[ Buildershed ] 1 Ngày Nông Nổi-33 Ngày Tìm Em Và 5 Phút Cuối Cùng
1 ngày nông nổi
_1 ngày nông nổi-33 ngày tìm em và 5 phút cuối cùng_
_Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ_
Căn nhà rộng lớn chìm trong thứ ánh sáng vàng nhạt của buổi tối muộn, nhưng không còn chút cảm giác ấm áp nào nữa
Một chiếc ghế bị xô lệch nằm nghiêng cạnh bàn ăn, ly thủy tinh vỡ tung dưới sàn phản chiếu ánh đèn thành những mảnh sáng sắc lạnh. Trên sofa, chiếc áo khoác của Builderman còn bị ném dang dở, như thể anh vừa bước vào đã lập tức bị kéo vào cuộc cãi vã không hồi kết
Shedletsky
ANH LẠI VỀ MUỘN!!!
Shedletsky
LẠI LÀ CÔNG VIỆC NỮA À!!!
giọng của Shedletsky vang lên khàn đặc sau nhiều lần kìm nén. Cậu đứng giữa phòng khách, mái tóc màu hạt dẻ rối nhẹ, đôi mắt đỏ hoe vì tức giận lẫn thất vọng
Shedletsky
NGÀY NÀO CŨNG VỀ MUỘN!!!ANH BIẾT CĂN NHÀ NÀY IM LẶNG ĐẾN MỨC NÀO RỒI KHÔNG!!!
Builderman vẫn còn mặc nguyên chiếc áo sơ mi nhăn nhúm sau một ngày dài, đôi quầng thâm dưới mắt khiến anh trông mệt mỏi hơn là tức giận. Nhưng chính sự im lặng đó lại làm mọi thứ tệ hơn
Anh đứng gần cửa, bàn tay siết chặt chiếc cặp tài liệu, như thể vẫn chưa thật sự rời khỏi công việc. Một khung ảnh gia đình nằm úp mặt trên sàn. Góc kính đã nứt. Trong ảnh là hai người từng cười rất vui.
Cơn gió từ cửa sổ chưa đóng hẳn thổi qua căn phòng, làm rèm cửa lay động nhè nhẹ. Không ai nói thêm gì trong vài giây ngột ngạt ấy, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc vang lên giữa đống đổ vỡ — giống hệt cuộc hôn nhân đang dần rạn nứt của họ
Builderman cuối cùng cũng bật cười nhạt một tiếng, âm thanh khô khốc vang lên giữa căn phòng hỗn độn. Anh ném mạnh chiếc cặp xuống ghế, làm nó trượt lệch rồi rơi xuống sàn.
Builderman
Vậy em nghĩ anh làm tất cả những thứ này vì ai hả
Builderman
Anh đi sớm về muộn để giữ cái nhà này đứng vững, để em không phải lo bất cứ thứ gì!
anh gằn giọng, lần đầu tiên thật sự ngẩng lên nhìn Shedletsky
Shedletsky sững lại vài giây, nhưng ánh mắt cậu nhanh chóng lạnh đi. Cậu bật cười đầy chua chát rồi chỉ tay quanh căn phòng
Shedletsky
Giữ cái nhà này?
Shedletsky
Anh xem đây có còn là cái nhà không?
Builderman bước tới vài bước, vẻ mệt mỏi trên mặt dần biến thành cáu gắt bị dồn nén quá lâu
Builderman
Anh mệt lắm chứ! Em nghĩ anh thích sống kiểu này à? Công ty đang ngập trong đống vấn đề, ai cũng trông chờ vào anh!
Shedletsky
Còn tôi thì sao?
Shedletsky
Tôi cũng từng chờ anh!
Shedletsky hét lên, đầy thất vọng và oán giận
Không khí xung quanh đông cứng lại
Builderman định nói gì đó nhưng rồi khựng lại. Ánh mắt anh lướt qua chiếc đồng hồ treo tường — đã gần nửa đêm. Một lần nữa. Lần thứ bao nhiêu rồi, chính anh cũng không nhớ nổi.
Nhưng thay vì xin lỗi, lòng tự ái khiến anh nghiến răng đáp trả
Builderman
Ít nhất anh cũng đang cố gắng
Shedletsky
Anh đùa em đấy à!!!
Shedletsky
Chẳng phải ngày đó chính miệng anh nói là anh sẽ nuôi em cả đời sao!!!
Shedletsky
Để được anh quan tâm mỗi ngày!
Shedletsky
Chứ không phải nhận sự vô tâm!!!
Builderman
Nhưng công việc rất quan trọng! Anh đang cố gắng từng ngày để cuộc sống của em và những robloxian khác tốt hơn!
