Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Chu Tô] Anh Giáo !!

Chapter 1 — Học sinh mới

__________
NVP
NVP
Sau một thời gian suy nghĩ thì mình đã đưa ra quyết định là thay đổi cốt truyện, mình cũng xin phép được viết dưới dạng tiểu thuyết để luyện tập cách viết, mong vẫn được mỗi người ủng hộ ạ, siêu siêu cảm ơn 💗💗💗
Buổi sáng đầu thu, ánh nắng dịu dàng len qua khung cửa kính của lớp Mầm 3, phủ lên sàn nhà một màu vàng nhạt ấm áp. Tiếng trẻ con ríu rít vang khắp hành lang, có đứa cười, có đứa khóc đòi mẹ, khiến không gian trở nên vừa hỗn loạn vừa đáng yêu. Tô Tân Hạo ngồi xổm trước một bé gái đang phụng phịu vì bị bạn giành mất hộp màu. Cậu kiên nhẫn dỗ dành, giọng nói nhẹ như gió. “Bạn lấy mất màu hồng của con à? Thế thầy cho con dùng màu của thầy nhé?” Đứa bé lập tức nín khóc, ôm hộp màu mới vào lòng rồi cười toe toét. Tân Hạo bất lực bật cười. Dù mới mười tám tuổi, nhưng cậu lại cực kỳ hợp với công việc chăm trẻ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt cong cong dịu dàng cùng tính cách kiên nhẫn khiến bọn nhỏ đặc biệt quấn cậu. Đúng lúc ấy, cửa lớp bị đẩy nhẹ. Một người phụ nữ bước vào, bên cạnh là một cậu bé mặc áo hoodie đen nhỏ xíu. Khác với những đứa trẻ khác hay bám mẹ khóc nhè ngày đầu đi học, cậu bé nọ cực kỳ im lặng. Đôi mắt đen láy của nhóc chỉ chăm chăm nhìn Tân Hạo. “Chào thầy, đây là Chu Chí Hâm. Bé mới chuyển đến hôm nay.” Tân Hạo mỉm cười cúi xuống. “Chào Chí Hâm nha.” Không đáp lại. Cậu bé chỉ nhìn cậu chằm chằm, như thể xung quanh chẳng còn ai tồn tại. Người mẹ ngượng ngùng giải thích: “Thằng bé hơi ít nói… mong thầy giúp đỡ.” “Không sao đâu ạ.” Sau khi phụ huynh rời đi, Tân Hạo định dẫn Chí Hâm vào lớp làm quen với các bạn, ai ngờ vừa quay người đã cảm thấy vạt áo mình bị kéo lại. Cậu cúi