“ Phượng Hoàng Tái Sinh “
Chương 1 : xuyên đến tương lai
“ Phượng Hoàng Tái Sinh “
“ suy nghĩ “
( hành động )
/ biểu cảm /
📲 nghe đt
💬 nhắn tin
Trưởng Công chúa yết kiến
Trưởng công chúa
“ Bản cung là Trưởng Công chúa triều Chu , dưới một người trên vạn người.”
bỗng…một ngày , trời nổi gió to , sấm chớp
Các quan thần : Trưởng Công chúa an tức
Trưởng công chúa
“ Một sớm đột tử , lần nữa tỉnh lại , không ngờ lại đến tương lai , trở thành…”
Nam Vãn Vãn
“Thiên kim thật lưu lạc chốn quê của Nam Gia”
Nam Vãn Vãn
“ Hôm nay , là ngày Nam Gia tìm nguyên chủ trở về “
NV phụ
giúp việc : con nha đầu từ quê lên , còn không mau xuống xe.
Nam Vãn Vãn
( chìa tay ra )
NV phụ
giúp việc : ra vẻ cái gì chứ / chán ghét /
Nam Vãn Vãn
( rút tay lại và đi ra )
cô cùng người giúp việc từ từ đi vào
Nam Vãn Vãn
“ thế này , mà cũng được gọi là hào môn sao? “
NV phụ
giúp việc : ( đẩy cửa vào , đứng né một bên )
Nam Vãn Vãn
“ nguyên chủ Nam Vãn Vãn , nhu nhược vô năng , lưu lạc nơi thôn dã , chịu đủ mọi lời chế nhạo , bắt nạt. “
Nam Vãn Vãn
“ nay được đón về Nam Gia , người trong phủ đều đang chờ xem trò cười của cô ta “
Nam Vãn Vãn
“ thực là làm nhục danh tiếng của bản cung. “
Nam Vãn Vãn
“ nhưng cơ thể này đã thuộc về ta , bản cung sẽ khiến nó phải sống theo dáng vẻ của Trưởng Công chúa “
NV phụ
giúp việc : “ quả nhiên là từ quê lên , bộ dạng chưa từng thấy sự đời “
Lệ Châu
( đứng dậy chạy lại nắm tay cô )
Lệ Châu
Vãn Vãn , mẹ là mẹ của con đây
Nam Tinh Tuyết
< cố ý té > Ayza
Lệ Châu
( quay đầu lại + hấy tay cô ra )
Lệ Châu
con ngã ở đâu thế?
Lệ Châu
không sao , lại đây , lại đây ngồi xuống để mẹ xem ( diều ả ngồi xuống )
Nam Tinh Tuyết
/ đưa ánh mắt khinh bỉ nhìn cô /
Nam Vãn Vãn
“ đây chính là thiên kiêm giả chiếm dụng thân phận của bản cung “
Nam Vãn Vãn
“ mắt nhìn của Nam Gia , cũng chẳng ra sao. “
Nam lão gia
< đang xem sơ yếu lý lịch của cô>
Nam lão gia
Lý lịch , hoàn toàn trống trơn ( ném lên bàn )
Nam Trấn Đình
bố , Vãn Vãn lưu lạc bên ngoài nhiều năm , thiếu thốn sự dạy dỗ.
Nam Trấn Đình
con sẽ tìn người dạy dỗ quy cũ cho nó
Nam Trấn Đình
nhất định không thể làm mất mặt Nam Gia.
Nam Tử Long
nó cũng chỉ là một con nhà quê , cũng không cần kế thừa gia sản của Nam Gia chúng ta , hay là cứ để nhốt trong nhà cho nó yên phận là được / cười khinh /
Nam Tinh Tuyết
/ cười khinh /
Nam Vãn Vãn
trưởng bối nói chuyện , vãn bối không được ngắt lời
Nam Tử Long
hể? đồ nhà quê nhà cô , lại học cái lễ giáo phong kiến này ở xó xỉnh nào thế?
Nam lão gia
< hơi lớn giọng > cậu câm miệng ngay cho ta!
Nam lão gia
( nhìn qua cô )
Nam lão gia
không hổ là cháu gái của Nam Gia , quy cũ nghiêm cẩn , đứa trẻ có thể dạy bảo.
sau đó cô tiến lại gần lão gia và dùng lễ nghĩa chào
sau đó cô rớt trà và quỳ xuống dân trà cho ông
Nam Vãn Vãn
Vãn Vãn nhận tổ quy tông.
Nam Vãn Vãn
hai mươi mấy năm qua , chưa thể tận hiếu bên gối ông nội , con xin ông nội uống chén trà này của Vãn Vãn , tha thứ cho Vãn Vãn ( đưa lên )
Nam lão gia
( nhận lấy ) tốt tốt
Tinh tuyết và Tử long ngơ ra
Nam Vãn Vãn
“ tầm thường nông cạn “ ( ngó Tử Long )
Nam Vãn Vãn
“ tiểu nhân hám lợi “ ( ngó Tinh Tuyết )
Nam Vãn Vãn
“ sau này , để bản cung dạy các ngươi quy cũ “
Download MangaToon APP on App Store and Google Play