Hẹn Gặp Nhau Ở Một Nơi Hạnh Phúc [Karina×Winter]
Mùa đông trước cơn mưa
Âm thanh báo thức reo trong căn phòng yên tĩnh.
Winter
//Winter khẽ nhíu mày, kéo chăn trùm kín đầu rồi mới chậm chạp với tay tìm điện thoại dưới gối.//
ánh sáng màng hình làm cô nheo mắt.
mẹ Winter
Winter à con dậy chưa?
Bố Winter
cho con nó ngủ thêm chút nữa đi.
mẹ Winter
ông chiều riết nó hư đó.
Winter
ba là yêu con nhất thôi
Bố Winter
con bé này biết nịnh ghê
mẹ Winter
thôi để tôi ra ngoài.
Winter
*bật cười thành tiếng*
Buổi sáng trong căn nhà nhỏ lúc nào cũng như vậy. Mẹ luôn là người gọi cô dậy đầu tiên, còn ba sẽ đứng về phe cô dù đúng hay sai.
Cô thích những điều nhỏ nhặt ấy.
Bởi vì nó khiến cô cảm thấy mình được yêu thương.
Winter
//lười biếng ngồi dậy, mái tóc dài rối tung che gần hết gương mặt. Cô mở cửa sổ//
ánh sáng đầu ngày len vào phòng.
hôm nay là ngày cả nhà đi du lịch.
cũng là ngày mà ba mẹ đã hứa với cô rất lâu rồi.
Winter
//bước xuống dưới phòng bếp//
Winter
hôm nay chúng ta đi du lịch thiệt hả.
Winter
yayyyyyyyy *háo hức*
mẹ Winter
lo ăn sáng dùm mẹ trước đi cô nương.
Winter
tuân lệnh. *bật cười*
mùi đồ ăn thơm phức bay đi khắp nhà.
Winter
quao hôm nay đồ ăn có vẽ ngon hơn mọi ngày nhỉ.
mẹ Winter
ngon thì ăn nhiều vào.
Winter
mà ba này một lát nữa ba chở con mua thêm ít đồ nha
Bố Winter
được ăn nhanh đi rồi ba chở đi.
mẹ Winter
//nhìn hai ba con lắc đầu bất lực//
mẹ Winter
cha nào con nấy.
Winter
//cắn 1 miếng bánh mỳ rồi lén lấy điện thoại ra chụp ba mẹ//
trong ảnh là mẹ cô đang che mặt còn ba cô thì đang cười lớn.
Winter
//nhìn tấm ảnh rồi mỉm cười//
có lẽ cô sẽ xem lại bức ảnh này rất nhiều.
chiếc xe trên con đường ven biển.
Gió thổi làm mái tóc Winter bay nhẹ
Winter
//Cô ngồi phía sau, chân đung đưa theo nhạc, lâu lâu lại nghiêng người chụp trời mây bên ngoài cửa kính.//
bầu trời hôn nay đẹp đến lạ.
Winter
ba mẹ nhìn ra sau này.
Winter
//dơ điện thoại chụp 1 tấm ảnh//
trong ảnh là vẻ mặt ngơ ngác cuad ba mẹ cô.
mẹ Winter
chụp mẹ xấu quá.
Bố Winter
mẹ con đẹp nhất rồi còn gì.
mẹ Winter
bớt nịnh đi ông tướng.
Chỉ là ngồi cùng ba mẹ trên một chiếc xe, nói mấy chuyện chẳng đâu vào đâu, nghe tiếng họ cãi nhau mấy thứ nhỏ nhặt.
Winter
//chống cằm nhìn ra cửa sổ//
Winter
sau này ba mẹ già rồi con nuôi nha.
mẹ Winter
con nuôi không nổi đó.
Bố Winter
//nhìn cô qua kính chiếu hậu.//
ánh nắng phản chiếu lên mặt của cô gái nhỏ.
Không ai biết được rằng lời hứa ấy sẽ không bao giờ thực hiện được nữa.
chiếc xe vẫn chạy đều trên cao tốc.
Winter
//dựa vào cửa kính ngủ//
mẹ Winter
//quay xuống nhìn//
mẹ Winter
lại đây tựa vào mẹ mà ngủ này.
