Quán bar Z — Thành phố S
Quán bar Z là trung tâm tụ tập của đủ loại người, thành phố S lại là địa điểm nổi tiếng. Chốn ra vào của đủ mọi tầng lớp, mọi loại người. Tất nhiên là, có người tốt..thì cũng sẽ có kẻ xấu.
Chẳng hạn như lúc này, một gã đàn ông vướng chút men say đã dở trò thiếu hơi phụ nữ, đang bắt đầu đi quá giới hạn. Gã đưa đôi bàn tay bẩn thỉu sàm sỡ một nhân viên đang tiếp rượu cạnh mình.
Cái đụng chạm bất ngờ, khiến cô gái nọ hoảng hốt lên tiếng:
" N-nếu quý khách có nhu cầu, t-tôi sẽ bảo người khác đến tiếp ngài. Công việc của tôi chỉ là nhân viên rót rượu thôi ạ. "
Được nước lấn tới, gã ta dở thói ăn dơ nói bẩn:
" Ngại ngùng cái gì? Đứa nào vào đây mà chẳng đem thân ra bán. Anh đây nhìn trúng em, thì em phải biết may mà chiều lòng anh đi.."
Mặc cho cô gái cố gắng phản kháng, gã già ham của lạ vẫn cứ sấn người đến mà sờ mó. Nhưng khi đôi bàn tay kinh tởm kia kịp chạm đến người cô gái, đã nhanh chóng bị chặn lại bởi Nguyệt Vũ — cũng là một nhân viên tiếp rượu, vừa rồi vẫn luôn chướng mắt lão già này.
Chàng thiếu niên với ngoại hình lạnh lùng, đang đứng chắn trước mặt cô gái kia, khi này khẽ chầm chậm lên tiếng:
" Thưa quý khách, đây là nhân viên phục vụ của quán. Nếu quý khách có nhu cầu khác, xin hãy chọn đúng dịch vụ, sờ đúng người ạ. "
Gã đàn ông khi này đã quá chén, lại bị cậu ngăn chặn thú vui, liền phát hoả mà quát tháo, ngay khi Nguyệt Vũ vừa dứt lời đã bị gã cho ăn ngay một đấm vào mặt:
" MÁ NÓ! Mày lên giọng dạy đời ai vậy hả? Kêu ông chủ mày ra đây gặp tao!! "
Tiếng nhạc tắt hẳn, tâm điểm đều đổ dồn về phía bọn họ. Nguyệt Vũ bị đấm đến bật máu nơi khoé môi, cậu chỉ đưa tay lau nhẹ vết máu, liếc nhìn lão ta, sắc mặt thay đổi:
" Tuổi này đúng là khó dạy thật đấy. "
Như không tin vào tai mình, gã nhíu mày sấn tới hỏi cho ra lẽ:
" Mày mới nói cái g— "
Lời này chưa kịp rời khỏi miệng, gã đã bị cho ngay một đấm vào mồm. Cú đấm mạnh khiến gã mất thăng bằng ngã nhào xuống đất, bảo vệ vừa hay cũng đến kịp lúc, rất nhiều khách hàng thắc mắc chuyện lớn như vậy, thế mà chẳng thấy bóng dáng ông chủ đâu. Nhưng đó chỉ là lòng hiếu kỳ của những khách hàng mới lui đến vài lần, đa số những ai đã thường xuyên đến đây, thì sự việc như vậy..cũng chỉ là một vấn đề bé tí không đáng nhắc đến.
Cuối ngày, sau khi quán bar xuống đèn, Tịnh Nghi – nữ nhân viên rót rượu khi nãy vẫn luôn cằn nhằn với Nguyệt Vũ:
" Em còn nhỏ, những chuyện thế này lần sau cứ gọi mấy anh lớn giúp chị thay em là được rồi. Để người ta đánh như vậy, phí hết nhan sắc. Chưa kể em còn đang là sinh viên, vác bộ mình như vậy đi học, bạn bè em sẽ để ý đó! "
Nguyệt Vũ như đã quen tai với những lời cằn nhằn của cô, cậu chỉ lắc nhẹ đầu:
" Em làm gì có bạn bè, chị yên tâm đi, em không sao đâu. Mấy tên đó phải dạy như vậy thì mới chừa. "
...----------------...