đầu. Chu Chí Hâm đang ôm lấy chân cậu. “…?” “Không đi.” Giọng trẻ con mềm mềm vang lên. Tân Hạo bật cười: “Không đi thì sao vào lớp được?” “Muốn ở với thầy.” Một câu nói non nớt khiến vài cô giáo đứng gần đó cũng phải phì cười. “Trời ơi, mới gặp đã dính người rồi à?” Tân Hạo hơi bất lực, đành ngồi xuống dỗ dành. Nhưng vừa gỡ tay nhóc ra, Chu Chí Hâm lại ôm chặt hơn, còn dụi mặt vào tay áo cậu. Giống hệt mèo con bám chủ. Cuối cùng, suốt cả buổi sáng, Tân Hạo đi đâu cũng phải dẫn theo “cái đuôi nhỏ” phía sau. Các bạn nhỏ đang ngồi chơi xếp hình. Chu Chí Hâm ngồi cạnh Tân Hạo. Các bạn nhỏ ăn bánh. Chu Chí Hâm ôm tay Tân Hạo ăn bánh. Đến cả lúc ngủ trưa, nhóc cũng nhất quyết không chịu nằm cạnh bạn khác. “Thầy nằm đây cơ.” Tân Hạo xoa đầu nhóc: “Thầy không thể ngủ với tất cả các bạn được.” Chu Chí Hâm im lặng vài giây, đôi mắt đen tròn nhìn cậu không chớp. “… Nhưng em thích thầy.” Câu nói trẻ con vô tư đến mức khiến Tân Hạo ngẩn người. Rồi cậu bật cười dịu dàng. “Ừm, thầy cũng thích Chí Hâm.” Nhóc con lập tức cong môi cười. Đó là lần đầu tiên trong ngày, Tân Hạo thấy Chu Chí Hâm cười. Rất đẹp. Buổi chiều tan học, khi phụ huynh đến đón gần hết, Chu Chí Hâm vẫn ngồi ôm chiếc cặp nhỏ, không chịu rời khỏi ghế. “Chí Hâm, mẹ đến rồi kìa.” Nhóc quay đầu nhìn mẹ mình, sau đó lại quay sang Tân Hạo. “Mai thầy còn ở đây không?” Tân Hạo bật cười: “Có chứ.” “Không được đi đâu.” “… Được.” “Cũng không được thích bạn khác hơn em.” Tân Hạo nghẹn vài giây rồi phì cười. “Em mới ba tuổi thôi đấy.” Chu Chí Hâm không đáp, chỉ nghiêm túc nhìn cậu như đang tuyên bố chuyện cực kỳ quan trọng. Khoảnh khắc ấy, Tân Hạo không hề biết rằng… Cậu nhóc bám người trước mặt mình sau này sẽ thật sự trở thành người không cách nào buông tay được.
💛❤️
💛❤️
💛❤️
💛❤️
💛❤️
💛❤️
💛❤️
💛❤️
💛❤️

