Zombie Man Book 1
Chương 1 - Đại dịch
Với áp lực quân sự phát triển vũ khí từ các nước Châu Âu…
Các nước Châu Á đã hợp lực cùng nhau nghiên cứu những phương thức nhằm cân bằng thế trận…
Việt Nam và Trung Quốc đã đứng ra hợp tác để trở thành tiên phong chế tạo loại Virus giúp kích thích phát triển cơ chế sinh học con người để tiến hoá vượt xa bất kì vũ khí công nghệ nào…
Siêu sức khoẻ… Siêu sức bền… Khả năng chịu đau… Không cần đến giấc ngủ…
Nghe như một thứ được viết trong kịch bản của một bộ phim siêu anh hùng vậy…
Nhưng đó là những gì mà Liên Xô thực sự đã bắt tay vào nghiên cứu trên các tù nhân của họ vào thời Chiến Tranh Thế Giới…
Đã có lý do khiến họ dừng lại và chôn vùi dự án này…
Và con người hiện đại thì luôn muốn tìm tòi, phát triển những thứ mà quá khứ cho là không thể…
Ngày 25 tháng 3 năm 2026…
Dr. Minh
Tôi tuyên bố từ hôm nay…
Dr. Minh
Dự án chính thức bị ngừng phát triển vô thời hạn bởi sự nguy hiểm tiềm tàng mà loại Virus này có thể gây ra cho toàn thế giới.
Cả sảnh phòng thí nghiệm như chết lặng…
Toàn bộ công sức và tâm huyết cho dự án này… đã không đem lại một kết quả gì…
Còi báo hiệu bỗng rú lên dữ dội!!!
BÁO ĐỘNG!!! BÁO ĐỘNG!!! VIRUS THÍ NGHIỆM MẪU 537 ĐÃ BỊ RÒ RỈ!!! ĐỀ NGHỊ TOÀN BỘ KHẨN TRƯƠNG DI TẢN!!!
Nhân viên nghiên cứu
THƯA GIÁO SƯ!!! ĐÃ CÓ TAI NẠN LÀM RÒ RỈ VIRUS!!!
Dr. Minh
ĐÃ CÓ THÔNG BÁO DỪNG TẤT CẢ THÍ NGHIỆM RỒI MÀ AI LẠI…
Nhân viên nghiên cứu
Mọi người ở tầng 4 đã tiếp xúc với Virus và hoàn toàn mất trí cả rồi!
Dr. Minh
Mau… cách ly và phong toả toàn bộ khu nghiên cứu… tuyệt đối không được để Virus phát tán…
Vân Nhi
*Đang đun nước sôi bằng bếp cồn nhỏ*
Tiếng nước sôi hú lên… Nhi cầm lên và bắt đầu đổ vào những bát mì gói…
Phương Anh
*Bước vào*
Xong chưa Nhi?
Vân Nhi
Rồi này! Mày đưa ra ngoài dần đi…
Phương Anh gật đầu và cả 2 cùng nhau mang những bát mì ra ngoài…
Hiện tại nơi đây là nơi trú ẩn của 24 người sinh sống…
Sau khi phát xong đồ ăn Nhi và Phương Anh mang phần của mình về ngồi tại bàn ăn của gia đình Nhi…
Chuột/Khải
*Nhìn vào bát mì*
Dì ba ơi hôm nay không có xúc xích hả cô…
Vân Nhi
Hôm nay không có… để mai dì ba thêm vô cho nha…
Gương mặt tụi nhỏ ụ xuống…
Bà Hằng
*Nói khẽ*
Tình hình lương thực có vấn đề hả con?
Nhi, Phương Anh và Mai nhìn nhau…
Vân Nhi
*Thở dài*
Khu này tuy nhiều lương thực và đồ dự trữ nhưng hồi ngắt điện thì tủ lạnh không còn hoạt động… đa số lương thực tươi đều hỏng cả rồi… rau quả thì trồng không mọc kịp… hồi đại dịch bùng ra người ta lao vào đây cũng lục tung siêu thị gom gần hết đồ đóng hộp đi…
Vân Mai
Theo dự tính thì có vẻ lương thực chỉ còn đủ cho độ 2 tháng nữa thôi…
Vân Nhi
Vụ gì ngoài đó vậy?
Phương Anh
Không biết nữa… có khi nào nhóm của Phong về không?
Mọi người hối hả chạy ra thì thấy Cường được vác vào… anh khóc lóc và mình mẩy thì toàn là máu…
Mạnh Cường
*Khóc lóc*
Chết… chết cả rồi!!!
Phương Anh
*Lặng thinh và bàng hoàng*
Phương Anh
Chết… ý anh là sao… anh Phong… với mọi người… đâu cả rồi…
Mạnh Cường
*Nhìn Phương Anh*
Anh… anh… anh xin lỗi… cả 4 đứa bọn anh… đều bị dồn vào đường cùng…
Vân Nhi
*Nhanh chóng đỡ lấy Phương Anh*
PHƯƠNG ANH!!!
Trong đám đông… một ông lão đứng nhìn thấy mọi chuyện với một tâm trạng nhức nhối và tội lỗi…
Ông Minh
*Thì thầm trong miệng*
Tôi xin lỗi… tôi xin lỗi… tôi xin lỗi…
Vân Mai
*Thấy ông lão hoảng loạn*
Bác gì ơi… bác có sao không…
Ông Minh
*Giật mình lại*
À… ừ… bác… tôi không sao…
Ông Minh
Mau đỡ cậu ta dậy… tôi có biết một chút sơ cứu… mọi người giúp tôi một tay
Vân Nhi
*Mang cốc nước cho Phương Anh*
Phương Anh
*Ngồi khóc lóc*
Phương Anh
Tao đã nói… đừng có đi… lương thực vẫn còn… ở đây đợi thì biết đâu quân đội sẽ đến… đâu cần mạo hiểm vậy…
Phương Anh
Mà… NÓ KHÔNG CHỊU NGHE TAO!!!
