[Bmason][CongB×Mason] Tổng Hợp Short Fic (10)
Fic 1: Mục tiêu năm nay•°><
Ynhukk.
Vậy là cái series "Tổng hợp fic ngắn" của tôi đã đc 10 bộ
Ynhukk.
Tự tin siêng nhứt cái novel/manga này😏🤙🏻🤘🏻
Ynhukk.
Thôi cho ăn mừng xíu thôi
Ynhukk.
Xàm quó vào nè=))^^
Mục tiêu năm nay của Nguyễn Thành Công:
Chiều tan học, ba đứa ngồi ở quán nước quen trước cổng trường. Công chống cằm bấm điện thoại, Bách ngồi bên cạnh vừa ăn bánh vừa nghịch dây áo hoodie của cậu. Còn Dương thì vẫn như mọi khi — cái bóng đèn chạy bằng cơm.
Nguyễn Xuân Bách
Công ơiii, Bách muốn ăn socola…
Công chưa kịp trả lời thì Dương ở phía đối diện cũng giơ tay:
Nguyễn Đình Dương
Công ơi tao cũng muốn ăn socola.
Không khí im lặng đúng ba giây.
Công nhìn Bách rồi nhìn sang Dương như đang cân nhắc điều gì rất nghiêm trọng của cuộc đời.
Mười phút sau, cậu đứng dậy đi mua.
Lúc quay lại, Công đưa cho Bách một túi socola đủ vị, còn Dương… nhận được đúng một thanh kẹo bạc hà nhỏ xíu.
Nguyễn Đình Dương
Ủa rồi của tao đâu?
Nguyễn Đình Dương
Tao xin socola mà?!
Nguyễn Thành Công
Mày ăn bạc hà cho mát.
Bách cúi đầu cười đến run vai, còn Công thì tỉnh bơ bóc socola cho cậu.
Dương nhìn hai đứa trước mặt, đau đớn nhận ra mình lại bị nhét cơm chó miễn phí.
Tối hôm đó, Công sửa lại danh sách “Mục tiêu năm nay” trong ghi chú điện thoại.
Dắt Bách đi ăn mọi thứ em ấy thích
Bách vô tình nhìn thấy, tai đỏ lên ngay lập tức.
Nguyễn Xuân Bách
Ai cho cậu ghi vậy…
Công bật cười, kéo người nhỏ hơn lại gần:
Thì mục tiêu quan trọng phải để lên đầu chứ.
Ở phía xa, Dương vừa bước vào lớp đã thấy cảnh đó.
Cậu im lặng quay đầu đi ra.
Nguyễn Đình Dương
Ừ thôi, năm nay mục tiêu của tao là kiếm người yêu.
Ynhukk.
Vẫn là lấy idea một trend trên tik😭💔💔
Fic 2: Theo dõi?•°~
Ynhukk.
Cảm ưn cái bạng gì đó đã tặng bông cho t nha😘💋💋
Nguyễn Xuân Bách nổi tiếng cả khối vì hai thứ.
Hai là mê Nguyễn Thành Công như điếu đổ.
Ngày Công chuyển vào lớp, chỉ cần đứng dưới nắng chiều ngoài hành lang thôi cũng đủ khiến cả đám con gái hú hét. Áo sơ mi trắng sạch sẽ, tay áo xắn gọn gàng, mắt lạnh tanh như chẳng để ai vào mắt.
Bách ngồi cuối lớp nhìn đến ngẩn người.
Từ hôm đó, cậu bám Công như cái đuôi nhỏ.
Nguyễn Xuân Bách
Công ơi cho tớ mượn vở.
Nguyễn Xuân Bách
Công ơi ăn bánh không?
Nguyễn Xuân Bách
Công ơi đi căn tin với tớ nha?
Bạn bè nhìn riết cũng quen.
Công chưa từng đuổi Bách.
Nhưng cũng chưa từng đáp lại.
Đủ để Bách càng thích hơn.
Nguyễn Xuân Bách
Côngggg, cho tớ qua nhà học đi mà.
Nguyễn Xuân Bách
Chỉ một buổi thôi.
Bách chống cằm mè nheo suốt giờ ra chơi, đến mức Công đang giải đề cũng phải ngẩng lên nhìn.
Cậu nhìn đôi mắt sáng rực của Bách vài giây.
Nhà Công yên tĩnh đến lạ.
Sạch sẽ, ngăn nắp, gần như không có dấu vết sinh hoạt ngoài sách và giấy tờ học tập.
Nguyễn Thành Công
Ngồi đây.
