[RhyCap] Thế Kỷ 21 Có Một Chuyện Tình
1. Nguyễn Quang Anh
“Quyền lực, địa vị, tiền tài... có phải là tất cả?”
Chiếc Rolls-Royce Phantom lăn bánh chậm rãi trên con đường lát đá, êm đến mức gần như không để lại dấu vết của sự chuyển động. Chỉ cần nhìn vào nó, người ta cũng đủ hiểu chủ nhân của chiếc xe này đang đứng ở đỉnh cao nào của xã hội.
Chiếc xe dừng lại trước cánh cổng nguy nga của cung điện hoàng gia, nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại. Một chế độ quân chủ lập hiến, mang dáng dấp hiện đại của phương Tây, nhưng vẫn giữ nguyên cốt cách và hơi thở của những triều đại phong kiến xưa.
Bước xuống không ai khác ngoài thái tử Nguyễn Quang Anh, con trai duy nhất của vua Nguyễn Quang Dũng, người đang nắm giữ toàn bộ quyền lực của hoàng gia Nguyễn triều, và cũng là người kế vị ngai vàng trong tương lai.
Nhưng trớ trêu thay, Quang Anh chưa từng khao khát ngai vàng đó.
Hắn sống như một cái bóng của kỳ vọng, cha nói gì, hắn làm nấy. Nhưng sâu thẳm bên trong, hắn lại có một con đường riêng là kinh doanh.
Không cần dựa vào danh tiếng hoàng tộc, hắn một mình gây dựng nên cả một đế chế trị giá hàng tỷ đô.
Và hôm nay, việc hắn quay về nơi này... không khác gì một bản án đã được định sẵn.
Nguyễn Quang Anh
Cha gọi con về, là có chuyện gì?
Người đàn ông ngồi đối diện, uy nghi, lạnh lùng trong bộ vest được may đo hoàn hảo. Mỗi lời ông nói ra, mỗi quyết định ông đưa ra, đều có thể làm rung chuyển cả một hệ thống quyền lực.
Nguyễn Quang Dũng
Quả thật, con không làm ta thất vọng. Nhưng số phận… không phải thứ để con lựa chọn.
Nguyễn Quang Dũng
Con phải trở thành vua.
Nguyễn Quang Anh
Nếu con từ chối?
Ánh mắt người cha trở nên sắc lạnh
Nguyễn Quang Dũng
Con không có quyền đó.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng con không muốn. Đó là quyền tự do của con người!
Chiếc dao trong tay ông dừng lại trên đĩa thịt.
Nguyễn Quang Dũng
Con… không có quyền lựa chọn.
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì con sẽ từ bỏ tất cả… và đi tìm mẹ!
Câu nói như một nhát dao.
Người đàn ông siết chặt tay.
Nguyễn Quang Dũng
Người đàn bà đó đã bỏ rơi con!
Giọng ông trầm xuống, nhưng ẩn chứa giông bão.
Nguyễn Quang Dũng
Con nghĩ bà ta yêu con sao? Chính ta… mới là người đã nuôi con đến ngày hôm nay!
Hắn bước lên lầu, từng bước nặng nề nhưng dứt khoát.
Phía sau, người cha vẫn ngồi đó, giữa cung điện rộng lớn, giữa quyền lực tối thượng... nhưng lại không thể giữ nổi trái tim của chính con mình.
Trong cơn giận dữ, có lẽ thứ ông cảm nhận rõ nhất… là nỗi cô độc.
2. Rượu
"Rượu, đôi khi không phải để say… mà để người ta dám nói ra những điều vốn giấu kín trong lòng.”
Quang Anh chỉ lên phòng lấy vài món đồ cá nhân, rồi rời đi ngay. Khi bước xuống sảnh, hắn vô thức liếc nhìn về phía người đàn ông kia, một ánh nhìn thoáng qua, không rõ cảm xúc, rồi lại lạnh lùng quay đi, như thể chưa từng có điều gì đáng để bận tâm.
Chiếc xe lăn bánh trong im lặng. Hắn ra lệnh cho hệ thống tự động kết nối cuộc gọi. Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy... Trần Minh Hiếu, người bạn thân, đồng thời cũng là giám đốc điều hành tập đoàn QAI, đế chế mà cả hai cùng nhau gây dựng từ hai bàn tay trắng.
Nguyễn Quang Anh
📲Chỗ cũ. Lát gặp.
Trần Minh Hiếu
📲Gấp vậy à? Có chuyện gì?
Nguyễn Quang Anh
📲Có chuyện… cần nói.
Trần Minh Hiếu
📲Được rồi, thưa thái tử. Đợi ta chuẩn bị chút...
Nguyễn Quang Anh
📲Ăn nói cho cẩn thận.
Nhưng Hiếu đã kịp cúp máy ngay sau hai chữ “thái tử”, khiến Quang Anh khẽ nhíu mày, không mấy hài lòng.
Dù vậy, hắn vẫn là người đến trước.
Nhà hàng Pháp ba sao Michelin nằm giữa trung tâm thành phố, nơi mỗi món ăn không chỉ là ẩm thực, mà còn là thước đo của đẳng cấp. Giá trị của một bữa tối ở đây có thể lên đến vài chục triệu đồng, một con số không phải ai cũng có thể chạm tới, dù có tiền. Bởi nơi này không chỉ dành cho người giàu, mà còn dành cho những kẻ đủ tinh tế để hiểu được cái giá của sự xa xỉ.