Câu nói ấy giống như nhát dao cuối cùng. Shedletsky đứng im, đôi tay run nhẹ. Cậu nhìn anh rất lâu, lâu đến mức ánh giận dữ trong mắt dần biến thành thứ gì đó còn đau hơn.
Shedletsky siết chặt hai tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu quay mặt đi vài giây như để ép bản thân bình tĩnh lại, nhưng khi quay lại nhìn Builderman, giọng cậu đã nghẹn đi vì tức giận lẫn tổn thương.
Shedletsky
Cố gắng? Cố gắng của anh đây sao!
Shedletsky
Em thậm chí còn chẳng biết lần cuối chúng ta ăn tối cùng nhau là khi nào nữa!!!
Buiderman nhíu mày, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi
Builderman
Vậy em muốn gì
Shedletsky
Em muốn chồng mình tồn tại trong cái này!!!
Shedletsky
Chứ không phải một cái bóng đen bước chân vào nhà lúc nửa đêm và ra khỏi nhà lúc tờ mờ sáng!!!
Builderman chống tay lên trán, hơi thở nặng nề. Anh rõ ràng cũng đã kiệt sức sau nhiều tháng bị công việc nghiền nát, nhưng những lời trách móc liên tục khiến sự kiên nhẫn cuối cùng trong anh đứt phựt
Builderman
EM NGHĨ ANH VUI LẮM À!!!
Anh bất ngờ quát lớn, âm thanh vang vọng khắp căn phòng
Builderman
EM NGHĨ ANH THÍCH VIỆC Ở LẠI CÔNG TY ĐẾN KHUYA LẮM À!!!
Cậu khựng lại đôi chút, Builderman bước thêm một bước tới gần cậu, đôi mắt đỏ lên vì áp lực bị dồn nén quá lâu
Builderman
ANH ĐANG GÁNH MỌI THỨ TRÊN VAI!!!
Builderman
HÀNG TRĂM NGƯỜI PHỤ THUỘC VÀO ANH!!!
Builderman
CHỈ MỘT SAI LẦM NHỎ CŨNG CÓ THỂ KHIẾN MỌI THỨ SỤP ĐỔ!!!
Shedletsky
VÀ VÌ THẾ ANH BỎ MẶC TÔI!!!
Builderman
Anh đang bảo vệ tất cả!!!
Shedletsky
Vậy anh có biết là tôi đã phải ngổi một mình bao nhiêu đêm không!!!
Builderman
Còn anh thì sao?
Builderman
Đã có ai hỏi anh có ổn không?
Giọng builderman trần hẳn xuống, đôi mắt anh đen đi
Anh lại quên rồi builder…chỉ cần gặp anh vào lúc nửa đêm, em luôn hỏi anh có ổn không, em đã luôn quan tâm anh từng ngày…
Builderman cúi xuống nhặt khung ảnh bị vỡ dưới sàn. Một mảnh kính sắc cứa nhẹ vào đầu ngón tay anh, nhưng anh gần như không để ý. Anh nhìn bức ảnh rất lâu rồi cười nhạt
Builderman
Em chỉ thấy anh về muộn
Builderman
Chứ đâu thấy những đêm anh ngủ lại công ty vì sợ dự án thất bại
Builderman
Anh biết mình là người vô tâm
Builderman
Nhưng tất cả cũng chỉ vì cố gắng cho tương lại của chúng ta
Giọng anh không còn giận dữ nữa. Chính điều đó mới khiến nó nặng nề hơn. Builder siết nhẹ mép bức ảnh
Builderman
Cái nhà này, cuộc sống em đang có, nó không tự nhiên mà tồn tại
Builderman
Anh đã đánh đổi thời gian của mình để giữ nó đứng vững
Shedletsky cắn môi, ánh mắt dao động lần đầu tiên kể từ khi cuộc cãi vã bắt đầu
Builderman
Em nói anh không dành thời gian cho em?
Builderman
Nhưng em chưa từng hỏi vì sao anh lại phải làm việc đến mức đó!!!
Builderman
Anh biết anh đã sai vì bỏ bê cảm xúc của em!
Builderman
Nhưng em cũng sai vì nghĩ anh không cố gắng!