Công kéo ghế cho Bách rồi đi xuống bếp lấy nước.
Bách chống cằm nhìn quanh.
Cho đến khi ánh mắt dừng ở cánh cửa cuối hành lang.
Khác với những phòng còn lại, nó rất đặc biệt.
Tay vừa chạm vào tay nắm thì phía sau vang lên giọng lạnh nhạt.
Nguyễn Thành Công
Đừng mở.
Công đứng đó, tay cầm hai ly nước.
Nguyễn Xuân Bách
…À, tớ chỉ nhìn thôi.
Nhưng suốt buổi học, Bách cảm giác như có thứ gì đó nặng nề đè lên mình.
Có shipper gọi xuống giao hàng.
Nguyễn Thành Công
Ngồi yên đây.
Bách nhìn về phía căn phòng kia.
Chỉ nhìn một chút thôi mà…
Cậu bước chậm đến trước cửa.
Cả căn phòng kín đặc ảnh.
Ảnh cậu ngủ gục trên bàn học.
Ảnh cậu ăn bánh trong căn tin.
Thậm chí cả ảnh chụp từ phía sau cửa lớp… như thể đã bị nhìn chăm chú suốt một thời gian rất dài.
Giọng nói vang lên phía sau.
Bách giật mình quay ngoắt lại.
Công đứng tựa vào tường, tay đút túi quần, gương mặt bình thản đến đáng sợ.
Nguyễn Thành Công
Thỏ con thấy hết rồi à?~
Bách theo bản năng lùi lại nhưng đã bị giữ lấy eo.
Ngón tay Công siết không mạnh, nhưng đủ khiến cậu run lên.
Nguyễn Thành Công
Chẳng phải em thích anh sao?~
Giọng hắn thấp xuống bên tai.
Nguyễn Thành Công
Sao giờ run vậy bé?~
Khoảng cách quá gần khiến cậu nghe rõ cả nhịp thở của Công.
Nguyễn Xuân Bách
Anh… anh theo dõi tớ?
Đáp gọn đến mức Bách nghẹn lời.
Công cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cậu.
Nguyễn Thành Công
Em bám anh suốt ngày.
Nguyễn Thành Công
Cười với anh.
Nguyễn Thành Công
Làm nũng với anh.
Nguyễn Thành Công
Rồi giờ lại định chạy à?
Nguyễn Xuân Bách
Công… bình thường đâu có như vậy…
Nguyễn Thành Công
Anh bình thường mà.
Nụ cười đẹp trai đến mức lạnh sống lưng.
Nguyễn Thành Công
Chỉ là thích em hơi nhiều thôi.
Sáng hôm sau, Nguyễn Xuân Bách thức dậy với quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt.
Cả đêm cậu gần như không ngủ.
Mỗi lần nhắm mắt lại đều là căn phòng đầy ảnh chụp lén ấy.
Cả ánh mắt bình thản đến đáng sợ của Công khi nói thích cậu.
Nguyễn Xuân Bách
…Chết tiệt.
Bách vò tóc rồi úp mặt xuống bàn.
Nhưng không phải kiểu này.
Vừa bước vào lớp, Bách đã thấy Công ngồi ở bàn cuối.
Bình thường chỉ cần thấy người kia là Bách đã ríu rít chạy tới rồi.
Hôm nay cậu đứng khựng lại.
Rồi lặng lẽ quay đầu đi chỗ khác.
Dương ngồi cạnh còn dụi mắt.
Nguyễn Đình Dương
Ê… nay trời sập hả?
Bách không đáp, cúi đầu ngồi hẳn lên bàn đầu.
Tiết đầu trôi qua trong yên lặng.
Nhưng Bách luôn cảm giác có ánh mắt dõi theo mình.
Một lon sữa dâu được đặt lên bàn.
Ai cũng biết Công lạnh như cục băng, chưa bao giờ chủ động với ai.
Vậy mà giờ lại đứng tận bàn đầu đưa nước cho Bách.
Nguyễn Xuân Bách
Kh-không cần đâu…
Công vẫn giữ nguyên tư thế.
Nguyễn Thành Công
Em thích vị này mà?
Nguyễn Xuân Bách
…Tớ tự mua được.
Nguyễn Thành Công
Nhưng anh muốn mua cho em.
???
Công biết chăm người dữ?
???
Bách mày được ưu ái ghê.
Chỉ có Bách biết sống lưng mình lạnh toát.
Cậu nhận lon sữa bằng tay run run.
