Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

RhyCap | Thiếu Gia Ngốc Nghếch

1

Biệt thự Hoàng gia nằm tách biệt trên ngọn đồi cao, ánh đèn vàng hắt qua lớp kính lớn tạo cảm giác vừa sang trọng vừa lạnh lẽo. Bên ngoài cổng, hàng xe đen đậu kín hai bên, đám vệ sĩ mặc vest đứng nghiêm như tượng
Trong phòng khách rộng lớn, Trường Sinh ngồi bắt chéo chân trên sofa, tay cầm ly rượu nhấp nhẹ. Gương mặt người đàn ông ba mươi bảy tuổi lạnh tanh, ánh mắt sắc đến mức chỉ cần nhìn cũng đủ làm người khác im bặt
Anh Tú ngồi đối diện, khác hẳn vẻ điềm tĩnh của Trường Sinh, Tú cau mày nhìn đứa nhỏ đang nằm dài dưới sàn ôm con gấu bông nghịch điện thoại
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Đức Duy, ngồi đàng hoàng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hongg!
Cậu đáp gọn lỏn rồi lăn qua bên khác, chân đạp đạp xuống thảm như đứa trẻ con bị ép học bài
Anh Tú day trán mệt mỏi
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Một ngày nó phá ba cái bình cổ, đốt luôn cái rèm cửa trong bếp. Anh còn định gửi nó đi đâu nữa?
Trường Sinh bật cười nhạt
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Qua chỗ Quang Anh
Ngay lập tức, Anh Tú ngẩng đầu
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Điên à?
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Thằng đó giữ được
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Nó là mafia chứ không phải bảo mẫu
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Nhưng nó đủ lì để trị thằng nhóc này
Đức Duy nghe tới tên lạ liền ngồi bật dậy, mắt mở to
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con hông đi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hong ai hỏi ý con
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba lớn kỳ!
Cậu vùng dậy chạy lại định ôm chân Anh Tú méc, nhưng Trường Sinh đã kéo cổ áo cậu lại dễ dàng
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Qua đó ngoan thì cuối tháng ba mua đồ chơi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hổng thích!
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Vậy cắt tiền ăn vặt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...Ba lớn ác
Cậu phụng phịu quay mặt đi, hai má phồng lên nhìn vừa lì vừa buồn cười
Anh Tú nhìn Trường Sinh một lúc lâu rồi thở dài bất lực
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Quang Anh mà nổi nóng là nó bị đánh thật đó
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Nó không đánh trẻ con
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Đức Duy không giống trẻ con bình thường
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
...Cũng đúng
Ngoài sân nhanh chóng vang lên tiếng xe
Một chiếc Rolls-Royce đen dừng trước cửa biệt thự. Vệ sĩ mở cửa sau, Trường Sinh tự tay xách một chiếc vali lớn để sau cốp xe
Đức Duy nhìn thấy vali liền giật mình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba lớn đem hết đồ của con hả?
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con ở luôn hả...
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Chừng nào ngoan mới cho về
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con méc ba nhỏ!
Anh Tú im lặng quay mặt chỗ khác như không muốn dính vào
Mười phút sau
Chiếc xe dài chạy thẳng đến biệt thự của Nguyễn Quang Anh
Khác với Hoàng gia, nơi này tối hơn nhiều. Biệt thự rộng lớn phủ màu đen xám lạnh lẽo, bên ngoài đầy đàn em đứng hút thuốc nói chuyện. Tiếng nhạc vọng ra từ bên trong nghe đầy hỗn loạn
Quang Anh ngồi giữa phòng khách, chân gác lên bàn, tay kẹp điếu thuốc cháy đỏ. Hắn mặc áo đen đơn giản, mái tóc vuốt ngược để lộ gương mặt góc cạnh lạnh tanh
Xung quanh còn có Lê Quang Hùng và Trần Đăng Dương đang chơi game
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ê, nghe nói ông trùm Sinh qua?
