[Spoke X Mapicc] Bác Sĩ Và Bệnh Nhân
! Introducing — warning !
Web chan
đứa nào cản được tôi đẻ thêm cái au bác sĩ x bệnh nhân tầm thân này đây?
Web chan
sooo.. Web sẽ là cái nickname tôi chọn ở bộ này vì Web tệ hơn Wec yk
Web chan
về ship(CÓ DARKSHIP):
•SpokePic
•AshmatoP
•Chufies — Parfies(hai đứa tranh dành em Wifies🐧)
•BillTheo
•WemEgg
•Flamedy
•Sharplow
—
Web chan
một số fact về au này:
Web chan
#1 : Mọi bác sĩ sẽ được phát một máy theo dõi sức khỏe bệnh nhân họ được phân công trực và máy theo dõi này biết nói — nó cũng có thể giải đáp thắc mắc về một số bệnh nhân không rõ lai lịch
Web chan
#2: tính cách của Mapicc trong đây rất rất bạo lực chỉ khi dùng thuốc cậu mới bình tĩnh lại được, không ít bác sĩ trực ca cậu đều bỏ mạng , 1% sống trong sợ hãi
Web chan
#3 Mapicc chung phòng với JamatoP — Hai người là bạn thân
Web chan
#4 thật ra spoke và mapicc từng là bạn thuở nhỏ nhưng sau khoảng thời gian xa cách họ không nhận ra nhau nữa
Web chan
#5 đây là fact mấu chốt, Mapicc có tư tưởng t.ự t.ử và có xu hướng làm đau chính bản thân mình. cậu bị cha mẹ b.ạo hành từ thuở nhỏ — spoke cũng có xu hướng làm đau chính mình nhưng ít hơn Mapicc
Web chan
#6 trước khi đổi phòng , phòng của Wifies dù chỉ là phòng đơn nhưng là phòng tệ nhất do cậu luôn phải đeo một cái vòng sốc điện để khi kiểm tra cậu không làm ai bị thương
Web chan
#7 Wifies rất ghét bị sốc điện , cậu có ác cảm với những kẻ dùng điện thay cho lời thuyết phục
Web chan
#8 Wifies là bệnh nhân dễ bị bạo hành bởi đám bác sĩ nhất trong khu sau này cậu được chuyển qua phòng của Sam nên cũng đỡ hẳn
Web chan
note: Sam ở đây hoàn toàn là một oc khác và nó là Nam. hiện tại vẫn chưa cho cái pr5
Web chan
#9: Các bác sĩ ở đây được phép sử dụng thuốc an thần nếu bệnh nhân chống đối
Web chan
#10: Các bác sĩ ở đây sẽ được phân lại phòng sau mỗi 3 tuần
Web chan
#11: Manepear, Flamefrag và Wemmbu không phải anh em, bọn họ chỉ có mối quan hệ bác sĩ — bệnh nhân theo hướng tốt
Web chan
#12: Spoke và Ashswagg là anh em
Web chan
và warning:
— Truyện rất tục
— Bl00d / bạo lực
— Có thể liên quan đến một số vấn đề tâm lý hoặc vấn đề chính bản thân Web
#1 Ngày đầu tiên
Chào tôi là spoke , một bác sĩ được chuyển công tác đến một bệnh viện tâm thần để làm việc
nói thật tôi chỉ mới vào làm được 5-6 tháng thì bị chuyển qua đây rồi, vẫn chưa quen hết mấy cách đối phó với bệnh nhân nữa
tôi vẫn chưa hiểu sao mình bị chuyển qua chỗ thằng anh mình làm
với kinh nghiệm tôi còn ít hơn đám kia? mắc mớ gì ông viện trưởng tống tôi qua đây chứ?
vừa bước xuống xe thì có một chàng trai với đôi tai thỏ ra đón tiếp tôi
Judelow
chào, cậu là nhân viên mới à?
