Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Trò Chơi Hệ Thống Và Ý Hiên

Thế giới 1: Chap 1

Nắng tháng ba của những năm 80 đổ lửa xuống những cánh đồng vùng ven, hun nóng cả mùi bùn non ngai ngái. Giữa cái nắng gắt ấy, bóng dáng người đàn ông cao lớn, lừng lững như một pho tượng đồng đen đang cặm cụi bên đường cày.
Đó là Mạnh Tùng, là người góa vợ nổi tiếng khắp làng này vì thương vợ. Dù vợ bị bệnh nặng nhưng vẫn chăm sóc chu đáo, bỏ hết của cải chữa bệnh. Nhưng trời không chịu lòng người, con trai mới 5 tuổi đã chịu đựng không nổi khất từ nhân gian. Để lại căn nhà nợ nần cùng với đứa con thơ.
Một mình ông Mạnh gây dựng lại gia đình nhờ sự siêng năng và chăm chỉ, thân hình to lớn cổ đồng, khuôn mặt góc cạnh ít nói, tính cách càng lầm lũi như con trâu già, cố gắng kiếm tiền mua được vợ cho con.
Dân làng quanh đó vừa nghỉ tay dưới bóng cây đa, vừa đưa mắt nhìn về phía nhà họ Mạnh, tiếng bàn tán xôn xao không ngớt:
"Thật uổng cho cái nhan sắc đó, xinh như tiên giáng trần mà lại rơi vào nhà lão Tùng. Thằng con trai thì lêu lổng, suốt ngày nướng tiền vào sòng bài, bỏ mặc vợ mới cưới ở nhà"
"Mà công nhận, đứa con dâu ấy lạ thật. Đẹp thì có đẹp, nhưng cái mặt cứ lạnh như tiền, chẳng bao giờ thấy cười lấy một cái. Nhìn thanh mảnh thế kia, không biết có chịu nổi nhiệt cái nhà ấy không."
"Suỵt, nhìn kìa! Nó ra đưa cơm trưa cho ông bố chồng đấy."
Từ phía con đường mòn, một dáng người nhỏ nhắn hiện ra. Ý Hiên mặc bộ đồ vải thô màu nâu sòng, vạt áo rộng thùng thình bay nhẹ trong gió, nhưng vẫn không giấu nổi nước da trắng sứ bật tông giữa khung cảnh làng quê thô mộc. Cậu đội chiếc nón lá sụp thấp, đôi mắt hạ xuống, vẻ mặt dửng dưng như thể tách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh
Ý Hiên bước đến cạnh bờ ruộng, đặt lồng cơm xuống lớp cỏ cháy nắng. Cậu khẽ cất tiếng, giọng thanh thanh:
Ý Hiên
Ý Hiên
Cha... nghỉ tay dùng bữa. Con mang cơm ra rồi
Mạnh Tùng dừng tay cày, chậm rãi bước lên bờ. Đôi bàn tay thô ráp, bám đầy bùn đất của ông vươn ra nhận lấy bát nước từ tay Ý Hiên. Trầm mặc mà uống nước rồi lên gốc cây to gần đấy dùng bữa
Dưới bóng cây đa già cổ thụ, hơi mát từ tán lá xòe rộng cũng xua bớt được phần nào cái không khí đặc quánh nóng nực của mùa hè. Mạnh Tùng ngồi tựa lưng vào gốc cây, bắp đùi săn chắc bó chặt trong lớp quần vải thô lấm lem bùn đất, đôi mắt sắc lẹm thỉnh thoảng lại liếc về phía người "con dâu" đang ngồi cách đó không xa.
