Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Thiên Vũ Truyện

Chương 1: Lý Thiên Vũ

Thương Huyền Giới là một địa vực vô cùng rộng lớn, trong đó hơn bảy phần diện tích đã thuộc về ngoại tộc, lãnh thổ thuộc về nhân tộc chỉ còn lại không quá ba phần.

Ngoại tộc thiên sinh vốn đã cường đại, các chủng tộc bá chủ như Long Tộc,... khi vừa mới ra đời thực lực đã vô cùng khủng bố. Còn nhân tộc, từ khi sinh ra vốn đã nhỏ yếu, chỉ có tu luyện võ đạo, từng bước trở nên mạnh mẽ hơn mà thôi.

Cho nên nhân tộc suốt hàng vạn năm liền bị các chủng tộc khác chèn ép và xa lánh. Nhưng thế cục đã bị đánh vỡ vào vạn năm trước, năm đó một cường giả nhân tộc đã ngang trời xuất thế, không tới ngàn năm đã cường thế đột phá Đế cảnh và trở thành vị Đại Đế thứ chín của Thương Huyền Giới. Từ đây nhân tộc và các chủng tộc khác mới được bình đẳng chung sống, nhưng bản tính của ngoại tộc vốn là kiêu ngạo cho nên sự tôn trọng đó và bình đẳng đó chỉ dành cho cường giả mà thôi.

Cửu Đế ai cũng có năng lực đủ để di sơn đảo hải, một lời nói có thể quyết định sinh tử của hàng ức vạn sinh linh. Bọn họ như là mặt trời ban trưa, là chúa tể một phương, cửu đại thế lực cấp bá chủ sừng sững qua vô số tuế nguyệt.

Cũng là vì thế, cho nên Thương Huyền Giới được phân chia ra rất nhiều địa vực lớn nhỏ khác nhau, trong đó có ba khu vực lớn, thứ nhất là Thiên Hoang nó cũng là nơi rộng lớn nhất, thứ hai là Loạn Tinh Hải và cuối cùng Ngũ Huyền Vực lấy Đông, Tây, Nam, Bắc và Trung làm tên, và tất nhiên Ngũ Huyền Vực đó cũng chính là lãnh địa ít ỏi của nhân tộc.

Hạ Quốc nằm bên trong Đông Huyền Vực, chính là một Vương triều hạ đẳng.

Hạ Quốc có hàng trăm thành trì lớn nhỏ trải dài hàng vạn dặm. Bên trong đó Vũ Ninh Thành chính là một trong năm tòa thành lớn nhất Hạ Quốc.

Vũ Ninh Thành, bên trong một căn phòng lớn tại Lý Gia.

- Đã sáu năm rồi, cuối cùng ta cũng đã đợi được ngày này!

Lý Thiên Vũ chầm chậm mở ra hai mắt, lúc này bên trong ánh mắt đó còn lóe lên một tia linh quang mờ nhạt. Hắn ta chính là nhi tử độc nhất của gia chủ Lý gia, năm nay đã mười sáu tuổi, nhưng vẫn chưa thể bước vào Linh Nguyên Cảnh, người đời gọi hắn chính là một cái tuyệt đại phế vật, triệt để phế vật.

Nhưng không một ai biết, Lý Thiên Vũ cũng có một cái thân phận khác, đó là vị thiên tài tuyệt thế vạn năm mới có một của Đế Huyền Cung và hắn cũng chính là vị bán Thánh trẻ tuổi nhất đã từng được ghi nhận.

Nhưng trời cao lại đố kỵ anh tài, năm đó hắn bị một vị Thánh nhân và hai gã bán Thánh khác liên thủ vây giết.

Phải biết, đối với Thánh nhân, kẻ chưa nhập Thánh chỉ là sâu kiến. Thế nhưng hắn lại có thể cùng lúc chém giết hai gã bán Thánh, đồng thời đại chiến với vị Thánh nhân kia suốt ba ngày ba đêm. Đáng tiếc, bán Thánh dẫu sao cũng kém Thánh nhân một bước. Cuối cùng, hắn vì cạn kiệt Thánh lực mà đành ôm hận.

Năm đó, khi chưa đầy ba mươi tuổi đã thành tựu bán Thánh, nếu như không gặp phải việc ngoài ý muốn đó thì không bao lâu, hắn nhất định sẽ đột phá mà trở thành Thánh nhân và cũng là vị Thánh nhân trẻ tuổi nhất từ trước nay, thế nhưng ông trời lại bất công năm đó hắn bị vây sát, từ đó một đời thiên kiêu, một đời thánh tử cứ như vậy mà vẫn lạc.

Hắn cứ tưởng như vậy là đã kết thúc rồi, thế nhưng đã xảy ra một việc mà hắn cũng không thể nào ngờ được, việc mà cho đến nay hắn vẫn không thể nào tin được đó là hắn đã trọng sinh sống lại sau ba trăm năm.

Thân thể này vốn là một kỳ tài tu luyện, năm mười tuổi đã đạt đến Ngưng Nguyên Cảnh cửu trọng đỉnh phong, nhưng ông trời lại đố kỵ anh tài, đan điền hắn bị người động tay chân nên không thể đột phá, vì nôn nóng đột phá cho nên hắn mới tự mình độc lai độc vãn đi vào Cửu U Sâm Lâm không may hắn lại bị kẻ thù vây sát đến chết. Cũng may thân thể này tuy chết đi nhưng vẫn còn toàn thây nên hắn mới có thể trọng sinh vào.