Đăng Dương chưa dứt câu, cửa lớn đã mở ra
Trường Sinh bước vào trước, phía sau là Đức Duy đang ôm gấu bông con cừu lấp ló nửa người sau lưng Ba lớn
Cả căn phòng im bặt vài giây
Quang Hùng nhíu mày
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
…Ủa đâu ra đứa nhỏ?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Không phải con riêng đó chứ?
Quang Anh chửi thề nhỏ một tiếng rồi dụi thuốc vào gạt tàn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bớt nhảm
Trường Sinh đặt mạnh chiếc vali xuống sàn
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Gửi nó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nó quậy?
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Từ từ rồi quen
Đức Duy lúc này lại tò mò ló đầu ra nhìn đám người trước mặt. Đôi mắt cậu sáng rực như gặp thứ gì thú vị lắm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Woa… nhiều người dữ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhìn ngu ngu sao dễ thương vậy trời?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhóc tên gì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy!
Cậu đáp lớn xong còn cười tươi
Quang Anh nhìn nụ cười đó vài giây rồi quay sang Trường Sinh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nó bao nhiêu tuổi?
Đức Duy chen vô
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mừ tám ạ!
Cả đám im lặng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Mày đùa tao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con hông có đùa!
Rồi cậu giật luôn điếu thuốc trên tay Quang Hùng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cái này thơm vậyyy?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ê ê ê khoan—
Chưa kịp cản, Đức Duy đã đưa lên miệng hút thử rồi ho sặc sụa đỏ cả mặt
Cả phòng hỗn loạn tiếng cười
Chỉ riêng Quang Anh ngồi nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt lạnh tanh nhưng lại không hề khó chịu như bình thường
Trường Sinh thấy vậy chỉ nhếch môi
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Ta giao cậu
Rồi Trường Sinh quay lưng rời đi bỏ lại Đức Duy đang ho đến chảy nước mắt giữa đám mafia trẻ tuổi
_______________________
Phèn||Tg||🦦🐑-"Won Yoil"
Phèn||Tg||🦦🐑-"Won Yoil"
Chào mấy fen-)
Phèn||Tg||🦦🐑-"Won Yoil"
Phèn||Tg||🦦🐑-"Won Yoil"
Ít like, ít tương tác, lười ra chap nhưng vẫn muốn viết vì sợ người khác viết rồi nói mình nhái-)

2

Cánh cửa biệt thự vừa đóng lại
Hoàng Đức Duy đứng giữa phòng, ôm con gấu bông trước ngực, đôi mắt đảo qua đảo lại nhìn khắp nơi như đang tham quan sở thú. Trong khi đó, chiếc vali to đùng của cậu nằm chình ình giữa sàn
Nguyễn Quang Anh ngồi dựa ra sofa, tay day trán
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Phiền vãi
Lê Quang Hùng bật cười khùng khục
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ê nhưng nhìn nó vui mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vui cái đầu mày
Dương chống cằm nhìn Đức Duy
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Lại đây anh coi
Đức Duy lập tức lùi ra sau
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hong!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ủa sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mấy người giống bắt cóc
Cả đám khựng vài giây rồi bật cười lớn
Quang Hùng cười tới mức ngã ra sofa
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Má nó hỗn dễ sợ
Quang Anh thì vẫn im lặng nhìn cậu. Ánh mắt hắn từ đầu tới cuối không rời khỏi Đức Duy bao nhiêu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ông nhìn gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Nhìn em ngu
Đức Duy cãi xong còn lè lưỡi
Đăng Dương cười muốn sặc
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ê Quang Anh, gặp đúng đối thủ rồi
Quang Anh chửi thề nhỏ, đứng dậy bước lại gần cậu
Hắn cao hơn hẳn một cái đầu, bóng người phủ xuống làm Đức Duy hơi chột dạ nhưng vẫn cố lì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gì dạ...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đây có luật
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hong nghe Ple~!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con người có quyền tự do
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Quang Hùng với Đăng Dương cười tới mức phải quay mặt đi chỗ khác
Quang Anh cúi xuống nhìn thẳng cậu vài giây rồi bất ngờ giật luôn con gấu bông trong tay Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
A?!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Muốn lấy lại thì ngoan
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trảaa
Cậu nhảy dựng lên định giật lại nhưng không tới. Quang Anh chỉ cần giơ tay cao lên là Đức Duy hết cách
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chú ăn hiếp con nít!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mười tám tuổi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng tâm hồn sáu tuổi!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Em còn tự hào?
