Họng Súng Và Lưỡi Dao [CongBach]
Chương 1 : Bài Học Đầu Tiên.
Đêm. Thành phố trải dài, im lặng và lạnh lẽo. Ở một góc của thành phố, tòa nhà cao tầng nơi cao nhất đang diễn ra một cuộc giao dịch.
Tầng thượng lộng gió, ánh đèn neon từ các tòa tháp xung quanh hắt lên những gương mặt lạnh lùng không một chút cảm xúc. Tiếng gió rít qua các khe hở kim loại, hòa lẫn với tiếng đếm tiền sột soạt từ chiếc vali mở toang trên chiếc bàn kính. Đó là một số tiền khổng lồ, đủ để mua đứt mạng sống của bất kỳ kẻ nào ở thế giới này.
Hai bên đối diện nhau, vạch phân cách vô hình chính là ranh giới giữa hai thế lực sừng sỏ nhất thành phố: bang Vipera (Rắn Độc) và bang Corvus (Quạ Đen).
Đại diện cho Vipera đêm nay là Mason Nguyễn. Hắn đứng tựa lưng vào lan can, một tay đút túi quần, tay kia khẽ lắc nhẹ chiếc bật lửa Zippo. Ánh lửa bập bùng phản chiếu đôi mắt sắc lạnh và nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ của một kẻ săn mồi. Đứng sừng sững phía sau hắn là Nguyễn Đình Dương (Tez) và Đỗ Việt Tiến (Rio), tay luôn đặt hờ vào thắt lưng – nơi giấu những họng súng đã lên nòng.
Đối diện với sự ngạo mạn đó, đại diện của Corvus lại mang một phong thái hoàn toàn khác. Công B ngồi ung dung trên chiếc ghế sofa da thuộc, chân vắt ngũ ngũ. Gương mặt anh tuấn lười nhác, đôi môi khẽ mỉm cười như thể đang tham gia một buổi tiệc trà chứ không phải một cuộc giao dịch đẫm máu. Nhưng trong thế giới này, kẻ biết điều đều hiểu, nụ cười của Công B càng dịu dàng, lưỡi dao giấu sau lưng anh càng chí mạng. Phía sau anh, Bùi Trường Linh và Nguyễn Tuấn Duy (OgeNus) đứng khoanh tay, ánh mắt khóa chặt vào từng cử động nhỏ của đối phương.
Nguyễn Thành Công
Hàng đủ, tiền sòng phẳng.
Công B khẽ nghiêng đầu, giọng nói trầm thấp vang lên phá vỡ sự im lặng của màn đêm. Anh đẩy chiếc vali về phía trước, ánh mắt lướt qua những xấp tiền đô la mới cứng.
Nguyễn Thành Công
Mason, xem ra ông trùm Karik của cậu vẫn giữ uy tín như mọi khi.
Mason Nguyễn ngừng xoay chiếc bật lửa, tiếng tách dứt khoát vang lên. Hắn bước tới một bước, chống hai tay xuống bàn kính, thu hẹp khoảng cách với Công B. Ánh mắt hai kẻ đứng đầu thế hệ mới chạm nhau, tóe ra những tia lửa ngầm của sự tính toán và thăm dò.
Nguyễn Xuân Bách
Uy tín với người sống thôi, Công B.
Cậu khẽ thì thầm, nụ cười trên môi hắn rộng hơn nhưng đáy mắt lại lạnh ngắt.
Nguyễn Xuân Bách
Còn với những kẻ sắp chết... tiền này coi như tiền phúng điếu.
Ngay khi chữ cuối cùng rơi xuống, tiếng lên đạn đồng loạt vang lên từ cả hai phía. Bầu không khí lập tức đông cứng lại. Sự giả tạo lúc đầu bị xé toạc, chỉ còn lại sự tàn nhẫn lộ rõ dưới ánh trăng.
Bầu không khí im lặng chết chóc bao trùm lấy tầng thượng. Không một ai lên tiếng. Những ngón tay đều đã đặt sẵn trên cò súng, chỉ chờ một cái chớp mắt để lấy mạng đối phương.
Giữa khoảng lặng nghẹt thở đó, Đỗ Việt Tiến (Rio) chậm rãi bước lên. Gương mặt hắn không một chút cảm xúc, đôi mắt sắc lẹm lướt qua những họng súng đang chĩa về phía mình. Hắn thẳng tay đóng sập chiếc vali tiền lại, âm thanh khô khốc vang lên giữa màn đêm.