Ý Hiên thản nhiên ngồi bệt xuống cỏ, đôi bàn tay trắng muốt khéo léo bẻ miếng bánh bột ngô khô khốc. Cậu gặm chậm rãi, đôi mắt xa xăm nhìn ra cánh đồng bát ngát, nhưng thực chất trí óc đang xoay mòng mòng với những tình tiết của cốt truyện
Bối cảnh những năm 80 này thật sự khắc nghiệt. Mạnh Hùng – cái tên "chồng" trên danh nghĩa của cậu – đúng là một vết mực bẩn trong cái gia đình nông dân nề nếp này. Hắn cậy mình là con trai độc nhất, suốt ngày tụ tập cùng đám thanh niên bất lương trong huyện, nướng sạch tiền sính lễ vào những ván bài đen đỏ. Đêm tân hôn, hắn còn chẳng thèm chạm vào Ý Hiên vì mải mê ngoài sòng, để mặc cậu trong căn buồng tối tăm với nỗi lo tân nương mới cưới
Nhưng thế nào nam chính lại là hẳn, trong lúc hẳn tiêu hết tiền quay về kiếm trong nhà, vô tình thấy nữ thanh niên trí thức nổi tiếng xinh đẹp Đường Miên với đôi mắt trong veo và khí chất thanh cao thoát tục – đang bị hai gã lưu manh ép vào góc tường.
Chẳng biết là do máu nóng hay do bị vẻ đẹp của Đường Miên hớp hồn, Mạnh Hùng xông vào như một con hổ dữ. Hắn không ngại đổ máu, dùng nắm đấm thô bạo để đánh đuổi lũ côn đồ. Khi Đường Miên run rẩy bám lấy cánh tay hắn, cảm ơn bằng giọng nói ngọt ngào, trái tim sắt đá của kẻ cờ bạc bỗng chốc lỗi nhịp.
Rồi số lần hai người vô tình gặp mặt nhau nhiều hơn, từ kẻ cà lơ phất phơ nay lại "cải tà quy chính" để xứng đáng với người con gái trí thức này. Một mối quan hệ mập mờ, đầy sự ngưỡng mộ từ cô gái nhỏ dành cho "ân nhân" bắt đầu nhen nhóm
Rồi hai người bí mật quen nhau, phát hiện người vợ ca nhi ở nhà do tịch mịch lại tằng tịu với người khác. Mạnh Hùng quyết định ly hôn và lên thành phố với Đường Miên gây dựng sự nghiệp. Thành công mỹ mãn.
Nói thật đọc đến đây Ý Hiên thật hết cái để nói, vợ cưới đàng hoàng ở nhà thì làm lơ bỏ mặc chỉ đơn giản là hắn không thích ca nhi, người được ăn học đàng hoàng thì lại hẹn hò lén lút với đàn ông có vợ. Đúng là trời sinh một cặp.
Nhân vật lần này Ý Hiên sắm vai là người vợ tịch mịch đó. Và đối tượng công lược chính là cha chồng - Mạng Tùng. Cốt truyện không nhắc nhiều đến người này, do sau khi quen Đường Miên và lên thành phố, Mạnh Hùng trực tiếp cắt đứt quan hệ ở quê, vì hắn không muốn mọi người biết quá khứ nghèo khổ không học vấn còn cờ bạc. Quả thật là đứa con có hiếu.
Nghĩ đến đây Ý Hiên hơi nhếch môi. Thế giới này cậu là ca nhi, nên không lo việc người ta sợ hãi cơ thể cậu. Vậy nó chính là vũ khí lợi hại nhất để thu hút người đàn ông trầm tính kia. Và mấy tháng nay không uổng công cậu nỗ lực xuất hiện trước mặt cha chồng, nấu ăn giặt đồ cho gà heo ăn đều lảng vảng, Mạnh Tùng đã có thái độ mềm mại hơn với hẳn so với lúc mới cưới. Ít nhất đi đâu về hắn cũng sẽ mua đồ ăn hoặc cái gì đó thú vị cho cậu.
