〘RhyCap〙Giai Điệu Buồn Màu Tóc Em.
ིྀChuong 1. Linh Hồn Nhuộm Màu Khói Xám.
Pwo.ju ><
Lại là bộ truyện mới.
Pwo.ju ><
Vì một số lý do không hay, nên Pwo quyết định viết lại !
Pwo.ju ><
Mong các cậu thông cảm ợơ..
Pwo.ju ><
không có chuyện spoil kết đâuuu. 🫣🫢
⏱️ Truyện có 3 HỒI :
-💡 Hồi 1 : Chương 1 – Chương 30.
-🕯Hồi 2 : Chương 31 – Chương 60.
-🪔 Hồi 3 (cuối) : Chương 61 - Chương 90.
⏳10 chương còn lại là NGOẠI TRUYỆN. ⌛
Pwo.ju ><
Mới vô hơi dài, cố đọc để nắm rõ cốt truyện nheee!!
Thành phố Sương Mù vào tháng Mười một luôn có mùi của những trang giấy cũ như bị ẩm và khói đặc từ những nhà xưởng bỏ hoang.
Khi kim đồng hồ chạm đúng số Mười hai, một dải sương dày đặc từ con sông phía Bắc tràn vào lòng đô thị, nuốt chửng những ánh đèn đường vàng vọt cuối cùng.
Tại trung tâm Thành phố, Nhà Hát Opera hoang phế "The Muse" đứng sừng sững như một ngôi mộ cổ bằng đá. Mọi cảnh vật tại đây như từ hàng tá năm trước.
Hoàng Đức Duy — Cậu nhóc không có chút đam mê nào mãnh liệt với những thứ tâm linh, lạnh gáy đang đứng chôn chân ngay trước nhà hát.
Cậu cúi xuống khẽ, nheo mắt lại như cố gắng tìm gì đó.
Đúng vậy, một cuốn sổ không tên đang nằm yên lặng ở trước cửa nhà hát.
Đức Duy nhặt lên, khẽ lật nhẹ ra từng trang sổ đọc. Mọi nét chữ mực đỏ in đều lên trên trang, loang lổ nét chữ nguệch ngoạc.
Mười năm trước, nơi này từng là thánh đường nghệ thuật, cho đến khi một trận hỏa hoạn bí ẩn thiêu rụi toàn bộ ban nhạc giao hưởng ngay trên sân khấu. Kể từ đó, nhà hát bị niêm phong.
Người ta thường hay đồn rằng, vào những đêm trăng tàn, nếu ai đi guốc bộ trên những bậc thầm đá rêu, đều vẫn sẽ nghe thấy tiếng vĩ cầm ai oán vang lên từ dưới lòng đất.
Nhưng Duy vốn dĩ không tin vào ma quỷ, cậu chỉ tin vào chiếc bụng đói của mình.
Duy dùng chiếc ghim tóc rỉ sét cạy nhẹ vào chốt sau của nhà hát. Cúi người lách qua khe cửa hẹp, cậu kéo theo hộp đàn guitar cũ kỹ bọc bao bố.
┆Hoang Duc Duy. ┆
Oaa.. Nơi này rộng thật đấy!
Duy trầm trồ, ngước mắt nhìn lên trần nhà hát. Ánh trăng soi qua những mảnh kính vỡ của vòm mái, rọi thẳng xuống sân khấu trung tâm đầy bụi bặm.
Cậu bước lên bục gỗ, phủi một lớp bụi dày trên chiếc ghế đôn rồi ngồi xuống. Cậu ôm lấy cây guitar, hằng giọng, chuẩn bị cất tiếng hát.
Nhưng khi ngón tay cậu vừa chạm vào dây đàn thứ nhất..
Tiếng kim đồng hồ chuyển động nặng nề vang lên từ phòng điều khiển âm thanh phía cuối khán đài. Từ những chiếc loa rỉ sét bám đầy tơ nhện trên trần nhà, một dải âm thanh rè rè chói tai vang lên, kéo theo một tiếng thở dài thườn thượt.
Duy đứng hình, da gà bọc sống lưng dựng ngược lên. Cậu ôm chặt chiếc đàn guitar trước ngực như tấm khiên bảo vệ. Lắp bắp hét lớn.
┆Hoang Duc Duy. ┆
Ai..ai đó?
┆Hoang Duc Duy. ┆
Nói cho mà biết, bố đây từng học võ taekwondo 3 năm đấy nhé!
┆Hoang Duc Duy. ┆
Ma quỷ phương nào bước ra đây chịu chết, bằng không thì tôi dùng đàn đập nát đầu.