Nói về Nguyệt Vũ, cậu hiện đang là sinh viên năm hai của một trường đại học công lập tại trung tâm thành phố S. Gia cảnh khá ngặt nghèo, ba mẹ ly hôn, mẹ vì bệnh tật hành hạ mà mất, ba thì nợ nần chồng chất. Gia đình bên nội không nhận cháu, nên Nguyệt Vũ hiện chỉ còn lại bà ngoại là người thân duy nhất. Khi còn bé vẫn luôn sống cùng Ngoại trong một xóm nhỏ thuộc tỉnh X, cách thành phố S một quãng đường khá xa. Hiện tại khi đã lớn, để có thể phụ giúp cho Ngoại nhiều hơn, cậu đã cố gắng thi đậu vào trường đại học công lập tại trung tâm thành phố. Nơi ở là một căn trọ nhỏ, không có đầy đủ tiện nghi. Sáng đi học, chiều và tối phải tất bật đi làm. Nhưng dẫu có bận rộn tối mặt như thế, thành tích học tập vẫn luôn đứng đầu. Vì từ bé đã phải chứng kiến cảnh nhà tan cửa nát, do đó tính cách của Nguyệt Vũ cũng trở nên lạnh lùng và khép kín.
Chẳng ai biết, trên con đường tự lực trưởng thành kia..cậu đã phải trải qua những gì.
......................
Trường Đại Học A
Khuôn viên trường hiện đang đông nghẹt người, hôm nay là ngày đầu tiên các sinh viên quay trở lại trường, sau hai tuần nghỉ cuối kỳ. Bắt đầu cho quãng thời gian học tập tiếp theo, đáp ứng nguyện vọng của toàn thể sinh viên, nhà trường đã thống nhất tổ chức một lễ hội kéo dài trong một tuần, để khích lệ tinh thần học tập của sinh viên trường. Điều đặc biệt trong lễ hội này, là sinh viên ở tất cả các khoa khác nhau đều có thể về chung thành một đội 15 người, vì hoàn toàn là hoạt động ngoài trời nên phía nhà trường sẽ giám sát một cách chặt chẽ nhất.
Nhìn thấy các sinh viên đang không ngừng vui sướng trước thông tin lễ hội mà nhà trường vừa thông báo, thầy hiệu trưởng không khỏi vui mừng:
" Chúng ta sẽ bắt đầu lễ hội vào ngày mai, các em nhớ phải thống nhất chọn nhóm, mỗi nhóm phải đủ 15 thành viên và dẫn đầu mỗi nhóm phải có ít nhất một lớp trưởng đóng vai trò là trưởng nhóm. Thành viên ở các khoa khác nhau, không cần giới hạn về cấp bậc năm học, vẫn có thể về chung một nhóm. Sau 10 phút, đại diện các nhóm sẽ lên gặp ban giám hiệu để báo cáo tên và số thành viên nhóm nhé! "
Sau lời thông báo ngắn gọn từ Thầy hiệu trưởng, toàn thể sinh viên đều đã nhanh chóng chọn nhóm cho mình. Rất nhanh, quan sát bằng mắt thường cũng có thể nhìn ra một số nhóm đã được thành lập.
Bạn học A: " Này, đàn anh Hạ Nhật Thiên! Cho em vào chung nhóm với, lớp em toàn đủ người hết rồi. "
Bạn học B: " Hạ Nhật Thiên chọn tôi này, càng to con càng khoẻ không phải sao?! "
Bạn học C: " Không được! Anh Thiên, anh phải chọn em! Em muốn vào team anh thôi! "
Tại trung tâm náo loạn, Thủ khoa toàn trường, học trưởng Hạ Nhật Thiên không ai không biết, đang bị bao vây một cách triệt để. Với một nhân vật thiên tài lại hoàn mỹ như anh, thì ai mà không muốn về cùng một đội chứ?
