[Sally] Giữa Yêu Và Hận Thù...?
1
Chip
Theo yêu cầu của một người dấu tên
Chip
Lưu ý: Không ngọt hoàn toàn đâu nha ng dấu tên:)))))
Chip
Phải có thêm 1chút gia vị mới hayyy
Mưa đêm đập mạnh lên cửa kính của tòa biệt thự nằm trên ngọn đồi cao nhất thành phố.
Bên trong đại sảnh, tiếng nhạc violin vang lên chậm rãi.
Giữa ánh đèn vàng lạnh lẽo, Quỳnh Hương ngồi vắt chân trên sofa, tay cầm ly rượu đỏ. Bộ váy đen ôm sát cơ thể khiến cô giống một đóa hoa nguy hiểm hơn là một con người bình thường.
Đối diện cô là một người đàn ông trung niên đang quỳ dưới sàn.
Ông ta run đến mức không nói thành câu.
.
Cô Quỳnh Hương… tôi xin cô… cho tôi thêm thời gian…
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương chống cằm, đôi mắt lạnh tanh.//
Quỳnh Hương
Ông có biết tôi ghét nhất thứ gì không?
.
//Người đàn ông không dám ngẩng đầu.//
Quỳnh Hương
//Cô mỉm cười.//Những kẻ thất bại.
Tiếng súng vang lên khiến toàn bộ vệ sĩ trong biệt thự cúi đầu im lặng.
Máu bắn lên nền đá trắng.
Người đàn ông ngã gục ngay dưới chân cô.
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương nhìn xác chết vài giây rồi đặt ly rượu xuống.//
Quỳnh Hương
//Giọng cô nhẹ như đang nói chuyện thời tiết.//
Tất cả thuộc hạ lập tức lao tới.
Chỉ có một người từ đầu đến cuối vẫn đứng yên phía sau cô.
Ngọc Anh.
Vệ sĩ thân cận nhất của Quỳnh Hương.
Cũng là con chó trung thành nhất của cô.
Ngọc Anh bước tới, cởi áo vest của mình phủ lên vai Quỳnh Hương vì sợ máu bắn bẩn váy cô.
Ngọc Anh
Về phòng nghỉ nhé?
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương ngẩng đầu nhìn cô.//
Quỳnh Hương
Em đang ra lệnh cho tôi?
Ngọc Anh
//Ngọc Anh hơi cúi đầu.//Không dám.
Dù nói vậy, cô vẫn đưa tay lau đi vết máu dính trên ngón tay Quỳnh Hương rất nhẹ nhàng.
Ánh mắt Quỳnh Hương dừng trên khuôn mặt kia vài giây.
Lạnh đến mức đôi lúc cô cảm thấy trong mắt Ngọc Anh chẳng có chút cảm xúc nào.
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương bỗng kéo cà vạt của cô xuống.//
Quỳnh Hương
Em sẽ phản bội tôi không?
Không khí đại sảnh chợt im bặt.
Tất cả vệ sĩ đều cúi thấp đầu hơn.
Bởi ai cũng biết Quỳnh Hương ghét nhất phản bội.
Kẻ phản bội cô… chưa từng có kết cục toàn thây.
Ngọc Anh
//Ngọc Anh nhìn thẳng vào mắt cô.//
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương bật cười.//
Quỳnh Hương
Vậy nếu một ngày tôi bảo em chết?
Ngọc Anh
//Ngọc Anh đáp không do dự.//Em sẽ chết.
Một khoảng im lặng kéo dài.
Rồi Quỳnh Hương kéo cô cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn rất nhẹ.
Khoảnh khắc môi chạm nhau, bàn tay Ngọc Anh đã siết chặt đến bật máu.
Bởi trong đầu cô lúc này chỉ có hình ảnh của một người khác.
Người chị gái đã chết cách đây 7 năm.
Chết dưới tay gia tộc của Quỳnh Hương.
Cô sẽ khiến Quỳnh Hương đau hơn cả cái chết.
Đêm đó, cả biệt thự chìm trong im lặng.
Sau khi xử lý xong đống máu dưới đại sảnh, toàn bộ thuộc hạ đều rời đi. Chỉ còn ánh đèn mờ vàng hắt xuống hành lang dài lạnh lẽo.
Ngọc Anh đứng trước cửa phòng của Quỳnh Hương rất lâu.
Cho đến khi bên trong truyền ra giọng nói lười biếng.
