Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

YuanHeng/NguyênHằng/Hợp Đồng Một Đêm Trở Thành Cả Đời

Một đêm

Năm ****, Trần Dịch Hằng ký một bản hợp đồng hôn nhân một đêm với Trương Quế Nguyên để cứu công ty nhà họ Trần khỏi sự phá hủy của cổ đông. Trương Quế Nguyên hắn là CEO trẻ nhất giới tài chính. Lạnh lùng, tàn nhẫn, không tin vào tình yêu.
Ko đám cưới, ko xe hoa, ko tiệc tùng. Chỉ có một gương mặt lạnh!
Đêm đầu tiên sau khi ký hợp đồng!
Trần Dịch Hằng_cậu
Trần Dịch Hằng_cậu
Ba năm. Sau ba năm anh phải thả tôi ra//cậu nói, giọng khàn vì tức//
Phòng họp tầng 66 của tập đoàn TQ tối om, chỉ có ánh sáng lạnh từ màn hình laptop hắt lên mặt Trương Quế Nguyên. Trần Dịch Hằng đứng đối diện, tay siết chặt bản hợp đồng đến nhăn mép giấy.
Trần Dịch Hằng_cậu
Trần Dịch Hằng_cậu
2000 tỷ không phải tiền lẻ. Anh không được nuốt lời.
Trương Quế Nguyên ngả người ra ghế, hai chân bắt chéo, ánh mắt nhìn cậu như đang nhìn một con cờ.
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Ba năm là ba năm. Nhưng từ đêm nay, cậu ngủ ở đâu, ăn với ai, làm gì… đều phải báo với tôi.
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
//Hắn gõ ngón tay lên mặt bàn//Ký đi, Trần Dịch Hằng. Sau đêm nay, công ty nhà cậu sẽ sống
Cậu nghiến răng, ký. Mực vừa khô, Trương Quế Nguyên đứng dậy, giật lấy bản hợp đồng, bỏ vào ngăn kéo khóa lại.
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Đi theo tôi. Đêm nay là đêm đầu tiên thực hiện hợp đồng.
Thang máy riêng mở ra. Tầng 88 - penthouse không có trên bảng điều khiển. Cửa đóng lại, chỉ còn hai người trong không gian chật hẹp. Trương Quế Nguyên nhìn xuống cậu, khóe môi nhếch lên lạnh lẽo
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Hợp đồng ghi một đêm. Nhưng tôi đổi ý rồi. Một đêm này, sẽ trở thành cả đời!
Cửa penthouse mở ra. Đèn chưa bật, chỉ có mùi rượu vang và bóng tối chờ sẵn. Trần Dịch Hằng biết, cậu vừa ký bán luôn cả tự do của mình.

vi phạm quy tắc

Cửa đóng lại sau lưng. Cả căn penthouse 300m² chìm trong bóng tối, chỉ có đèn thành phố hắt vào qua kính sát sàn tầng 88. Trương Quế Nguyên buông tay cậu ra, bật đèn. Ánh sáng vàng ấm tràn ngập phòng khách, làm lộ ra bộ vest đen còn phẳng phiu và ánh mắt không có lấy một tia thương lượng. Hắn ném bản hợp đồng vừa ký lên bàn trà kính.
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Ngồi xuống
Trần Dịch Hằng không ngồi. Cậu đứng thẳng, cằm hất lên
Trần Dịch Hằng_cậu
Trần Dịch Hằng_cậu
Anh định làm gì? Đã ký rồi, tiền cũng chuyển rồi
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Đúng. Tiền chuyển rồi. Người cũng phải chuyển theo
Trương Quế Nguyên bước đến gần, khoảng cách chỉ còn một nắm tay. Mùi cologne đắt tiền và áp lực của kẻ nắm quyền đè xuống khiến cậu lùi nửa bước.
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Nghe kỹ. Ba quy tắc
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
//Hắn giơ một ngón tay//
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Một. Trong căn nhà này, tôi nói gì, cậu làm nấy. Không có chữ "không"
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Thứ hai. Cậu không được liên lạc với bất kỳ ai mà chưa có sự cho phép của tôi.
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Kể cả gia đình cậu!
Ngón thứ ba, hắn khựng lại, ngón tay chạm nhẹ lên cằm cậu, bắt cậu ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Ba. Từ đêm nay, giường của tôi là của cậu. Và chỉ có tôi được chạm vào cậu.
Trần Dịch Hằng mở miệng định chửi, nhưng Trương Quế Nguyên đã cúi xuống, thì thầm sát tai cậu
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Vi phạm một điều thôi… tôi sẽ cho cậu biết hợp đồng ‘một đêm’ có thể kéo dài thế nào!
Đèn phòng ngủ phía trong tự động bật sáng. Trên giường, chăn nhung đen đã được trải sẵn.
Trần Dịch Hằng nhìn cái giường đen kia như nhìn một cái bẫy. Cậu lùi một bước, giọng cứng lại
Trần Dịch Hằng_cậu
Trần Dịch Hằng_cậu
Tôi nói rồi, đây chỉ là hợp đồng trên danh nghĩa. Anh đừng có mơ.
Trương Quế Nguyên không trả lời. Hắn đi thẳng đến tủ rượu, rót một ly whiskey, nhấp một ngụm rồi đặt ly xuống bàn.
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Cậu vừa vi phạm quy tắc hai rồi đó.
Trần Dịch Hằng sững người.
Trần Dịch Hằng_cậu
Trần Dịch Hằng_cậu
Vi phạm hồi nào?