Đức Duy phồng má
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba nhỏ nói con dễ thương
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba nhỏ em chiều hư em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hong có!
Quang Anh nhìn cậu cãi tới đỏ mặt rồi bật cười nhạt một tiếng rất nhỏ. Nhỏ tới mức cả đám còn lại đều ngơ luôn
Đăng Dương trợn mắt
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ê… nó cười?
Quang Hùng cũng quay phắt qua
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đụ má thật luôn?
Quang Anh lập tức lạnh mặt trở lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Im
Đúng lúc đó, cửa biệt thự mở ra lần nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Trường Sinh bước vào vì để quên điện thoại
Đám đàn em bên ngoài vừa thấy liền cúi đầu né sang hai bên
Khí chất ông trùm lớn tuổi hơn hẳn đám còn lại, chỉ cần xuất hiện thôi cũng đủ làm căn phòng yên xuống
Ánh mắt hắn dừng ngay chỗ Đức Duy đang nhảy dựng đòi gấu
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
...Con làm gì vậy?
Đức Duy lập tức méc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chú đó giật gấu của con!
Quang Anh nhướng mày nhìn Trường Sinh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngài dạy kiểu gì vậy?
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Nuông chiều quá nên thành ra thế
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy còn giao cho con?
Trường Sinh châm thuốc, giọng trầm thấp
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Ta giao vì cậu trị được nó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Phiền
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Ráng chịu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không nhận trả lại được không?
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Không
Dứt câu, Trường Sinh bước lại trước mặt Đức Duy rồi cúi xuống chỉnh cổ áo cho cậu
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Ở đây ngoan
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hong ngoan
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Con thử phá nữa xem
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Đức Duy lập tức im thin thít
Đám người xung quanh nhìn mà sốc ngang
Đăng Dương thì thầm
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ê… nó sợ ông Sinh thiệt
Quang Hùng gật đầu lia lịa
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lần đầu thấy luôn
Trường Sinh nhìn sang Quang Anh
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Nó lì nhưng không xấu tính
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Con thấy rồi
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Nếu nó quậy quá thì gọi cho ta
Đức Duy nghe vậy ngồi bụp xuống đất liền ôm chân Trường Sinh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba lớn ở lại đi...
Giọng cậu nhỏ hẳn xuống, không còn nhây nhây như nãy nữa
Trường Sinh im lặng vài giây rồi xoa đầu cậu
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Đức Duy lớn rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng duy hỏng thích ở đây…
Nguyễn Trường Sinh
Nguyễn Trường Sinh
Ở riết sẽ quen
Cậu cuối gầm mặt
Quang Anh đứng phía sau nhìn cảnh đó, đầu ngón tay vô thức gõ nhẹ lên thành sofa
Một lúc sau, Trường Sinh gỡ tay cậu ra rồi quay người rời đi thật
Lần này không quay lại nữa
Cánh cửa đóng sầm
Đức Duy đứng im vài giây, mắt đỏ đỏ nhưng vẫn cố lì không khóc
Quang Anh nhìn cậu một lúc lâu rồi ném con gấu bông lại vào người cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại đây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chi..?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dẫn em đi coi phòng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hong...nhốt con hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Muốn thử không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ thôi
Cả đám phía sau bật cười ầm lên khi Đức Duy ôm gấu chạy lạch bạch theo sau Quang Anh lên lầu
Nguyễn Quang Anh đút tay vào túi quần, chậm rãi bước lên cầu thang
Phía sau, Hoàng Đức Duy ôm gấu bông lạch bạch đi theo, vừa đi vừa nhìn quanh biệt thự với ánh mắt tò mò. Đôi lúc cậu còn nghịch nghịch tay vịn cầu thang như con nít lần đầu tới khu vui chơi
Quang Hùng ngồi dưới nhìn theo rồi bật cười
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Nó đúng kiểu em bé luôn á trời
Đăng Dương gật đầu
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ê tao cá chưa đầy hai ngày là Quang Anh nổi điên
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Khỏi hai ngày, tối nay luôn
Trên lầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhà anh tối quá…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không bật thêm đèn hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không thích sáng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy ban đêm ma hiện lên anh thấy sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Không có ma
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lỡ có thì sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...Có em trước
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
?!