Mặc dù bị bao vây là thế, Hạ Nhật Thiên vẫn luôn không tỏ ra khó chịu, trái lại vẫn luôn giữ vững nụ cười thân thiện với mọi người. Ngó có chút khó xử, Hạ Nhật Thiên khẽ hỏi cậu bạn kế bên. " Này Kính Dương, nhóm chúng ta đã đủ người chưa vậy? "
Cậu bạn tên Kính Dương này cũng thuộc dạng học bá của khoa, nét mặt lại ưa nhìn, người hâm mộ cũng không hề ít. Khi này lại chầm chậm đáp lời:
" Thiếu một người, mày lo mà chọn cho cẩn thận "
Chỉ còn thiếu một người, trong tình huống này, cho dù là chọn ra bất cứ ai trong một nhóm người đang vây quanh trước mặt này, thì thế khó vẫn luôn hướng về phía Hạ Nhật Thiên. Trong lúc đang rối trí, đáy mắt của Hạ Nhật Thiên lại loé sáng lên đôi chút, rất nhanh anh đã mỉm cười và nói:
" Mọi người vây quanh ở đây như vậy cũng không phải chuyện gì tốt đẹp cả. Nhóm của tôi hiện chỉ còn trống một chỗ, mà số lượng người ở đây vừa hay đã là 15 người, các cậu có thể tự thành lập thành một nhóm rồi. "
Nhóm bạn học: " Nhưng cậu vẫn còn thiếu người, chọn tôi đi! "
Hạ Nhật Thiên vậy mà lại nhanh chóng đáp:
" Xin lỗi, vừa hay tôi đã chọn được người cuối cùng rồi. "
Nhận được câu trả lời từ Hạ Nhật Thiên, đám đông nhanh chóng ủ rũ giải tán. Mà ngay sau đó, Hạ Nhật Thiên đã chầm chậm tiến đến phía góc khuất tại khuôn viên trường.
Đôi chân dừng bước dưới gốc cây lớn, Hạ Nhật Thiên âm thầm quan sát người trước mặt mình, dáng người không quá nhỏ, nhưng lại không thể xem là to con, có chút ốm lại khá trắng, đặc biệt là khuôn mặt rất ưa nhìn. Chẳng ai khác ngoài Nguyệt Vũ, từ lúc Thầy hiệu trưởng công bố lễ hội sẽ diễn ra đến giờ, cậu vẫn luôn không bận tâm mà rút mình ở đây.
Hạ Nhật Thiên thận trọng cúi người, anh đưa tay đến phía Nguyệt Vũ và mỉm cười:
" Xin chào, tôi là Hạ Nhật Thiên. Nhóm tôi vẫn còn thiếu một người, cậu tham gia nhé?! "
Đối với tình huống này, cả đôi bên vậy mà lại không chút e dè gì, Nguyệt Vũ khi nghe lời này từ Hạ Nhật Thiên cũng chẳng chút dao động. Khi này, trong đầu Nhật Thiên đã có sẵn đáp án, người trước mặt này khả năng cao sẽ từ chối lời mời của mình. Ấy thế mà anh lại sai rồi, Nguyệt Vũ phản hồi hoàn toàn ngoài dự đoán của anh:
" Cậu là trưởng nhóm à? Tôi không quen ai là trưởng nhóm nên vẫn mãi không hỏi được. "
Hạ Nhật Thiên có chút bối rối khi đối phương không trả lời đúng trọng tâm câu hỏi của mình, lại còn bị hỏi ngược lại một phen. Thấy người trước mặt dường như đang có chuyện cần giải đáp, Hạ Nhật Thiên liền tiếp lời:
" Cậu vẫn còn chưa hiểu quy định sao? Thế thì cứ hỏi, tôi sẵn lòng trả lời nhé! "
Như đang ở đáy biển thì bỗng dưng với trúng một chiếc phao, Nguyệt Vũ nhanh chóng hỏi:
" Tôi có thể không tham gia không? "
Hạ Nhật Thiên có chút ngỡ ngàng với câu hỏi này của Nguyệt Vũ, anh cứ nghĩ rằng cậu sẽ từ chối mình vì một lý do nào khác, thế nhưng hoá ra là vì cậu hoàn toàn không muốn tham gia cùng mọi người.