Winter
*bật cười rồi lắc đầu*
mẹ Winter
lớn cỡ nào cũng là con mẹ hết.
Bố Winter
con gái ba sau này chắc sẽ có nhiều người theo lắm.
Winter
mới sáng sớm mà ba nói chuyện gì vậy.
mẹ Winter
mẹ thấy đúng mà.
Winter
hai người đừng ghẹo con nữa.
mẹ Winter
nếu sau này có chuyện gì xảy ra....
Winter
mẹ đừng nói mấy lời đó mà.
Bố Winter
mẹ con hôm nay đa cảm ghê.
mẹ Winter
tại mẹ thấy hôm nay có điều bất an thôi.
Winter
có con ở đây rồi mà.
Bố Winter
đúng rồi nhà mình phải ở cạnh nhau thật lâu chứ.
chiếc xe đột nhiên giảm tốc độ
Bố Winter
//hơi cau mày nhìn phía trước.//
Bố Winter
hình như có tai nạn...
Winter
//nghiêng người nhìn theo//
xa xa đằng kia có 1 chiếc container đang mất lái.
tiếng còi xe vang lên chói tai.
mọi thứ diễn ra quá nhanhm
Bố Winter
WINTER CUỐI XUỐNG!!!!!
một tiếng vang khủng khiếp vang lên.
cả cơ thể của Winter bị hất mạnh về phía trước.
Tiếng kim loại nghiền nát vang vọng bên tai.
mẹ Winter
con gái....mau chạy đi con.....
Winter
*đỏ mắt* // dơ tay ra muốn kéo ba mẹ ra//
Bố Winter
chạy đi con.... không cần lo...
mẹ Winter
một lát có người sẽ đến giúp....thôi.... // ngất đi//
Winter
mẹ....mẹ không không....
tiếng nổ vang trời làm bay cô.
có một cơn mưa đăng diễm ra không lớn nhưng cũng không nhỏ.
Winter
/mưa rơi vào mặt cô/
Winter
//cố gắn ngồi dạy//
Winter
//khó khăn tựa vào một thân cây//
Winter
tại sao lại mưa thế này *mơ hồ*
tiếng khóc cô xét toạc bầu trời đen hôm ấy
Cơn Mưa Không Dứt
Giọng cô vang lên giữa cánh rừng tối om rồi nhanh chóng bị tiếng mưa nuốt chững.
Winter
//Loạng choạng đứng dậy nhích từng bước về phía trước.//
Chân trần giẫm lên đá nhọn đau rát nhưng Winter gần như không còn cảm nhận được nữa.
trong đầu cô chỉ có 1 suy nghĩ duy nhất.
Quần áo ướt sũng dính sát vào người khiến cô lạnh đến phát run.
Winter
//liên tục ngã xuống bùn đất rồi lại cố đứng dậy chạy tiếp.//
cành cây cào rách da thịt.
máu hòa cùng nước mưa chảy dài xuống cánh tay tái nhợt.
tiếng nức nở cứ nghẹn ngay cổ họng.
cô đi đi mãi đến khi đôi chân cô không còn sức nữa.
cơn đau từ mắt cá chân khiến cô không còn sức nữa.
Winter
//ôm lấy chân mình cô run lên vì lạnh.//
tiếng động vang lên từ phía sau.
chỉ có tiếng bước chân ngày càng gần hơn.
Winter
Đừng...đừng lại đây...
ánh đèn pin bất ngờ chiếu thẳng vào mặt cô.
nhiều lính
thật sự có người.
Winter
//sợ hãi lấy tay che mắt.//
vài người đàn ông mặc đồ đen bước ra khỏi màn mưa.
ánh mắt ai cũng lạnh lẽo đáng sợ.
nhiều lính
con nhỏ này từ đâu chui ra vậy?
nhiều lính
không biết nữa.
nhiều lính
có khi nào thấy hàng rồi không?
Winter
//Run rẩy lắc đầu//
Winter
tôi...tôi không thấy gì hết...
nhiều lính
không thấy gì mà mặt trắng bệch vậy?
Winter
tôi chính muốn tìn ba mẹ tôi thôi...
nhiều lính
lạc trong rừng hả?