Anh không phản bội cậu. Không ngừng yêu cậu. Anh chỉ quá chìm trong trách nhiệm và áp lực đến mức đánh mất cách thể hiện nó.Builderman đặt khung ảnh lên bàn rồi lùi lại vài bước. Cả người anh trông mệt mỏi đến kiệt quệ
Tiếng gió ngoài cửa sổ khẽ lùa vào căn phòng yên tĩnh. Builderman quay người bước về phía cầu thang, động tác chậm chạp như thể anh vừa mất hết sức lực
Builderman
Anh mệt rồi, shed
Chỉ còn shed đứng giữa căn phòng bừa bộn, sau khi builder đóng hắn cửa, cậu mới khẽ nấc lên một tiếng
Nước mắt lã chã rơi, shed ngồi thụp xuống, ôm mặt nức nở
Shedletsky
Em biết anh cố gắng hức-
Shedletsky
Nhưng em chẳng thể chịu được việc ngồi một mình trong căn nhà này…
Môi cậu khẽ nhếc lên một nụ cười tự giễu, cậu quệt nước mắt, chẳng nói chẳng rằng mà biến thành telamon
Đôi cánh vàng to lớn xuất hiện sau lưng cậu, chiếc áo choàng đen dài phủ kín người với cái mũ che đi đôi mắt đang đỏ hoe vì khóc
Cậu lẳng lặng triệu hồi bảy thanh kiếm của mình, dùng nó phát nát một bức tượng lớn đực bảo vệ bằng phép của builder, đó là thứ mà builder đã tặng cậu ngày kỷ niệm
Nhưng bây giờ tất cả chỉ còn nỗi thất vọng
Bức tượng vỡ tan tành, bảy thanh kiếm biến mất, cậu ghi ra một tờ giấy nhỏ rồi gấp lại, đặt dưới khung ảnh của hai người
-Một sai lần nhỏ của anh có thể khiến cả roblox sụp đổ, nhưng sau lần ngày hôm nay của chúng ta khiến cuộc tình này tan vỡ-
Cậu còn vẽ một hình mặt cười ngay bên cạnh dòng chữ, nhưng nó nguệch ngoạc đến kỳ dị
Cậu chẳng dọn bất cứ thứ gì, bước ra khỏi căn nhà ấy với hình dạng thần…rồi bay đi…
Cậu chẳng mang theo thứ gì cả, có lẽ chỉ mang theo bảy thanh kiếm cổ quý giá, và một tâm hồn đã vỡ vụn
Ngày 1 - Phát hiện
Ánh nắng nhạt của buổi trưa len qua khe rèm cửa, rọi vào căn phòng tối om nơi Builderman đang nằm ngủ say trên giường
Anh gần như kiệt sức sau cuộc cãi vã tối qua. Đầu óc nặng trĩu khiến anh ngủ li bì suốt nửa ngày mà không hề nhận ra bên ngoài yên tĩnh bất thường đến mức nào
Mãi đến gần chiều, Builderman mới khẽ cựa mình
Anh ngồi dậy chậm chạp, một tay ôm trán vì cơn đau đầu âm ỉ. Căn phòng vẫn tối và im lặng như cũ. Theo thói quen, anh quay sang bên cạnh giường
Trống không, chẳng còn hơi ấm hay mùi thơm hàng ngày mà anh quen thuộc, chỉ có sự trống trơn đắng lòng
Builderman thở dài mệt mỏi. Anh chỉ nghĩ Shedletsky vẫn còn giận nên sang phòng khác ngủ. Điều đó không lạ. Sau những lần cãi nhau trước đây, cậu thường im lặng vài tiếng rồi mới chịu nói chuyện lại
Anh đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo sơ mi nhăn nhúm rồi bước ra khỏi phòng ngủ, hành lặng im ắng đến kỳ lạ
anh gọi vọng xuống tầng dưới bằng chất giọng còn ngái ngủ
Builderman nhíu mày đôi chút rồi tiếp tục bước xuống cầu thang. Tiếng bước chân anh vang lên giữa căn nhà rộng lớn nghe cô độc đến lạ
Anh đi ngang qua phòng bếp. Không có ai ở đó. Bàn ăn vẫn nguyên như đêm qua, chiếc ghế bị xô lệch vẫn chưa được chỉnh lại
Builderman
Em còn giận à?
