Trong căn phòng khách xa hoa của thẳm gia. Dưới ánh đèn trùm pha lê cao cấp, Thẩm Y ngồi dựa lưng vào chiếc ghế sofa đắt tiền, dáng vẻ vô cùng thoải mái, trên tay anh ta là đếu Xì gà mang thương hiệu xa xỉ.
Từng làng khói trắng bay lượn lờ trong không gian phòng khách. Ánh mắt lạnh lẽo và sắc bén của Anh ta, ghim chặt vào người Mận Hà đang ngồi đối diện.
Giọng Thẩm Y bình thản, điều điều nói: '' An An về nước rồi! Cô ấy cũng đã đồng ý ở bên cạnh tôi. Nên hôm nay, chúng ta ly hôn?''
Không phải Thẩm Y đang hỏi ý kiến của cô, mà là ra lệnh. Gương mặt anh ta không một chút áy náy mà ngược lại còn vô cùng bình tĩnh như đang bàn luận chuyện của người khác.
Mận Hà mỉm cười, cô gật đầu đồng ý. Gương mặt không vui, không buồn. Mang cảm xúc vô cảm nhìn Thẩm Y, trong đáy mắt cũng không còn sự dịu dàng mà mới cách đây hơn hai tiếng, cô vẫn dành cho anh ta, cô thong thả, trả lời:
'' Được, tôi đồng ý''.
Thẩm Y có chút bất ngờ, anh ta không nghỉ rằng cô lại có thể nhanh chóng gật đầu như thế. Điều đó đã khiến sự tự ái trong lòng anh ta trỗi dậy.
Thẩm Y cười khẩy nói: '' Mận Hà, tôi biết cô đang rất buồn và không muốn...'''
Mận Hà lập tức cắt lời:'' Không, Thẩm Y . Tôi không buồn và cũng mong muốn chúng ta hoàn thành nhanh chóng thủ tục ly hôn. Càng nhanh, càng tốt''.
Câu nói sau cùng, Mận Hà còn nhìn thẳng vào mặt Thẩm Y. Giọng cô đanh thép, như sợ anh ta không nghe kỹ ý cô.
Thẩm Y nhìn cô, sau đó lại nhìn tờ giấy ly hôn được đặt trên bàn. Tay anh ta khẽ run, những khớp ngón tay bất đầu trắch bạch vì tức giận.
Bầu không khí chìm xuồng, mọi âm thanh bây giờ được nghe rõ trong bầu không khí ấy. Cho dù chỉ là một giọt nước.
Mận Hà không do dự, cô rướn người đẩy tờ giấy ly hôn về phía mình. Bàn tay thon thả nhanh chóng cầm cây bút trên bàn trà... Ký vội.
Tiếng bút chạm vào mặt giấy vang lên tiếng'' Xoạng, Xoạng''.
Gương mặt Mận Hà không một chút thay đổi, cho đến khi cô ngẩn mặt lên nhìn Thẩm Y. Anh ta bây giờ hai hàng lông mày nhíu chặt, cảm giác mất mát đang loan rộng trong tim mình, cảm giác này khiến cho anh ta thấy vô cùng khó chịu.
Nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra lạnh lùng, giọng anh ta trầm thấp lên tiếng nói:
'' Mận Hà. Tốt lắm, thấy cô như vậy tôi cũng rất vui, tôi cứ nghĩ cô sẽ sống chết không đồng ý. Xem ra tôi suy nghĩ nhiều rồi''.
Trước câu nói của Thẩm Y, cô cười . Một nụ cười vô cùng tươi tắn. Cô nghiêng đầu, nhìn thẳng vào con người anh ta. Ánh mắt không còn sự yêu thương hay quan tâm như lúc trước mà thay vào đó là sự bình yên như vừa trút bỏ được gánh nặng. Cô đáp:
'' Anh Thẩm quá lo rồi và suy nghĩ nhiều rồi? Tôi không phải là loại người không biết suy nghĩ. Ba năm là quá đủ cho một thứ tình yêu ấu trĩ. Bây giờ nên buông để làm lại cuộc đời''.