Quỳnh Hương
Đứng ngoài đó làm gì?
Ngọc Anh mở cửa bước vào.
Mùi nước hoa quen thuộc lập tức bao trùm lấy cô.
Quỳnh Hương đang nằm trên sofa đọc tài liệu. Váy đen lúc nãy đã thay bằng áo choàng lụa mỏng, mái tóc dài còn hơi ướt sau khi tắm.
Quỳnh Hương
//Cô không ngẩng đầu.//Lại đây.
Ngọc Anh
//Ngọc Anh bước tới.//
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương đưa tay//Bế tôi.
Ngọc Anh
//Ngọc Anh im lặng vài giây rồi cúi người ôm cô lên rất dễ dàng.//
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương vòng tay qua cổ cô, thích thú nhìn gương mặt lạnh băng kia.//Em chưa từng từ chối tôi nhỉ?
Quỳnh Hương
Vì trung thành?
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương bật cười khẽ.//chó ngoan.
Câu nói đó khiến ánh mắt Ngọc Anh lạnh đi trong thoáng chốc.
Nhưng rất nhanh cô đã giấu sạch cảm xúc.
Cô đặt Quỳnh Hương xuống giường.
Vừa định lùi lại thì cổ tay bị giữ lấy.
Căn phòng im lặng đến mức nghe rõ tiếng mưa ngoài cửa kính.
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương chống cằm nhìn cô, đôi mắt đẹp đến nguy hiểm.//
Ngọc Anh biết rõ Quỳnh Hương đang thử mình.
Thử xem cô trung thành đến mức nào.
Ngọc Anh
//Cô chậm rãi tháo găng tay đen trên tay xuống.//
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương hơi nhướng mày.//
Quỳnh Hương
Vậy sao tay em lạnh thế?
Ngọc Anh
//Ngọc Anh không trả lời.//
Bởi chỉ có cô mới biết—Mỗi lần ở gần người con gái này, cô đều phải cố gắng kiềm chế ý nghĩ muốn bóp nát cổ cô ấy.
Nhưng càng hận…
Cô lại càng bị Quỳnh Hương kéo xuống thứ cảm xúc nguy hiểm đó.
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương kéo cô ngã xuống giường, môi ghé sát tai cô.//
Quỳnh Hương
Nếu một ngày tôi chết...
Quỳnh Hương
Em có khóc không?
Lần đầu tiên, Ngọc Anh im lặng quá lâu.
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương bật cười nhỏ.//Khó trả lời vậy à?
Ngọc Anh
//Ngọc Anh nhìn cô rất lâu rồi khàn giọng.//
Quỳnh Hương hài lòng cong môi, hoàn toàn không nhận ra—
Ánh mắt Ngọc Anh lúc đó đau đến đáng sợ.
Bởi cô biết…
Ngày Quỳnh Hương chết…
Có lẽ chính tay cô sẽ giết cô ấy.
Chip
Nhìn xưng em z chứ lớn hơn đó:)))))
2
Chỉ còn phòng ngủ của Quỳnh Hương vẫn le lói ánh sáng vàng nhạt.
Người con gái nằm trên giường đã ngủ say.
Còn Ngọc Anh vẫn ngồi bên mép giường, lặng lẽ nhìn cô.
Quỳnh Hương lúc ngủ khác hoàn toàn ban ngày.
Không còn vẻ điên loạn, lạnh lùng hay đáng sợ.
Yên tĩnh đến mức khiến người khác mềm lòng.
Ngọc Anh nhìn gương mặt ấy rất lâu.
Rồi chậm rãi đưa tay chạm lên cổ cô.
Chỉ cần siết mạnh một chút…
Mọi thứ sẽ kết thúc.
Người con gái này sẽ chết.
Gia tộc đó sẽ mất người thừa kế duy nhất.
Chị cô dưới suối vàng có lẽ cũng sẽ nhắm mắt.
Nhưng bàn tay cô lại run lên.
Trong đầu bất chợt hiện về cảnh nhiều năm trước.
Quỳnh Hương
Mày muốn sống không
Ngọc Anh
//Cô gái nhỏ ngồi dưới mưa khi đó ngẩng đầu lên.//
Chip
Ngọc Anh lúc này là 19tuổi
Chip
Còn Quỳnh Hương chỉ mới 17tuổi
Toàn thân đầy máu.
Mắt lạnh đến đáng sợ.