Một khoảng lặng kéo dài năm giây. Từ góc tối sâu thẳm, một bóng người từ từ đứng dậy.
Giữa không gian đen kịt như mực, mái tóc bạch kim cắt ngắn của người đó bỗng bắt sáng dưới ánh trăng.
Người đó mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt một mí sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Duy.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Cậu.. hát dở như thế.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Ma quỷ nghe thấy cũng phải bật dậy đi đầu thai sớm.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Đừng làm ô nhiễm tần số không khí của tôi.
┆Hoang Duc Duy. ┆
Này này cái cậu tóc trắng kia!
┆Hoang Duc Duy. ┆
Cậu người hay ma mà phun toàn ra lời độc địa như nước đái khắm thế hả?
┆Hoang Duc Duy. ┆
Cậu có biết người đứng trên sân khấu là ai không?
┆Hoang Duc Duy. ┆
Là Đức Duy—siêu sao tương lai!
┆Hoang Duc Duy. ┆
Tí nữa tôi báo cảnh sát xích cậu lại bây giờ..
Quang Anh không thèm chớp mắt. Cậu thong thả bước xuống những bậc tam cấp, tiến lại gần chiếc bàn mixer khổng lồ bám bụi.
Ngón tay trỏ bên tay trái của Quang Anh hơi co quắp lại một cách bất thường, nhưng cử động lại nhanh nhẹn đến kinh ngạc.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Tôi vừa phải hạ bớt ba decibel ở tầng treble từ chiếc micro rách của cậu đấy.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Nếu không chỉnh, tiếng hắng giọng lúc nãy của cậu chẳng khác gì tiếng lợn chọc tiết.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Nghe chói tai, thiếu thẩm mỹ âm nhạc trầm trọng.
Duy đơ người mất ba giây, sau đó lập tức đổi giọng, mắt sáng lên như nịnh hót.
┆Hoang Duc Duy. ┆
Ơ.. Thế ra cậu là người chỉnh âm à?
┆Hoang Duc Duy. ┆
Ôi thiên tài! Đỉnh cao của nghệ thuật hậu trường!
┆Hoang Duc Duy. ┆
Mà này.. cậu nhuộm tóc ở tiệm nào đấy? Trông nghệ phết, nhìn cứ như bạch mã hoàng tử bước ra từ trong truyện tranh ấy!
Quang Anh thở dài, day day trán một cách bất lực.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Cậu bị tâm thần phân liệt à?
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Rời khỏi đây trước khi tôi thả chó!
┆Hoang Duc Duy. ┆
Nhà hoang làm gì có chó? Cậu nuôi chó tàng hình à?
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Tôi chính là con chó Quang Anh đó đấy. Muốn thử bị cắn không?
Tiếng giày cao gót nện bôm bốp xuống sàn gỗ phá tan cuộc đối thoại. Từ phía cửa hông, một cô gái mặc chiếc váy ôm sát điệu đà, tay cầm hộp khăn giấy chạy xộc vào.
Đó là Hoàng Kim — cô nàng thanh mai trúc mã luôn bám đuôi Quang Anh. Theo sau là Long và Khang, hai gã bảo vệ to con hớt hải cầm đèn pin.
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
Quang Anh ơi!
Hoàng Kim dẹo qua dẹo lại, lập tức lao đến ôm lấy cánh tay Quang Anh.
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
Kìa, em đã bảo anh đừng có ở cái nơi bụi bặm này một mình hằng đêm rồi mà!
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
Ôi trời ơi, anh xem cái tay anh lạnh ngắt rồi đây này. Để em lau tay cho anh nhé!
┆Nguyen Quang Anh. ┆
*Đời bố, bố quản. Việc nhà mày à con mặt điếm?*
Kim rút nhẹ tờ giấy, lau sơ qua bàn tay cho Quang Anh, rồi nhìn Duy với ánh mắt không thể nào chê bai hơn.
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
À mà anh ơi, cái gã tóc vàng rực như cái trái khóm kia là ai thế?
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
Nhìn luộm thuộm phát gớm, xém chút nữa là Long với Khang đập hắn rồi!
𓍯 Le Thuong Long. 𓏲
Đúng đó cậu Quang Anh, đại "bể phốt" tiểu thư Hoàng Kim lo cho cậu muốn chết.
𓍯 Le Thuong Long. 𓏲
Cứ bắt chúng tôi đi lùng sục khắp nơi.
𓍯 Pham Bao Khang. 𓏲
Thằng nhóc tóc vàng kia, mày cạy cửa vào đây làm gì?
𓍯 Pham Bao Khang. 𓏲
Muốn tụi tao ném ra sông không?