Không ai đáp lại,tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đều trở thành âm thanh duy nhất trong căn nhà
Builderman bắt đầu đi quanh từng phòng. Phòng làm việc không có ai. Ban công cũng trống không. Ngay cả căn phòng nhỏ mà Shedletsky thường ngồi đọc sách lúc chờ anh về cũng tối om và lạnh ngắt
Builderman
Shedletsky, đủ rồi đấy
Builderman
Anh xin lỗi, được chưa
Rồi thêm rất nhiều tiếng gọi khác nữa vang lên trong căn nhà trống trải, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một tiếng đáp lại
Builderman cuối cùng dừng bước giữa phòng khách. Anh đưa tay vò mái tóc rối tung, thở ra nặng nề. Sự mệt mỏi và cơn đau đầu khiến anh chẳng còn sức nghĩ nhiều hơn
Builderman
Vẫn đang giận à…
Anh tự lẩm bẩm với chính mình
Ánh mắt anh lướt qua căn phòng hỗn độn nhưng không thật sự chú ý tới bất cứ thứ gì. Anh quá mệt để nhận ra sự vắng lặng này khác hẳn mọi lần trước
Quá mệt để nhận ra hơi ấm quen thuộc của người kia đã biến mất hoàn toàn khỏi căn nhà, Builderman quay người bước trở lại cầu thang
Anh nói nhỏ, giọng khàn đi
Builderman
Khi nào bình tĩnh thì nói chuyện sau vậy
Cửa phòng ngủ mở ra rồi khép lại lần nữa
Anh nằm xuống giường, kéo chăn lên như muốn trốn khỏi mọi thứ đang khiến đầu óc mình đau nhức. Chỉ vài phút sau, cơn kiệt sức lại kéo anh chìm vào giấc ngủ lần nữa
Trong khi đó, ở tầng dưới… Bức thư dưới khung ảnh vỡ vẫn nằm lặng lẽ nơi đó, chờ người duy nhất cần đọc nó nhận ra
Bầu trời bên ngoài đã tối hẳn khi Builderman tỉnh giấc lần nữa
Căn phòng chìm trong màu xanh đen nhạt của màn đêm, chỉ có ánh đèn đường yếu ớt hắt qua khe rèm. Anh nằm yên vài giây, đầu óc còn mơ hồ sau giấc ngủ dài, rồi theo bản năng quay sang khoảng trống bên cạnh
Lần này, trong lòng anh bắt đầu xuất hiện một cảm giác bất an mơ hồ. Không giống kiểu giận dỗi bình thường nữa. Shedletsky chưa từng im lặng lâu như vậy
Anh lập tức bật dậy khỏi giường rồi bước nhanh ra ngoài hành lang
Giọng anh vang vọng khắp căn nhà tối om
Nhưng không có nổi một tiếng trả lời
Builderman bắt đầu đi nhanh hơn. Anh mở từng cánh cửa một — phòng làm việc, nhà bếp, ban công, phòng sách. Trống không. Mọi nơi đều lạnh lẽo đến đáng sợ
Giọng anh dần mất đi vẻ bình tĩnh ban đầu
Builderman chạy xuống tầng dưới, bước chân nặng nề vang lên dồn dập trên cầu thang. Anh nhìn quanh căn phòng khách hỗn độn rồi lần đầu tiên thật sự cảm nhận được sự vắng mặt của người kia rõ ràng đến mức nào
Không còn tiếng bước chân nhẹ nhẹ đi qua bếp.Không còn tiếng càu nhàu mỗi khi anh về muộn.Không còn hơi ấm quen thuộc tồn tại trong căn nhà này nữa
Lần này builderman gần như hét lên
Anh gọi tên cậu hết lần này đến lần khác
Rồi hàng trăm tiếng gọi khác vang lên trong tuyệt vọng
Nhưng đáp lại Vân chỉ là sự im lặng đến lạnh lẽo
Builderman bắt đầu cảm thấy tim mình đập nhanh bất thường. Một suy nghĩ đáng sợ từ từ bò vào đầu anh, nhưng anh cố phủ nhận nó
Shedletsky chỉ đang giận thôi
Có lẽ em ấy chỉ đi đâu đó
Đúng lúc ấy, ánh mắt anh vô tình dừng lại ở chiếc bàn thấp giữa phòng khách
Builderman chết lặng vài giây
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến tay anh run lên không kiểm soát nổi. Anh bước tới chậm chạp, như thể chỉ cần đi nhanh thêm chút nữa thôi… mọi thứ sẽ trở thành sự thật
Đầu gối anh va mạnh xuống sàn khi cúi xuống nhặt bức thư lên
Đôi tay Builderman run dữ dội đến mức tờ giấy phát ra tiếng sột soạt khe khẽ trong không gian yên tĩnh
Từng nét chữ quen thuộc đập vào mắt anh như những nhát dao
-Một sai lầm nhỏ của anh có thể khiến roblox sụp đổ, nhưng sai lầm ngày hôm nay của chúng ta khiến cuộc tình này tan vỡ-
Không gian xung quanh như sụp đổ trong khoảnh khắc ấy
Builderman nhìn chằm chằm vào bức thư, đôi mắt mở to nhưng vô hồn. Môi anh run lên như muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn cứng hoàn toàn