Judelow
tôi là Judelow nhưng cậu có thể gọi tôi là Jude, tôi được cử đi hướng dẫn cậu
Spokeishere
Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu nhỉ?
Anh dẫn cậu vào trong bệnh viện sau đó dẫn tôi đi tham quan một số nơi và phổ biến về luật và cách đối phó đám bệnh nhân trong đây
sau một hồi anh dẫn tôi đến phòng viện trưởng để hắn cung cấp thẻ cho tôi và cũng như máy theo dõi bệnh nhân
Web chan
Tôi rất hân hạnh khi cậu làm việc ở đây, Đây là thẻ nhân viên của cậu
hắn chìa ra một chiếc thẻ có tên và hình ảnh của spoke, trên chiếc thẻ đã được đánh dấu xanh xác nhận có thể dùng ở đây
Web chan
//mỉm cười// không có gì
Web chan
nhưng còn về bệnh nhân cậu phải trực...
Web chan
đây là một bệnh nhân bị tâm thần phân liệt, cậu ta rất bạo lực và có xu hướng tìm đến cái chết
Web chan
nhiệm vụ của cậu khá đơn giản , cho cậu ta uống thuốc theo giờ và đảm bảo cậu ta còn sống
Web chan
không biết cậu có thể?
Spokeishere
được...tôi có thể thử sức
Web chan
vậy trông cậy ở cậu, đây là máy theo dõi bệnh nhân của cậu
sau khi nhận lấy chiếc máy ấy tôi liền rời khỏi phòng viện trưởng
phải nói thật, ở trong đấy lạnh lẽo thật và tôi cảm giác tên này không đơn giản như vẻ bề ngoài...
tôi nhờ Judelow đưa tôi lên phòng mình cần trực rồi anh cũng rời đi vì đã đến ca của anh
vừa quét thẻ vào khu thì tôi liền rùng mình không phải vì sợ mà ở đây chỉ có 1 phòng đôi duy nhất
cảm giác rất đơn độc và nguy hiểm
bỗng tôi nghe tiếng bíp trong túi áo blue trắng của mình, khi vừa lấy ra thì ra là cái máy kêu
Web 2.0
Đã đến giờ uống thuốc của bệnh nhân
Spokeishere
thuốc? nhưng nó ở đâu chứ?
đột nhiên chiếc máy bắt đầu lấy ra 1 viên thuốc và nó nằm gọn trên tay của tôi
Web 2.0
đây là thuốc cho bệnh nhân, chỉ cần ép cậu ta uống là hoàn thành nhiệm vụ^^
Spokeishere
"ép uống? tên này bộ khó nhằn lắm hay gì"
cửa phòng vừa mở thì một con dao liền bay ngang qua mặt tôi
Web 2.0
"Mapicc,bệnh nhân tâm thần phân liệt
xếp loại: Nguy hiểm/có xu hướng bạo lực"
Spokeishere
"biết rồi nín cái mồm vô để tao xử lý"
tôi liền tiến lại gần cậu ta nhưng chưa kịp đưa viên thuốc vào miệng cậu thì tôi bị cậu ta cào cho vài nhát đến rướm máu
Spokeishere
"tsk tên này cứng đầu thật"
cậu vẫn cố gắng giãy giụa và cào vào tay tôi nhưng tôi lại không bỏ cuộc cố gắng ép viên thuốc lại gần miệng cậu hơn
Web 2.0
"chủ nhân,ngài có thể dùng sốc điện để cậu ta không phản khán-"
Spokeishere
"nín cái mồm mày lại nói nhiều quá rồi đấy"
sau mấy phút vật lộn thì cuối cùng tôi cũng ép cậu ta uống được viên thuốc đấy
quả nhiên vừa uống xong cậu ta liền bình tĩnh lại ngay
Mapicc
Xin lỗi vì đã cào cậu...//cúi mặt//
tôi nhìn vào cánh tay rướm máu của mình và thở dài , cái đống này so với mấy vết rạch của tôi còn thua xa
Spokeishere
không sao đâu băng bó lại là hết ngay
Spokeishere
mà cậu là Mapicc phải không?