Cũng thật trùng hợp người mà hắn trùng sinh vào cũng đồng dạng tên là Lý Thiên Vũ, nhờ vào những cỗ ký ức còn sót mà hắn biết được nguyên thân đã mồ côi mẹ từ bé, phụ thân hắn một thân gà trống nuôi con, nhưng cũng không vì vậy mà để hắn phải thua thiệt một ai.

Kiếp trước hắn vốn là cô nhi, kiếp này ông trời đã cho hắn sống lại tuy không đủ tình thương của phụ mẫu nhưng có cha vẫn là tốt rồi, còn hơn hắn kiếp trước không cha, không mẹ.

Khi trùng sinh, Lý Thiên Vũ đã nhận thấy tình huống của bản thân rất tệ, đan điền có gì đó không đúng, dù là kiến thức của một cường giả bán Thánh, dù là hiểu biết hơn người nhưng cũng không thể nào giải thích được.

Cứ không hiểu tại sao, mỗi lần Linh lực tiến nhập vào trong thân thể thì liền bị tiêu tán, không thể cô đọng lại được. Và cả Linh căn bên trong đan điền của hắn cũng rất là cổ quái, nó không đi theo lẽ thường.

Phải biết nếu như phàm nhân không có Linh căn là không thể tu luyện, không thể nào thổ nạp và hấp thu Linh khí bởi vì bọn họ căn bản là không thể cảm nhận được chúng. Nhưng Lý Thiên Vũ lại có thể nhìn thấy và cũng có có thể hấp thu, nhưng lại không thể nào luyện hóa thành Chân Khí lưu lại tại đan điền được.

Cho nên hắn không thể nào tu luyện!

Ở Thương Huyền Giới này trẻ con sáu tuổi đã bắt đầu đi vào con đường tiên đạo, tu luyện đầu tiên cần chính là ổn định lại kinh mạch, tăng cao tố chất kinh mạch bên trong cơ thể và đồng thời thể phách cũng phải mạnh, đủ để chịu tải sức nặng của Linh khí khi nhập thể.

Giai đoạn này được gọi là quá trình Ngưng Khí Trùng Mạch.

Ở giai đoạn này chủ yếu là rèn luyện kinh mạch và thân thể, để cho bản thân có thể chịu được áp lực khi Linh lực nhập thể mà không bị bạo thể mà chết. Cho nên một số tử đệ con cháu thế gia từ lúc còn trong bụng mẹ bọn họ đã được tẩm bổ cho nên khi đến sáu tuổi bọn họ liền trực tiếp bỏ qua giai đoạn Trùng Mạch mà đi thẳng lên giai đoạn thứ hai là Linh Nguyên.

Dù Lý Thiên Vũ cũng là một trong những kẻ đó, tu luyện một bước lên mây, chỉ bốn năm đã hoàn thành Ngưng Nguyên Cảnh, nhưng lại không tài nào ngưng tụ Khí Hải mà bước vào Linh Nguyên Cảnh.

Thương Huyền Giới này muốn trở thành cường giả nhất thiết phải trải qua bước đầu tiên đó Tiên Thiên Ngũ Nguyên Cảnh là Ngưng Nguyên, Linh Nguyên, Huyền Nguyên, Địa Nguyên, Thiên Nguyên năm đại cảnh giới, sau Ngũ Nguyên Cảnh đó là giai đoạn cấp cao Chuyển Luân Nhị Cảnh là Niết Bàn và Tạo Hóa cuối cùng là Thánh Nhân trong truyền thuyết.

Kiếp trước của Lý Thiên Vũ chính là Tạo Hóa Cảnh đại viên mãn hay còn gọi là bán Thánh.

Dù là sáu năm qua hắn không thể tu luyện, nhưng hắn cũng không vì vậy mà từ bỏ, nản lòng, vẫn cứ kiên trì hấp thu Linh khí nhập thể và tìm thiên tài địa bảo để cải thiện tố chất thân thể tuy tu vi không tăng, nhưng thân thể của hắn hiện tại rất mạnh mẽ, thân thể yếu ớt đã từng chút được cải thiện, hắn tin chắc một điều... hắn sẽ một lần nữa trở lại con đường tu luyện.

Vẫn như thường ngày, Lý Thiên Vũ đang đả tọa tu luyện. Thế nhưng hôm nay lại khác, hắn vẫn như hằng ngày mà tu luyện cũng không mong gì khác, nhưng lần này làm cho hắn vô cùng kinh ngạc.

Linh lực khi đi vào cơ thể thì đã không còn tiêu tán mà đã có thể chuyển hóa thành Chân Khí lưu lại bên trong đan điền.

Điều này có thể chứng minh được, Lý Thiên Vũ hắn đã có thể tu luyện được rồi.

Sáu năm trong vô vọng, nhưng hôm nay đã khác, hắn một lần nữa đã có thể đi vào con đường cường giả.

Thần niệm ngay lập tức bùng nổ dữ dội, từ ý thức hải thẳng xuống đan điền để tìm hiểu thực hư bên trong cơ thể xem nguyên nhân rốt cuộc như thế nào mà tận sáu năm không thể đột phá?

