[LinhRio] [ATSH2024] [ATSH2025] Xứ Sở Tội Lỗi " Say Hi "
#1
Tác giả || 🫧
Try này tui viết kinh dị nha
Tác giả || 🫧
Tự nhiên muốn viết vì thằng chồng tui có bộ solnicky về Squid game hay lém mn
Tác giả || 🫧
Nhưng bộ này chỉ là lấy ý tưởng và không có giống bộ đó nhe
Tác giả || 🫧
Nên mong mn không hiểu lầm
Người ta nói rằng ngôi trường này đã tồn tại hơn ba trăm năm, được xây dựng dưới “Mặt Trăng Đen” — hiện tượng kỳ lạ chỉ xuất hiện một lần mỗi thế kỷ. Từ đó, học viện trở thành biểu tượng của quyền lực, bí mật và những điều không ai dám nhắc đến.
Tại đây, những ngôi nhà cổ kính có ở khắp mọi nơi, chúng như được mọc lên vậy, đây cũng là một phần của sự ma mị trong học viện này.
" Lớp học chỉ dành cho những học viên có những quyền năng mạnh mẽ "
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Đ*t mẹ, nó gọi tao ra đây làm cái l*n gì không biết // hút thuốc //
Trần Đăng Dương || 💦
Bình tĩnh đã, nó gọi mày ra đây á?! // khó tin //
Trương Phan Hoàng Anh || 💮
Anh Tiến! Em đến rồi nè!~ // chạy tới //
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Gọi tao ra đây làm đầu bu*i gì? // ném tàn thuốc xuống đất, giẫm nát //
Trương Phan Hoàng Anh || 💮
Em,.. em thích anh! Anh làm bạn trai em đi // dúi vào lòng T một bó hoa và một hộp chocolate //
Trần Đăng Dương || 💦
// nhịn cười//
Trần Đăng Dương || 💦
// nhịn đếch nổi // HÁ HÁ HÁ! Buồn cười vaicut, đồng ý đi kìa bạn yêu
Trương Phan Hoàng Anh || 💮
Ơ? Sao Dương lại nói vậy? Anh Anh là mặt trời nhỏ mà? Anh Anh sẽ tha lỗi cho Dương nếu anh Tiến đồng ý
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
* WTF?! Con nhỏ này có bị ảo tưởng quá không? Ảo audio chắc luôn! * // không nói nên lời //
Trương Phan Hoàng Anh || 💮
Anh Anh biết anh Dương cũng thích Anh Anh, nhưng em thích Tiến thoi! Nhưng… nếu hai người đồng ý cạnh tranh công bằng thì em sẽ cân nhắc
Trần Đăng Dương || 💦
* ??? * // cạn lời //
Khi sự " đáng yêu " của ả ta đang làm hai người buồn nôn thì một thông báo được cất lên
🔈: THÔNG BÁO KHẨN!!!🚫🚫
• Tất cả các học viên tập hợp tại trung tâm trường
• Không mang các thiết bị điện tử, đề nghị tất cả lấy tấm thẻ được giấu trong hộc bàn của mình
• Ai làm mất tấm thẻ đó coi như bị loại
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Gì trời??? Cái l*n gì vậy? Mày nghe thấy cái gì không Dương?
Trần Đăng Dương || 💦
Hình như là lấy cái củ l*n gì ở trong hộc bàn ấy, rồi ra tập hợp ở trung tâm trường
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Ờ,.. ờ ok, giờ xuống thôi, ở chung với con mẻ này một giây nữa tao ngất mất! // phóng đến lớp học //
Trần Đăng Dương || 💦
// chạy theo //
Trương Phan Hoàng Anh || 💮
???
Nguyễn Thị Ngân Mỹ || Hiệu trưởng
Không còn thiếu ai nữa chứ?
Nguyễn Thị Ngân Mỹ || Hiệu trưởng
Vậy bây giờ tôi sẽ công bố một việc lớn
Nguyễn Thị Ngân Mỹ || Hiệu trưởng
Hôm nay tất cả học viên sẽ ở đây đến hết hôm nay để xem phim chiếu ở rạp trong trường
Nghe đến đây ai cũng phấn khích vì được ở lại trường, còn được xem phim nữa
Nguyễn Thị Ngân Mỹ || Hiệu trưởng
Tiện đây cô nói luôn là không có ai được bước ra khỏi trường, nếu bị phát hiện hậu quả tự chịu
Nv ngẫu nhiên || nữ
Ủa nhưng phim gì cô?