Spokeishere
tôi là Spoke , từ này về sau tôi sẽ là bác sĩ trực phòng cậu
Mapicc
thật ra chỉ là xem xét tôi thôi...phòng này còn một người nữa...
Spokeishere
//ngồi xuống cạnh cậu// vậy hai người chắc hay đánh nhau nhỉ?
Mapicc
không hẳn...cậu ấy là bạn thân của tôi
Tôi sau đó nhìn qua cậu ta phải nói sao đây?
tuy biết cậu ta bị tâm thần phân liệt nhưng nhan sắc của cậu ta chắc phải cỡ sao hạng A, cậu ta vừa xinh đẹp vừa rực rỡ tiếc thay kiếp này cậu lại mắc phải cái thứ quái quỷ này
nếu cậu không ở đây liệu bây giờ cậu có phải có một cuộc sống rộng mở không?
có vẻ nhận ra ánh mắt tôi nhìn chằm chằm mình nên cậu ta liền cất tiếng
Mapicc
đừng nhìn tôi nữa...tôi cảm giác không thỏa mái lắm khi ai đó nhìn mình quá lâu...
Spokeishere
xin lỗi xin lỗi tôi không cố ý //xua tay//
một lúc sau khi tôi rời khỏi phòng cái máy đó lại nhảy ra khỏi túi áo tôi
Web 2.0
chủ nhân , cậu biết mỗi bệnh nhân ở đây sẽ có cái vòng sốc điện quay cổ mà...nãy hắn cào cậu quá trời mà cậu không sài?
Spokeishere
tôi không thích thấy người khác bị tổn thương
Spokeishere
đặc biệt là một bệnh nhân tâm thần phân liệt
Spokeishere
giờ mày thử nghĩ nhé
Spokeishere
chẳng ai sinh ra mà bị như vậy cả chắc chắn phải có tác động nào đó khiến họ trở nên như vậy, tuy hành động như vậy nhưng bản chất họ lại không muốn
Spokeishere
chỉ là cái bản chất ấy đã bị nhấn chìm bởi sự đau khổ họ đã trải qua
Spokeishere
vậy tại sao phải chồng chéo vết thương này lên một vết thương khác của họ?
Spokeishere
sốc điện cũng như một cách làm tổn thương người khác, đúng cậu ta làm tôi bị thương nhưng đ.éo đồng nghĩa tôi phải làm cậu ta bị thương
Spokeishere
tôi có thể chịu đau còn bọn họ thì sao? chẳng phải làm vậy khiến vết thương của họ lại thêm đau à?
Spokeishere
mà kể cả tôi có sốc điện cậu ta đi nữa chẳng phải rước họa vào người à? giờ tôi sốc điện cậu ta thì khác gì tôi gây thù với cậu ta đâu?
Web 2.0
cậu nói cũng có lý...
Spokeishere
ừ biết điều thì từ này về sau im mồm lại hộ tôi, chỉ cần cung cấp thông tin cho tôi là được rồi
Web 2.0
chuyện là vậy đó thưa ngài
Web chan
//mỉm cười// chẳng trách sau họ cho cậu ta chuyển công tác qua đây
Web chan
có lẹ ta còn nhiều thứ cần học hỏi ở cậu ta rồi
#2 ngày thứ hai
Được rồi , đây là ngày thứ 2 của tôi ở đây
phải nói rằng kí túc xá ở đây xịn đét
Điều hòa thì sài vô điều kiện nóng thì bật lên, chỉ cần nhớ nếu không có ai trong phòng thì tắt thôi
nhà tắm thì có vòi sen , bồn tắm còn thơm tho sạch sẽ nữa
phòng ngủ thì rộng, có máy tính đầy đủ
tôi nghĩ mình chuyển công tác lộn vô chỗ nào ấy
Parrotx2
spoke à cậu không tính dậy đi trực ca à?