Quang Anh chọn một bàn khuất, tránh ánh nhìn tò mò xung quanh. Danh tiếng của hắn trong giới kinh tế lẫn chính trị vốn đã quá đủ để gây chú ý.
Hắn ngồi xuống, không vội vàng. Chỉ gọi một chai nước lọc… và một chai Château Lagrange 2010, thứ rượu mang hương vị quyến rũ, đậm chất thời gian, và cả mùi của tiền bạc. Giá trị của nó, gần bảy mươi triệu đồng.
Tháo chiếc đồng hồ Richard Mille RM 015 bằng vàng hồng, tourbillon tinh xảo trị giá gần sáu tỷ, hắn đặt nhẹ lên bàn như một thói quen vô thức.
Ly rượu được rót ra, sóng sánh dưới ánh đèn.
Đợi người bạn… và có lẽ, cũng đang đợi chính mình đủ can đảm để nói ra điều cần nói.
3. Porsche
“Tâm tư của thái tử… quả thật khó lòng đoán định.”
Quang Anh vô thức liếc qua lớp kính trong suốt của nhà hàng. Bên ngoài, một chiếc Porsche 911 Carrera GTS Cabriolet nổi bật giữa phố đêm, đó là chiếc xe mà Hiếu luôn nâng niu như báu vật.
Hai người họ… vốn dĩ rất khác nhau.
Nếu Quang Anh là hiện thân của sự điềm tĩnh, tinh tế, thì Hiếu lại là kiểu người phóng khoáng, ồn ào, sống hết mình. Thế nhưng, nghịch lý thay, họ đã gắn bó với nhau hơn mười năm... một tình bạn đủ dài để vượt qua mọi khác biệt.
Nguyễn Quang Anh
Cuối cùng cũng tới.
Hiếu vừa bước vào, đã cúi đầu làm bộ nghiêm túc.
Trần Minh Hiếu
Xin chào thái tử, thần đến trễ, mong người thứ tội.
Quang Anh nhướn mày, giọng lạnh nhạt.
Nguyễn Quang Anh
Xem ra ngươi không còn muốn giữ cái mạng này nữa.
Nguyễn Quang Anh
Thái độ như vậy… là đại bất kính.
Nguyễn Quang Anh
Có thể bị xử phạt đấy.
Hiếu bật cười, kéo ghế ngồi xuống đối diện.
Trần Minh Hiếu
Mày cũng nhập vai dữ ha?
Không khí trở nên nhẹ nhõm hơn.
Hai người gọi món. Khi mọi thứ đã xong xuôi, Hiếu không vòng vo.
Trần Minh Hiếu
Có chuyện gì?
Quang Anh dựa lưng vào ghế, ánh mắt trầm xuống.
Nguyễn Quang Anh
Cha tao… muốn tao quay về, tập trung vào hoàng gia.
Hắn khẽ cười, nhưng không có chút vui vẻ nào.
Nguyễn Quang Anh
Đối với tao, đó chẳng khác gì đeo gông vào cổ. Áp lực, quy tắc, phải sống theo khuôn mẫu… lúc nào cũng phải làm hài lòng người khác.
Hiếu im lặng nghe, rồi thở dài.
Trần Minh Hiếu
Tao không ở trong đó nên không hiểu hết… nhưng nghe thôi cũng đủ thấy mệt rồi.
Nguyễn Quang Anh
Hoàng gia là bộ mặt của cả quốc gia.
Quang Anh nói tiếp, giọng đều đều.
Nguyễn Quang Anh
Chỉ cần một sai lầm nhỏ, một scandal… hậu quả sẽ không chỉ là cá nhân.
Hắn cầm ly rượu, xoay nhẹ rồi uống cạn.
Nguyễn Quang Anh
Vì vậy… tao không muốn kế vị. Tao muốn được tự do.
Hiếu nhìn hắn, ánh mắt không còn đùa cợt.
Trần Minh Hiếu
Nhưng mày là con một. Có chạy kiểu gì… thì sự thật vẫn vậy thôi.
Quang Anh im lặng một lúc, rồi bất chợt hỏi.
Nguyễn Quang Anh
Mày thấy thế nào… khi chơi với tao?
Đúng lúc đó, đồ ăn được mang ra. Câu hỏi tưởng chừng bị bỏ lửng.
Nhưng rồi, sau một khoảng lặng, Hiếu lên tiếng.
Trần Minh Hiếu
Chơi với mày… nhiều lúc tao cũng bực lắm.
Hiếu ngừng một nhịp, rồi nói tiếp, giọng trầm hơn.
Trần Minh Hiếu
Nhưng mày là thằng bạn mà tao quan tâm nhất.
Hiếu nhìn thẳng vào mắt Quang Anh.
Trần Minh Hiếu
Mày không giống cái vẻ ngoài của mày đâu. Đừng cố gồng gánh hết mọi thứ một mình… mệt lắm.
Cả hai đều đã hai mươi sáu tuổi.
Hiếu quen hắn từ khi cả hai chỉ mới mười mấy.
Xuất thân khác nhau, Hiếu lớn lên trong một gia đình giàu có nhưng đầy đủ yêu thương.
Một người cha luôn bận rộn với quyền lực.
Một người mẹ… đã rời đi từ rất lâu.
Giữa tất cả những thứ hắn có... tiền tài, địa vị, danh vọng…
Có lẽ thứ hắn thiếu nhất... lại là một gia đình đúng nghĩa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play