Chỉ vừa nãy thôi, khi bước chân của Hạ Nhật Thiên tiến về phía Nguyệt Vũ, sinh viên trong khuôn viên lại thêm một phe náo loạn, một người là học trưởng khoá trên, thiên tài thân thiện toả sáng như nắng ấm. Một người là học bá khoá dưới, lập dị kiệm lời và lạnh lùng như băng. Ấy thế mà người chủ động bắt chuyện lại là Hạ Nhật Thiên, chủ đề này ngày càng được đẩy lên cao trào khi Nguyệt Vũ hỏi anh về việc có thể từ chối tham gia hội trường không. Và tất nhiên, đối với số đông..việc Nguyệt Vũ hỏi như thế, đồng nghĩa với việc cậu đang từ chối Hạ Nhật Thiên. Họ phẫn nộ, không ngừng thảo luận.
" Cậu ta thật sự không có mắt nhìn à? Lại dám từ chối đàn anh Nhật Thiên?! "
" Tôi muốn xin vào nhóm còn không được, cậu ta ngồi không cũng có phần, vậy mà không biết nắm bắt cơ hội gì hết vậy?! "
" Đúng là ngu ngốc mà, người như cậu ta..nếu từ chối học trưởng, cậu ta nghĩ bản thân sẽ có người khác chọn chắc? "
" Nguyệt Vũ này tính tình lập dị, ai biết cậu ta đang nghĩ gì cơ chứ! "
Sự việc càng lúc càng cao trào, đám đông không ngừng buông lời mắng nhiếc đủ điều. Nguyệt Vũ vậy mà xem như không hề nghe thấy, cậu vẫn cứ bình thản ngồi yên nơi gốc tối kia. Trông thấy dáng vẻ này của Nguyệt Vũ, chẳng hiểu vì sao Hạ Nhật Thiên lại cảm thấy có chút không vừa ý, anh khẽ nhíu mày, lần nữa tiếp cận cậu. Lần này, Hạ Nhật Thiên ngồi xuống ngay cạnh Nguyệt Vũ, anh vẫn luôn giữ thiện ý trên khuôn mặt, từ từ tiếp chuyện:
" Khả năng đây là hoạt động bắt buộc, cậu thật sự không thể tham gia sao? Có vấn đề gì khiến cậu không thể tham gia không? Nếu được, tôi giúp cậu giải quyết. "
Nguyệt Vũ lười biếng nhìn sang Hạ Nhật Thiên, cậu khi này lại cảm thấy bản thân chẳng còn muốn tiếp chuyện với người này nữa rồi. Thế nên mới như có như không mà nói:
" Cậu không giúp được gì đâu. "
Hạ Nhật Thiên chỉ biết cười trừ trước sự phũ phàng đến từ Nguyệt Vũ, miệng như muốn nói gì đó rồi lại thôi. Ấy thế mà từ đằng xa, Kính Dương ung dung bước tới chỗ hai người, miệng còn đang nhai ngấu nghiến gói bimbim:
" Này, tao báo cáo danh sách nhóm rồi đấy nhé. Có cả nhóc Nguyệt Vũ đó nữa, thiệt tình nhóc cũng nổi tiếng lắm đấy, hỏi đại một đứa là biết tên nhóc ngay. Nhật Thiên, tranh thủ tập trung lại đi, còn phải bàn việc cho buổi cắm trại ngày mai đấy. "
Nguyệt Vũ trố mắt nhìn Kính Dương, rồi lại đảo mắt sang Hạ Nhật Thiên: " Tôi.."