Spokeishere
ối chết tôi quên! cái máy chết tiệt này không thèm nhắc tôi nữa chứ //luống cuống ngồi dậy//
Web 2.0
"hôm qua chính cậu kêu tôi nín mà..."
à quên nữa bạn cùng phòng tôi là Parrot và một con pikachu thì phải? Tối ngày tôi thấy đánh nhau miết
tôi liền ngồi dậy vệ sinh cá nhân xong khoác áo vào chạy ra khỏi phòng
Spokeishere
hôm nay lại cho cậu ta uống mấy viên thuốc kia nữa à?
Web 2.0
đúng vậy chủ nhân!
Web 2.0
nhưng cậu ta chưa ăn sáng đâu nên cậu phải đi lấy đồ ăn sáng cho cậu ta rồi mới được cho uống thuốc!
trong lúc đợi tháng máy đi đến tầng trệt thì tháng máy dừng lại ở lầu 3 vừa mở cửa ra thì trước mặt tôi là Ashswagg, anh trai của mình
Ashswagg
Em được chuyển công tác qua đây à?
sau một lúc nói chuyện trong thang máy thì tôi biết được Ash phải trực tận hai phòng
sau khi lấy đồ ăn sáng cho Mapicc tôi cũng quay lại phòng của cậu ta hên hôm nay mở cửa thì thấy cậu ta vẫn đang ngủ chứ không như hôm qua
Spokeishere
//đặt khay cơm lên bàn//
Spokeishere
Mapicc //lay cậu//
cậu ta lim dim mở mắt nhìn tôi
cậu từ từ ngồi dậy rồi nhìn khay cơm trên bàn
Spokeishere
ăn vào đi rồi uống thuốc
Spokeishere
không ăn mà uống là gây hại cho dạ dày lắm đấy
Mapicc
tôi không muốn uống thuốc đấy đâu, vừa đắng vừa khó nuốt...
Spokeishere
ngoan nào chỉ cần cậu ăn xong rồi uống thôi là tôi để cậu yên mà
bất đắc dĩ tôi phải đút cho cậu ta ăn
thật tình bị vậy rồi còn cứng đầu thì thôi rồi
Spokeishere
ăn nào //dơ thìa cơm trước miệng Mapicc//
Mapicc
không ăn...//che miệng//
Spokeishere
1 là ăn 2 là tôi sốc điện cậu
Nói vậy chứ tôi cũng đâu đành lòng làm đau cậu được
vừa nghe đến từ "sốc điện" thì cậu lập tức ngoan ngoãn ngồi ăn
sau một lúc thì hiện tại tôi đang đứng ở máy pha cà phê định bụng pha xong rồi đi về kí túc xá đợi ca sau của mình
Spokeishere
"ôi trời mới ngày thứ hai mà cực vậy rồi , tí về kí túc xá nhắn hỏi planet bên đó sau mới được"
đột nhiên cái máy trong túi áo tôi rung dữ dội
Web 2.0
"cảnh báo⚠️
bệnh nhân Mapicc đang có ý định t.ự x.ác ở phòng vui lòng quay lại kiểm tra ngay lập tức
xin nhắc lại bệnh nhân Mapicc đang có ý định t.ự x.ác ở phòng vui lòng quay lại kiểm tra ngay lập tức"
vừa thấy thông báo tôi lập tức bỏ dở ly cà phê mà chạy thẳng đến thang máy bấm lên tầng của Mapicc càng nhanh càng tốt
chẳng ai nói với tôi sẽ có tình huống này vào ngày thứ 2 làm ở đây
thang máy vừa mở cửa tôi liền lao ra , quét thẻ và xông vào phòng của cậu ta
đó là hai từ tôi có thể nghĩ đến
trên sàn là những mảnh vỡ từ chén cơm hồi nãy, máu me thì vương vải khắp nơi như thể hiện trường của một vụ thảm sát
và cậu, ngồi dưới sàn một tay cầm mảnh sứ ấy cứa vào tay mình
Tôi liền chạy tới giật phăng mảnh sứ khỏi tay cậu
Spokeishere
làm cái trò gì vậy?