Winter
//gật đầu liên tục//
một người khác quay sang nói nhỏ.
nhiều lính
Đại ca biết có người lạ ở đây là tụi mình chết chắc.
nhiều lính
vậy xử luôn đi.
khẩu súng đen ngòn chĩa thẳng vào cô.
nước mắt cô lập tức rơi xuống.
Winter
tôi sẽ không nói gì hết...
nhiều lính
ai mà tin được?
Winter
tôi thực sự không biết gì hết mà...
nhiều lính
người chết mới giữ bí mật tốt nhất.
cô sợ đến mức bật khóc không thành tiếng
Winter
//run rẩy bò lùi về sau//
nhưng lại bị một tên kéo mạnh tóc lên.
nhiều lính
nhìn mặt cũng đẹp đó
nhiều lính
mang về chơi vài hôm rồi giết cũng được.
Winter
//hoảng loạn lắc đầu//
Winter
tôi xin các người...
giọng nói trầm thấp vang lên giữa con mưa.
Winter
//run rẩy ngẩng đầu nhìn.//
một người đàn ông từ trong bóng tối bước ra.
hắn mặc áo khoác đen dài.
mái tóc đen hơi ướt vì mưa.
gương mặt lạnh đến đáng sợ.
những người xung quanh lập tức cúi đầu.
người đàn ông không trả lời.
ánh mắt chậm rãi dừng trên gương mặt đầy nước mắt của cô.
một lúc sau hắn mới lên tiếng.
Winter
//sợ hãi siết chặt tay//
Winter
*nước mắt cô lại rơi xuống.*
Winter
tôi...không...biết...
Winter
xe...xe bị tai nạn...
Winter
tôi bị văng vào đây.
không khí xung quanh bỗng nhiên im lặng.
nhiều lính
đại ca, giữ nó lại nguy hiểm lắm.
nhiều lính
lỡ nó báo cảnh sát--
giọng của hắn lạnh đến mức tất cả lập tức cúi đầu.
người đàn ông bước đến gần cô hơn.
Winter
//theo phản xạ lùi lại.//
Winter
tôi không thấy gì hết thật mà...
Park Jk
//cúi đầu xuống ngang tầm mắt cô//
đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn đầy cảnh giác.
Park Jk
//chậm rãi đưa tay lau vệt máu trên má cô//
nhưng lain khiến người khác lạnh sống lưng.
một tên đàn em lập tức lên tiếng.
nhiều lính
con nhỏ này phiền phức lắm.
nhiều lính
lỡ phản bội kình thì sao?
nhiều lính
người đàn ông liếc hắn một cái.
ánh mắt sâu đến mức khiến cô không dám thở mạnh.
Winter
//siết chạt đôi tay lạnh ngắt của mình//
cô nhìn những khẩu súng xung quanh.
nhìn khu rừng tối đen phía sau lưng.
cô không còn nơi nò để đi nữa.
Chiếc Lồng Màu Đen
hai tay cô siết chặt vạt áo ướt lạnh đến trắng bệch cả đầu ngón tay.
không muốn đi vào nơi đáng sợ này.
một tên đàn em mở cửa xe rồi cau mày nhìn cô.
nhiều lính
nghe không hiểu à?
Park Jk
//từ phía trước quay đầu lại//
Park Jk
đừng lớn tiếng với em ấy.
tên đàn em lập tức cúi đầu.
nhiều lính
...xin lỗi đại ca.
nhưng lại khiến cô không dám chống đối.
ngay khi chân vừa chạm đất cơn đai từ mắt cá chân khiến cô suýt ngã.
một cánh tay nhanh chóng giữ lấy cô.
Winter
//hoảng hốt ngẩng đầu//
Winter
//lập tức lùi lại như bị bỏng//
Park Jk
//nhìn phản ứng của cô vài giây rồi bật cười nhạt.//
Park Jk
tôi đâng sợ vậy sao?
Park Jk
em nói dối tệ thật đấy.
Park Jk
//rút tay lại rồi xoay người bước vào trong//
Winter
//im lặng bước phía sau.//
cô không dám nhìn thẳng vào hắn
tất cả đều cúi đầu khi hắn đi ngang qua.