Duy nhìn Kim bằng nửa con mắt, máu xéo sắc trỗi dậy.
┆Hoang Duc Duy. ┆
Ơ kìa cái cô bánh bèo thích diễn vai nạn nhân này, ai là trái khóm hả?
┆Hoang Duc Duy. ┆
Tôi là nghệ sĩ Underdog!
┆Hoang Duc Duy. ┆
Quang Anh, người yêu.. à không, producer của cậu bị người ta sỉ nhục kìa, cậu không bênh tôi à?
Quang Anh lạnh lùng rút tay ra khỏi cái ôm của Hoàng Kim, mặt đen lại.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Hoàng Kim, tôi đã bảo cô đừng bám theo tôi rồi mà.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Long, Khang đưa cô ta về. Còn Duy, cậu theo tôi vào phòng kính.
Pwo.ju ><
Sít rịt nhỏ nhoi là mỗi chương đều rất dàii và trên 1000 chữ. 🥹
ིྀChuong 2. Bước Chân Thứ Ba Trong Phòng Kính.
Pwo.ju ><
Sao mà lười quá vị nèee??
Duy cười khì khì, bản tính mặt dày bám người trỗi dậy. Cậu hí hưởng lườm Hoàng Kim một cái sắc lẹm rồi ôm cây đàn chạy tót theo sau Quang Anh vào phòng điều khiển.
Hoàng Kim đứng ngoài bực tức dậm chân bành bạch, chống nạnh hét lên.
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
Quang Anh! Anh lại vì cái tên quái dị đó đuổi em à?
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
Em không về!
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
Long, Khang, hai anh đứng canh ở cửa cho tôi, xem cái tên tóc vàng kia giở trò gì!
Mặc kệ tiếng la hét bên ngoài của Kim, Duy bước hẳn vào trong phòng kính.
Trên bàn mixer gỗ mục, ngoài những thiết bị cổ lỗ sĩ, lại có một chiếc hộp nhạc bằng đồng đã rỉ sét đang mở nắp.
Bên cạnh chiếc hộp nhạc là cuốn sổ tay bọc da cũ kỹ. Duy vô tình liếc mắt nhìn vào trang sách đang mở: trên đó là một danh sách tên người bị gạch chéo bằng mực đỏ.
Quang Anh thẳng tay gấp mạnh cuốn sổ lại. Ánh mắt cậu trong tích tắc lại trở nên sắc bén như một lưỡi dao găm chĩa thẳng vào Duy.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Nhìn cái gì?
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Ở cái thành phố này, kẻ biết quá nhiều thường không sống thọ đâu.
┆Hoang Duc Duy. ┆
Này, bớt dọa dẫm nhau đi. Chiếc hộp nhạc đó.. Nó đang phát bản Requiem của Mozart đúng không?
┆Hoang Duc Duy. ┆
Mười năm trước, anh trai tôi cũng có một chiếc y hệt. Anh ấy là nhạc công vĩ cầm của nhà hát này..
┆Hoang Duc Duy. ┆
Tên là Quang Hùng, và đã mất tích trong vụ cháy.
Quang Anh khựng lại, bàn tay đang giữ cuốn sổ da khẽ run lên một nhịp rất nhỏ, nhưng cậu đã nhanh chóng thu hồi cảm xúc. Cậu lạnh lùng quan sát Duy từ đầu đến chân.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Nếu đã biết nơi này từng có một ban nhạc năm người chết cháy thành tro, sao còn vác xác đến đây làm gì?
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Tìm chết à? Đeo cái này vào.
Quang Anh quăng chiếc tai nghe chụp tai cỡ lớn về phía Duy. Cậu quay ghế da, lưng đối diện với gã tóc vàng.
┆Hoang Duc Duy. ┆
Ủa, đeo làm gì?
┆Hoang Duc Duy. ┆
Anh định tra tấn lỗ tai em bằng tần số hủy diệt của anh à?
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Hát đi, tôi chỉnh âm cho cậu một bài.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Nếu lần này vẫn hát như đấm vào tai, tôi sẽ tự tay ném cậu qua cửa sổ.
Duy vui mừng ra mặt, lập tức chỉnh lại dây đàn.
┆Hoang Duc Duy. ┆
Được thôi! Nghe cho kỹ nhé, producer tóc bạch kim của tôi. Giai điệu này vốn dĩ là dành cho cậu đấy.
Duy đứng giữa trung tầm phòng kính, cất giọng hát khàn đặc, hoang dại nhưng đầy khát khao của cậu.
Quang Anh ngồi trước bàn mixer, đôi tai nhạy bén của cậu bắt đầu phân tách từng dải âm thanh.