Mapicc
//giật mình// này! đây là việc của tôi!
Spokeishere
không tôi sẽ không trả nó cho cậu đâu! Bộ cậu mắc chết lắm hả?
Mapicc
tôi chẳng còn muốn sống đấy được chưa?
Spokeishere
này này tôi không biết cậu trải qua những gì nhưng chết đâu phải là cách?
Spokeishere
giờ cậu ngồi yên ngoan ở đây tôi dọn đống này, nếu cậu quậy hay cố gắng làm gì tôi sốc điện đấy
Mapicc
tsk...lũ bác sĩ các ngươi chỉ biết có trò sốc điện là giỏi
nói rồi cậu thu mình lạ đầu gục vào gục vào đầu gối của chính mình
Spokeishere
"bây giờ.. dọn đống này như thế nào đây?"
Web 2.0
"chủ nhân tôi có thể dọn đống này được!"
Spokeishere
"ồ thì ra ngoài cái mồm ra mày còn là lao công mini"
Web 2.0
//tổn thương lần 2//
sau khi cái máy dọn xong thì tôi liền ngồi xuống trước mặt cậu
cái máy ấy tự động nhả ra cho tôi một cuộn băng gạc
Spokeishere
đưa cái tay ra đây
Spokeishere
tôi nói rồi đứa cái tay của cậu ra đây
Mapicc nghi ngờ cuộc đời mình thêm lần nữa, Bình thường đám bác sĩ giải quyết mớ hỗn độn của cậu xong thì sẽ rời đi còn Spoke thì lại không
nhưng cậu vẫn cảnh giác chìa cánh tay bị thương ra cho Spoke
Spokeishere
//băng bó// đau không?
Spokeishere
biết đau sao còn đòi chết?
Mapicc
... tại sao cậu phải quan tâm một đứa như tôi chứ? thà để tôi chết oách đi cho xong
Spokeishere
vì tôi nhận trách nhiệm trông coi cậu, tôi có trách nhiệm đảm bảo cậu còn sống và khỏe mạnh chứ không phải nhận trách nhiệm rồi bỏ mặt cậu
Mapicc khựng lại, lần đầu tiên.. có người thật sự quan tâm cậu à không người thứ hai chứ
nước mắt của cậu không tự chủ mà rơi xuống
Spokeishere
nào đừng khóc vậy chứ //lau nước mắt cho cậu//
Mapicc
tại sao cậu lại quan tâm đến một kẻ như tôi đến vậy?
Mapicc
từ trước đến giờ bọn bác sĩ ở đây luôn ngó lơ tôi đến cả việc uống thuốc bọn chúng cũng dùng sốc điện để ép tôi uống
Mapicc
lúc tôi muốn t.ự x.ác họ chỉ vào và sốc điện tôi rồi rời đi còn cậu
Mapicc
cậu quan tâm tôi, uống thuốc thì mặc cho tôi cào đến rướm máu cả tay mà vẫn cố chấp không sài cái máy sốc điện
Mapicc
đến hôm nay cậu còn băng bó cho tôi
Mapicc
rốt cuộc cậu quan tâm tôi vì mục đích gì chứ?
Spokeishere
Vì cậu xứng đáng được yêu thương
Spokeishere
cậu là bệnh nhân của tôi và trách nhiệm của tôi là quan tâm đến cậu
Spokeishere
nhưng cậu xứng đáng được quan tâm và chăm sóc như một con người bình thường chứ không phải người bệnh
Spokeishere
tôi không biết đám kia đã làm gì cậu đã khiến cậu tuyệt vọng đến mức này nhưng nghe tôi này, cậu xứng đáng được yêu thương chứ không phải là một vật để bọn họ đầy đọa
Mapicc
cậu phiền phức thật đấy...