Nv ngẫu nhiên || nam
Phim gì cô ơi??
Nguyễn Thị Ngân Mỹ || Hiệu trưởng
Phim thì tối rồi biết
Nguyễn Thị Ngân Mỹ || Hiệu trưởng
Nhớ kĩ không được làm mất thẻ trong tay, nếu không thì coi như không được xem phim
Nguyễn Thị Ngân Mỹ || Hiệu trưởng
Giải tán!
ai cũng tò mò về chủ đề: " tối nay xem gì? "
Những lời bàn tán không dứt, đoán mò tên phim từ hành động, giả tưởng, ngôn lù, hoạt hình,.. bla, bla…
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Ê mày! Cái thẻ mày giữ ghi gì đấy?
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Tiếng Anh đúng không?
Trần Đăng Dương || 💦
Ừ, của tao là " We can be both of God and the Devil "
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Của tao là " A secret makes a woman, woman "
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Dịch ra thử coi mày
Trần Đăng Dương || 💦
Tao biết tiếng anh đ*o đâu
Trần Đăng Dương || 💦
Tao mù Tiếng anh mà mày
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Thôi kệ mẹ đi // nhét thẻ vào ngăn bí mật của cặp //
Trần Đăng Dương || 💦
Ừ đấy // nhét vô túi áo //
Trần Đăng Dương || 💦
Bóng rổ không?
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Ok, xuống sân bố mày chấp
Trần Đăng Dương || 💦
Đi // chạy //
Trần Đăng Dương || 💦
Uya! Bà mẹ đ-… // va phải ai đó //
Hoàng Đức Duy || ❄️
Mày là…
Hoàng Đức Duy || ❄️
Đăng Dương? // đứng dậy, phủi quần áo //
Trần Đăng Dương || 💦
Đức Duy?
Hoàng Đức Duy || ❄️
Hehehe, bố mày tìm được mày rồi nè
Hoàng Đức Duy || ❄️
Mày ch*t // kéo áo Dương lôi vào lớp học //
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Con c*c gì vậy trời? Bà mẹ, thôi tao đi ăn, khổ vcl // quay đầu đến nhà ăn //
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Xui vaicut, mà thằng đó là ai vậy tar? Trông lạ, chắc là học viên mới // tự lẩm nhẩm một mình //
Nguyễn Thành Công || 🍀
Ây, làm gì mà như thằng tự kỉ vậy cu? // đập vai //
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Đi ăn, đi không?
Nguyễn Thành Công || 🍀
Đi luôn sợ gì // khoác vai T //
Thế là chẳng có gì cho đến khi một học viên tự ý đi ra khỏi trường
Nv ngẫu nhiên || nam
Đi ra thì sao chứ? Có chết đâu, nhà tao đầy tiền
Nhưng khi hắn vừa dứt câu, bỗng tiếng súng xé toạc không gian, khi quay lại thì hắn hết cứu rồi. Máu me đầy đất, còn mọi người thì hoảng loạn xô đẩy nhau và đã có thêm một vài kẻ xấu số cũng đi theo tên kia luôn
Tổng cộng số người ch*t: 5 người
Khi đó, Việt Tiến và Thành Công đang trên tầng lầu đã chứng kiến tất cả, nỗi sợ chạy dọc sống lưng, cả hai người đổ mồ hôi hột trong phút chốc
Việt Tiến không kìm được mà ch*i
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Cái đ*t…
Nguyễn Thành Công || 🍀
Vaicut, cái l*n gì vừa diễn ra vậy?
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Ê mày, tao cảm thấy đ*o ổn rồi mày ạ // lau mồ hôi trên trán //
Bên đây, những người mặc trang bị phẫu thuật đang thu dọn x*c của 5 người đã ch*t rồi nhanh chóng di chuyển trong sự lo lắng và sợ hãi của những học viên đã chứng kiến khung cảnh đẫm máu đó
Sau đó, mọi người sinh hoạt bình thường trong sự lo lắng và bất an
Trong lúc đó, một sự kiện đã xảy ra với Đăng Dương
Trần Đăng Dương || 💦
Cái đ*t mẹ, bỏ l*n rồi mày ơi, cái thẻ kia tao làm rơi rồi mày ạ! // hoảng loạn //
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Tìm kĩ lại xem nào!? Thằng ng* này nữa! Đã dặn là cất kĩ rồi mà, lỡ mày đi tong thì ai cho tao chửi nữa!!! Chửi mày sướng gần ch*t, tiếc vãi!