Nắng trưa đổ xuống gay gắt, tiếng ve sầu kêu râm ran như xé rách không gian tĩnh lặng của cánh đồng. Ý Hiên phủi sạch vụn bánh bột ngô trên đầu ngón tay trắng trẻo, khẽ liếc nhìn người đàn ông đang ngồi tựa gốc cây bên cạnh. Ánh mắt cậu lấp lánh sáng trong, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại như đang do dự điều gì đó rất nan giải.
Cậu nhích lại gần Mạnh Tùng, tà áo thô rộng cố ý quẹt nhẹ qua cánh tay rắn chắc của ông. Giọng nói của cậu lúc này không còn lạnh lùng như lúc đối diện với dân làng, mà mềm mỏng, có chút nũng nịu và ngập ngừng:
Ý Hiên
Ý Hiên
Cha ơi... con... con mắc vệ sinh quá. Ở đây đồng không mông quạnh, con sợ có người đi ngang qua... Cha có thể đi cùng để che cho con được không?
[Độ hảo cảm của cha chồng tăng lên: 30%]
Mạnh Tùng đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe giọng nói thanh tao như tiếng chuông bạc ấy thì hàng lông mày rậm khẽ giật mình. Ông mở mắt, đập vào mắt là khuôn mặt nhỏ nhắn của Ý Hiên đang ửng hồng vì xấu hổ (hoặc ít nhất là cậu diễn như vậy), đôi mắt to tròn long lanh nhìn ông đầy khẩn thiết.

Thế giới 1: Chap 2

Ông không nói gì, chỉ trầm mặc đứng dậy, thân hình cao lớn lừng lững như một ngọn núi nhỏ đổ bóng xuống người cậu. Sự áp bách của người đàn ông trưởng thành khiến tim Ý Hiên đập nhanh hơn một nhịp.
Hai người đi sâu vào bụi rậm ven đường cày, nơi những bụi chuối dại và cỏ cao lút đầu người che khuất tầm nhìn từ phía dân làng.
Mạnh Tùng
Mạnh Tùng
Con vào trong đó đi, ta đứng đây.
Mạnh Tùng quay lưng lại, giọng nói khàn đặc như có hạt cát vướng trong cổ họng
Ý Hiên "dạ" một tiếng nhỏ xíu, bước vào sau bụi chuối. Tiếng vải thô cởi ra sột soạt trong không gian tĩnh lặng khiến màng nhĩ của Mạnh Tùng như bị trêu đùa. Ông đứng đó, đôi bàn tay hộ pháp siết chặt lấy cán cuốc, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay sạm nắng.
Đúng lúc đó, một cơn gió quái ác thổi qua, làm tán lá chuối lay động mạnh, để lộ ra một khoảng hở nhỏ. Mạnh Tùng như bị một ma lực nào đó dẫn dắt, ông vô tình liếc mắt qua khe hở ấy
Hắn vốn biết ca nhi có hai bộ phận sinh d*c, nhưng trong hình dung thô kệch của một gã đàn ông làm nông, hắn chỉ nghĩ đó là sự lắp ghép vụng về, xấu xí.
Nhưng cảnh tượng trước mắt lại hoàn toàn đánh sập trí tưởng tượng của hắn. Dưới ánh nắng xuyên qua kẽ lá, một mảng da thịt trắng nõn đến chói mắt hiện ra giữa màu xanh mướt của cỏ cây. Nơi tư mật ấy không hề thô thiển, mà là một đóa hoa khép kín, hồng hào và mềm mại, được che phủ bởi một lớp l*ng tơ thưa thớt, nhạt màu. Cánh hoa nhỏ xíu rung động nhè nhẹ theo nhịp thở của cậu, d*m mỹ và kiều diễm đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Róc rách... róc rách...