Đỗ Việt Tiến
Giao dịch xong, đi thôi.
Bùi Trường Linh
Đi? Rio, cậu nghĩ người của Corvus dễ dãi đến thế sao?
Một tiếng cười khẽ đột ngột vang lên phá vỡ sự u ám. Bùi Trường Linh bước lên một bước, chắn ngay trước lối đi của Việt Tiến. Anh khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt khóa chặt vào gương mặt băng lãnh của đối phương. Nụ cười của Trường Linh dịu dàng nhưng áp lực tỏa ra lại vô cùng nặng nề.
Bùi Trường Linh
Vali tiền chưa được kiểm tra xong, người của Vipera đã vội vã muốn rời đi. Hay là... bên trong có thứ gì đó không nên có?
Ánh mắt Việt Tiến khẽ nheo lại. Lưỡi dao găm giấu trong tay áo hắn khẽ trượt ra, áp sát vào lòng bàn tay, lạnh ngắt và sắc bén. Giữa hai người họ có một sợi dây liên kết ngầm không ai rõ, nhưng ở chiến tuyến này, một giây lơ là sẽ phải trả giá bằng máu.
Việt Tiến không lùi lại, hắn tiến sát hơn, để mũi dao ẩn hiện ngay trước ngực Trường Linh, lạnh lùng đáp trả.
Đỗ Việt Tiến
Muốn đếm? Để mạng lại mà đếm.
OgeNus (Tuấn Duy) ở hai bên cũng vào tư thế chiến đấu. Họng súng của Tez chĩa thẳng vào ngực OgeNus, trong khi OgeNus chỉ mỉm cười, ngón tay đã khóa chặt cò súng. Sự giả tạo lúc này đã bị xé toạc hoàn toàn. Không một ai tin ai.
Chương 2 : Bài Học Đầu Tiên.
Giữa vòng vây của những họng súng và lưỡi dao, hai kẻ đứng đầu vẫn bất động.
Mason Nguyễn nhìn chằm chằm vào Công B. Hắn bất ngờ buông chiếc bật lửa Zippo xuống bàn, tạo nên một tiếng cạch khô khốc. Mason cúi người, ghé sát vào tai Công B, hơi thở nóng ấm phả vào vành tai anh, nhưng lời nói ra lại lạnh thấu xương tủy.
Nguyễn Xuân Bách
Công à, anh dạy người của anh đa nghi quá rồi đấy. Nhưng tôi thích sự đa nghi này của anh.
Công B không né tránh, anh khẽ ngửa đầu, để mặc cho hơi thở của Mason bao bọc lấy mình. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào Mason, nụ cười vẫn dịu dàng như nước mùa thu nhưng ẩn chứa sự tàn nhẫn tột cùng. Anh dùng khẩu súng ngắn trong tay, chậm rãi đặt họng súng lạnh ngắt ngay dưới cằm của Mason, đẩy nhẹ lên.
Nguyễn Thành Công
Mason, tôi đã nói rồi...
Công B thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe.
Nguyễn Thành Công
Thế giới này, bài học đầu tiên là đừng tin một ai. Kể cả... nụ cười của tôi.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, xé toạc màn đêm lạnh lẽo. Âm thanh chói tai ấy khiến bầu không khí vốn đã căng như dây đàn lập tức đóng băng.
Không một ai cử động. Những họng súng vẫn chĩa thẳng vào đầu nhau, nhưng ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía phát ra âm thanh. Là túi áo của Nguyễn Đình Dương (Tez).
Tez khẽ cau mày. Trong thế giới ngầm, vào thời khắc sinh tử thế này, kẻ dám gọi điện cho hắn chỉ có thể là một người duy nhất. Ngón tay hắn vẫn giữ chặt trên cò súng đang gí vào ngực OgeNus, tay còn lại chậm rãi móc điện thoại ra, nhấn loa ngoài.
Giọng Tez khàn đặc, đầy cảnh giác.
Từ đầu dây bên kia, không có tiếng người nói ngay, chỉ có tiếng bật lửa tách quen thuộc và tiếng rít thuốc trầm thấp. Ngay sau đó, giọng nói lười nhác nhưng mang theo uy quyền tuyệt đối của ông trùm bang Vipera – Phạm Hoàng Khoa (Karik) vang lên.
Phạm Hoàng Khoa
Dương à, đem người về đi. Đêm nay... không cần đổ máu.