Rất nhanh đã bị Hạ Nhật Thiên cắt lời, anh cũng đành bất lực với tốc độ nhanh tay lẹ mắt của cậu bạn họ Kính:
" Là lỗi của tôi, nhưng dù sao cũng đã đăng ký rồi, cậu chịu thiệt một chút nhé? Chắc hẳn là cậu có điều khó xử nên không thể tham gia, nhưng đây là hoạt động bắt buộc. Trong tình huống bất đắc dĩ, nếu cậu cần giúp đỡ, cứ nói với tôi. Tôi chắc chắn sẽ giúp cậu! "
Nguyệt Vũ có chút khó chịu vì bị ép buộc, thế nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn khi mọi chuyện đã đâu vào đấy. Cậu thở dài một hơi rồi lại lạnh lùng nói: " Tùy các người. "
Người trước mặt đang khó chịu với mình, vậy mà Hạ Nhật Thiên trái lại cảm thấy có chút thú vị, anh trộm cười rồi lại nói:
" Vừa nãy bạn của tôi gọi cậu là nhóc, vậy xem ra cậu là hậu bối rồi nhỉ? Cứ gọi tôi là đàn anh Nhật Thiên nhé. "
Cảm thấy bị trêu chọc, Nguyệt Vũ khi này lộ rõ vẻ mặt khó chịu. Cậu nhanh chóng đứng dậy bỏ đi, miệng còn không ngừng lẩm bẩm: " Phiền phức thật đấy! "
Đàn anh Hạ Nhật Thiên ở phía sau vừa cười vừa nói với theo:
" Sáng mai 7 giờ mọi người sẽ tập trung ở trường, hậu bối Nguyệt Vũ, cậu nhớ phải đến đấy nhé! "
Không thấy phản hồi, đáp lại anh chỉ là bóng lưng cô độc mỗi lúc càng nhỏ dần vào dòng người đông đúc. Từ phía sau, một đám hậu bối vừa rồi vẫn luôn đứng hóng chuyện, vừa thấy Nguyệt Vũ rời khỏi, cả đám liền nhanh chân chạy đến chỗ Hạ Nhật Thiên, như thể đang cáo trạng với quan lớn trong triều vậy.
" Đàn anh Nhật Thiên, anh thật sự muốn cậu ta vào cùng nhóm sao? Em nói anh nghe nhé, cậu ta mặc dù học rất giỏi nhưng mà tính tình khó chịu lắm. "
" Đúng đó học trưởng, anh vẫn nên xem xét lại đi ạ. Nguyệt Vũ cậu ta kỳ quái lắm, cậu ta bỏ qua nhiều tiết học, vậy mà điểm vẫn đứng đầu bảng, chuyện này thật sự không thể tin được, chắc chắn có gian dối trong lúc thi đó. Người như vậy, anh đừng va vào! "
" Đúng đó, anh không biết đâu, gần đây có một bạn học phát hiện ra trên tay cậu ta có rất nhiều vết kim tiêm. Tên Nguyệt Vũ đó chắc chắn là hạng nghiện ngập, tính khí lại thất thường lập dị nữa. "
Bọn họ cứ thế, cả đám không dưới 20 người, vậy mà lại đồng lòng hướng mũi tên vào cùng một người. Hạ Nhật Thiên càng nghe càng bài xích, trong thoáng chốc anh bỗng chực nhớ lại dáng vẻ cô độc khi nãy của Nguyệt Vũ, lại nhìn về thực tại ngay lúc này, so với đám hậu bối đang không ngừng dèm pha về cậu, số lượng những người không thích cậu phải nhiều đến mức nào?