Người hỏi cô khi ấy…
Chính là Quỳnh Hương.
Ngày đó Ngọc Anh bị đám xã hội đen đánh gần chết vì trộm thuốc cho chị gái đang bệnh.
Không ai cứu cô.
Chỉ có Quỳnh Hương đi ngang qua.
Người con gái ấy mặc đồng phục trường quý tộc sạch sẽ, đứng giữa cơn mưa nhìn cô như nhìn một con chó hoang bên đường.
Quỳnh Hương
Muốn sống thì theo tao
Từ ngày đó—
Ngọc Anh ở bên cô.
Bảo vệ cô.
Giết người vì cô.
Trung thành như một con chó thật sự.
Cho đến một ngày cô phát hiện…
Người ký lệnh ép chết chị gái mình năm xưa—
Là cha của Quỳnh Hương.
Và Quỳnh Hương biết chuyện đó.
Cô ấy biết.
Nhưng vẫn giữ cô bên cạnh.
Tiếng động nhỏ kéo Ngọc Anh khỏi dòng suy nghĩ.
Quỳnh Hương cau mày vì cảm nhận được tay cô đặt trên cổ mình.
Ngọc Anh lập tức rút tay lại.
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương mở mắt.//
Bốn mắt chạm nhau giữa bóng tối.
Quỳnh Hương
Em muốn giết tôi...?
Quỳnh Hương
//Giọng cô khàn khàn vì vừa ngủ dậy.//
Không khí trong phòng đông cứng.
Ngọc Anh
//Ngọc Anh không trả lời.//
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương nhìn cô vài giây rồi bỗng bật cười rất nhỏ.//
Quỳnh Hương
em thật sự muốn giết tôi?
Quỳnh Hương
Thì đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó.
Tim Ngọc Anh chợt siết mạnh.
Bởi ánh mắt cô lúc này…
Không giống muốn giết một người.
Mà giống đau lòng hơn.
Căn phòng chìm trong thứ im lặng ngột ngạt đến đáng sợ.
Mưa ngoài trời càng lúc càng lớn.
Từng tia chớp lóe lên hắt qua cửa kính, đủ để nhìn thấy ánh mắt của Quỳnh Hương lúc này.
Bình thản đến lạnh người.
Cô vẫn nằm trên giường, mái tóc đen xõa hỗn loạn trên gối, nhìn chằm chằm Ngọc Anh không rời mắt.
Quỳnh Hương
Em vừa muốn giết tôi?
Không phải câu hỏi.
Là khẳng định.
Ngọc Anh
//Ngọc Anh siết chặt tay.//…Không có.
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương bật cười khẽ.//Em nói dối rất tệ.
Cô chậm rãi ngồi dậy.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Ngọc Anh có thể cảm nhận được hơi thở của cô phả lên da mình.
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương nhìn thẳng vào mắt cô.//
Quỳnh Hương
Em biết tôi ghét nhất điều gì không
Quỳnh Hương
//Cô nghiêng đầu, giọng nhẹ tênh.//
Quỳnh Hương
Nhưng tôi còn ghét hơn khi người của tôi có bí mật với tôi.
Ngọc Anh
//Ngọc Anh im lặng.//
Mỗi dây thần kinh trong người cô đều căng cứng.
Bởi cô không hiểu Quỳnh Hương đang nghĩ gì.
Người con gái này lúc nào cũng vậy.
Điên đến mức không ai đoán được.
Quỳnh Hương bỗng đưa tay mở ngăn kéo cạnh giường.
Một con dao bạc nằm gọn trong tay cô.
Đồng tử Ngọc Anh co lại.
Nhưng Quỳnh Hương chỉ chậm rãi đặt chuôi dao vào tay cô.
Rồi—
Tự mình kéo lưỡi dao kề lên cổ.
Ngọc Anh
//Ngọc Anh lập tức giữ tay cô lại.//Cô điên rồi à?!
Lần đầu tiên cô mất bình tĩnh.
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương lại bật cười thích thú khi thấy phản ứng đó.//
Quỳnh Hương
Cuối cùng em cũng chịu lộ cảm xúc rồi.
Lưỡi dao lạnh ngắt áp sát làn da trắng đến mức chỉ cần thêm chút lực nữa sẽ bật máu.
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương nhìn cô không chớp mắt.//
Quỳnh Hương
Nếu muốn trả thù cho chị gái em…
Quỳnh Hương
Thì giết tôi đi.