Nguyễn Thành Công
Em sợ anh à?
Nguyễn Xuân Bách
…Không có.
Nguyễn Thành Công
Vậy sao tránh anh?
Công lại cúi xuống gần hơn một chút, đủ để cả lớp nghe thấy.
Nguyễn Thành Công
Tối qua em mở cửa phòng anh trước mà.
???
...Tao đã bỏ lỡ những gì???
Bách lập tức siết chặt lon sữa.
Công nhìn phản ứng ấy rồi bật cười khe khẽ.
Lần đầu tiên cả lớp thấy Nguyễn Thành Công cười nhiều như vậy.
Và từ hôm đó, mọi thứ bắt đầu lệch hẳn.
Công không còn lạnh nhạt nữa.
Ngược lại còn bám Bách kinh khủng.
Bách đi căn tin — Công đi theo.
Bách xuống thư viện — Công ngồi đối diện.
Bách đang nói chuyện với người khác — chưa đầy vài phút sau Công đã xuất hiện, lặng lẽ đứng cạnh cậu.
Có hôm Bách đang ngủ gục trong giờ nghỉ.
Mở mắt ra đã thấy áo khoác Công phủ trên đầu mình.
Cả lớp sốc đến mức tưởng mình ảo giác tập thể.
Nguyễn Đình Dương
…Đây có còn là Nguyễn Thành Công không vậy?
Trong khi đó, Bách chỉ muốn khóc.
Vì mỗi lần cậu định tránh đi—
Công đều sẽ ghé sát tai cậu, giọng thấp thấp:
Nguyễn Thành Công
Muốn anh dán thêm ảnh em trong phòng không?~
Bách cứng đờ ngay tại chỗ.
Ynhukk.
Đi xin idea tiktok🤗💔💔
Ynhukk.
Thực sự t bí idea đến mức mà trước khi viết còn chẳng biết nên bắt đầu từ đâu...😭
Fic 3: Cậu cười đẹp lắm•°¡¿
Ynhukk.
Tự nhiên nảy ra idea là lên viết luôn=))
Nguyễn Thành Công nổi tiếng khắp trường vì đánh nhau.
Không phải kiểu học sinh ngông nghênh thích thể hiện.
Mà là kiểu ánh mắt lạnh đến đáng sợ, một khi nổi điên thì chẳng ai cản nổi.
Có lần người ta thấy hắn ngồi giữa sân bóng, tay còn rướm máu, mặt vô cảm như vừa đấm ai đó đến nhập viện.
Chỉ có Nguyễn Xuân Bách là khác.
Cậu trai nhỏ ôm hộp sữa đứng trước bàn hắn, cười cong mắt.
Nguyễn Xuân Bách
Uống không?
Nguyễn Xuân Bách
Không biến.
Bách đặt luôn hộp sữa xuống.
Nguyễn Xuân Bách
Cậu uống đi, sáng giờ chưa ăn gì đúng không?
Nguyễn Thành Công
Liên quan gì đến em?
Nguyễn Xuân Bách
Liên quan chứ.
Bách chống cằm cười tít mắt.
Nguyễn Xuân Bách
Vì tớ thích cậu mà.
Ai cũng nghĩ Bách tiêu đời rồi.
Nhưng Công chỉ nhìn cậu vài giây.
Rồi im lặng mở hộp sữa ra uống.
Từ hôm đó, phía sau Nguyễn Thành Công luôn có một cái đuôi nhỏ.
Dù có hôm nửa đêm Công ngồi ở công viên với ánh mắt trống rỗng như muốn kéo cả thế giới xuống cùng mình.
Lặng lẽ dúi vào tay hắn viên kẹo.
Nguyễn Xuân Bách
Đắng thì ăn đồ ngọt nè.
Nguyễn Thành Công
Em nghĩ mấy viên kẹo chữa được tao à?
Nguyễn Xuân Bách
Không biết.
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng ít nhất lúc ăn kẹo, cậu sẽ không thấy đắng nữa.
Không ai biết từ lúc nào Công bắt đầu thay đổi.
Bớt để bản thân đầy thương tích.
Vì có một người mỗi lần thấy hắn bị thương sẽ đỏ mắt lên.
Nguyễn Xuân Bách
Công đau không…?
Bách vừa run vừa dán băng cá nhân lên khóe môi hắn.
Nhìn đôi mắt luôn đau lòng vì mình ấy.
Rồi lần đầu tiên trong nhiều năm, hắn thấy tim mình mềm xuống.
Ngày nào cũng chui sang lớp Công làm nũng.