Qua lăng kính của chứng rối loạn cảm giác kèm, Quang Anh nhìn thấy giọng hát của Duy biến thành những luồng sáng màu xanh thẫm, xé toạc màn sương xám xịt của phòng kính.
Nhưng ngay khi bài hát đi đến đoạn cao trào, tai nghe của Quang Anh bỗng thu được một dải tần số lạ.
Quang Anh nhíu mày, giơ tay ra hiệu.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Dừng lại.
Duy đang phiêu bỗng bị ngắt ngang.
┆Hoang Duc Duy. ┆
Gì nữa ba? Đang đoạn điệp khúc hay muốn rớt nước mắt mà!
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Im lặng đi. Có tiếng bước chân thứ ba trong phòng.
Âm thanh phát ra ngay từ phía sau lưng họ. Có một tiếng thở khò khè, nặng nề nương theo luồng không khí lạnh tràn vào.
Cánh cửa phòng kính vẫn khóa chặt, ngoài cửa chỉ có Long, Khang và Hoàng Kim đang nhòm ngó.
Nhưng trên lớp bụi dày của sàn nhà ngay sau lưng Duy, một dấu chân trần cỡ lớn, ẩm ướt như vừa bước ra từ vũng nước, từ từ hiện hình một cách rõ rệt.
Duy nhìn theo ánh mắt của Quang Anh, nụ cười dập tắt.
Duy giọng run run, nhảy tót lên ôm chặt lấy cổ Quang Anh từ phía sau.
┆Hoang Duc Duy. ┆
Mẹ ơi... Quang Anh ơi! Có... có cái gì đó vừa dẫm lên chân em!
┆Hoang Duc Duy. ┆
Chân em run quá, anh cõng em đi!
Quang Anh đen mặt, cố đẩy gã cao to mét tám đang đu trên người mình ra.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Buông ra! Cậu là đàn ông con trai kiểu gì thế hả?
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Thả tôi ra trước khi tôi giết cậu, con ma kia còn không kịp làm việc đó!
Giữa không gian hỗn loạn ấy, chiếc loa phát thanh trên trần nhà bỗng tự động bật mở, phát ra một tràng cười thé lên của một người phụ nữ, rồi vụt tắt.
Hoàng Kim ở ngoài cửa nghe tiếng cười liền hét toáng lên, đẩy cửa xông vào.
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
Áaaa! Ma kìa Quang Anh ơi!
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
Ôi trời ơi cái tên tóc vàng kia sao anh dám ôm chặt lấy anh Quang Anh của tôi như thế hả?
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
Buông ra mau!
Pwo.ju ><
Thích cắt ngang vậy đó cho kịch tính=)).
Pwo.ju ><
Chương lần này chưa tới 900 chữ 🫠.
ིྀChuong 3. Kẻ Điên Bẻ Khóa Và Thiên Tài Sửa Đồng Hồ.
Pwo.ju ><
Nay siêng nên ra 2 chương nhee.
Pwo.ju ><
Chứ không là bỏ đi chơi Liên Quân rồii, hẹ hẹ.
Pwo.ju ><
Vì tôi là một con tác giả cutii nổi loạn😶🌫️.
Tiếng cười tắt ngấm trả lại cho phòng kính một khoảng không im lặng. Quang Anh dùng một tay vòng ra sau, thô bạo túm lấy cổ áo của Duy rồi thẳng tay quật gã cao mét tám này xuống sàn nhà gỗ bám bụi.
┆Hoang Duc Duy. ┆
Ái da! Đau chết em! Quang Anh ơi là Quang Anh, anh không có trái tim à?
┆Hoang Duc Duy. ┆
Người ta đang sợ muốn rớt linh hồn ra ngoài mà anh nỡ lòng nào đối xử bạo lực với em thế hả?
Quang Anh lạnh lùng phủi vạt áo sơ mi trắng.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Nếu cậu còn không ngậm cái miệng lại, tôi sẽ dùng băng dính cách điện dán môi cậu vào bàn mixer.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Đứng dậy. Đàn ông con trai gì mà nhát như thỏ đế.
Hoàng Kim chạy lại gần, dẹo người định ngã vào lòng Quang Anh.
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
Đúng đó, hèn nhát phát gớm hà.
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
Quang Anh ơi, em sợ quá, tim em đập thình thịch này, anh sờ thử xem..
Quang Anh lách người né tránh khiến Hoàng Kim suýt ngã chổng vó.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Hoàng Kim, đứng im đó.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Đừng làm phiền tôi phá án. Duy, cậu nhìn kìa... cái... cái vệt nước đó..