Trần Đăng Dương || 💦
Ô cái mả mẹ thằng mất dạy kia, bố mày sắp ch*t mẹ rồi còn quan tâm cái đấy, tìm hộ tao coi?!!
Trong khi hai người cãi nhau, một bóng người chạy đến, hỏi
Lê Quang Hùng || 🍁
Cái thẻ của cậu có phải là cái này không? // đưa tấm thẻ của Dương ra //
Trần Đăng Dương || 💦
Ôi mẹ, cảm ơn cậu nha!!!! Trời ơi vị cứu tinh của tớ // lay lay vai Hùng //
Lê Quang Hùng || 🍁
// cười // không có gì đâu, vậy tớ đi nhé! Bye
Tác giả || 🫧
Ôi dài quá bọn mày
#2
Trần Đăng Dương || 💦
Má tao tưởng tao sắp chết không bằng
Trần Đăng Dương || 💦
May vl
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Ăn gì mà may vậy trời
Trần Đăng Dương || 💦
Ủa, ch*t mẹ! Chưa kịp hỏi tên cậu ta nữa
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Cần gì hỏi, mày không biết thật à? Cậu ta là thủ khoa đầu vào khóa nghệ thuật sáng tạo của học viện đó
Trần Đăng Dương || 💦
Thật hả mày? Hèn chi thấy quen quen, giờ mới biết ảnh cậu ta đều được trưng bày ở bảng vinh danh á, không ngờ luôn
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Tao nghe nói hội bạn của cậu ta đáng gờm lắm à nha
Trần Đăng Dương || 💦
Mà thôi kệ đi, liên quan đến mình đâu, lần sau tao nghĩ phải mời cậu ta một bữa để tạ ơn thôi
Bên phía khác thì Quang Hùng đang chạy về phía Thành An rồi cười rất tươi khi thấy Thành An khó chịu ra mặt, trông như một chú gà đang nổi đóa vậy
Đặng Thành An || 🍂
Này! Thằng chồng đi đâu bây giờ mới gặp?
Lê Quang Hùng || 🍁
Xin lỗi mà! Huhu, tao chỉ đi muộn một chút thôi mà // chắp tay khấn vái //
Đặng Thành An || 🍂
Ê! Giảm tuổi thọ tao, mịa thằng này // đánh vào lưng Quang Hùng //
Lê Quang Hùng || 🍁
Úi! Đau! // vặn vẹo người vì đau //
Lê Quang Hùng || 🍁
Má nhớ mặt tao! // suýt xoa //
Đến đêm, sau khi tất cả học viên đã tập hợp ở phòng rạp của trường thì giáo viên ổn định chỗ ngồi cho từng lớp, đảm bảo không ai buồn vs khi phim đang chiếu
Cô hiệu trưởng phát cho mọi người thêm một tấm thẻ nữa và nhắc rằng tấm thẻ này bị lộ thì coi như bị loại
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
* sói? *
Khi đó, Việt Tiến được xếp ngồi với một người mà cậu không quen nên không khí có vẻ căng thẳng
Còn 5 phút nữa phim sẽ chiếu, Việt Tiến liếc ngang dọc xem Đăng Dương đang ở đâu thì thấy cậu ta đang ngồi nói chuyện vui vẻ với Thành An, bỗng một gương mặt điển trai đập vào một góc tầm mắt của cậu
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Huh? * nhìn chằm chằm hắn *
Được một lúc, hắn bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng, khi quay lại thì thấy Việt Tiến nhìn mình với ánh mắt ngờ nghệch
Bùi Trường Linh || 🌺
* ??? *
Bùi Trường Linh || 🌺
* thiểu năng à??? *
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Á đụ! // giật mình, lấy tay che miệng vì bản năng //
Bùi Trường Linh || 🌺
Cậu nhìn gì tôi? // nhìn thẳng //
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Ờ,…ờm, à! Tô-tôi thấy có cái gì mắc trên tóc cậu á // với tay lấy miếng bụi trên tóc Trường Linh mà cậu đã nhét vào từ trước //
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
* ahihi, IQ của mình chắc chắc trên 140 *