Lúc trước, Linh Khí một khi tiến vào cơ thể liền đã tiêu tán, hắn không thể nào điều động được thần thức. Có thể nói không có Chân Khí, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.

Khi thần niệm tiến sâu vào bên trong đan điền, thì hắn liền lộ ra vẻ kinh ngạc đến cực hạn. Đan điền của hắn đang lơ lững một hạt châu nhỏ không hề có màu sắc chỉ có thể thấy được nó chính đang phát ra hào quang vô mờ nhạt mà thôi. Phía trên đang lơ lững một cái hạt giống, hạt giống này cũng là vô sắc.

Hạt giống này chính là Hỗn Nguyên Đạo Chủng và cũng là Linh căn của hắn, mỗi một con người sinh ra đều có Linh căn đi theo.

Linh căn cũng có phân chia phẩm cấp rõ ràng, nó được phân chia ra làm năm cấp độ là Phàm, Hoàng, Huyền, Địa, Thiên tương đương với năm màu sắc sắp xếp từ thấp tới cao đó là bạch, lục, lam, hồng và cuối cùng kim sắc.

Nhưng Linh căn của hắn lại không đi theo lẽ thường, lại là vô sắc.

Lý Thiên Vũ cũng không nghĩ ngợi thêm nhiều, dù sao có Linh căn là được, phẩm cấp dù ra sao, cao hay thấp cũng không còn quan trọng nữa rồi. Dù sao đã có thể tu luyện thì với kiến thức và kinh nghiệm kiếp trước thì hắn rất có tự tin rất nhanh liền có thể quay lại đỉnh phong.

Nhất là khi hắn có Hỗn Nguyên Nhất Khí Đạo một môn công pháp nghịch thiên, có thể đoạt thiên địa tạo hóa.

Phẩm cấp thật sự của Nhất Khí Hỗn Nguyên Đạo là gì hắn không biết, nhưng hắn có thể khẳng định được một điều, đó là môn công pháp có cấp bậc cực cao, cao hơn bất kỳ các bộ công pháp nào mà hắn biết, bao gồm cả hai môn chí cao bảo điển của Đế Huyền Cung.

Muốn bước vào con đường tu luyện nhất thiết phải đi qua một giai đoạn đó là ngưng tụ Khí Hải.

Với Lý Thiên Vũ mà nói, việc mở ra Khí Hải vô cùng đơn giản cũng có thể nói dễ như trở bàn tay, cho nên hắn chỉ mất khoảng nửa canh giờ liền đã ngưng tụ thành công Khí Hải.

Khí Hải chính là nơi chứa đựng Chân Khí, dung tích của Khí Hải càng lớn thì lượng Chân Khí dung nạp bên trong càng nhiều.

Nhìn dung tích của Khí Hải to như một cái nắm tay, Lý Thiên Vũ liền gật gù hài lòng. Theo thông thường thì Khí Hải mở ra cũng chỉ như một quả trứng gà mà thôi, có thể thấy được lần này tốt đến cỡ nào.

Khí Hải đã ngưng tụ thì đã có thể bắt đầu tu luyện, nhưng hắn lại vẫn chưa muốn tu luyện vào lúc này. Người khác thì không biết nhưng hắn lại hiểu rất rõ việc đột phá Thánh cảnh là khó khăn đến mức nào, cho nên hắn muốn chuẩn bị từ sớm, thì về sau sẽ bớt đi rất nhiều việc.

Mà việc đầu tiên hắn muốn làm đó chính là dùng tinh hoa bên trong Linh căn, ngưng tụ tại mi tâm thành một điểm ấn ký, việc này rất cần thiết bởi vì khi mà đột phá Thánh cảnh cần phải ngưng tụ Thánh Ấn mà bây giờ hắn lại tạo ra hạt giống từ trước, đến lúc đó mọi việc lại trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

Chương 2: Pháp ấn

Ngưng tụ Thánh Ấn là một bước đi nghịch thiên, nhất định phải lấy thần thức làm vật dẫn, từ đó đưa bổn nguyên Linh căn lên cô đọng tại mi tâm.

Mà chỉ có người đạt đến bán Thánh trở lên mới có thể sở hữu được thần thức mà thôi.

Đối với người thường, việc này là không thể, nhưng với Lý Thiên Vũ hiện tại mà nói, đó là việc rất dễ, chẳng khác việc ngưng ra Khí Hải một chút nào. Kiếp trước thân là bán Thánh, đã bước một bước vào Thánh Cảnh rồi, hắn đã sớm có được Thần Thức.

Nhưng hắn cũng thật sự may mắn, khi hắn chết Thần Thức lại đi theo hắn đến với một thế này. Đây cũng chính là con bài chưa lật lớn nhất của hắn.

Ngay lập tức, Thần Thức như là giếng phun ồ ạt tập trung về phía Linh căn. Sau đó, hắn không một chút do dự, cưỡng ép tách ra một tia bổn nguyên tinh thuần nhất.

Khi đột phá Thánh nhân cảnh, thần thức của bản thân phải mang theo một tia bổn nguyên của Linh căn, thông qua kỳ kinh bát mạch để dẫn đến mi tâm.

Nhưng ở cấp độ đó Linh căn vô cùng cuồng bạo và cũng không hề thua kém gì thần thức.

Chỉ cần một chút sơ sẩy, năng lượng cuồng bạo đó đủ để xé toạc kinh mạch, nhẹ thì tàn phế, nặng thì thân tử đạo tiêu.