Tiếng nước t*** nóng hổi tuôn ra, b*n vào lớp lá khô tạo nên những âm thanh kích thích thính giác giữa trưa hè vắng vẻ. Ý Hiên khẽ run rẩy, bờ vai gầy nhấp nhô theo nhịp thở. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chuối, chiếu rọi trực tiếp lên những giọt nước còn đọng lại trên cánh hoa nhỏ xíu đang rung động kia, làm chúng trở nên lấp lánh, d*m mỹ đến lạ kỳ
Mạnh Tùng sững người, hơi thở của ông nghẹn lại trong lồng ngực. Một luồng điện xộc thẳng từ sống lưng lên đại não. Phía dưới lớp quần vải thô lấm lem bùn đất, con c*c khổng lồ của người đàn ông làm nông quanh năm suốt tháng, vốn đã nguội lạnh từ lâu kể từ khi vợ mất, nay đột ngột thức tỉnh dữ dội. Nó c*ng c*ng đến mức đau đớn, tì chặt vào lớp vải, đòi hỏi được giải phóng.
Đôi mắt Mạnh Tùng đỏ ngầu, dán chặt vào nơi tư mật đang bài tiết của con dâu. Cái vẻ ngoài "vợ của con trai" giờ đây hoàn toàn tan biến, trong mắt ông chỉ còn lại một sinh vật nhỏ bé, d*m mỹ và đầy khiêu khích đang phô bày vẻ đẹp cấm kỵ ngay trước mặt mình
Hắn cảm thấy cổ họng khô khốc, một khao khát điên cuồng trào dâng trong lòng: Hắn thèm khát được bước tới, dùng bàn tay chai sần thô bạo của mình vạch hai cánh môi hồng ấy ra, th*c ngón tay vào xem bên trong nó mềm mại và ướt át đến mức nào. Hắn muốn đè nghiến con dâu mình xuống đống lá khô, lột sạch lớp áo rộng kia để nhìn cho kỹ cái l*n trắng hồng đang mời gọi kia.
Nhưng lý trí cuối cùng vẫn kìm hãm hắn lại. Hắn đứng chôn chân tại chỗ, gồng mình chịu đựng sự giày vò của bản năng, mồ hôi vã ra như tắm.
Cái nắng gắt của miền Bắc những năm 80 dường như chẳng thấm thía gì so với ngọn lửa d*c vọng đang âm ỉ cháy trong lồng ngực vạm vỡ của Mạnh Tùng. Đêm đó, dưới mái tranh nghèo sực mùi rơm rạ, người đàn ông góa vợ bao năm vốn tưởng tâm đã thành tro nguội, nay lại bị một đóa hoa ca nhi làm cho điên đảo
Trong cơn mộng mị chập chờn, Mạnh Tùng thấy mình không còn đứng ngoài bụi chuối nữa. Hắn đang ở trong buồng tối, ép sát Ý Hiên vào vách đất thô ráp. Mùi hương thanh tân từ cơ thể cậu dâu mới như liều thuốc độc dẫn dụ hắn vào cõi mê lầm.
Trong mơ, hắn thô bạo lột phăng chiếc quần vải thô của Ý Hiên, để lộ ra vùng h*ng trắng nõn nà đến phát sáng. Mạnh Tùng không kìm lòng được, bàn tay hộ pháp to lớn, đầy vết chai sần vì cày cuốc trực tiếp vạch hai cánh m*ng tròn lẳng của cậu ra. Và kìa, cái l*n hồng hào, mềm mại ấy hiện ra, ướt át và mời gọi.
Hắn run rẩy đưa ngón tay trỏ thô nháp vào chạm nhẹ. Vừa chạm vào hạt mầm nhỏ xíu giữa kẽ thịt, Ý Hiên trong mơ đã ưỡn cong người, tiếng r*n r* d*m đ*ng vang lên bên tai:
Ý Hiên
Ý Hiên
Cha... cha đừng... á...
Mạnh Tùng phát điên, hắn bắt đầu thọc mạnh ngón tay vào cái l* nhỏ hẹp, nóng hổi kia. Cảm giác cái l*n mút chặt lấy ngón tay, nước d*m tuôn ra xối xả làm hắn r*o r*c đến mức tỉnh giấc.