Trường Linh thấy vậy cũng coi như cho qua, còn Việt Tiến vẫn nhìn chằm chằm nhưng trong lén lút
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
* vãi thật, dù không muốn chấp nhận nhưng phải công nhận cậu ta rất đẹp *
Bùi Trường Linh || 🌺
* sao cậu ta cứ nhìn mình thế nhỉ? Có nên vạch trần không? Nếu như vậy thì cậu ta có ghét mình không? Trời ơi!? Sao càng nghĩ càng rối vậy? *
Nhìn mặt Trường Linh lạnh lùng vậy thôi, chứ hắn bị mắc overthinking bẩm sinh đó
Còn 10s, mọi người đều nhìn về phía màn hình lớn, có người còn vô thức đếm ngược
Màn hình bật sáng khiến Việt Tiến nheo mắt lại, cậu bỗng thấy một dòng chữ, đó là dòng chữ T.Anh nên cậu không hiểu nhưng cậu biết đây 9/10 là một bộ phim kinh dị về ma sói
Nhưng Việt Tiến bỗng để ý sắc mặt của Trường Linh dần tái đi
Việt Tiến định hỏi Trường Linh có phải buồn đi vs không thì phim đã bắt đầu chạy rồi, dù hơi tò mò, Việt Tiến cũng nén lại mà tập trung xem đoạn giới thiệu
Trên màn hình, những dòng chữ đỏ sẫm chậm rãi hiện lên giữa nền đen. Tiếng nhạc dồn dập vang khắp căn phòng.
Trong vô thức, Việt Tiến quay đang liếc thấy sắc mặt Trường Linh vừa nãy nhợt nhạt bây giờ lại càng mất sắc, mắt hắn sâu thẳm, hơi nhăn lại. Việt Tiến cũng chỉ liếc lại vài lần rồi mắt lại dán vào màn hình lớn
Ngay lúc ấy, trên màn hình xuất hiện hình ảnh một ngôi làng phủ đầy sương mù. Camera sượt qua cánh cổng gỗ cũ kĩ, bên trong là nhân vật chính, đó là một cô gái với mái tóc dài đen sẫm, cô có ánh mắt sâu thẳm. Khi nhìn thấy ánh mắt đó, cậu lại nghĩ đến Trường Linh bởi cả hai quá giống về nhiều điểm chứ không riêng đôi mắt, trông như hai chị em sinh đôi vậy
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
* kì lạ thế đ*o nào ấy *
Bùi Trường Linh || 🌺
" không thể nào?… "
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
* ủa? Cậu ta mới nói gì vậy, đ*o nghe rõ nữa *
Trên màn hình, bộ phim tiếp tục. Cô gái nọ đi xuyên qua ngôi làng chìm trong sương. Những người dân nhìn cô bằng ánh mắt sợ hãi, như thể đang tránh né một điều cấm kỵ nào đó.
Rồi một cảnh quay thoáng hiện lên. Trong căn phòng cũ kỹ phủ đầy bụi, treo một bức ảnh gia đình đã ngả màu vàng. Camera chỉ lướt qua chưa đầy một giây, nhưng Việt Tiến vẫn kịp nhìn thấy.
Trong bức ảnh ấy có một thiếu niên mang gương mặt gần như giống hệt Trường Linh. Nó giống đến nỗi sau khi camera lướt qua thì Việt Tiến vẫn nhìn lén Trường Linh để so sánh
Nhưng,… thực sự rất giống
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
// run rẩy //
Nỗi sợ lấn át Việt Tiến, cơn lạnh gáy chạy dọc sống lưng, vì lúc đó, Trường Linh đang nhìn cậu không chớp mắt, ánh mắt đó như đang soi xét xem người này đã biết bí mật của mình chưa vậy
Bùi Trường Linh || 🌺
Cậu có nhìn thấy gì không? // dò hỏi //
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Có cái gì à? // trả lời dứt khoát, nhưng trán lại rịn một lớp mồ hôi mỏng //
Bùi Trường Linh || 🌺
Không có gì // vẫn nghi ngờ //
Tiếng nhạc trong phim đột nhiên nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng gió rít qua những con hẻm hẹp của ngôi làng.