Nghe cô nói ba năm qua sống với ạn ta chỉ là thứ tình yêu ấu trĩ, gương mặt Thẩm Y càng đen lai, anh ta nghiến răng hỏi lại:
'' Mận Hà, cô nói tình yêu cô dành cho tôi ba năm qua là ấu trĩ sao?''
Cô cười khẩy:'' Thẩm Y, tai anh có vấn đề sao? Tôi nhớ mình nói to lắm mà? Xem ta, anh cần đi bác sĩ trước khi gặp lại người yêu cũ của mình''.
Không chờ Thẩm Y phản ứng lại, Mận Hà nhanh chóng đi lên phòng ngủ. Cô không do dự mà gom quần áo cho vào vali, lúc mới đến đây, cô không hề nghĩ sẽ rời đi, vì với cô lúc đó, Thẩm Y như là cả bầu trời của cô. Còn bây giờ, cô lại không muốn mình có một chút gì đó liên quan đến nơi này, và đặt biệt là liên quan đế anh ta.
Nhìn mọi thứ một lượt, cô thu lại tầm mắt, hít lấy một hơi thật mạnh. Tay đưa ra, lật bức ảnh cưới nhỏ của mình đang đặt trên bàn trang điểm úp xuống.
Dứt khoát kéo vali rời đi.
Mận Hà đang loay hoay kéo chiếc vali nặng trĩu xuống cầu thang. Thẩm Y nhìn thấy cô chật vật, anh ta cười nhạt, khẽ nói:
" Tốt nhất là vậy! Thẩm gia không có thói quen giữ lại người lạ trong nhà".
Cô không thèm nhìn Thẩm Y, cũng không quan tâm đến những gì anh ta nói. Khi bước qua chỗ Thẩm Y ngồi, cô quay lại, gương mặt lạnh lẽo nhìn thẳng vào anh ta. Giọng đanh thép, nhấn từng chữ:
" Thẩm Y, vĩnh biệt. Hy vọng không gặp lại, cũng hy vọng giữa chúng ta chấm hết tại đây".
Nói xong cô liền quay lưng rời đi, Thẩm Y nhìn theo bóng lưng cô khuất dài sau cánh cửa gỗ. Anh ta nghiến răng nói khẽ:
" Mận Hà, cô đừng có nói được lại không làm được! Đừng Vài bữa quay lại khóc lóc van xin tôi."
Khi ra đến cổng. Mận Hà quay lại nhìn mọi thứ xung quanh căn biệt thự Thẩm gia một lượt. Mọi thì từ khuôn viên cho đến vào bên trong căn biệt thự tất cả đều do một tay cô trang trí và tu sửa. Lúc mới về, cô cứ ngỡ nơi này sẽ là mái ấm, là một gia đình mà cô hằng ao ước.
Nhưng thực tế đã vả cho cô tỉnh mộng, người không thương mình, có cố gắng thế nào cũng chỉ nhận lại tổn thương mà thôi.
Cô nói thầm, như thể đang an ủi bản thân mình:" Mận Hà, không sao! Dù sao mày cũng đã cố gắng rồi. Không được là do ý trời, chứ không phải do mày không nổ lực."
Mận Hà thở hắt ra một hơi, quay người đi thẳng ra cổng. Lưng cô thẳng tắp tiến về phía trước như đã hoàn toàn cắt đứt quá khứ. Mọi thứ liên quan đến Thẩm Y, cô coi như không còn tồn tại.
Mận Hà bước ra ngoài đường thì có một chiếc xe hơi màu đen đang đậu chờ sẵn từ bao giờ. Thấy cô, một thanh niên cao ráo, dáng vẻ phong trần, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô hỏi:.
" Cô là Mận Hà?".
Mận Hà có chút giật mình, nhưng rất nhanh sau đó cô khẽ gật đầu.
Thanh niên kia mỉm cười, mở cửa. Ra chiều mời cô lên xe, Mận Hà có chút do dự thì nghe anh nói tiếp:
" Tôi là Trần Phong, anh trai của Trần Ly. Hôm nay con bé phải về nhà lớn ăn cơm với ông ngoại không thể đến rước cô. Nên con bé nhờ tôi".