Hạ Nhật Thiên khẽ nhíu mày, điều chỉnh lại trạng thái của mình, rồi lại nhìn đám hậu bối bên cạnh. Âm giọng vẫn trầm ấm và rất nhẹ nhàng:
" Cảm ơn các em, anh đã nghe và ghi nhớ hết mọi góp ý của mọi người rồi. Quan tâm và để mắt đến bạn bè là việc tốt, thế nhưng đừng biến bất cứ ai trở thành con mồi để cấu xé như thế nhé! Anh cũng đã bỏ qua rất nhiều tiết học và điểm số vẫn luôn rất tốt, thế nên..thay vì nghi ngờ về thành quả của người khác, các em có thể cố gắng nhiều hơn họ. Được chứ? "
Lời giáo huấn tuy nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng đối với người nghe thật sự áp lực hơn rất nhiều. Hạ Nhật Thiên là người trực tiếp phụ trách việc chỉnh đốn kỹ luật của nhà trường, thế nên chỉ cần là lời anh nói, dù là đang khen hay chê, một khi ngữ điệu có chút thay đổi, thì đối phương ngay tức khắc sẽ cảm nhận được cảm giác " có tội liền giật mình". Đám hậu bội khi này cũng đã cảm nhận được sức ép từ Hạ Nhật Thiên, không ngừng gật đầu rồi nhanh chóng rời đi.
......................
3 giờ chiều
" Hạ Nhật Thiên! "
Cậu bạn họ Kính tên Dương cả tay lẫn chân đều đang thư giãn trên ghế, miệng vẫn luôn không ngừng ngậm cây kẹo mút năm ngàn đồng ngoài căn tin. Buồn chán liền gọi cả tên lẫn họ người đối diện mình. Mà đối với tình huống này có vẻ như chẳng phải lần đầu, Hạ Nhật Thiên lười phản ứng.
Mặc dù trông đối phương có vẻ như không hề hứng thú với cách bắt chuyện của mình, nhưng Kính Dương biết Hạ Nhật Thiên vẫn đang nghe mình nói. Cậu bạn này giây sau liền chép chép môi, rồi lười nhát nói:
" Mày nói xem chúng ta có nên xin đổi vị trí trại không? Tay tao thối quá, bóc trúng vị trí xa lửa trại nhất, không vui gì hết. "
Cả ngày nay chỉ vì chuyện lỡ tay bóc trúng vị trí không tốt, mà bị cậu bạn thân lãi nhãi suốt cả ba tiết học liền. Hạ Nhật Thiên cũng đành bất lực:
" Mỗi nhóm 15 thành viên, 3 trại. Chẳng qua chỉ là không may bóc trúng 1 chỗ xa lửa trại một chút, 2 trại còn lại không phải vẫn rất ổn sao? Kính Dương, mày có thể sang ngủ ở 2 trại còn lại mà. "
Cậu bạn Kính Dương vừa nghe xong lời này, lại tỏ ra vẻ mặt khổ tâm, ngồi ngay ngắn đối diện Hạ Nhật Thiên:
" Nói vậy mà nghe được à? Hạ Nhật Thiên, ngoài Kính Dương này chịu ngủ chung một trại với mày, thì còn ai dám ngủ chung với mày nữa đây? Tao mà đi rồi, chẳng phải mày sẽ chán tới chết hay sao? "
Hạ Nhật Thiên phụt cười. Kính Dương nói không sai, mọi người ngoài mặt nói ngưỡng mộ anh là thế, nhưng cũng vì anh quá nghiêm khắc đối với kỹ luật nhà trường. Vậy nên nếu ở cùng anh, ai mà dám chơi hết mình được chứ? Im lặng vài giây, Hạ Nhật Thiên lại chầm chậm đáp:
" Yên tâm đi, sẽ có người chịu ở cùng tao thôi. Mày cứ chơi thoả thích, tao không quản mày. "
Kính Dương hết bĩu môi rồi lại nhướng mày, cậu bạn này thật lòng chả tin lời anh vừa nói tí nào.