Winter
/càng lúc càng thấy bất an./
Winter
//siết chặt vạt áo rồi nhỏ giọng hỏi//
Winter
...tôi có thể về nhà không?
Winter
nhưng...nhưng ba mẹ tôi--
Park Jk
//quay đầu lại nhìn cô//
ánh mắt lạnh đến mức khiến người khác nghẹt thở.
Park Jk
em nghĩ sau vụ tai nạn đó còn sống được sao?
Winter
//lắc đầu liên tục//
Winter
mẹ tôi đã gọi cho tôi...
Winter
bà ấy nói chuyện với tôi...
Park Jk
//nhìn cô rất lâu rồi thấp giọng.//
Park Jk
người chết thường sẽ gọi cho người họ muốn gặp nhất
Winter
*nước mắt lập tức rơi xuống*
Park Jk
tôi không cần phải nói dối em.
Winter
ba mẹ sẽ tới tìm tôi...
Winter
họ sẽ không bỏ tôi lại...
Park Jk
//im lặng nhìn cô gái nhỏ đang khóc đến run người//
một lúc sau hắn mới bước tới gần
Winter
//theo phản xạ lùi lại//
Winter
đừng lại gần tôi...
Park Jk
em nghĩ mình còn nơi nò để đi?
Park Jk
bây giờ em không còn ai nữa.
Winter
*nước mắt không ngừng rơi xuống*
Park Jk
//đưa tay lau nước mắt cho cô//
Winter
//giật mình quay mặt đi//
Winter
đừng chạm vào tôi...
không khí im lặng vài giây.
một tên dand em đứng gần đó thấp giọng.
nhiều lính
Đại ca, để tôi đưa con nhỏ này xuống tầng dưới.
Park Jk
ai cho mày lên tiếng ở đây?
nhiều lính
...xin lỗi đại ca.
Park Jk
//quay sang nhìn cô lần nữa//
Park Jk
//khẽ nhướng mày//
Park Jk
em nghĩ em có quyền chọn à?
Park Jk
//bước tới gần cô hơn//
khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương liệu nhàn nhạt trên người hắn.
Park Jk
nghe lời một chút.
Park Jk
như vậy em sẽ dễ sống hơn.
Winter
...anh muốn gì ở tôi?
Park Jk
cuối cùng cũng chịu hỏi rồi à?
Winter
tôi không có gì hết...
Winter
vậy anh giữ tôi lại làm gì...
Park Jk
//nhìn cô vài giây rồi bất ngờ nâng cằm cô lên.//
Park Jk
đôi mắt em rất sạch.
Park Jk
ở chỗ này hiếm gặp lắm.
Winter
//run lên vì ánh mắt hắn.//
Park Jk
//khẽ vuốt mái tóc ướt trên má cô.//
Park Jk
ngoan ngoãn ở đây.
Park Jk
tôi sẽ không cho ai động vào em.
một tên đàn em đứng gần đó không nhị được lên tiếng.
nhiều lính
Đại ca, thật sự muốn giữ nó lại sao?
Park Jk
//không quay đầu//
nhiều lính
nó là người ngoài.
nhiều lính
lỡ báo cảnh sát--
Park Jk
nhìn em ấy giống người dám phản bội tôi à?
Park Jk
//cúi xuống nhìn cô//
Park Jk
em sẽ phản bội tôi không?
Winter
//sợ hãi lắc đầu ngay lập tức//
Park Jk
//hắn quay sang tên đàn em//
Park Jk
Chuẩn bị phòng cho em ấy.
Winter
tôi muốn về nhà....
cả không gian ngay lập tức im lặng.
Winter
dù ba mẹ không còn nữa...
Park Jk
//quay đầu nhìn cô//
ánh mắt hắn sâu đến sợ hãi.
rồi hắn chậm rãi bước tới.
Park Jk
em biết điều đáng sợ nhất là gì không?
Park Jk
//cúi xuống ngang tầm mắt cô//
Park Jk
là khi một người đã không còn gì để mất.
hắn khẽ lau giọt nước mắt trên má cô.
Park Jk
họ sẽ thuộc về bất cứ ai đưa tay ra với họ đầu tiên.
Park Jk
*nhìn cô rất lâu rồi cong môi cười nhạt*
Park Jk
và người đó bây giờ...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play