúp. An tắt máy. Quay sang, thấy cả nhóm đang nhìn mình. Xuân Bách nhướng mày
Nguyễn Xuân Bách
Nguyễn Xuân Bách
Bạn em à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không.
An bỏ điện thoại vào túi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Rác.
Tuấn Duy nhếch môi
Nguyễn Tuấn Duy
Nguyễn Tuấn Duy
Nói thẳng ghê.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không lẽ để nó leo lên đầu?
Nhật Trường nhìn cậu một lúc lâu
Đỗ Nhật Trường
Đỗ Nhật Trường
Làm tốt.
An khựng lại một chút. Nhưng chỉ một chút thôi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chuyện cơ bản.
Nhưng trong lòng Lần đầu tiên… Cậu cảm thấy mình thật sự thoát ra được. Và lần này cậu không quay đầu nữa.
End

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play