Khi mở mắt ra, giữa háng Mạnh Tùng đã ướt đẫm một mảng. Con c*c khổng lồ của ông vẫn đang d*ng đ*ng, giật liên hồi dưới lớp chăn mỏng. Hắn thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu nhìn đăm đăm vào bức tường ngăn cách với phòng con dâu, tâm trí vẫn còn kẹt lại trong cảm giác "m*c" cái l*n non nớt kia.
Sáng hôm sau ra đồng, Mạnh Tùng lầm lũi hơn thường ngày. Mỗi bước đi, con cặc to lớn vẫn còn ê ẩm vì cơn mộng đêm qua cứ cạ vào lớp quần vải khiến hắn bức bối khôn tả. Đến tầm trưa, khi Ý Hiên lại mang cơm ra, ánh mắt Mạnh Tùng không rời khỏi vùng hạ bộ của cậu lấy một giây.

Thế giới 1: Chap 3

Đợi lúc ăn xong, Ý Hiên lại thỏ thẻ xin đi vệ sinh. Lần này, Mạnh Tùng không đợi cậu nhờ, hắn lẳng lặng đứng dậy đi theo như một cái bóng.
Lần này, hắn không đứng xa. Khi Ý Hiên vừa bước vào sau lùm cây, Mạnh Tùng đã chọn một góc nhìn trực diện nhất qua kẽ hở của lá. Hắn nín thở, đôi mắt mở trừng trừng, không muốn bỏ sót một chi tiết nào.
Ý Hiên ngồi xổm xuống, đôi tay búp măng trắng trẻo vén tà áo và kéo quần xuống tận đùi. Mạnh Tùng nín thở khi thấy con c* nhỏ xíu của ca nhi vẫn nằm im lìm, rủ xuống vô hại. Nhưng rồi, từ phía dưới gốc con c* ấy, nơi cái l*n hồng hào đang hé mở, một dòng nước ti*u nóng hổi đột ngột phun ra thành tia.
Nhìn dòng nước ti*u trong suốt chảy ra từ khe thịt hồng rực, làm ướt đẫm những cánh môi mềm mại, Mạnh Tùng cảm thấy cả người như bị thiêu cháy. Sự thần kỳ của tạo hóa nằm gọn trong cơ thể đứa con dâu này. Cái cách nước ti*u tuôn ra từ cái l*n ấy không hề làm hắn thấy bẩn, mà ngược lại, nó đẹp và kích thích đến mức khiến con c*c trong quần hắn lại một lần nữa biểu tình, c*ng đến mức muốn rách cả vải
Mạnh Tùng bắt đầu tự sỉ vả mình. Hắn là cha, là trụ cột, vậy mà lại đi khao khát cơ thể của đứa dâu mới cưới - vợ của chính con trai mình. Mỗi khi nhìn thấy Ý Hiên bưng bát cơm ra, hay chỉ cần nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng của cậu trên nền đất, con c*c trong quần hắn lại phản ứng, c*ng c*ng đến đau đớn. Sự rạo rực ấy khiến hắn thấy mình thật dị dạng, bẩn thỉu.
Mạnh Tùng bắt đầu tránh mặt Ý Hiên. Bữa cơm chiều, hắn lẳng lặng bưng bát ra hiên ngồi, lưng quay về phía trong nhà. Ý Hiên gọi, hắn chỉ ậm ừ qua quýt rồi đi thẳng ra chuồng trâu hoặc vác cuốc ra đồng từ lúc tờ mờ sáng để không phải chạm mặt cậu.
Bầu không khí trong căn nhà vốn thiếu hơi người nay càng thêm ngột ngạt. Ý Hiên vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng như tiền, đôi mắt phớt đời chẳng mảy may để tâm đến sự tránh né lộ liễu của Mạnh Tùng
Cậu cứ thong dong làm việc nhà, quét tước, nấu nướng, nhưng mỗi khi đêm về, cậu lại cố tình thở dài thường thượt qua vách ngăn mỏng manh, để người đàn ông lực lưỡng phòng bên nghe thấy sự "tịch mịch" của một người vợ bị bỏ rơi.