Mận Hà khẽ cúi đầu chào, cô cười ngại ngùng lên tiếng trả lời:
" Dạ, vậy em làm phiền Anh Phong rồi".
Trần Phong khẽ gật đầu. Thấy cô lên xe, anh cũng nhanh chóng vòng qua phía bên kia mà bước vào. Chiếc xe lập tức lăn bánh hòa mình vào bóng đêm tĩnh lặng của thành phố.
Đi được một đoạn, điện thoại của Mận Hà vang lên. Là Trần Ly gọi, cô liền nhắc máy, giọng cô ấy vui vẻ pha chút hào hứng nói vọng ra:
" Mận Hà, sao rồi? Anh trai mình ông ta đón cậu chưa?"
Mận Hà nhìn về phía Trần Phong, thấy anh im lặng như không nghe câu hỏi của Trần Ly, cô quay đi, nhỏ giọng trả lời:
"Anh Phong đến đón mình rồi! Bây giờ đang ngồi trên xe. Mình cảm ơn bạn nhiều nha".
Trần Ly cười lớn, giọng cô ấy Oan Oan nói tiếp:
" Mận Hà, cảm ơn gì? Bà chia tay với cha Thẩm Y được là tôi vui rồi. Không ăn mừng là không được! Bây giờ bà về căn hộ của tôi trước đi, mai tôi về rồi chúng ta ăn mừng sau".
Mận Hà khẽ gật đầu trước ý định của Trần Ly. Cô lập tức trả lời:
" Được, Trần Ly. Mình nghe cậu".
Trần Ly cúp máy, cô nhìn màn hình chiếc điện thoại trong tay đã tối thui, ra chiều đâm chiêu suy nghĩ. Trần Phong ngồi ở ghế lái, nhìn qua gương chiếu hậu, thấy cô trầm tư, anh hỏi:
" Sao thế? Không thích tôi đón sao?".
Mận Hà vội vàng nhìn Trần Phong, cô lắc đầu:" Không, không có. Anh Phong đến đón là e vui rồi".
Trần Phong cười, anh nhìn cô qua gương chiếu hậu thêm lần nữa rồi nhanh chóng quay lại nhìn thẳng về phía trước.
Trong bầu không khí im lặng trên xe, Mận Hà liên tục nhìn ra đường, cô không biết tại sao khi đối diện với Trần Phong, cô có một cảm giác rất quen thuộc. Nhưng đây chỉ mới là lần đầu tiên gặp nhau giữa hai người. Tại sao cô lại có cả giác như thế?.
Hơn 1 tiếng ngồi xe, cúi cùng chiếc xe cũng dừng lại trước một khu chung cư cao cấp, xung quanh có người liên tục ra vào kiểm tra. Vệ sinh đứng canh rất nghiêm ngặt. Trước khi vào, Trần Phong phải xuất trình thẻ phòng và căn cước sau đó anh mới được Bảo Vệ mở cổng cho xe chạy vào.
Bước xuống xe, Mận Hà nhìn xung quanh một lượt. Không có ai, mỗi chỗ để xe điều có tấm chắn riêng, không ai nhìn thấy xe của ai. Cô còn đang suy nghĩ:" Người Giàu, thật sự rất biết cách sống".
Thì Trần Phong lên tiếng, làm cô giật mình:" Mận Hà, lên phòng thôi".
Anh thong thả mở cốp xe, lấy vài túi đồ, hình như là thức ăn mang lên phòng. Khi đứng trong thang máy, Mận Hà do dự một chút, cô mới lấy hết can đảm nói với Trần Phong:
" Anh Trần Phong, thật ra em có thể tự lên phòng của Trần Ly. Anh không cần phải đưa em lên đâu".
Thấy Trần Phong không trả lời, Mận Hà đành cắn răng im lặng. Mãi cho đến khi cả hai bước lên lầu, tầng Trần ly đang ở. Mận Hà lại lên tiếng nói tiếp:
" Anh Trần Phong, em thấy...""