Việt Tiến cố tập trung xem tiếp, nhưng lời nói của Trường Linh vẫn quanh quẩn trong đầu cậu.
" cậu có nhìn thấy gì không? "
Càng nghĩ càng rợn, Việt Tiến mặc kệ đời mà xem phim, nhưng cậu đâu biết, ở ngay cạnh, Trường Linh nhìn cậu rồi nở một nụ cười quỷ dị, nhưng nó không đọng ở đó lâu, chỉ là thoáng chốc.
#3
Tóm tắt phim: Lời Nguyền Trăng Đỏ
Bộ phim kể về một cô gái trẻ tên Elina trở về ngôi làng sương mù Raven Hollow sau khi nhận được lá thư bí ẩn từ người bà đã mất. Khi đặt chân đến đây, cô phát hiện dân làng luôn sống trong sợ hãi và tránh nhắc đến khu rừng phía bắc.
Trong quá trình tìm hiểu, Elina biết được truyền thuyết về một đàn ma sói từng bị phong ấn hàng trăm năm trước. Cứ mỗi khi “Trăng Đỏ” xuất hiện, một người mang dòng máu cổ xưa sẽ thức tỉnh sức mạnh của chúng.
Dần dần, cô phát hiện những giấc mơ kỳ lạ và những ký ức không thuộc về mình đều liên quan đến một cô gái đã mất tích từ nhiều năm trước. Người đó có ngoại hình giống cô một cách đáng sợ.
Khi sự thật được hé lộ, Elina nhận ra bản thân chính là hậu duệ cuối cùng của gia tộc canh giữ phong ấn. Nếu phong ấn bị phá vỡ, thủ lĩnh ma sói sẽ trở lại và biến cả ngôi làng thành lãnh địa săn mồi.
Trong đêm Trăng Đỏ cuối cùng, Elina phải lựa chọn giữa việc hy sinh bản thân để phong ấn ma sói vĩnh viễn hoặc bỏ chạy để cứu mạng mình. Sau trận chiến khốc liệt, phong ấn được khôi phục nhưng kết phim để lại một chi tiết đáng sợ:
Ở cảnh cuối, trong một chiếc gương cũ, đôi mắt của Elina bất ngờ lóe lên màu vàng của ma sói.
Trong khi xem, một vài phân cảnh khiến các học viên hét lên, những hình ảnh đẫm máu, xé xác tràn ngập màn hình khiến Việt Tiến giật mình, tay bấu vào ghế khiến chỗ đó nhăn nheo
Có vài người định đi ra khỏi phòng chiếu thì bị nhân viên giữ lại và yêu cầu ở lại xem nốt phần cuối, dù không muốn, mọi người buộc phải ở lại
Trên màn hình, một dòng chữ hiện lên, rồi càng nhiều những dòng thông tin xuất hiện
TRÒ CHƠI SINH TỬ: FIVE DOORS
1500 học viên của học viện bắt buộc chơi một trò chơi thực tế ảo. Luật chơi rất đơn giản nhưng vô cùng tàn khốc:
Nếu chết trong game, bạn cũng sẽ chết ngoài đời thực.
Năm Cánh Cửa
1. The Dreams
Thử thách về thể chất và trí tuệ trong những giấc mơ.
Người chơi phải tự mình tìm cách thoát khỏi thế giới mộng cảnh.
Không thể thoát ra = Bị loại.
2. The Ice
Một chiến trường băng giá nơi người chơi phải đối đầu trực tiếp với nhau.
Chỉ những người có đủ năng lực mới có thể sống sót.
3. The Music
Cánh cửa dẫn đến một chiều không gian khác, nơi âm nhạc, nghệ thuật và vũ đạo quyết định số phận.
5 đội cuối cùng còn sống sót sẽ vượt qua thử thách an toàn.
4. The Thorn
Một sân khấu điện ảnh khổng lồ.
Tại đây, khả năng diễn xuất là chìa khóa sinh tồn.
Những học viên nhận được đánh giá cao sẽ được xem là an toàn.