Nhưng hiện tại thì lại khác!

Linh căn vừa mới thức tỉnh, cho nên vô cùng yếu ớt và ôn hòa. Lúc này không làm thì đợi lúc nào.

Thần thức ôm trọn lấy tia bổn nguyên linh căn, thay vì theo thường lệ để nó xuyên qua kỳ kinh bát mạch từ từ đi lên mi tâm. Mà Lý Thiên Vũ lại lựa chọn đường tắt, một cách đơn giản và trực tiếp nhất đó là dùng thần thức bao bọc nó rồi để cả hai đều ly thể ra bên ngoài rồi trực tiếp bay về phía mi tâm.

Ở cấp độ bán Thánh, hai luồng năng lượng này vô cùng cuồng bạo. Một khi ly thể sẽ lập tức bạo liệt, từ xưa đến nay chưa từng có ngoại lệ, nếu là như vậy thì con đường Thánh giả coi như là vĩnh viễn đã đóng lại.

Nhưng hiện tại thần thức của Lý Thiên Vũ mạnh hơn Linh căn không biết là bao nhiêu lần, cho nên lần này sẽ là một cái ngoại lệ duy nhất.

Phù!

Thần thức đã thành công mang theo tia bổn nguyên bay đến mi tâm và để lại tại mi tâm hắn một đạo ấn ký vô sắc hình hoa sen, phát ra một hào quang vô sắc mãnh liệt chấn động cả không gian.

Ngay lập tức, một đạo thần quang phóng thẳng lên vạn trượng thiên không. Rất may đây là quang mang vô sắc, chỉ khuếch tán ra một cỗ năng lượng hùng hồn, làm cho các cường giả đỉnh cấp của Vũ Ninh Thành trở nên nghi hoặc một chút cũng không làm ra động tĩnh gì quá lớn.

Việc này không hề kinh động bất kỳ ai!

- Cái này không thể xem là Thánh Ấn được, vậy thì cứ tạm gọi là Pháp Ấn đi!

Lý Thiên Vũ cười nhạt một cái, sau đó tâm thần khẻ động, Hỗn Nguyên Nhất Khí Đạo lần đầu tiên được vận chuyển.

Hỗn Nguyên Nhất Khí Đạo là một môn công pháp vô cùng mạnh mẽ của Đạo gia, môn công pháp này chính là đoạt Tạo Hóa Âm Dương, tu luyện Ngũ Hành mở ra Thời Không, tạo ra sinh mệnh, pháp tắc từ đan điền uẩn dưỡng một cái Đại Thiên Thế Giới, khi Đại Thành có thể chúa tể toàn bộ Đại Thiên Thế Giới đó, có thể mượn lực lượng của thế giới đó để chiến đấu.

Nhưng Âm Dương này vô cùng tối nghĩa, khó mà suy diễn.

Có kẻ hình dung nó vô cùng sâu xa, nó là cội nguồn của vũ trụ, là tử khí hồng mông hay là hỗn độn chi khí từ Thái Sơ.

Có kẻ nghĩ đơn giản hơn nghĩ nó như là Cực Dương và Cực Âm là Thái Âm, Thái Dương hay là Sinh Tử các loại.

Nhưng Lý Thiên Vũ lại có một cái lý giải khác!

Dương khí chính là thứ mang theo khí lành, Thanh Khí thiên hạ là Thái Dương, Quang Minh cũng là Sinh Mệnh là Hạo Nhiên Chính Khí một loại Thần Thánh cực hạn.

Âm khí chính là thứ mang theo sự tiêu cực và u ám nhất thế gian, Hắc Ám, Thái Âm, Tịch Diệt, Mẫn Diệt, Tử Vong...v.v

Nói chung, Dương khí vô cùng cương mãnh, nóng bỏng, ánh sáng, sinh cơ, hủy diệt có thể xem như là Chí Dương cực hạn, cực nóng. Còn Âm khí đại diện cho sự nhu hòa nhưng lại lạnh lẽo, u tối, tử khí, cắn nuốt có thể xem như là Chí Âm cực hạn, cực lạnh. Nói cách khác nó chính là Thái Âm và Thái Dương.

Ngay khi Hỗn Nguyên Nhất Khí Đạo được vận chuyển, bên trong cơ thể hắn như là có tiếng sấm nổ vang, Linh căn và cả Pháp Ấn bắt đầu sinh ra dị tượng kinh người, đóa hoa sen vô sắc bỗng nhiên phát ra hai cỗ năng lượng hoàn toàn trái ngược nhau, màu sắc vẫn không thay đổi nhưng nhiệt độ tương phản, một nóng một lạnh, nó phát ra một lực hút vô hình như là một cơn lốc bao phủ thiên địa, tuy vòng xoáy không lớn nhưng hấp lực mà nó tạo ra vô cùng kinh người.

Nếu nói những công pháp thông thường tu luyện như là dùng thìa để múc nước thì Hỗn Nguyên Nhất Khí Đạo lại như là một con kình ngư khổng lồ đang hút nước, nó bá đạo cướp đi mọi thứ.

Pháp Ấn tại mi tâm như là một cái bàn tay vô hình, mạnh mẽ bắt lấy Linh Khí bên trong thiên địa rồi nhanh chóng hút vào bên trong. Khi vừa tiến vào Pháp Ấn, thì toàn bộ tạp chất bên trong ngay lập tức được loại bỏ chỉ để lại một luồng Linh khí tinh thuần nhất.