Âm thanh yếu ớt thoát ra khỏi miệng anh nghe gần như vỡ vụn, bức thư tuột khỏi tay
Builderman quỳ sụp xuống sàn giữa những mảnh kính vỡ, cả người run rẩy dữ dội. Anh cúi gằm mặt, hai tay siết chặt đến mức các khớp ngón trắng bệch
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm… anh cảm thấy sợ hãi thật sự
Không phải sợ công ty sụp đổ, không phải sợ thất bại, mà là nỗi sợ mất đi người quan trọng nhất đời mình
Giọng anh nghẹn lại hoàn toàn, những ký ức bắt đầu ùa về không kiểm soát — những đêm cậu ngồi đợi anh dưới ánh đèn phòng khách, những lần cậu cố cười nói dù anh chỉ đáp lại bằng sự mệt mỏi, những lời trách móc tối qua… và cả ánh mắt đau đớn cuối cùng của Shedletsky trước khi anh quay lưng bỏ đi
Builderman ôm lấy đầu, bờ vai rộng lớn run lên từng hồi
Đến lúc này anh mới nhận ra…
Shedletsky chưa từng muốn rời bỏ anh, cậu chỉ muốn anh nhìn về phía mình thêm một lần nữa thôi
Nhưng anh đã không làm vậy
Anh cứ nghĩ còn thời gian, nghĩ rằng sau khi công việc ổn định hơn anh sẽ bù đắp cho cậu, nghĩ rằng Shedletsky sẽ luôn ở đó chờ mình như mọi lần
Và giờ đây… căn nhà này chỉ còn lại mình anh cùng sự im lặng lạnh lẽo đến đáng sợ
Builderman cúi người nhặt bức thư lên lần nữa, ép chặt nó vào ngực như thể làm vậy có thể giữ lại người đã rời đi
Nhưng sâu trong lòng, anh hiểu rõ một điều đau đớn hơn bất kỳ cuộc cãi vã nào
Đến lúc anh thật sự nhận ra vấn đề… thì đã quá muộn rồi
Ngày 1 - Yên bình
Bầu trời đêm bị xé rạch bởi ánh vàng rực cháy khi Shedletsky lặng lẽ bay qua những tầng mây thấp
Đôi cánh khổng lồ phía sau cậu chậm rãi vỗ giữa màn đêm tĩnh mịch, để lại những đốm sáng vàng lơ lửng rồi tan biến như bụi sao. Bảy thanh cổ kiếm vẫn lặng lẽ theo sau chủ nhân của chúng, xoay quanh trong không trung như những hộ vệ trung thành
Bay khỏi những toà nhà sáng đèn
Bay thật xa khỏi công ty roblox, nơi hai người lần đầu gặp nhau
Bay khỏi căn nhà từng ấm áp và hạnh phúc
Cuối cùng, phía trước là vùng đồng bằng ven biển rộng lớn
Nơi ấy hoàn toàn không có dấu vết của con người. Không đường đi, không ánh đèn, không âm thanh náo nhiệt của thế giới bên ngoài. Chỉ có những cánh đồng cỏ cao lay động theo gió biển và tiếng sóng xa xa vang vọng trong màn đêm
Nhưng thứ khiến nơi này biệt lập thật sự… là lớp kết giới bao quanh nó
Một màn phép thuật đen ngòm trải dài ở rìa lãnh thổ như bức tường vô hình ngăn cách thế giới bên ngoài. Những ký tự cổ đỏ sẫm liên tục hiện lên rồi biến mất trên bề mặt lớp màng đen đặc ấy, tạo cảm giác vừa đẹp đẽ vừa đáng sợ
Shedletsky
Yên bình thật…
Không ai bình thường có thể bước qua nó, chỉ những Admin mang quyền năng ngang hàng thần linh mới đủ khả năng xuyên qua kết giới để nhìn thấy vùng đất thật sự nằm bên trong
Đây là lãnh thổ của Shedletsky, một nơi cậu tự tạo ra từ rất lâu trước khi gặp Builderman. Một vùng đất bí mật chưa từng bị thế giới ngoài chạm tới
Và tuyệt nhiên ngoài Shedletsky chỉ có một người biết
Tiếc thay đó không phải builderman
Shedletsky từ từ đáp xuống đồng cỏ mềm ven biển, đôi cánh vàng phía sau khẽ khép lại, ánh sáng cũng dịu xuống theo tâm trạng nặng nề của cậu. Gió biển thổi tung vạt áo choàng đen dài, nhưng lần này không còn ai bước tới kéo nó lại cho cậu nữa
Cậu im lặng nhìn mặt biển rất lâu, rồi nhẹ nhàng giơ tay lên, những vòng ma pháp vàng kim mở rộng dưới mặt đất. Gỗ, đá và ánh sáng bắt đầu kết hợp với nhau như được bàn tay vô hình xây dựng từng chút một
Một căn nhà gỗ nhỏ dần hiện ra giữa đồng cỏ ven biển, không quá lớn, không xa hoa
Chỉ là một căn nhà đơn giản với mái nghiêng màu nâu sẫm, cửa sổ kính rộng hướng thẳng ra biển và hiên nhà nhỏ đủ để ngồi nghe sóng vỗ mỗi tối. Khói mỏng từ ống khói chậm rãi bay lên bầu trời đêm, khiến nơi này trông yên bình đến mức gần như tách biệt khỏi mọi đau khổ ngoài kia