Đức Duy lập tức lườm hắn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh hỗn!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh lười đáp, tiếp tục đi lên
Đức Duy cúi đầu nghịch gấu nên không để ý phía trước
Bỗng—
Hắn đứng khựng lại
Cốp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
A đau!
Đức Duy úp nguyên mặt vào tấm lưng cứng ngắc của hắn rồi lùi ra sau ôm trán, nhăn mặt xoa xoa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đứng kiểu gì dậy đau chết !!
Hắn quay đầu nhìn cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em tự đụng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh thắng gấp mà!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chân tôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đồ đáng ghét
Đức Duy ôm trán lườm hắn muốn cháy mặt, còn đá nhẹ vô bậc cầu thang một cái
Hắn nhìn cậu vài giây rồi lại quay người bước tiếp như không quan tâm
Xuống dưới nhà, Trần Đăng Dương với Lê Quang Hùng đang ngồi cười ngặt nghẽo
Nguyễn Quang Anh đứng trên cầu thang, một tay đút túi quần, gương mặt lạnh tanh nhìn xuống đám người phía dưới
Phía sau hắn, Hoàng Đức Duy còn đang ôm trán nhăn nhó vì mới đụng trúng lưng hắn ban nãy
Quang Hùng ngồi dưới sofa cười muốn xỉu
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Má nó đụng vô thiệt luôn kìa
Đăng Dương cũng ôm bụng cười
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhìn như con nít mẫu giáo
Cậu chóng tay lập tức lườm xuống
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại anh ấy đứng bất thình lình!
Quang Anh nhếch môi nhạt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em ngu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh mới ngu!
Quang Hùng cười tới mức đập sofa liên tục
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ê Quang Anh, gặp đúng khắc tinh rồi
Đăng Dương chống cằm nhìn lên
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nó cãi không sợ luôn mới hay
Quang Anh lười đôi co thêm, chỉ lạnh giọng nhìn xuống dưới
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Về đi
Quang Hùng trợn mắt
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đuổi hai đứa này luôn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Má sống lỗi
Đăng Dương đứng dậy cười cười
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Thôi đi về thiệt, ở nữa chắc nó chém
Quang Hùng trước khi đi còn ngẩng đầu nhìn Đức Duy
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ê nhóc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
..?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Coi chừng tối bị Quang Anh nhốt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ưm..!
Quang Anh nghe vậy chỉ chửi thề nhỏ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Biến hết đi
Cửa biệt thự nhanh chóng đóng lại
Cả căn nhà rộng lớn lập tức yên tĩnh hẳn
Đức Duy ôm gấu đứng phía sau hắn, mắt đảo quanh rồi nhỏ giọng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ê…chú
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhà anh im dữ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy hong thích yên tĩnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ráng chịu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nói chuyện nhiều lên đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chán
Quang Anh quay người đi tiếp lên lầu
Đức Duy lạch bạch chạy theo sau
Tới cuối hành lang tầng hai, hắn mở cửa một căn phòng lớn rồi hất cằm vào trong
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Phòng em
Đức Duy bước vào xong đứng hình vài giây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Woa…
Cậu chạy ào vô phòng, hết sờ sofa rồi lại chạy qua kéo rèm cửa nhìn ra ngoài ban công
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đẹp quáaa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cái giường to ghê
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng nhảy
Ngay giây sau—
Bịch
Đức Duy bật nhảy thẳng lên giường rồi lăn qua lăn lại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ê mềm quá trời!