Nguyễn Xuân Bách
Ôm đi màaa.
Rồi chẳng cần đồng ý, cậu đã tự chui vào lòng hắn.
Mùi hương ngọt nhẹ trên tóc Bách dần trở thành thứ khiến Công nghiện hơn cả thuốc lá.
Bách ngồi sau xe hắn, ôm eo thật chặt.
Nguyễn Xuân Bách
Sau này tụi mình sẽ đi biển nha.
Nguyễn Xuân Bách
Còn nuôi chó nữa.
Nguyễn Xuân Bách
Rồi già đi cùng nhau.
Lần này Công im lặng hơi lâu.
Sau đó khẽ nắm lấy bàn tay đang ôm mình.
Nếu được nhìn nụ cười này cả đời thì tốt biết mấy.
Nhưng dạo gần đây Bách hay ho.
Hay ngẩn người nhìn trời rất lâu.
Có lần đang ăn, máu mũi cậu chảy xuống làm Công hoảng đến mức làm rơi cả đôi đũa.
Nguyễn Xuân Bách
Không sao đâu…
Nguyễn Xuân Bách
Chắc nóng trong người thôi.
Vì hắn chưa từng nghĩ Bách sẽ giấu mình điều gì.
Công đến bệnh viện tìm Bách vì cậu đột nhiên nghỉ học.
Và vô tình nghe được cuộc nói chuyện ngoài hành lang.
???
Gia đình nên chuẩn bị tinh thần…
???
Bệnh tình em ấy không còn nhiều thời gian nữa…
Hắn đứng chết lặng trước cửa phòng bệnh.
Nhẹ nhàng nắm lấy tay Bách.
Nguyễn Thành Công
Giấu tớ vui lắm hả?
Nguyễn Xuân Bách
…Tớ xin lỗi.
Nguyễn Thành Công
Xin lỗi cái gì?
Nguyễn Thành Công
Em biết tớ đã cố sống lại khó khăn thế nào không?
Nguyễn Thành Công
Em đến kéo tớ ra khỏi đống bùn đó.
Nguyễn Thành Công
Rồi giờ em định bỏ tớ lại một mình à?
Đó là lần đầu tiên Công thấy cậu khóc nhiều như vậy.
Ba tháng trôi qua rất nhanh.
Đi ăn hết những quán cậu muốn ăn.
Ban đêm hắn ôm Bách ngủ thật chặt như sợ chỉ cần buông tay một chút thôi người kia sẽ biến mất.
Còn Bách lúc nào cũng cười.
Như thể muốn để lại cho Công thật nhiều hồi ức đẹp.
Bách nằm trên giường bệnh, gầy đến mức bàn tay cũng lạnh ngắt.
Công ngồi cạnh giường, nắm tay cậu đến đỏ cả mắt.
Máy đo nhịp tim vang từng tiếng yếu ớt.
Nguyễn Xuân Bách
Cậu đừng đánh nhau nữa nha.
Nguyễn Xuân Bách
Cũng đừng hút thuốc.
Nguyễn Xuân Bách
Phải ăn sáng đầy đủ nữa.
Giọng Công bắt đầu nghẹn lại.
Nguyễn Thành Công
Biết rồi… em đừng nói nữa…
Vẫn là nụ cười khiến tim hắn đau đến chết lặng.
Lần đầu tiên khóc thảm hại như một đứa trẻ.
Nguyễn Thành Công
Cậu cười đẹp vậy mà…
Nguyễn Thành Công
...sao không thể cười lâu hơn được chứ…
Bách đưa tay lau nước mắt cho hắn.
Bàn tay yếu đến mức gần như không còn sức.
Nguyễn Xuân Bách
Công ngoan.
Nguyễn Xuân Bách
Cậu cũng cười đẹp lắm.
Nguyễn Xuân Bách
Ở lại nhớ cười nhiều thay phần tớ nha…
Tiếng máy tim kéo dài thành một đường thẳng.
Hắn ôm chặt lấy người trước mặt, run đến không thở nổi.
Nhưng từ hôm đó trở đi, sẽ không còn ai chạy tới ôm hắn từ phía sau nữa.
Cũng không còn ai cười thật tươi rồi nói:
Ynhukk.
Tự viết tự khóc luôn mừ😭😭
Ynhukk.
Lần đầu viết thể loại ngọt trước ngược sau kiểu này.
Ynhukk.
Tao thấy bản thân viết loại này khá hay😗👉🏻👈🏻
Download MangaToon APP on App Store and Google Play