Bên trong nhà có ánh đèn vàng ấm áp, kệ sách gỗ nhỏ, chiếc sofa mềm cạnh lò sưởi và vài chậu cây xanh cậu tự tay tạo ra bằng phép thuậ
Mọi thứ đều rất đẹp, rất ấm cúng, rất bình yên
Là kiểu nơi mà ngày trước Shedletsky từng mơ được sống cùng Builderman, nhưng giờ… chỉ còn lại một mình cậu
Shedletsky bước vào nhà chậm rãi rồi ngồi xuống cạnh cửa sổ nhìn ra biển. Đôi cánh vàng phía sau dần tan thành những đốm sáng nhỏ biến mất trong không khí. Bảy thanh kiếm cổ cũng lần lượt cắm xuống nền gỗ yên lặng như chìm vào giấc ngủ dài
Không còn những đêm phải chờ ai đó về muộn, không còn cảm giác bị bỏ quên giữa căn nhà rộng lớn, nhưng cũng không còn tiếng người cậu yêu gọi tên mình nữa
Shedletsky kéo nhẹ mũ áo xuống che đi đôi mắt đỏ hoe rồi tựa đầu vào khung cửa sổ
Gió biển lạnh khẽ luồn qua mái tóc cậu, căn nhà này có thể bảo vệ cậu khỏi cả thế giới, kết giới ngoài kia có thể ngăn mọi kẻ thù bước vào
Nhưng chẳng có phép thuật nào đủ mạnh để lấp đầy khoảng trống đang âm thầm rỉ máu trong tim cậu cả
Cậu bước vào nhà, rồi gục xuống bên cửa sổ mà khóc than
Shedletsky
H-hức- tiếc thay…hức-anh-
Shedletsky
Chẳng tìm-hức…nổi em đâu…
Đôi vai nhỏ gầy gò run rẩy, khuôn mặt cậu mếu máo vì đau buồn và thất vọng
Nước mắt chảy ướt cả cổ áo, cậu từng ước gì mình và builder sẽ cùng nhau tới nơi này, sẽ cùng nhau sống những ngày yên bình đầy hạnh phúc
Tiếng nấc nghẹn của Shedletsky vẫn vang lên khe khẽ trong căn nhà gỗ nhỏ giữa vùng biển cô độc
Đôi cánh vàng sau lưng cậu run rẩy không ổn định, ánh sáng lúc mạnh lúc yếu như sắp tắt. Những ký tự ma pháp quanh bảy thanh kiếm liên tục chớp nháy theo cảm xúc hỗn loạn của chủ nhân chúng
Không khí phía sau căn nhà méo mó dị thường
Một vết nứt màu đen đỏ bị xé toạc giữa không gian, kéo theo hàng loạt dòng mã lỗi méo mó tràn ra như máu đang rỉ khỏi vết thương của thế giới. Những âm thanh rè rè khó chịu vang lên, xen lẫn tiếng nhiễu điện tử méo mó khiến cả kết giới cổ xưa quanh vùng biển rung lên nhè nhẹ
Từ trong khe nứt ấy… một bóng người bước ra
Và không hoàn toàn giống con người
Áo choàng đen rách nát kéo lê trên mặt đất như cái bóng sống. Bộ giáp đen sắc nhọn phủ kín cơ thể gầy gò, dưới lớp áo là những đoạn xương sườn phát sáng màu xanh độc hại như được tạo thành từ mã lỗi chưa hoàn chỉnh
Gương mặt hắn gần như chìm trong bóng tối, chỉ có dấu thập đỏ rực ngang mắt phát sáng đáng sợ giữa màn đêm. Những đoạn code lỗi liên tục nhảy loạn quanh cơ thể hắn như không gian đang không thể xử lý sự tồn tại ấy
Một sản phẩm được chính Shedletsky tạo ra từ mã lỗi, bóng tối và những đoạn code bị bỏ đi của thế giới
Một tồn tại đáng lẽ không nên có cảm xúc, nhưng lúc này, khi nhìn thấy Shedletsky co người bật khóc bên cửa sổ… hắn lại đứng chết lặng
Những dòng mã lỗi quanh người 1x1x1x1 chợt chậm lại bất thường
Giọng nói rè rè méo mó vang lên, khó nghe như tiếng radio hỏng, nhưng trong đó lại hiện rõ sự lo lắng chân thật đến kỳ lạ
Cậu từ từ ngẩng đầu lên. Dưới lớp mũ áo đen, đôi mắt đỏ hoe vẫn còn đẫm nước nhìn về phía sinh vật mình từng tạo ra
Trong suốt thời gian dài, 1x1x1x1 luôn chỉ âm thầm tồn tại ở rìa thế giới, canh giữ lãnh thổ cho cậu như một con quái vật trung thành. Hắn chưa từng bước hẳn vào cuộc sống của cậu… cũng chưa từng thấy cậu yếu đuối như lúc này
Cậu lại cúi nhằm mặt xuống
Cậu không muốn khóc trước mặt nó, không muốn mình trông yếu đuối
Cũng chẳng muốn đứa con của mình phải lo lắng
Và giờ đây, vị thần mà hắn luôn kính trọng lại đang ngồi khóc một mình trong căn nhà trống
1x1x1x1 bước tới chậm chạp. Những bước chân hắn để lại các vệt mã lỗi đỏ đen lan ra trên nền gỗ rồi nhanh chóng tan biến.