Quang Anh đứng dựa cửa nhìn cậu quậy tung chăn gối mà mặt không đổi sắc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Đúng con nít
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba nhỏ cũng nói vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ba nhỏ em chiều hư em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không có
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy ngồi bật dậy nhìn hắn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chiều nay dẫn em đi chơi đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sao vậy...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Phiền
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi màaa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở đây chánnn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Liên quan?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba lớn giao duy cho anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh phải có trách nhiệm
Quang Anh bật cười nhạt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trách nhiệm cái gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dẫn em đi chơi
Đức Duy lập tức ôm gấu phồng má
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không dẫn em phá nhà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Em đang đe dọa tôi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đún~
Quang Anh im lặng nhìn gương mặt lì lợm tẻn tẻn của cậu vài giây rồi day trán
Một lúc lâu sau hắn mới lạnh giọng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chiều thay đồ
Cậu liền chớp mắt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi dẫn em đi
Mắt cậu sáng rực lên ngay lập tức
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thiệt hảa!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tốt quáaaa!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ồn chết mẹ!
_______________________

3

Cả biệt thự từ trên xuống dưới bị Duy quậy tới mức không còn yên nổi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ANH ƠI!!
Tiếng gọi vang từ tầng hai xuống tận phòng khách
Hắn đang ngồi sofa hút thuốc, nghe gọi tới lần thứ mười mấy thì bắt đầu nhăn mặt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gì nữa đây?..
Bịch bịch bịch
Đức Duy ôm gấu chạy lạch bạch từ trên lầu xuống, tóc hơi rối, chân còn mang dép lệch một chiếc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh coi nè!
Cậu chìa nguyên hai cái áo ra trước mặt hắn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mặc cái nào đẹp?
Hắn liếc sơ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cái nào cũng như nhau
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hong có!
Cậu lập tức phản đối
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cái này có hình gấu còn cái này có hình thỏ mà!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Khác dữ chưa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh chọn điii
Hắn bị làm phiền tới mức mất kiên nhẫn, chỉ đại một cái
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gấu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Yay!
Cậu cười tươi xong ôm áo chạy mất
Chưa tới ba phút sau—
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ANH ƠI!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Lại gì nữa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cái này mặc sao?
Cậu chạy xuống với cái áo bị mặc ngược, đầu tóc chui lung tung trong cổ áo
Quang Anh nhìn vài giây rồi bật cười nhạt một tiếng hiếm hoi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em bị ngu?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hỏng biết thật mà…
Duy phụng phịu đứng im cho hắn kéo áo chỉnh lại
Khoảng cách gần tới mức cậu còn ngửi được mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người hắn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đứng yên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ...
Cậu ngoan được đúng ba giây rồi lại ngước mặt lên hỏi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có người yêu chưa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ủa sao vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Phiền
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh khó tính quá không ai chịu anh hả?
Quang Anh kéo mạnh khóa áo lên tới cổ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Câm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đau
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho chừa
Đức Duy ôm cổ lườm hắn rồi chạy biến đi tiếp
Mười phút sau
Hắn đang định đứng dậy thì nghe tiếng loảng xoảng trên lầu
Hắn nhíu mày ngẩng đầu lên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
DẠ!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em làm gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hong có gì hết á!
Ngay sau đó là tiếng đồ vật rơi thêm lần nữa
Quang Anh chửi thề rồi đi nhanh lên lầu
Mở cửa phòng ra—
Đức Duy đang đứng trên ghế, tay cầm cây móc quần áo cố chọt vào con máy bay đồ chơi mắc trên tủ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Hắn cau mày nhìn cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em đang làm cái quái gì?
Cậu giật mình quay lại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lấy máy bay…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rồi cái bình dưới đất?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em lỡ tay...
Mảnh vỡ nằm đầy sàn
Quang Anh nhìn cậu vài giây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xuống
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ
Đức Duy ngoan ngoãn leo xuống ghế nhưng vừa bước một bước liền đạp trúng mảnh sứ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
A!
Hắn lập tức kéo cậu lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhìn đường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy đâu cố ý...
Cậu cúi đầu lí nhí...
Quang Anh thở mạnh một cái rồi kéo cậu ra khỏi đống mảnh vỡ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đứng im đây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ...