Còn chưa nói xong thì Trần Phong đã ném vào người cô thẻ mở cửa căn hộ của Trần Ly. Anh nói:
" Cô tự Mở cửa vào đi, tôi ở bên đối diện, cần gì thì gọi".
Trần Phong dứt lời thì nhanh chóng đưa tay ra quẹt thẻ, cánh cửa căn hộ của anh mở ra rồi đóng lại. Còn một mình ở hành lang, Mận Hà xoa đầu mình, cô vỗ vào trán mình nói nhỏ:
" Quê chết đi được! Mận Hà ơi Mận Hà. Mày bị hố nặng rồi".
Sau đó không nán lại thêm, cô cũng quẹt thẻ căn hộ của Trần Ly, cánh cửa vừa mở ra, cô đã vọi bước vào như thể chạy trốn.
Còn lại một mình trong căn biệt thự, Thẩm Y ngồi đó anh ta liên tục hút thuốc. Cảm giác Mận Hà rời đi đã khiến cho bầu trời hình như lắng xuống. Không còn tiếng cười, tiếng nói.
Không còn sự quan tâm dè dặt từ cô, không còn sự lo lắng nhưng mang theo vài phần tức giận của cô khiến cho Thẩm Y thấy trống vắng.
Đúng lúc đó, điện thoại của Thẩm Y vang lên, anh ta nhìn vào dẫy số đang nhấp nháy trên màn hình điện thoại. Khóe môi liền giản ra, tạo thành một nụ cười nhẹ.
Anh ra nói, khi đã đưa điện thoại lên tai:'' An An anh nghe?''
Bên kia đầu dây liền chuyền đến giọng nói nũng nịu của An An:
'' Thẩm Y, em về nước rồi. Một tiếng nữa em sẽ có mặt tại sân bay, anh đến đón em nha.''
Thẩm Y không do dự liền đồng ý'' Được, bây giờ anh sẽ ra sân bay chờ em.''
Anh ta cúp máy, lấy vọi chiếc áo khoác đang móc ở ghế. Nhanh chân bước ra ngoài lên chiếc siêu xe đang đậu ở cổng. Tiếng xe gồ đi lao vào trong đêm tối, trong lòng Thẩm Y bây giờ không còn dáng vẻ của Mận Hà, không còn sự trống trải trong lòng nữa mà thay vào đó là sự chờ đợi hồi hộp xen lẫn hạnh phúc. Vì người con gái anh ta yêu, đã quay trở lại.
Căn biệt thự lập tức trở nên im lìm. Ánh đèn trùm cũng trở nên mờ nhạt. Từ khi Mận Hà xuất hiện ở đây, không lúc nào căn biệt thự trở nên như thế! Nhưng khi cô rời đi, nó quay lại bản chất của mình cách đây hơn ba năm về trước.
Mới hơn 6h sáng, Mận Hà đang chìm trong giấc ngủ. Cô còn đang mơ gậm đùi gà thì chuông điện thoại reo inh ỏi, theo phản xạ cô ngồi bật dậy tìm kiếm điện thoại theo quán tính.
Không nhìn coi ai gọi, Mận Hà đã lập tức đưa lên tai nghe, giọng còn ngáy ngủ hỏi:
'' Alo, ai vậy?''
Tiếng hét như thét của bà Giang Hồng ( Mẹ chồng ) cô vang lên đầy cay nghiệt:
''.Mận Hà, cô còn ngủ được sao? Thẩm Y đang bị lộ hình ảnh ở sân bay kìa, cô mau chóng úp bài hạnh phúc, vợ chồng yêu thương nhau lên mạng nhanh đi. Đừng để mọi thứ đi quá xa .''
Cô bây giờ mới biết ai gọi đến, cô thở hắt ra, giọng bình thản trả lời:
'' Cô Hồng, con và Thẩm Y ly hôn rồi. Bây giờ anh ta muốn làm gì, quen ai! Lộ hình ảnh với ai. Tất cả! Đều không liên quan đến con nửa. Vậy thì! Con lấy tư cách gì úp bài xoa dịu dư luận làm gì?''.