Chapter 2 — Bé con biết ghen

Sau ngày đầu tiên nhập học, cả trường mẫu giáo gần như đều biết đến Chu Chí Hâm. Không phải vì nhóc ngoan. Cũng chẳng phải vì nhóc quậy. Mà bởi vì… quá dính thầy Tô. “Thầy Tô đi đâu là bé đi theo đó luôn ấy.” “Mới sáng nay còn ôm chân thầy không cho ai bế.” “Đáng yêu chết mất.”
Mấy cô giáo trong văn phòng vừa cười vừa nhìn ra sân chơi. Ngoài kia, Tô Tân Hạo đang ngồi trên ghế gỗ nhỏ dưới bóng cây. Cậu cầm khăn giấy lau mồ hôi cho mấy đứa trẻ vừa chơi cầu trượt xong. Còn Chu Chí Hâm… Đang ngồi trong lòng cậu. Hai tay ôm cổ Tân Hạo cực kỳ tự nhiên, gương mặt nhỏ lạnh lùng tựa lên vai cậu như thể đó là vị trí thuộc về mình từ rất lâu rồi. Tân Hạo bất đắc dĩ xoa đầu nhóc. “Chí Hâm, em xuống chơi với các bạn được không?” “Không.” “Vậy em muốn làm gì?” “Ở với thầy.” “…”
Lại nữa rồi. Tân Hạo phát hiện cậu bé này cực kỳ thích bám người. Chỉ cần cậu rời mắt vài phút thôi, Chu Chí Hâm sẽ lập tức đi tìm. Thậm chí lúc nãy vào nhà vệ sinh, nhóc còn đứng ngoài cửa chờ. Một bé gái tên Tiểu Vy ôm hộp sữa chạy tới. “Thầy Tô uống sữa nè!” Tân Hạo cười dịu dàng nhận lấy. “Cảm ơn Tiểu Vy.”
Nhưng ngay giây tiếp theo, cậu cảm thấy người trong lòng mình cứng lại. Chu Chí Hâm chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm hộp sữa kia. “… Không được.” Tiểu Vy ngơ ngác: “Hả?” “Không được cho thầy.” “Nhưng tớ thích thầy Tô mà…” Chu Chí Hâm ôm cổ Tân Hạo chặt hơn. “Thầy là của tớ.” Không khí im lặng mất vài giây. Rồi— “HAHAHAHA!” Mấy cô giáo đứng gần đó cười đến mức suýt sặc nước. Tân Hạo đỏ cả tai, vội vàng xoa đầu nhóc. “Không được nói vậy đâu.” “Nhưng em thích thầy.” “Thầy biết rồi.” “Rất thích.” Giọng trẻ con mềm mềm vang lên sát bên tai khiến tim Tân Hạo mềm nhũn. Cậu thật sự không biết phải làm sao với nhóc con này nữa.
Buổi trưa hôm ấy, lớp được phát bánh pudding tráng miệng. Những đứa trẻ khác hí hửng ăn uống vui vẻ, chỉ có Chu Chí Hâm ngồi im nhìn phần pudding của mình. Tân Hạo ngồi xuống cạnh nhóc. “Sao không ăn?” Chu Chí Hâm xúc một muỗng nhỏ, đưa lên trước mặt cậu. “Cho thầy.” Tân Hạo bật cười: “Thầy không đói.” “Ăn đi.” “Em ăn trước đi chứ.” Chu Chí Hâm mím môi vài giây, sau đó bất ngờ trèo hẳn xuống ghế rồi đứng sát trước mặt cậu. “Thầy ăn em mới ăn.” Mấy bạn nhỏ xung quanh đồng loạt nhìn sang. Tân Hạo bị cả lớp nhìn đến mức bất lực, cuối cùng đành cúi xuống ăn một miếng nhỏ. Ngay lập tức, Chu Chí Hâm cong mắt cười. Đó là kiểu cười rất nhạt. Nhưng cực kỳ đẹp. “Giờ em ăn.” Tân Hạo nhìn nhóc con trước mặt, bỗng nhiên thấy tim mình mềm xuống lạ thường. Có lẽ… Đây là đứa trẻ quấn người nhất mà cậu từng gặp.
Tan học hôm ấy, phụ huynh của Chu Chí Hâm đến muộn hơn bình thường. Trời bắt đầu mưa. Tân Hạo ngồi trong lớp xếp lại đồ chơi, còn Chu Chí Hâm thì ngồi cạnh cậu tô màu. Bên ngoài vang lên tiếng sấm rất khẽ. Nhóc con bỗng kéo tay áo cậu. “Thầy.” “Hm?” “Nếu em lớn lên…” “Ừ?” “Thầy vẫn ở đây chứ?” Tân Hạo bật cười xoa đầu nhóc. “Đương nhiên rồi.” “Không được bỏ em.” “Không bỏ.” Chu Chí Hâm nhìn cậu thật lâu. Sau đó rất nhỏ giọng nói: “Vậy sau này em cưới thầy.”
💛❤️
💛❤️
💛❤️
💛❤️
💛❤️