Cậu đứng im thật nhưng miệng vẫn không ngừng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơi...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh giận em hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng giận mà…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Phiền
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em xin lỗi...
Cậu nói xong còn kéo kéo nhẹ tay áo hắn
Hắn cúi xuống nhìn bàn tay nhỏ đang nắm áo mình rồi im lặng vài giây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Lần sau muốn gì gọi tôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không được leo trèo nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng không được phá đồ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em hứa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Tin được không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...Hong biết
Hắn bật cười nhỏ
Cậu thấy hắn cười liền sáng mắt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cười nữa đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng anh cười đẹp áaa!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...Em im chưa?
Đức Duy ôm gấu cười tẻn tẻn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ chưa
Buổi chiều trong biệt thự gần như không có phút nào yên ổn
Tiếng gọi kéo dài vang từ trên lầu xuống
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơiiii—
Hắn đang ngồi dưới sofa xem điện thoại, mí mắt giật nhẹ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...Gì nữa?
Bịch bịch bịch
Đức Duy cậu ôm con gấu bông chạy lạch bạch xuống cầu thang, tóc rối tung hết cả lên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh àaa…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại sao?
Cậu chìa hai đôi giày ra trước mặt hắn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi chơi mang cái nào dị?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cái nào cũng được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hông cóoo
Đức Duy lắc đầu nguầy nguậy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cái này dễ thương còn cái này ngầu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Em có ngầu nổi đâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có mà! Duy hơi bị hip hop đó nghee
Cậu phụng phịu rồi tự ngồi xuống sàn mang giày
Nhưng mang mãi không được
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ưm...
Hắn liếc xuống
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nó hong chịu vô…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em mang ngược
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hả?
Cậu cúi đầu nhìn rồi ngơ ngác chớp mắt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...À
Quang Anh bị vẻ mặt ngốc nghếch đó chọc tới bật cười nhạt một tiếng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngốc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh mới ngốc
Cậu cãi nhưng vẫn ngoan ngoãn xoay lại đôi giày
Mười giây sau—
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơiiii
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...Gì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cột dây cho em đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi màaa...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em tự làm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hông biết
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
18 tuổi rồi đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng tâm hồn em sáu tuổi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai no-
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Pa nhỏ yêu của duy nói ạaa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Quang Anh day trán rồi cuối cùng vẫn cúi xuống cột dây giày cho cậu
Đức Duy ngồi im nhìn hắn, chân còn lắc lắc qua lại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tốt ghê
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Im
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại gì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh thơm mùi thuốc lá
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...Rồi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hong thích
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh ngẩng đầu nhìn cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh hút ít lại đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...Em quản tôi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gan dữ
Đức Duy cười tẻn tẻn rồi ôm gấu đứng bật dậy chạy vòng vòng phòng khách
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi chơi đi chơi đi chơi—
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đi từ từ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoonggg
Cậu chạy quá trớn đụng luôn vô cạnh sofa
Cốp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Aaaaa...
Cậu ôm trán ngồi phịch xuống sàn, mặt nhăn nhó
Hắn nhìn cảnh đó xong bật cười thành tiếng thật
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em bị khùng hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đau mà anh còn cười…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho chừa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh xấuuu
Cậu lồm cồm bò dậy rồi ôm gấu chạy lại chỗ hắn méc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nó đánh emm!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Sofa biết đi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ hông
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại nó nằm đó
Hắn bị logic trẻ con của cậu làm cứng họng vài giây
Cậu thấy hắn im liền cười khoái chí
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh bí đúng hông
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...Có mà
Cậu còn nhón chân lên dí sát mặt nhìn hắn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh à
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi mua kem nha?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rồi mua gấu bông nữa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rồi đi khu game?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mắt Đức Duy sáng rực lên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thiệtttt hả?!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ. Nhưng em im miệng chút đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hônggg
Cậu ôm gấu cười tít mắt rồi chạy đi lấy nón
Mới chạy được vài bước lại quay đầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơiii!
Quang Anh nhắm mắt hít sâu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Gì nữa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em vui quá àaa
_______________________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play