Học bài học đầu tiên

Trần Dịch Hằng_cậu
Trần Dịch Hằng_cậu
Vi phạm hồi nào?
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Ngay lúc nãy. Cậu định gọi điện cho bố cậu đúng không? Điện thoại của cậu vừa rung.
Hắn nhấc điện thoại của cậu trên bàn lên, màn hình vẫn sáng tên “Bố” nhấp nháy.
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Tôi đã nói, không được liên lạc với ai nếu chưa có sự cho phép của tôi.
Trương Quế Nguyên bước đến, bóp nhẹ cằm cậu, buộc cậu phải nhìn vào mắt mình. Giọng hắn trầm xuống, mang theo ý cười nguy hiểm
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Vi phạm quy tắc thì phải chịu phạt. Đó là lẽ thường
Trần Dịch Hằng_cậu
Trần Dịch Hằng_cậu
Phạt kiểu gì?//Cậu hỏi, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh//
Hắn buông tay, lùi lại một bước, chỉ tay về phía phòng ngủ
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Vào đó. Tắt đèn. Đợi tôi.
Trần Dịch Hằng nghiến răng. Cậu biết nếu cãi bây giờ, hắn sẽ càng có cớ làm căng. Nhưng nếu đi vào, đêm nay chắc chắn không yên. Cậu chọn cách bước vào.
Cửa phòng ngủ khép lại sau lưng, “tách” một tiếng nhỏ. Trong bóng tối, chỉ còn tiếng tim cậu đập dồn và giọng Trương Quế Nguyên vang lên ngoài cửa
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Giỏi lắm, Trần Dịch Hằng. Tự chui vào lồng rồi.
Cửa phòng ngủ bật mở sau đó 2 phút. Không đèn. Chỉ có bóng Trương Quế Nguyên đứng ngược sáng ở khung cửa, cao lớn, áp lực đè xuống như sắp nghiền nát không khí. Trần Dịch Hằng ngồi ở mép giường, lưng thẳng, tay siết chặt ga giường đến nhăn. Cậu không định cầu xin. Nhưng cũng không biết phải làm gì ngoài chờ.
“Giỏi.” Một tiếng cười khẽ bật ra, không có ý cười. “Đêm nay coi như cậu học được bài đầu tiên. Ngày mai, chúng ta học bài thứ hai.”
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Đứng dậy.
Giọng hắn ra lệnh, không cao, nhưng đủ để cậu không dám không nghe.
Trần Dịch Hằng đứng dậy. Bóng tối khiến khoảng cách giữa hai người càng gần, hơi thở hắn phả xuống gáy cậu nóng rát.
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Nhớ tôi đã nói gì không?
Hắn đưa tay, nắm lấy cổ tay cậu, kéo lên trước mặt. Lực không mạnh, nhưng không thể giãy.
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Vi phạm quy tắc thì phải chịu phạt. Và hình phạt của tôi là để cậu nhớ lâu.
Hắn không đánh. Không chửi. Chỉ dùng giọng nói thấp xuống, sát tai cậu
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Từ giờ, điện thoại của cậu ở chỗ tôi. Muốn gọi cho ai, phải xin phép tôi trước. Rõ chưa?
Trần Dịch Hằng cắn môi, một lúc sau mới bật ra được một tiếng
Trần Dịch Hằng_cậu
Trần Dịch Hằng_cậu
Rõ!
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Chưa đủ.
Ngón tay hắn lướt qua mu bàn tay cậu, lạnh như băng.
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Phải nói cả câu. ‘Tôi sẽ không vi phạm nữa, Trương Quế Nguyên’.
Cậu nghẹn lại. Hai chữ ‘Trương Quế Nguyên’ như mắc ở cổ. Nhưng áp lực từ bàn tay hắn, từ bóng tối, từ cả căn phòng này khiến cậu không có đường lùi.
Trần Dịch Hằng_cậu
Trần Dịch Hằng_cậu
...Tôi sẽ không vi phạm nữa. Trương Quế Nguyên.
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Giỏi.
Một tiếng cười khẽ bật ra, không có ý cười.
Trương Quế Nguyên_hắn
Trương Quế Nguyên_hắn
Đêm nay coi như cậu học được bài đầu tiên. Ngày mai, chúng ta học bài thứ hai.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play