Hắn quỳ xuống trước mặt Shedletsky, chiếc áo choàng rách nát đổ bóng dài dưới ánh lửa lò sưởi
1x1x1x1
Có kẻ làm ngài đau sao?…
Giọng nói vang lên, là tiếng của một kẻ trung thành, yêu quý và bảo vệ tuyệt đối vị thần sáng tạo này
Sự bảo vệ chặt chẽ chẳng khác gì cậu ngày xưa bảo vệ 2x2 khỏi những kẻ truy đuổi
Giọng hắn méo mó hơn khi cố nói chậm lại. Những móng vuốt đen dài hơi run lên như không biết phải làm gì tiếp theo
Shed bật cười nhỏ giữa nhưng tiếng nấc nghẹn
Shedletsky
Không…chỉ là…hức-
Shedletsky
Ta…quá yêu một người thôi… hức-
Hắn không hiểu hoàn toàn cảm xúc con người. Không hiểu vì sao một vị thần có thể đau đớn đến mức này chỉ vì một kẻ khác
Bởi suy cho cùng hắn cũng đâu trưởng thành theo cách bình thường, hơn nữa hắn cũng chưa từng thấy buồn
Nhưng hắn hiểu một điều, người đã tạo ra hắn đang khóc, và điều đó khiến những đoạn mã lỗi trong cơ thể hắn hỗn loạn dữ dội như muốn phát điên
1x1x1x1 vẫn quỳ im trước mặt Shedletsky, những dòng mã lỗi đỏ đen quanh cơ thể hắn dao động bất ổn như phản chiếu cảm xúc hỗn loạn bên trong
Hắn chưa từng thấy Shedletsky như này
Vị thần luôn mạnh mẽ, luôn bình tĩnh, luôn là kẻ đứng phía trên mọi thứ… giờ lại co người khóc một mình trong căn nhà gỗ cô độc
Ánh mắt đỏ rực phía sau dấu thập méo mó liếc quanh căn phòng vài lần đầy do dự. Hắn rõ ràng muốn tiến tới hơn, nhưng lại không dám
Bởi từ khi được tạo ra đến giờ, hắn luôn giữ khoảng cách với Shedletsky, không được cho phép thì không chạm vào, không được gọi thì không bước tới
Đó là quy tắc hắn tự khắc sâu vào từng đoạn mã trong cơ thể mình, vậy nên giờ đây, nhìn người cha của mình bật khóc đến run rẩy như thế, hắn chỉ có thể đứng đó trong bất lực
Những móng vuốt đen dài siết chặt lại
Giọng nói rè rè vang lên khe khẽ giữa tiếng sóng biển ngoài xa
Shedletsky không đáp. Cậu vẫn cúi gằm mặt, đôi vai run lên từng hồi nhỏ khiến trái tim méo mó của sinh vật kia càng thêm hỗn loạn
1x1x1x1 cúi đầu xuống.
Rồi hắn bắt đầu suy nghĩ, rất lâu, lâu đến mức các đoạn code quanh người liên tục hiện rồi biến mất như hệ thống đang cố xử lý một thứ cảm xúc quá lạ lẫm đối với hắn
Cuối cùng… hắn đứng dậy, từng bước chân chậm chạp tiến về phía Shedletsky, hắn vẫn do dự
Bàn tay đen dài đưa ra giữa không trung rồi khựng lại vài lần như sợ bản thân làm sai điều gì đó. Một sinh vật được tạo ra từ lỗi và bóng tối như hắn vốn chẳng biết cách an ủi ai cả
Shedletsky
Nhưng hắn không muốn nhìn Shedletsky khóc nữa.