Cả khán đài tầng thượng im phăng phắc. Mason Nguyễn khẽ nheo mắt khi nghe lệnh của Ông Trùm mình, nhưng hắn không lập tức hạ súng.
Cùng lúc đó, chiếc điện thoại trên bàn của Công B cũng rung lên bần bật. Trên màn hình hiện rõ ba chữ đầy áp lực: Lê Thành Dương. Ông trùm của Corvus (Ngô Kiến Huy) cũng đã ra mặt.
Công B liếc nhìn màn hình, nụ cười trên môi anh càng sâu hơn. Anh dùng ngón tay thon dài gạt nhẹ họng súng của Mason đang gí dưới cằm mình ra, lùi lại một bước rồi ung dung nói.
Nguyễn Thành Công
Xem ra, hai ông già của chúng ta đêm nay lại đổi ý, muốn chơi trò bắt tay hòa bình rồi.
Nguyễn Xuân Bách
Haiz... Về thì về.
Cậu nhún vai, điệu bộ lười nhác như thể vừa đánh mất một trò vui. Cậu thò tay lấy lại chiếc bật lửa Zippo trên bàn kính, trước khi quay lưng đi còn không quên ném cho Công B một ánh nhìn đầy ẩn ý.
Nguyễn Xuân Bách
Công à, giữ mạng cho kỹ. Lần sau gặp lại, họng súng của anh chưa chắc đã nhanh bằng lưỡi dao của tôi đâu.
Công B không đáp, chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn bóng lưng Mason khuất dần sau cánh cửa sân thượng.
Nguyễn Đình Dương (Tez) từ từ hạ súng xuống, ánh mắt gã liếc qua OgeNus (Tuấn Duy) một lượt từ trên xuống dưới như bốc hỏa, rồi hừ lạnh một tiếng, quay người bước theo Mason. OgeNus nhìn theo bóng gã, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy hứng thú.
Trong khi đó, Đỗ Việt Tiến (Rio) là kẻ rút đi cuối cùng. Hắn cất lưỡi dao găm vào tay áo một cách gọn gàng, ánh mắt lạnh băng lướt qua Bùi Trường Linh như hai người xa lạ. Nhưng ngay khoảnh khắc đi ngang qua vai Trường Linh, ngón tay của Việt Tiến khẽ quẹt nhẹ vào mu bàn tay anh – một cái chạm vô cùng kín đáo, đủ để lại một vệt lạnh ngắt của kim loại và mùi khói thuốc quen thuộc.
Cánh cửa tầng thượng khép lại. Phe Vipera hoàn toàn rút lui.
Lúc này, Trường Linh mới thở hắt ra một hơi, anh nhìn xuống chiếc vali tiền vẫn nằm chơ vơ trên bàn, rồi quay sang Công B.
Bùi Trường Linh
Công , hai ông lớn rốt cuộc đang muốn chơi trò gì? Vừa lệnh cho chúng ta giao dịch bằng mọi giá, giờ lại bắt rút lui?
Công B bước đến bên lan can, gió đêm thổi tung mái tóc anh. Anh nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn nhưng đầy rẫy những cạm bẫy chết người, thâm trầm đáp.
Nguyễn Thành Công
Họ không chơi trò gì cả. Họ chỉ đang nhắc nhở chúng ta một điều thôi...
Anh quay lại, đôi mắt dưới ánh đèn neon trở nên sâu hoắm và nguy hiểm.
Nguyễn Thành Công
.....Rằng ở cái thế giới này, ngay cả lệnh của ông trùm cũng có thể thay đổi trong một giây. Đừng bao giờ tin vào bất cứ quy luật nào.
Chương 3 : Mật Lệnh Trong Bóng Tối.
Tại đại bản doanh sâu trong lòng đất của bang Vipera, không khí lúc nào cũng ngập tràn mùi kim loại và thuốc súng bẩn. Ông trùm Phạm Hoàng Khoa (Karik) ngồi trên chiếc ghế bành bọc da rắn, gương mặt khuất sau làn khói thuốc dày đặc.
Phía trước gã, Phạm Khôi Vũ và Cody Nam Võ (Võ Đình Nam) đang đứng nghiêm chỉnh, thần sắc vô cùng nghiêm túc.
Karik khẽ búng tàn thuốc, ném một tấm thẻ mạ vàng lên bàn, giọng trầm thấp đầy áp lực.