Dưới sự tác động của Hỗn Nguyên Nhất Khí Đạo, Linh khí toàn bộ được chuyển hóa thành Chân Khí rồi dưới sự dẫn dắt của Lý Thiên Vũ nó xuyên qua kỳ kinh bát mạch đi thẳng xuống đan điền. Ngay lập tức, một cỗ đau đớn kinh thiên từ bên trong kinh mạch truyền tới, dù cho kinh mạch của hắn đã được rèn luyện suốt mười năm qua nhưng Chân Khí ở tốc độ cao di chuyển như vậy cũng không thể chịu nổi.

- Chết tiệt, kinh mạch quá yếu!

Lý Thiên Vũ cau chặt chân mày, có công pháp nghịch thiên nhưng lại không thể tận dụng tối đa, cái cảm giác này, thật sự khó chịu vô cùng.

Phù..!!

Hắn thở ra một hơi dài, sau đó bắt đầu thả chậm tốc độ chuyển hóa Linh Khí và vận chuyển Chân Khí tới mức phù hợp, để cho Chân Khí vận chuyển được thông thuận, không bị quá tải.

Nếu như bất chấp hậu quả mà vận chuyển đến cực hạn thì được sẽ không bằng mất, thậm chí là kinh mạch đứt đoạn trực tiếp trở thành một tên phế nhân chính hiệu.

Dù cho quá trình hấp thu và vận chuyển Chân Khí đã giảm xuống hơn bảy thành, thì tốc độ tu luyện lại không hề thua kém gì so với chí cao bảo điển của Đế Huyền Cung mà hắn tu luyện ở kiếp trước là mấy.

Nhưng thứ làm hắn khiếp sợ nhất không phải là thứ đó mà là tốc độ chuyển hóa Chân Khí!

Kiếp trước hắn tu luyện chính là thông qua mười vạn tám ngàn chiếc lỗ chân lông mà hấp thu thiên địa Linh Khí. Linh khí bên trong thiên địa vốn dĩ hỗn tạp, tạp chất tồn đọng rất nhiều, phần tinh hoa chỉ còn lại không quá ba phần. Khi đi vào bên trong cơ thể, võ giả phải mất rất nhiều thời gian để luyện hóa, tinh lọc và loại bỏ tạp chất, sau đó mới chuyển hóa thành Chân Khí tinh thuần mà lưu lại trong đan điền.

Nhưng hiện tại thì hoàn toàn lại khác, tuy tốc độ hấp thu thiên địa Linh Khí chậm lại nhưng bản chất lại không hề thay đổi. Khi Linh Khí đi vào trong thân thể, gần như là trong nháy mắt nó liền đã bị Hỗn Nguyên Nhất Khí Đạo và Pháp Ấn loại bỏ toàn bộ tạp chất chỉ để lại tinh hoa và ngay lập tức liền chuyển hóa thành Chân Khí.

Đi qua kinh mạch chính là Chân Khí, Chân Khí giúp rèn luyện kinh mạch, cải tạo bản chất, nhưng cái gì cũng phải có giới hạn, không phải nhiều là tốt.

Nói cách khác, hắn không cần tốn quá nhiều thời gian để luyện hóa. Hấp thu bao nhiêu, liền chuyển thành Chân Khí bấy nhiêu!

Đây mới chính là sự đáng sợ thực sự của Hỗn Nguyên Nhất Khí Đạo khi kết hợp với Pháp Ấn.

Tốc độ tu luyện của hắn hiện tại, so với kiếp trước, nhanh hơn gấp chục lần!

Nhưng vấn đề trước mắt chính là kinh mạch và thân thể quá yếu để vận chuyển Hỗn Nguyên Nhất Khí Đạo, công pháp mạnh thì mạnh, nhưng thân thể thì lại không theo kịp.

- Nhất thiết phải tìm tài nguyên để tăng lên tố chất thân thể mới được!

Chân Khí tại đan điền, thông qua kỳ kinh bát mạch đi khắp thân thể, sau đó lại quay về đan điền, quá trình đó là một chu thiên.

Sau chín cái chu thiên, bỗng nhiên một tiếng nổ kép vang lên bên trong đan điền, làm cho đầu óc của Lý Thiên Vũ cũng ong ong chấn động dữ dội.

Đó là thanh âm của việc đột phá tu vi!

- Linh Nguyên Cảnh, nhất trọng!

- Linh Nguyên Cảnh, nhị trọng!

Sự bá đạo của Hỗn Nguyên Nhất Khí Đạo và cả tác dụng của Pháp Ấn và cả những thiên tài địa bảo mà hắn phục dụng từ năm sáu tuổi đến nay cũng không phải là công cốc, một phần đã bồi bổ thân thể và kinh mạch, một phần khác thì vẫn nằm yên bên trong cơ thể.

Hậu tích bạc phát cho nên hắn mới có thể trong nháy mắt liền đột phá kép như vậy!

Nhưng tất cả vẫn chưa dừng lại ở đó, tu vi vẫn cứ tiếp tục tăng lên.

- Linh Nguyên Cảnh, tam trọng!