Cậu biết, sự tự trách của Mạnh Tùng là một sợi dây thừng, càng vùng vẫy càng siết chặt. Và cậu sẽ là người cầm đầu dây ấy.
Ánh trăng rằm đổ xuống sân gạch rêu phong một màu bạc lạnh lẽo, soi rõ từng hạt sương đọng trên tàu lá chuối. Căn nhà gỗ ba gian im lìm, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả ngoài đồng vọng lại.
Mạnh Tùng vừa đi họp đội sản xuất về muộn, đôi chân trần thô ráp bước qua cổng tre không gây ra một tiếng động. Hắn định bụng ra giếng múc gáo nước tạt vào mặt cho tỉnh táo, nhưng bóng dáng bên giếng đá khiến hắn khựng lại, hơi thở nghẹn lại nơi lồng ngực
Ý Hiên đang tắm. Cậu không vào buồng kín mà đứng ngay dưới ánh trăng, chỉ mặc độc chiếc quần xô mỏng dính và chiếc áo yếm trắng hờ hững. Dưới làn nước mát, da thịt ca nhi trắng nõn nà đến phát sáng, mịn màng như mỡ đông.
Cậu không dội nước ào ào mà thong thả dùng gáo dừa múc từng chút một, để nước mơn trớn từ bả vai tròn trịa chảy xuống rãnh ngực, rồi lách qua cái bụng phẳng lì, thấm đẫm vào vùng tam giác đang ẩn hiện sau lớp vải ướt.
Mạnh Tùng đứng trong góc tối của hiên nhà, con c*c khổng lồ trong quần vải thô đã sớm dựng đứng, tì chặt vào bụng dưới đau đớn. Hắn vốn là người trầm mặc, ít nói, mọi khao khát đều được nén chặt sau gương mặt cương nghị lầm lũi. Nhưng lúc này, đôi mắt hắn đỏ ngầu, dán chặt vào từng cử động của con dâu.
Ý Hiên dường như cảm nhận được ánh mắt ấy. Cậu không quay lại, nhưng đôi vai khẽ run lên một cách d*m đ*ng. Cậu tựa lưng vào thành giếng đá lạnh lẽo, một tay bám chặt lấy dây gầu, tay kia thò xuống dưới lớp quần xô ướt đẫm, trực tiếp chạm vào nơi tư mật hồng hào:
Ý Hiên
Ý Hiên
Hức... anh Hùng... a ngứa quá..
Tiếng thốt lên đầy u uất ấy lại mâu thuẫn hoàn toàn với hành động của cậu. Qua lớp vải mỏng dán chặt vào da thịt, Mạnh Tùng thấy ngón tay thon dài của Ý Hiên đang di chuyển. Cậu vạch hai cánh môi l*n hồng rực ra, bắt đầu m*c ngoáy vào cái l* nhỏ hẹp đang tiết ra nước d*m hòa cùng nước giếng.
Mạnh Tùng trừng mắt, hơi thở dồn dập đến mức lồng ngực muốn nổ tung. Hắn thấy ngón tay Ý Hiên thọc sâu vào trong cái l*n trắng hồng, khuấy động dòng mật ngọt bên trong. Tiếng chèm chẹp của nước thịt hòa quyện với tiếng gió rít qua kẽ lá chuối làm đầu Mạnh Tùng ong ong.
Nhắm mắt lại thật chặt, Mạnh Tùng bỗng quay đầu đi nhanh về phòng, bóng dáng chạy trối chết rơi hết vào mắt Ý Hiên. Cậu dựa thành giếng cong mắt đẹp cười khúc khích, giơ ngón tay ướt đẫm nước d*m bỏ miệng li*m m*t.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play