" Thời gian tự học đến đây thôi, mong các em sẽ có chuyến đi vui vẻ vào ngày mai nhé! ".
Lời chào cuối tiết, kết thúc môn học cuối cùng của ngày hôm nay. Các sinh viên trong khoảng thời gian này có quyền tự do hoạt động tại trường, vì mai đã là ngày đầu tiên tiến hành buổi lễ hội trại kéo dài suốt một tuần, thế nên nhà trường cũng tạo cơ hội để sinh viên các lớp tan tiết sớm hơn thường ngày.
Kính Dương sau khi cho tập sách vào balo, đã vội check điện thoại. Lần này lại là chuyện gì đây? Trông cậu ta như sắp khóc tới nơi rồi:
" Này Hạ Nhật Thiên, cô gái của đời tao lại dỗi nữa rồi! "
Cậu ta chấp hai tay thành khẩn nhìn Hạ Nhật Thiên, anh cố nhịn cười, cặp đôi gà bông này lần nào cũng thế, người hay dỗi người thì vô tri. Kính Dương khẩn trương như thế, là vì anh và cậu ta trước đó đã hẹn nhau đến sân tập bóng rổ. Vẻ mặt này là xem chữ tình nặng hơn chữ bạn rồi. Hạ Nhật Thiên nhướng mày:
" Tao xù kèo! "
" BẠN TỐT! " Kính Dương mừng rỡ đưa tay vỗ mạnh lên vai Hạ Nhật Thiên, rồi lại chạy mất dạng khỏi lớp.
Ngay lúc đó, một nữ sinh khoa dưới hớt hải chạy lại chỗ anh, khả năng là đang xảy ra chuyện gì đó khó giải quyết, đa số những tình huống bất ngờ hay khẩn cấp, các sinh viên đều sẽ đến tìm vị học trưởng này đầu tiên:
" Học trưởng! Bên ngoài có người đánh nhau rồi, đánh nhau to rồi ạ! "
......................
Phía dưới khuôn viên trường, nhóm đông đang không ngừng hoảng hốt trước xung đột bất chợt này. Ở giữa tâm điểm, hai nữ sinh năm nhất đang không ngừng tác động lẫn nhau, tóc tai bù xù hết cả lên. Hạ Nhật Thiên theo sau nữ sinh vừa nãy đi đến đám đông, vừa nhìn đã biết là mâu thuẫn không đáng có, trên tay của một nữ sinh đang nắm chặt sợi dây chuyền khá cũ, nguyên nhân có lẽ là nằm ở sợi dây chuyền này. Hạ Nhật Thiên liền nhanh chóng chạy đến, anh đã định lên tiếng trước, thế nhưng lại trễ một bước. Khi Nhật Thiên vừa đến nơi đã thấy đám đông yên ắng một cách lạ thường, anh cố lách người vào trong rồi lại bất ngờ khi thấy một bóng dáng quen thuộc.
Nguyệt Vũ không biết từ đâu lại xuất hiện bên trong cuộc ẩu đả, cậu đứng kế bên một nữ sinh có vẻ yếu thế hơn, sợi dây chuyền vừa rồi vẫn còn nằm trên tay của nữ sinh còn lại, vậy mà giờ đã ở trong tay của Nguyệt Vũ. Cậu đặt tay lên vai nữ sinh bên cạnh mình, vẫn là âm giọng lạnh lùng và trầm ấm đó:
" Em là Tịnh Ân? "
Nữ sinh kia có vẻ khá rụt rè, cô bé ngước nhìn cậu với đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ, khi này Hạ Nhật Thiên mới phát hiện ra ai là người bị hại. Cô bé ấy không mở lời, chỉ khẽ gật đầu khi chạm phải cái nhìn đầy ấm áp của Nguyệt Vũ đối với mình.