Thế như chẻ tre! Chỉ trong nháy mắt, tu vi của hắn đã vọt tới Linh Nguyên tam trọng đỉnh phong mà không gặp chút trở ngại nào. Thế nhưng bạo phát vẫn chưa dừng lại, Chân Khí cuồn cuộn xông thẳng lên Linh Nguyên tứ trọng.

Oanh~!!

- Linh Nguyên Cảnh, tứ trọng!

Nếu để cho người khác biết tốc độ đột phá như vậy nhất định sẽ không một ai tin được. Người thường mất cả năm trời để ổn định căn cơ, rèn luyện kinh mạch mới dám đột phá một tiểu cảnh giới, còn hắn thì như đang đi dạo, một bước một cảnh giới.

Năng lượng bên trong cơ thể Lý Thiên Vũ vẫn còn cuộn trào gầm thét dữ dội. Chân Khí như là giang hà sóng lớn lao nhanh xuyên qua kỳ kinh bát mạch.

Ầm!

Lại một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, bích chướng Linh Nguyên ngũ trọng liền bị mạnh mẽ bị xông phá. Nhưng năng lượng vẫn cứ dũng mãnh tiến lên, cuối cùng dừng lại tại Linh Nguyên Cảnh, ngũ trọng đỉnh phong.

Lý Thiên Vũ thở phắt ra một hơi, hai mắt từ từ mở ra, từ trong đáy mắt một luồng tinh quang ẩn hiện.

- Linh Nguyên Cảnh, ngũ trọng đỉnh phong!

Hắn nắm chặt nắm đấm, cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn ẩn chứa bên trong cơ thể, hắn liền nở ra một nụ cười thỏa mãn.

Chỉ trong một đêm, Lý Thiên Vũ từ một kẻ không thể tu luyện liền cường thế đột phá liên tiếp năm cái tiểu cảnh giới, đạt đến Linh Nguyên Cảnh, ngũ trọng đỉnh phong.

Tốc độ tu luyện này nhanh hơn kiếp trước của hắn không biết là bao nhiêu lần.

Chương 3: Phụ thân

Thần thức bên trong cơ thể bỗng đảo qua một vòng, cuối cùng dừng lại tại viên châu vô sắc bên dưới Linh căn.

Vừa nãy, hắn chỉ chú ý vào trong Linh căn mà lại bỏ qua viên châu này.

Vừa nhìn thấy nó, trong lòng Lý Thiên Vũ lại dâng lên một cỗ cảm xúc vô cùng phức tạp.

Lý Thiên Vũ nhận ra nó, viên châu này tên là Hỗn Nguyên Châu, năm đó trong một lần cơ duyên mà nhận được nó. Cũng là vì nó, mà hắn bị Thương Dật để ý và vây sát để đoạt lấy. Lúc hắn tự bạo, hắn đã nghĩ Hỗn Nguyên Châu đã lọt vào tay Thương Dật rồi, nhưng lại không ngờ được nó lại đi theo hắn đến với một thế này.

Tuy Thương Dật cũng không biết được bí mật thật sự của Lý Thiên Vũ là gì.

Hắn chỉ là nhìn thấy tốc độ trưởng thành và chiến lực đủ để vô địch cùng cảnh giới thậm chí là vượt qua một hai tiểu cảnh giới mà vẫn bất bại, hắn biết Lý Thiên Vũ chắc chắn có bí mật, cho nên hắn muốn giết người đoạt bảo, chiến lực của Lý Thiên Vũ càng mạnh hắn càng hưng phấn.

Kiếp trước hắn chỉ chưa tới ba mươi tuổi mà đã trở thành vị bán Thánh trẻ tuổi nhất trong lịch sử, công lao lớn nhất chính là nhờ vào Hỗn Nguyên Châu.

Hỗn Nguyên Châu có công năng cực kỳ biến thái đó là thao túng thời gian. Thời gian bên trong trôi chậm hơn bên ngoài gấp mười lần, nghĩa là trong này trôi qua mười ngày thì bên ngoài mới chỉ một ngày. Hơn nữa, khi tu luyện bên trong không gian này, ngộ tính cũng sẽ được gia cường diện rộng và quan trọng nhất nó cũng là một vật bảo mệnh rất tốt.

Năm đó Thương Dật biết được đặc tính này của Hỗn Nguyên Châu cho nên đã bày ra không gian cấm trận, đồng thời khóa chặt thần thức khiến Lý Thiên Vũ không kịp trốn vào trong, ép hắn bước vào con đường tự bạo.

Tâm thần khẻ động, hắn liền biến mất tại chỗ.

Một lần nữa xuất hiện hắn đã ở một không gian xa lạ. Nơi đây bao la bát ngát, như là một phương thế giới thực thụ, Linh khí nồng đậm hơn bên ngoài không biết là bao nhiêu lần. Nhưng tất cả đều không thể gợi lên nổi hứng thú của Lý Thiên Vũ, bởi vì hắn lúc này đang ngẩn người nhìn về một thứ.

Phía trước hắn đó là một cái cây đại thụ vô cùng khổng lồ, cao chọc trời, cành lá sum suê che khuất cả thiên địa, toàn thân nó tỏa ra khí tức Hỗn Độn cổ xưa khiến không gian xung quanh cũng phải vặn vẹo. Tán cây của nó ước chừng có đường kính đến mấy vạn dặm, thân cây cao ngất trong tầng mây.