Duy run rẩy chỉ tay xuống sàn. Dấu chân hướng thẳng về phía chiếc tủ gỗ mục nát ở góc phòng.
Quang Anh tiến lại gần, cúi người xuống sát mặt sàn. Ngón tay thon dài của cậu khẽ chạm vào vệt nước, đưa lên mũi ngửi thử.
┆Hoang Duc Duy. ┆
*Ổng không sợ thúi hả trời?*
┆Hoang Duc Duy. ┆
Sao hả thám tử tóc trắng? Nước này là nước miếng của quỷ hay là nước mắt của vong hồn oán hận?
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Là nước sông pha lẫn dầu máy công nghiệp loại rẻ tiền.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Loại dầu này chỉ các xưởng tàu thủy ở cảng phía Nam mới dùng.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Kẻ này vừa từ cảng phía Nam lén đột nhập vào đây. Nhìn lên cái đồng hồ trên tủ kìa.
Chiếc đồng hồ quả lắc bằng đồng cổ treo trên tường dừng lại ở đúng mười hai giờ năm phút.
Nhưng tai của Quang Anh chợt nghe thấy một tiếng động cực nhỏ phát ra từ bên trong vỏ gỗ.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Duy, đưa tôi cây guitar của cậu.
┆Hoang Duc Duy. ┆
Chi vậy? Anh định dùng đàn của em làm vũ khí trừ tà hả?
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Đưa đây. Hoặc là cậu tự leo lên góc tường kia mà tháo cái đồng hồ xuống.
Duy ngoan ngoãn dâng cây đàn lên bằng hai tay. Quang Anh đón lấy, cậu tận dụng chiều dài của cần đàn, bẩy mạnh vào khe hở sau lưng chiếc đồng hồ quả lắc.
Chiếc đồng hồ cổ rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Thứ rơi ra từ bên trong là một thiết bị điện tử màu đen nhỏ bằng lòng bàn tay, trên đầu có một bóng đèn LED màu đỏ đang nhấp nháy liên hồi.
Cùng lúc đó, tiếng cười của người phụ nữ lại vang lên từ thiết bị đó, rè rè và méo mó.
┆Hoang Duc Duy. ┆
Cái quái gì thế này? Máy nghe lén à?
Quang Anh cúi xuống tháo pin ra, tiếng cười tắt ngấm.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Là máy phát âm thanh điều khiển từ xa kết hợp với chip định vị.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Kẻ đó dùng hệ thống loa cũ của nhà hát để khuếch đại âm thanh, mục đích là dọa bất kỳ ai dám bén mảng đến đây.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Không có ma, chỉ có người giả ma.
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
Xì, làm người ta sợ muốn chết.
𓍯 Dinh Ho Hoang Kim. 𓏲
Hóa ra là trò đùa dai của mấy kẻ vô gia cư.
Quang Anh nhìn chằm chằm vào dấu chân trên sàn, rồi nhìn lên trần nhà kính. Một giọt nước lạnh ngắt từ trên cao đột ngột rơi xuống, trúng ngay giữa trán Quang Anh.
Cậu ngửa cổ lên nhìn. Ngay phía trên vị trí của dấu chân dưới sàn, có một thanh sắt lớn nằm ngang.
Một bóng đen cao lớn đang ngồi vắt vẻo trên thanh xà đó, mái tóc dài rũ rượi che khuất khuôn mặt. Đó chính là Đăng Dương – gã câm giả ma đang lẩn khuất.
Bóng đen trên trần nhà (Đăng Dương) hắn bị câm, từ cổ họng chỉ phát ra những tiếng ú ớ, gầm gừ man dại.
𓍯 Tran Dang Duong. 𓏲
Ú... ớ... Á..
Duy rụng rời tay chân, lắp bắp nói không nên câu.
┆Hoang Duc Duy. ┆
Anh ơi... hắn... hắn nói cái tiếng gì lạ vậy? Không phải tiếng người đúng không?
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Hắn bị câm. Nhưng thanh sắt trên tay hắn là thật.
┆Nguyen Quang Anh. ┆
Chạy mau!
Pwo.ju ><
Viết chương này chưa tới 1 tiếng .
Pwo.ju ><
Bình thường toàn ngồi vặn óc suy nghĩ muốn nổ não.
Pwo.ju ><
Tự nhiên nay viết nhanh phếtt.
Pwo.ju ><
Chắc tại lên trình 🫨🫢.
Pwo.ju ><
Còn 2 chương trong nháp nữaa 🫦.
Pwo.ju ><
Để đêm rồi đăng, xem ai coi=)).
Download MangaToon APP on App Store and Google Play