Thế thôi.
Sau vài giây chần chừ cuối cùng, 1x1x1x1 nhẹ nhàng chạm vào vai cậu, Shedletsky khẽ giật mình, rồi ngay sau đó, hắn chậm rãi vòng tay ôm lấy cậu từ phía sau
Như một con quái vật đang cố học cách dịu đang
Áo choàng đen rách nát của hắn khẽ phủ lên đôi cánh vàng đang run rẩy của Shedletsky. Những dòng mã lỗi đỏ quanh cơ thể hắn cũng dịu xuống đôi chút, không còn hỗn loạn như trước nữa
1x1x1x1
Ngài đừng khóc nữa…
Giọng nói méo mó của 1x1x1x1 vang lên rất nhỏ sau lưng cậu
Shedletsky run lên ngay khi cảm nhận được cái ôm vụng về nhưng chân thành ấy siết lại quanh mình
Suốt khoảng thời gian dài vừa qua, cậu luôn phải cố giữ bản thân mạnh mẽ, ở trước mặt người khác, cậu là một vị thần
Là kẻ mang đôi cánh vàng rực và quyền năng khiến cả thế giới phải kính sợ, ngay cả lúc rời đi, cậu cũng cố bước đi thật bình tĩnh, như thể trái tim mình chưa từng vỡ nát
Trong căn nhà nhỏ không ai biết đến này, cậu chẳng cần giả vờ nữa...
Shedletsky đột ngột quay người ôm chặt lấy 1x1x1x1 mạnh đến mức gần như run rẩy. Những ngón tay cậu siết lấy lớp áo choàng rách nát màu đen như người chết đuối đang bấu víu lấy mảnh gỗ cuối cùng giữa biển sâu
Rồi cậu bật khóc, không còn cố kìm nén, không còn giữ hình tượng
Đây là lần đầu hắn thấy có ai đó cần hắn đến vậy
Tiếng nghẹn ngào đến đau lòng vang lên trong căn nhà nhỏ
Shedletsky
Ta đã cố gắng rồi...
Giọng cậu vỡ vụn giữa những tiếng nấc
Shedletsky
Ta đã cố gắng chịu đựng...hức-
Đôi cánh vàng sau lưng mất kiểm soát mà bung rộng ra, ánh sáng run rẩy chiếu khắp căn phòng. Những chiếc lông vũ phát sáng rơi xuống liên tục như cơn mưa vàng buồn bã
Shedletsky vùi mặt vào vai hắn, ôm càng lúc càng chặt hơn
Như thể chỉ cần buông tay ra thôi… cậu sẽ hoàn toàn sụp đổ
Shedletsky
Ta không muốn mất hắn...
Shedletsky
Ta vẫn yêu tên đó nhiều lắm
1x1x1x1 im lặng lắng nghe
Hắn cảm nhận được đôi vai trong lòng mình đang run dữ dội thế nào. Cảm nhận được nỗi đau đang thật sự nghiền nát người luôn đứng trên tất cả kia
Và lần đầu tiên trong sự tồn tại méo mó của mình… hắn hiểu được thế nào là “sợ mất đi ai đó”, shed siết chặt lấy hắn thêm lần nữa, gần như tuyệt vọng
Shedletsky
Nhưng ta mệt quá...
Shedletsky
Ta cứ nghĩ...hức-
Shedletsky
Chỉ cần cố thêm chút...hắn sẽ quay lại nhìn ra...
Shedletsky
Nhưng cuối cùng ta lại trở thành cái bóng trong chính căn nhà của mình...
Shedletsky
Ta cảm thấy cô đơn...hức-
Giọng cậu tan vỡ hoàn toàn
Nước mắt ướt đẫm phần cổ của chiếc áo choàng đen kỳ lạ
Bàn tay đen dài khẽ vuốt lưng Shedletsky một cách vụng về, như đang cố giữ cho vị thần tan vỡ ấy không biến mất ngay trước mắt mình
Giọng hắn rè rè méo mó bên tai cậu
1x1x1x1
Ngài không phải một mình nữa
Nghe vậy, shed vùi mặt sâu hơn vào lòng 1x, cậu vẫn nấc nhẹ, nhưng nước mắt đã ngừng rơi
Bên ngoài sóng biển rì rào đập vào bờ
Nhưng trong căn nhà nhỏ này, một vị thần đang được chính “đứa con” mà mình tạo ra vỗ về
Download MangaToon APP on App Store and Google Play