Lý Thiên Vũ đứng phía dưới như là một con kiến dưới chân voi vậy!

Dù lần này không phải là lần đầu tiên hắn đến nơi này, nhưng sự hùng vĩ và to lớn của nó không lần nào mà Lý Thiên Vũ không cảm thấy choáng ngợp và cảm thán.

- Thân thể hiện tại này của ngươi cũng quá tệ đấy nhỉ!

Lời nói đó vừa dứt, thì bỗng nhiên trên tán cây của Hỗn Nguyên Thần Thụ liền nhẹ rung một cái, từ bên trong có một đầu hồ yêu chậm rãi đi ra, ánh mắt có chút nghiền ngẫm lên tiếng.

Lý Thiên Vũ nghe thấy lời nói đó bỗng giật mình kinh ngạc, thanh âm này vẫn nhẹ nhàng và quen thuộc như vậy, tuy là có chút chua ngoa nhưng khi lọt vào tay của hắn thì lại vô cùng êm tai, cảm giác ấm áp tràn ngập.

- Cửu Chân, ngươi tại sao lại ở đây?- Lý Thiên Vũ hỏi.

Trong ánh mắt của Lý Thiên Vũ chính là một con hồ ly nhỏ đang nằm vắt vẻo trên cành cây, trên thân nó một bộ lông trắng như tuyết, phía sau là chín cái đuôi nhỏ đang đung đưa, chính là tiểu hồ Ly này vừa lên tiếng.

Nàng chính là Cửu Chân tộc nhân của Cực Huyễn Phong Thiên Hồ nhất mạch. Mà chủng tộc này cực kỳ mạnh mẽ, thiên sinh mỗi tộc nhân điều sẽ thức tỉnh một trong ba loại năng lực...

Thứ nhất, Phong Thiên Hồ thức tỉnh là khả năng Phong Ấn thiên địa, phong ấn luôn cả không gian, thời gian và thậm chí cả luân hồi cũng bị ảnh hưởng.

Thứ hai, Thiên Huyễn Hồ thức tỉnh là Huyễn Đạo, tạo ra Huyễn cảnh mê hoặc chúng sinh, lừa cả Đại Đế, lừa cả thiên đạo đến cả nhân quả cũng bị nó che giấu.

Thứ ba, Thiên Cơ Hồ thức tỉnh chính là vận mệnh chi lực, có thể xem thấu quá khứ vị lai, xen vào nhân quả và đặc biệt là có thể xu cát tỵ hung rất là khủng bố.

Còn Cực Huyễn Phong Thiên Hồ chính là tộc nhân thiên sinh cùng mang ba loại năng lực cùng một thân, kẻ này về sau ắt chính là tộc trưởng của Hồ tộc.

Đó là những gì ghi chép lại từ thời kỳ viễn cổ, ở Thương Huyền Giới, Hồ tộc cũng là một chủng tộc mạnh mẽ bậc nhất, từng không dưới mười vị Đế từng ra đời. Cửu Chân vốn là Thiên Hồ sở hữu Phong Ấn và Huyễn Đạo, kiếp trước nàng ta cũng giúp đỡ hắn rất nhiều.

- Ngươi bị đần à? Hỗn Nguyên Châu ở đây thì ta còn có thể ở đâu?

Cửu Chân lộ ra ánh mắt cỗ quái khi nhìn về Lý Thiên Vũ, như thể nhìn về một kẻ đần chính hiệu.

Lý Thiên Vũ kinh ngạc, ngẩn người trong nháy mắt rồi lộ ra vẻ gượng gạo, như thể lời nói đó của Cửu Chân không hề sai, hắn quên mất nàng ta chính là Khí Linh của Hỗn Nguyên Châu thì viên châu này ở đâu nàng ta ở đó, mà hắn còn lại hỏi, bị nàng ta mắng cho một trận có thể trách ai được?

Sau khi cùng Cửu Chân hàn huyên vài chuyện, Lý Thiên Vũ liền rời khỏi Hỗn Nguyên Châu. Việc cấp bách nhất hiện tại chính là tăng lên thực lực, mà thứ mà hắn cần nhất chính là tăng cao tố chất thân thể cái đã, như vậy mới có thể tốt nhất tăng lên bản thân.

Hiện tại thân thể hắn như một chiếc thùng gỗ mục nát, tuy dung tích lớn nhưng lại không thể chứa nhiều nước vì sợ vỡ thùng. Chỉ có thể tái tạo lại cái thùng gỗ kia cho chắc chắn mới thể lấy được nhiều nước hơn.

- Vũ Nhi! Đã khuya rồi con còn chưa ngủ sao?

Ngay khi Lý Thiên Vũ vừa về đến phòng thì cánh cửa vốn đang khép chặt lại bỗng nhiên bị đẩy ra, từ bên ngoài một nam tử trung niên vội vã đi vào.

Người vừa đến là một trung niên mặc áo bào đen, thân thể rắn rỏi, eo thẳng tắp như một cây trường thương, khuôn mặt kiên nghị, chỉ là tóc trên đầu ông đã điểm bạc khiến người ta cảm thấy chút tang thương, nhưng mơ hồ có thể nhận ra, khi còn trẻ, ông hẳn là một người vô cùng anh tuấn.

Người này chính là Lý Hằng Minh phụ thân của Lý Thiên Vũ, đồng thời ông cũng chính là gia chủ của Lý Gia.