Không giới hạn số người sống sót.
5. The Beast
Cánh cửa khắc nghiệt nhất.
Người chơi sẽ chiến đấu theo cặp và mỗi cặp sở hữu một viên ma lực riêng.
Nếu một người chết, người còn lại phải tiếp tục chiến đấu một mình.
Khi trò chơi kết thúc, cặp sở hữu nhiều ma lực nhất sẽ giành chiến thắng.
Luật Chung
* Mỗi học viên được tự do lựa chọn cánh cửa đầu tiên.
* Sau khi vượt qua một cánh cửa, bạn phải tiếp tục chinh phục thêm 2 cánh cửa khác mới được công nhận là người chiến thắng.
* Không ai là đồng minh tuyệt đối.
* Đừng tin bất kỳ ai.
* 50 người chơi cuối cùng sẽ chơi với nhau một bán ma sói, chỉ có thể là dân làng hoặc sói chiến thắng.
Cả phòng rơi vào im lặng ch.ết chóc, những người yếu tim thì đã đỏ mắt rồi, có người thì kích động mắng chửi khắp nơi
Việt Tiến hơi khựng lại, rồi bắt đầu hoảng loạn, cậu run rẩy, bất giác bấu víu vào cánh tay của Trường Linh
Khi nhận ra mình đang làm gì, Việt Tiến nhanh chóng bỏ tay ra rồi cười ngượng
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Ahaha… xin lỗi nha.. tôi hơi sợ // cúi đầu xuống //
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
* mé thằng này! *
Bất ngờ, hiệu trưởng bước vào, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào người cô ấy, có những người nhanh hỏi xem đây có phải một trò đùa không? Cô ấy cười, chỉ lặng lẽ nói
Nguyễn Thị Ngân Mỹ || Hiệu trưởng
Tôi lập ra trò chơi này để giải quyết nạn bắt nạt trong trường, ai sống sót thì sẽ được trao thưởng mỗi người 100tr và một điều ước bất kì
Nguyễn Thị Ngân Mỹ || Hiệu trưởng
Nếu chết, tôi sẽ lo hậu sự hoàn tráng, vì vậy hãy chơi hết sức
Nguyễn Thị Ngân Mỹ || Hiệu trưởng
Chúc tất cả may mắn, vì có khi… may mắn là thứ duy nhất cứu được bạn🍀
Nguyễn Thị Ngân Mỹ || Hiệu trưởng
Hãy về kia túc xá tắm rửa sạch sẽ, sáng mai tập trung ở khuôn viên học viện, nếu phát hiện trốn thoát, bạn sẽ ch.ết
Nguyễn Thị Ngân Mỹ || Hiệu trưởng
Hẹn gặp lại ở ngày mai!
Chỉ còn một ngày nữa thôi.
Ngày mai, tất cả bọn họ sẽ phải bước vào trò chơi ấy.
Ngày mai, có thể sẽ là ngày cuối cùng được gặp gia đình, bạn bè và những người thân yêu.
Nỗi sợ hãi lan ra nhanh hơn bất kỳ tin đồn nào.
Ai cũng bắt đầu tính toán.
Nên chọn cánh cửa nào?
Ai có thể tin tưởng?
Ai sẽ trở thành đồng đội?
Và quan trọng nhất…
Liệu mình có còn sống để nhìn thấy ngày kia không?
Đêm hôm đó, ngôi trường gần như thức trắng.
Có người viết thư để lại cho gia đình.
Có người cố gắng luyện tập, chuẩn bị cho những thử thách sắp tới.
Có người ngồi một mình trong bóng tối, nhìn lên bầu trời đêm và cầu mong phép màu xuất hiện.
Nhưng sâu trong thâm tâm, tất cả đều hiểu một điều.
Ngày mai, cuộc sống của họ sẽ thay đổi mãi mãi.
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Vãi cả meo..?
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Dương ơi mày không thể nghĩ được gì ngoài ngồi chơi game à?
Trần Đăng Dương || 💦
Sắp chết rồi nên chơi trận cuối…
Đỗ Việt Tiến || 🌤️
Nào! Mạnh mẽ lên, chắc mình không chết được đâu
Trần Đăng Dương || 💦
Ai biết được, lỡ mình…
Download MangaToon APP on App Store and Google Play