Phạm Hoàng Khoa
Hai đứa con có nhiệm vụ mới. Đánh cắp tài liệu quan trọng của Bang Đại Bàng. Lần này nguy hiểm hơn những lần trước rất nhiều, tụi nó mới đánh hơi được hành tung của chúng ta, phòng thủ cực kỳ nghiêm ngặt. Phải cẩn trọng, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.
Khôi Vũ khẽ liếc nhìn tấm thẻ, đôi mắt gã hiện lên sự tính toán. Gã tiến lên nhận lệnh, giọng lạnh lùng.
Phạm Khôi Vũ
Rõ, thưa cha.Đêm nay tụi con sẽ hành động.
Cody Nam Võ ở bên cạnh chỉ im lặng gật đầu, siết chặt nắm tay. Hắn biết, Bang Đại Bàng tuy không lớn bằng Vipera hay Corvus, nhưng kẻ đứng sau chống lưng cho tụi nó lại vô cùng phức tạp.
Đêm đó, dưới cơn mưa phùn lạnh thấu xương của thành phố, hai bóng đen nhanh nhẹn lẻn vào tòa nhà trung tâm của Bang Đại Bàng. Khôi Vũ chịu trách nhiệm bẻ khóa hệ thống an ninh điện tử, còn Cody làm nhiệm vụ cảnh giới và dọn đường.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ cho đến khi Khôi Vũ vừa chạm tay vào chiếc ổ cứng chứa tài liệu bảo mật. Tạch. Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau.
Bùi Duy Ngọc
Trộm cắp ở địa bàn của người khác... không phải hành vi của một quý ông đâu, Khôi Vũ.
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ góc tối của căn phòng. Khôi Vũ khựng lại, quay đầu nhìn. Dưới ánh đèn flash nhạt nhòa, Bùi Duy Ngọc – cánh tay đắc lực của bang Corvus – đang đứng tựa lưng vào tường, trên tay là khẩu súng lục đã gắn ống giảm thanh, nụ cười đầy giễu cợt.
Phạm Khôi Vũ
Đến đây làm gì? Đây không phải chỗ để anh đứng, mau cút đi... trước khi tôi..
Khôi Vũ siết chặt nắm tay, thanh âm run lên một nhịp rồi lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có. Gã chĩa thẳng mũi dao bấm về phía Bùi Duy Ngọc, ánh mắt tràn ngập sự cảnh giác nhưng sâu trong đáy mắt lại là một sự hoảng hốt mơ hồ. Gã biết, nếu người của Bang Đại Bàng hay tai mắt của ông trùm Karik phát hiện Duy Ngọc ở đây, cả hai đều sẽ không có đường lui.
Duy Ngọc không hề sợ hãi trước mũi dao sắc bén kia. Anh chậm rãi bước tới, tiếng giày da gõ xuống nền nhà như gõ vào tim Khôi Vũ. Duy Ngọc đưa tay lên, dùng hai ngón tay kẹp lấy lưỡi dao, khẽ đẩy nó sang một bên rồi áp sát vào người gã.
Bùi Duy Ngọc
Trước khi em làm gì tôi? Bắn tôi sao, Vũ?
Ngọc khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy áp lực áp sát vào tai gã.
Bùi Duy Ngọc
Em bảo tôi cút, nhưng em có biết nếu đêm nay người xuất hiện ở đây không phải tôi, mà là thuộc hạ của ông trùm Ngô Kiến Huy, thì cái mạng nhỏ này của em đã nằm lại đây rồi không? Bang Đại Bàng vốn dĩ là cái bẫy do Corvus giăng ra để dụ Vipera vào tròng.
Cùng lúc đó ở hành lang bên ngoài, bầu không khí giữa Cody Nam Võ và Lê Hồ Phước Thịnh (Jaysonlei) cũng căng thẳng không kém. Cody lùi lại một bước, tay thủ thế.
Võ Đình Nam
Phước Thịnh, tránh đường. Tôi không muốn ra tay với em.
Jaysonlei khẽ bật cười, nụ cười của một con cáo già sành sỏi dù tuổi đời còn rất trẻ. Anh không dùng súng, chỉ thong thả bước lên, dồn Cody vào sát vách tường hành lang chật hẹp. Anh cúi người nhìn thẳng vào mắt Cody, một tay chống lên tường khóa chặt lối thoát của đối phương, hạ giọng thì thầm.
Lê Hồ Phước Thịnh
Anh Cody, anh lúc nào cũng cứng đầu như vậy. Nghe lời em, bỏ cái ổ cứng đó lại rồi đi theo em. Đêm nay, em bảo kê cho anh sống sót rời khỏi đây.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play