Nhìn mái tóc điểm bạc của cha, trong lòng Lý Thiên Vũ dâng lên một dòng nước ấm. Trong sáu năm qua với Lý Thiên Vũ đây là một khuôn mặt hết sức xa lạ và cũng hết sức quen thuộc, người này rất mực yêu thương và chiều chuộng hắn, từ năm sáu tuổi đến nay, dù hắn không thể tu luyện nhưng những yêu cầu về tài nguyên hay tài tiền tài phụ thân của hắn cũng không hề keo kiệt, chỉ cần hắn mở miệng thì nhất định sẽ có.

Lý Gia cũng là một gia tộc không nhỏ tại Vũ Ninh Thành, gia chủ tu vi Thiên Nguyên Cảnh, bên trong Hạ Quốc thực lực chỉ sau Hạ Hoàng mà thôi.

- Phụ thân, con làm sao có thể lười biếng tu luyện được chứ?

Lý Thiên Vũ mỉm cười, nói.

- Vũ Nhi cũng không nên miễn cưỡng...

Lý Hằng Minh bỗng đang nói giữa chừng rồi lại yên lặng, sau đó liền lộ ra vẻ chấn động và kinh ngạc!

- Linh Nguyên Cảnh, nhất trọng!

Lý Hằng Minh bỗng mừng rỡ, nhi tử của mình đã gặp phải bình cảnh đã sáu năm, sáu năm qua nó đã phải chịu nhiều ấm ức và khinh thị, nay rốt cuộc đã được như ý.

Lý Hằng Minh bước nhanh tới, đôi bàn tay to lớn có chút run rẩy nắm chặt lấy vai của Lý Thiên Vũ. Thần thức của ông lập tức đảo qua cơ thể hắn. Khi chân chính cảm nhận được luồng khí tức nhàn nhạt của Linh Nguyên Cảnh đang lưu chuyển bên trong đan điền nhi tử, hốc mắt của vị thiết huyết gia chủ này bỗng chốc đỏ lên.

- Tốt! Tốt lắm! Sáu năm rồi, ông trời rốt cuộc cũng có mắt, khổ tận cam lai, khổ tận cam lai!

Lý Hằng Minh cười lớn, tiếng cười mang theo sự nghẹn ngào và giải tỏa suốt sáu năm ròng rã chịu đựng áp lực từ gia tộc cùng ánh mắt khinh bỉ của người ngoài. Thân là gia chủ của một thế lực đỉnh cấp, nhưng nhi tử lại không thể bước vào Linh Nguyên, việc này không những làm cho Lý Thiên Vũ khổ sở mà thân là cha cũng phải gánh áp lực cực lớn.

Nhất là tài nguyên trong sáu năm qua, đó không phải là tài sản của gia tộc mà là tài sản cá nhân của vị gia chủ này. Dù là gia chủ, nhưng tài nguyên cũng không thể tùy tiện lấy đi, các trưởng lão kia nhất định là không đồng ý.

Lý Thiên Vũ hiểu rất rõ áp lực và gánh nặng mà hắn mang lại cho người phụ thân này là lớn đến cỡ nào, suốt sáu năm qua Lý Hằng Minh không phải là không nhận ra sự khác thường của nhi tử mình, nhưng hắn lại nhắm mắt làm ngơ, nhận thấy như vậy trong lòng càng thêm ấm áp.

Thực ra, tu vi hiện tại của hắn đã là Linh Nguyên Cảnh, ngũ trọng đỉnh phong rồi, nhưng hắn hiểu rõ một đạo lý cây cao đón gió. Tu vi của hắn vừa mới khôi phục, nếu bộc lộ tốc độ tu luyện kinh thế hãi tục từ một phế nhân trong một đêm thăng liền năm cấp thì chỉ sợ không những không mang lại kinh hỷ mà còn rước họa vào thân.

Vì vậy, hắn đã mượn sự huyền diệu của Hỗn Nguyên Nhất Khí Đạo để che giấu đi tu vi, chỉ bộc lộ ra cảnh giới Linh Nguyên Cảnh, nhất trọng mà thôi, hắn tin chắc một chuyện nếu muốn nhìn ra thực hư tu vi nhất định phải cao hơn hắn ba cái cảnh giới mới có thể nhìn ra tu thật của hắn.

Nhưng chỉ bấy nhiêu đó tu vi thôi cũng đã đủ để khiến phụ thân hắn hài lòng rồi.

- Phụ thân, những năm qua người đã vất vả vì con rồi. – Lý Thiên Vũ khẽ cười.

- Xú tiểu tử, phụ tử với nhau nói những lời khách sáo này làm gì!

Lý Hằng Minh vỗ mạnh lên vai hắn, cất giọng oai phong:

- Con có thể tu luyện là tin tức tốt nhất đối với ta lúc này. Ngày mai, vi phụ sẽ đích thân mở ra bảo khố của gia tộc, lấy ra Tụ Khí Đan tốt nhất cho con củng cố tu vi!

Nghe đến đan dược, Lý Thiên Vũ vội vàng xua tay cản lại:

- Phụ thân, tạm thời khoan hãy kinh động đến các vị trưởng lão trong tộc. Con vừa mới bước vào Linh Nguyên, căn cơ chưa vững. Chuyện con đã có thể tu luyện, tạm thời cứ giữ kín một thời gian đã.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play