Như đã xác nhận được thông tin, Nguyệt Vũ khi này chầm chậm đặt sợi dây chuyền vào tay Tịnh Ân. Sau đó lại nhìn nữ sinh ở đối diện, Nguyệt Vũ vẫn luôn dùng chất giọng trầm và phong thái lạnh toát ấy, để đối đáp với người khác:
" Đồ không phải của mình, vạn lần đừng chạm vào. Thứ không quan trọng với mình, không có nghĩa cũng vô dụng đối với người khác. Làm người phải biết đúng sai, biết nhận hậu quả khi làm sai. Tịnh Ân do tôi quản, ở đây ai muốn ức hiếp em ấy, thì cân nhắc cho kỹ! "
Ở Nguyệt Vũ, có một khí chất đậm màu lang bạt không rõ, nó khiến cho đối phương không rét mà run, liền không muốn hơn thua day dưa với cậu. Đám đông nhanh chóng được giải tán, Nguyệt Vũ khi này lại cẩn thận quan sát cô bé bên cạnh mình. Cậu không giỏi ăn nói, lại càng không biết cách an ủi người khác, đối với tình huống này cũng chỉ có thể vỗ nhẹ vai cô bé và bảo rằng " Đừng sợ. "
Trái lại Hạ Nhật Thiên có phần giỏi ăn nói hơn, anh từ từ đi đến chỗ bọn họ, gương mặt trời ban nét đẹp tựa nắng ấm vẫn luôn là thứ khiến người khác vừa trông thấy đã an tâm. Anh cúi người nhìn Tịnh Ân:
" Em không sao chứ? Nếu cảm thấy không khoẻ thì phải đến phòng y tế ngay nhé! Sau này nếu gặp tình trạng tương tự, ngoài cậu ấy..thì anh cũng là người em có thể tin tưởng đấy. "
Tịnh Ân bối rối vì bị kẹp giữa hai con người to lớn này. Một bên ấm áp toả sáng rực rỡ, lại dịu dàng ân cần. Một bên lạnh lùng nhưng vô cùng tinh tế, không nói lời dễ nghe nhưng vừa nhìn đã hiểu rõ lòng mình.
Nguyệt Vũ vẫn luôn không thích cách tiếp cận quá đà của Hạ Nhật Thiên. Cậu cho rằng việc anh luôn treo nụ cười trên miệng quả thật quá kỳ quái, cả những cử chi quan tâm kia nữa, rõ ràng giữa hai người chưa từng có chút ấn tượng gì với nhau. Lần gặp mặt ở sân trường lúc sáng, chính là lần đầu tiên họ gặp nhau. Cậu kéo Tịnh Ân về phía mình, lạnh lùng nhìn Hạ Nhật Thiên:
" Không cần anh quản. Tịnh Ân đi thôi, anh đưa em đến gặp chị. "
Tịnh Ân mừng rỡ khi biết sắp được gặp chị mình, cô bé rất nhanh đã đáp lời:
" Vâng ạ! A..em cảm ơn học trưởng Hạ ạ! "
Hạ Nhật Thiên mỉm cười và gật đầu với cô bé, đó là tất cả những gì anh có thể làm ngay lúc này, vì Tịnh Ân rất nhanh đã bị Nguyệt Vũ kéo đi mất. Nhưng khi hai người họ đi khuất, nụ cười vẫn luôn được treo trên môi anh bỗng dưng biến mất, Hạ Nhật Thiên cảm thấy từ sâu bên trong mình, một cảm giác kỳ lạ vẫn luôn không ngừng nhen nhóm. Đại não không ngừng đưa ra một thắc mắc. ' Lẽ nào bọn họ là một cặp? '
Hạ Nhật Thiên liền dập tắt suy nghĩ đó, khẩn trương chỉnh đốn lại cảm xúc của bản thân. Nhưng đây có lẽ là lần khó ổn định tâm trạng nhất từ trước đến nay của anh. Một hồi lâu sau, Hạ Nhật Thiên chỉ có thể ngước nhìn lên trời xanh..và thở dài một hơi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play