Vân Nhi
*Im lặng một lúc rồi đến dỗ Phương Anh*
Thôi… Phong ổng chỉ muốn giúp thôi mà… đặc biệt là ổng muốn mày được an toàn…
Phương Anh
RỒI GIỜ THÌ SAO? GIÚP ĐƯỢC AI? BẢO VỆ ĐƯỢC AI NỮA?
Vân Nhi
Tao biết mày yêu Phong lắm… nhưng giờ mày không nên trách ổng vậy… ít nhất thì để ổng còn ra đi thanh thản
Phương Anh
*Im lặng và khóc tiếp*
Nhi để lại ly nước rồi bỏ ra ngoài…
Vân Nhi
Còn… cần thời gian…
Vân Mai
Thôi… cứ để con bé nó xả đi…
Vân Mai
Chị hiểu cảm giác nó giờ ra sao mà…
Vân Nhi
*Gật đầu*
Có gì bà khuyên nó giúp em nhé…
Vân Mai
Ừ… thôi đi sang bên thằng Cường coi nó sao đi… để Phương Anh đây chị trông cho…
Nhi đi sang khu nhà thuốc… nơi giờ đây được dựng lại làm một căn phòng y tế…
Vân Nhi
*Bước vào*
Mọi chuyện ở đây vẫn ổn chứ ạ?
Ông Minh
*Nhìn sang Nhi*
Cậu ta bị trật tay do vấp ngã thôi… nhưng mà tâm lý để chữa thì hơi hơn tầm của tôi…
Nam Thắng
Quan trọng hơn giờ này…
Nam Thắng
Ở đây chỉ có 5 thằng nam thanh niên thôi giờ 3 thằng mất rồi chỉ còn anh với thằng Cường…
Vân Nhi
Tạm thời ngưng ra ngoài đi…
Vân Nhi
Lương thực vẫn còn đủ không nhất thiết phải mạo hiểm như vậy…
Nam Thắng
Đừng nghĩ bọn anh không biết!
Nam Thắng
Dạo này khẩu phần ăn chia rất thất thường… em muốn mọi người yên tâm anh hiểu…
Nam Thắng
Nhưng hầu hết ở đây toàn là người lớn tuổi và trẻ nhỏ
Nam Thắng
Giờ em đợi đến khi hết sạch lương thực mới đi tìm thì khi đó bọn mình sẽ chả có cách nào đi đào đâu ra nhanh vậy đâu…
Vân Nhi
Hiện giờ vị thành niên chỉ còn 2 anh cộng thêm em với Phương Anh… chị em thì phải lo cho 2 đứa con… không thể tính cho bả đi được…
Nam Thắng
4 thằng con trai đi còn bỏ lại 3 mạng… nhức đầu quá… anh xin lỗi anh không có ý chê… nhưng mà anh thấy tụi em có cố đi chỉ khiến mình lại mất thêm người…
Mạnh Cường
*Gượng dậy*
Không hẳn là hôm nay công cốc đâu…
Ông Minh
Đừng có ráng quá chưa lành hẳn đâu…
Mạnh Cường
Cháu ổn ạ cảm ơn bác
Vân Nhi
Ý anh là sao? Hôm nay tìm được gì à?
Mạnh Cường
Dạo này khu quận mình cứ liên tục có mấy đàn Zombie đi qua
Mạnh Cường
Và tụi nó đều từ hướng Phú Nhuận di cư về
Vân Nhi
Ý anh nói… có nghĩa giờ Phú Nhuận đang vắng Zombie hơn…
Mạnh Cường
Nó là chắc chắn…
Mạnh Cường
Hôm qua anh dùng ống nhòm nhìn thử rồi…
Mạnh Cường
Anh không hiểu tại sao bọn nó lại đổ về phía này nhiều như vậy…
Mạnh Cường
Ngày hôm qua một đoàn Zombie lớn ập vào… bọn anh không có thời gian để thoát…
Ông Minh
Nếu vậy có thể cơ hội nằm ở Phú Nhuận…
Ông Minh
Bác sẽ đi với bọn con… lên kế hoạch đi… nếu ở đó thật sự an toàn hơn mình nên kiểm tra và di tản mọi người đến đó…
Vân Nhi
Quan trọng là làm sao để bơi qua được cả biển Zombie để đến được đó…
Nam Thắng
Chỉ có cách là cẩn thận và băng qua thôi…
Mạnh Cường
Bọn tao làm vậy đó… và nhìn đi
4 người suy nghĩ một lúc…
Vân Nhi
Mình có thể di chuyển trên cao để không phải trực tiếp chạm mặt lũ Zombie…
Ông Minh
*Lắc đầu*
Không… ý con bé là di chuyển trên mái nhà với tầng cao đó…
Mạnh Cường
Được rồi ý hay lắm… cho anh 3 ngày hồi phục… tài nguyên mình không thiếu… mình có cả 1 kho shop chứa dụng cụ dã ngoại… chế đồ leo trèo không khó đâu…
Vân Nhi
Thống nhất vậy nhé… 3 ngày nữa sẽ xuất phát sang Phú Nhuận xem xét tình hình và tìm lương thực… em sẽ lấy bản đồ thành phố khoanh vùng các điểm tiềm năng…
Liệu đây có phải là quyết định đúng đắn…
Download MangaToon APP on App Store and Google Play