Spokeishere
Sau này tôi còn làm phiền cậu nhiều hơn đấy
Spokeishere
giờ ngoan đi ngủ đi chiều đến ca thì tôi lên cho cậu ăn rồi uống thuốc
Sau khi giải quyết xong thì tôi quay trở lại kí túc xá
tôi vừa mở cửa bước vào thì ăn nguyên cái ngối vào mặt mới bỏ ra thì lại thấy con pikachu với con vẹt đang đánh nhau
Spokeishere
"gì nữa vậy trời"
Parrotx2
Chiều nay ca của wifies là của tao hôm qua mày trực ẻm rồi mà!!!
Derapchu
đ.éo! ca wifies phải là của tao hôm qua tao hứa chiều nay tới trông ẻm rồi! với lại tao không muốn trực cái thằng đầu đỏ cùng phòng với ẻm đây!!
Parrotx2
chắc tao muốn?? nhưng hôm nay theo lượt là đến tao trực ca chiều ẻm mà!!
Derapchu
tao không quan tâm ca hôm nay của tao!!
Tôi thở dài đầy bất lực rồi rút lên chỗ máy tính mà nhắn tin với cốt mình
Spokeishere
mày tên gì ta?
Web 2.0
nhưng gọi tôi là W thôi thưa chủ nhân
Spokeishere
rồi rồi mày cho.. ta vài thông tin về Mapicc được không?
Web 2.0
"hồ sơ bệnh nhân Mapicc:
giới tính: Nam
tuổi tác: *ẩn*
ngày sinh: ngày 5 tháng 4"
Web 2.0
"•Cha mẹ ly hôn,ban đầu cậu ta đi theo mẹ nhưng bà lại bạo hành cậu sau đó mẹ cậu ta đã được cảnh sát phát hiện t.ử vong, hung thủ chính lại chính là cậu sau đó được chuyển qua ở với cha nhưng cha cậu là một con bạc , ông thường xuyên đánh đập cậu , ông đã bán cậu cho chủ nợ để xóa nợ của chính mình "
Web 2.0
"•Trước khi được đưa vào đây có thông tin từ cảnh sát cậu bị cưỡng hi.ếp không dưới 10 lần"
Web 2.0
tạm thời bên tôi cung cấp được nhiêu đây thôi thưa chủ nhân
vừa đọc xong đống đó mà tôi sốc không nói nên lời
chẳng trách sau cậu ta lại hành xử như vậy
có ai bình thường sau khi trải qua đống đó không?
Spokeishere
coi như mày cũng có ích đi
Web 2.0
"tôi cảm thấy bị xúc phạm"
tầm chiều thì tôi vừa bước xuống phòng thì thấy con pikachu đang ôm gối khóc
chắc thua vụ đi trực với con vẹt
thôi kệ vậy việc của tôi là bây giờ là đi lấy đồ ăn và lên cho Mapicc ăn rồi uống thuốc
sau khi xong xuông hết mọi việc thì tôi quay lại phòng
Tắm rửa xong hết rồi vừa mới chèo lên giường cái máy tự nhiên kêu như ai đòi mạng vậy
Web 2.0
chủ nhân tôi quên nhắc nhở rằng sau 2 tuần nữa cậu sẽ bị đổi phòng trực đấy ạ
Derapchu
ồn ào quá đi ngủ đi cái cục than kia
Parrotx2
mai còn phải trực sớm nữa ồn vậy ai ngủ được
Spokeishere
xin lỗi hai người
Spokeishere
"sao mày không nhắc từ đầu đi??"
Web 2.0
"chủ nhân có hỏi méo?"
Spokeishere
"tôi mới vào thì biết mẹ gì?"
Spokeishere
"cái máy vô dụng này! "
Web chan
ôi mưa từ sáng giờ không đi kiếm cái gì bỏ bụng được
Web chan
nhà thì hết đồ ăn mẹ💔
Web chan
hôm qua còn bị dao cứa chúng tay, ngày gì vậy trời
Download MangaToon APP on App Store and Google Play