Chapter 3 — Chỉ được thích em thôi

Hellloo
Thời gian trôi qua rất nhanh. Chớp mắt một cái, Chu Chí Hâm đã nhập học được gần hai tháng. Và trong hai tháng ấy, điều khiến toàn bộ giáo viên đau đầu nhất không phải việc nhóc quậy phá hay nghịch ngợm. Mà là… quá dính Tô Tân Hạo. “Thầy Tô đi họp hả? Bé khóc luôn đó.” “Ban nãy có cô giáo khác bế là không chịu.” “Thằng bé lạnh với cả thế giới, chỉ mềm với mình thầy Tô thôi.” Tân Hạo nghe xong chỉ biết cười bất lực. Lúc này cậu đang ngồi trong văn phòng chuẩn bị giáo án. Chu Chí Hâm ngồi bên cạnh, hai chân ngắn ngủn đung đưa trên ghế, tay cầm bút màu vẽ nguệch ngoạc. Bỗng nhiên nhóc kéo kéo tay áo cậu. “Thầy.” “Hm?” “Đây.” Tân Hạo cúi xuống nhìn. Trên tờ giấy trắng là hình một người nhỏ nhỏ đứng cạnh một người lớn hơn. Tuy nét vẽ méo mó đến mức khó nhận ra, nhưng cậu vẫn bật cười. “Đây là ai vậy?” “Em.” “Thế còn người này?” Chu Chí Hâm ôm lấy cánh tay cậu rất tự nhiên. “Là thầy.” “… Sao em biết vẽ thầy?” “Vì em nhớ mặt thầy.” Tim Tân Hạo bỗng mềm hẳn xuống. Cậu phát hiện nhóc con này rất ít khi cười với người khác, nhưng mỗi lần nhìn cậu, đôi mắt đen láy ấy luôn sáng lên. Giống như cậu là thứ đặc biệt nhất trên đời vậy. Buổi chiều hôm ấy, trường tổ chức hoạt động chơi ngoài trời cho các bé. Tân Hạo đang cúi người buộc lại dây giày cho một bé trai thì phía sau vang lên giọng trẻ con quen thuộc. “Thầy.” Cậu vừa quay đầu đã thấy Chu Chí Hâm đứng đó, ôm quả bóng nhỏ trong lòng. “Chơi với em.” “Đợi thầy một chút nhé.” Nhóc im lặng vài giây rồi nhìn xuống cậu bé trước mặt Tân Hạo. Ánh mắt cực kỳ nghiêm túc. “Không thích.” Tân Hạo ngẩn người: “Hả?” “Thầy buộc giày cho bạn.” “Vì dây giày bạn bị tuột mà.” “Nhưng em không thích.” Giọng nói non nớt mang theo chút ghen dỗi rõ ràng. Tân Hạo bật cười, xoa đầu nhóc. “Em sao vậy hả?” Chu Chí Hâm mím môi không nói. Mấy giây sau lại nhỏ giọng: “Thầy chỉ được thích em thôi.” Tân Hạo suýt nữa bật cười thành tiếng. “Em mới ba tuổi đó.” “Ba tuổi cũng biết.” “Biết gì?” Chu Chí Hâm ôm quả bóng chặt hơn. “Biết em thích thầy.” Gió đầu thu nhẹ nhàng thổi qua sân trường. Tân Hạo nhìn nhóc con trước mặt, bất giác thất thần vài giây. Cậu thật sự chưa từng gặp đứa trẻ nào thẳng thắn như vậy. Tối hôm đó, trời đổ mưa rất lớn. Một vài phụ huynh đến trễ vì kẹt xe. Tân Hạo phải ở lại trông các bé thêm một lúc. Trong lớp chỉ còn ánh đèn vàng nhạt. Chu Chí Hâm ngồi cạnh cậu trên tấm thảm nhỏ, ôm gối kể chuyện bằng giọng mềm mềm. “Lúc nhỏ em bị bệnh.” Tân Hạo hơi ngạc nhiên. “Ừm?” “Mẹ nói em không thích nói chuyện.” “Thế bây giờ thì sao?” Chu Chí Hâm nghiêng đầu nhìn cậu. “Bây giờ thích nói với thầy.” Một câu đơn giản đến mức trái tim Tân Hạo khẽ rung lên. Cậu cười dịu dàng xoa mái tóc mềm của nhóc. “Chí Hâm ngoan thật.” “Em ngoan nên thầy phải thích em nhiều.” “Được rồi.” “Là thích nhất.” “…” Tân Hạo bật cười bất lực. Đúng lúc ấy, điện thoại cậu rung lên. Là tin nhắn của một giáo viên nam trong trường. [Mai em rảnh không? Anh mời em đi ăn nhé.] Tân Hạo còn chưa kịp trả lời thì bên cạnh đã vang lên giọng nhỏ nhỏ. “Ai vậy?” “Đồng nghiệp thôi.” “Không được đi.” “Hả?” Chu Chí Hâm ôm lấy cánh tay cậu, gương mặt nhỏ áp sát lại. “Thầy đi với em thôi.” Tân Hạo bật cười véo nhẹ má nhóc. “Em còn nhỏ mà quản nhiều thế?” Chu Chí Hâm nhìn cậu thật lâu. Rồi rất nghiêm túc nói: “Sau này em lớn lên sẽ cưới thầy.” “…” “Cho nên thầy không được đi với người khác.”
💛❤️
💛❤️
💛❤️
💛❤️
💛❤️
💛❤️
💛❤️
💛❤️

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play