Bà Giang Hồng tức giận nghiến răng ken két, lời nói rít qua kẻ răng:
'' Mận Hà, cô đang nói gì thế? Ly hôn? Ai cho cô tụ ý ly hôn mà cô nói''.
Mận Hà đã chịu đựng đủ tính khí hống hách này cua bà mẹ chồng khó ưa này suốt ba năm. Lúc đó cô vì quá yêuThẩm Y cho nên luôn nghe lời mẹ anh ta, làm tất cả những gì bà ta yêu cầu chỉ để ch Thẩm Y không bị khó xử giữa cô và bà ta.
Nhưng bây giờ, cô đã ly hôn rồi. Không còn là con dâu nhà họ Thẩm nửa thì mắc gì cô phải nhịn bà mẹ chồng khó tính này.
Mận Hà hít vào một hơi, cô nói:
'' Dì Hồng, chuyện con và Thẩm Y ly hôn thì dì nên hỏi lại con trai dì đi. Còn bây giờ, con không rãnh để đi dọn dẹp hậu quả cho anh ta như lúc trước nữa. Vậy nghe dì, bái bai.''
Mận Hà cúp máy, vứt chiếc điện thoại sang một bên rồi nằm xuống ngủ tiếp. Bà Giang Hồng nhìn màn hình điện thoại đã bị ngắt. Máu trong người bà ta sôi lên sùng sục.
Gương mặt vì tức giận mà tái đi. Bá ta nói như hét
''.Mận Hà, Mận Hà.. Cô dám tắt máy trước tôi sao? Cô to gan lắm. Được, để coi cô còn cứng miệng không?''
Thấy vợ mình lảm nhảm, Ông Thẩm Quang bước đến, trên tay ông là tờ báo được in sáng nay. Trang nhất là tiêu đề được in đậm.
'' Tổng Giám đốc Thẩm thị, Thẩm Y ôm ấp cô gái lạ tại sân bay.''
Ông Thẩm Quang nhìn bà Giang Hồng. Sau đó cũng ngồi xuống ghế sofa, gương mặt ông phúc hậu, ánh mắt hiền lành nhìn bà Giang Hồng nói :
'' Tôi nói rồi, cái gì cũng nên có chừng mực. Đừng làm mọi thứ đi quá xa. Xem ra, Mận Hà. Con bé thật sự chịu đựng hết nổi thật rồi nên mới ly hôn với Thẩm Y''
Bà Giang Hồng tức giận nhìn ông Thẩm Quang mà gầm lên:
'' Ông thì biết cái gì? Nó là trẻ mồ côi nếu như năm đó không phải do tình thế ép buộc thì nó làm sao xứng đáng bước chân vào Thẩm gia chúng ta''.
Trước cơn tức giận của bà Giang Hồng, Ông Thẩm Quang ngồi đó, lưng dựa vào thành ghế đệu bộ vô cùng bình tĩnh.
Nhưng ánh mắt không thể che dấu đi vài tia khinh thường nhìn bà. Giọng ông mỉa mai lên tiếng hỏi:
'' Thế thì ba năm trước ai đứng trước mặt mọi người, khách khứa hứa chăm sóc và yêu thương Mận Hà như con ruột. Còn nói con bé là phúc tinh cho gia tộc Thẩm gia? Giang Hồng, bà làm tôi thật sự thấy rất thất vọng''.
Bà Giang Hồng cứng họng, không thể phản bác. Đúng vậy, ba năm trước khi hôn lễ sắp diễn ra thì An An bỏ trốn. Mận Hà là bạn cũng vừa là con nuôi của gia đình An An. Cho nên cô được gả thay cho cô ta để hoàn thiện hôn lễ.
Trước giờ cử hành hôn lễ bà Giang Hồng còn nắm tay Mận Hà nói rằng cô là phúc khí của gia tộc Thẩm gia. Từ nay về sau sẽ chăm sóc và yêu thương cô như con ruột.Cũng vì vậy mà hôn lễ An Gia và Thẩm gia mới được diễn ra xuông sẽ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play