Ngọc Anh
//Giọng Ngọc Anh trầm hẳn xuống.//…Cô biết?
Câu trả lời nhẹ đến đáng sợ.
Ngọc Anh
//Ngọc Anh chết lặng.//
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương vẫn nhìn cô.//
Quỳnh Hương
Em nghĩ tôi giữ em bên cạnh suốt 7 năm mà không điều tra gì à?
Quỳnh Hương
Tôi biết chị em chết thế nào.
Quỳnh Hương
Biết em tiếp cận tôi vì cái gì.
Quỳnh Hương
…mỗi lần em nhìn tôi, em đều muốn bóp chết tôi.
Ngọc Anh
//Bàn tay cầm dao của Ngọc Anh run lên dữ dội.//
Quỳnh Hương lại tiến gần thêm.
Lưỡi dao cứa vào cổ cô một đường mỏng đỏ tươi.
Quỳnh Hương
Em sẽ mãi mãi không trả thù được cho chị mình.
Ngọc Anh
//Ngọc Anh cắn chặt răng.//Đừng ép em.
Quỳnh Hương
Vậy thì làm đi
Quỳnh Hương đột nhiên nắm lấy tay cô siết mạnh hơn—
Máu lập tức chảy xuống cổ.
Ngọc Anh
//Ngọc Anh hoảng hốt hất con dao văng xuống sàn.//
Ngọc Anh
//Ngay giây sau cô túm mạnh lấy vai Quỳnh Hương, đôi mắt đỏ lên vì giận dữ.//
Ngọc Anh
Cô thật sự muốn chết sao?!
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương nhìn cô.Rất lâu.Rồi khẽ cười.//
Quỳnh Hương
Tôi chỉ muốn biết
Quỳnh Hương
…em có nỡ giết tôi không thôi
Căn phòng lần nữa chìm vào im lặng.
Ngọc Anh vẫn giữ chặt vai cô, hơi thở hỗn loạn.
Còn Quỳnh Hương thì chậm rãi đưa tay lau đi máu trên cổ mình.
Ánh mắt cô lúc này đáng sợ đến mức giống như đã nhìn thấu tất cả.
Quỳnh Hương
Nếu một ngày em yêu tôi…
Quỳnh Hương
Thì em sẽ đau hơn chết.
3
Sau câu nói đó, căn phòng im lặng đến mức nghe rõ tiếng máu nhỏ xuống sàn.
Từng giọt đỏ tươi trượt dài trên cổ của Quỳnh Hương.
Còn Ngọc Anh vẫn đứng chết lặng trước mặt cô.
Quỳnh Hương
tôi hỏi em một câu
Quỳnh Hương
Nếu người giết chị em không phải tôi
Quỳnh Hương
Em còn hận tôi vậy không?
Ngọc Anh
//Ngọc Anh siết chặt tay đến bật gân xanh.//
Ngọc Anh
Gia tộc cô ép chị ấy chết.
Quỳnh Hương
Nhưng tôi không làm.
Ngọc Anh
Cô biết mà vẫn im lặng.
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương bật cười nhạt.//
Quỳnh Hương
Trong giới này
Quỳnh Hương
Im lặng cũng là tội à?
Ngọc Anh không trả lời được.
Bởi cô biết Quỳnh Hương nói đúng.
Quỳnh Hương chưa từng trực tiếp giết ai trong chuyện đó.
Năm ấy cô mới mười bảy tuổi.
Nhưng chính sự thờ ơ của cô đã gián tiếp đẩy một người vào đường cùng.
Và điều đó… còn đáng sợ hơn cả ra tay.
Quỳnh Hương nhìn gương mặt đang hỗn loạn của cô rất lâu.
Rồi chậm rãi bước tới.
Ngọc Anh theo phản xạ định lùi lại nhưng bị cô giữ cằm.
Quỳnh Hương
//Ngón tay dính máu của Quỳnh Hương vuốt nhẹ môi cô.//
Quỳnh Hương
Em bắt đầu không phân biệt nổi…
Quỳnh Hương
…giữa hận và yêu rồi.
Ngọc Anh
//Đồng tử Ngọc Anh chợt co lại.//Không.
Sau câu nói đó, căn phòng im lặng đến mức nghe rõ tiếng máu nhỏ xuống sàn.
Từng giọt đỏ tươi trượt dài trên cổ của Quỳnh Hương.
Còn Ngọc Anh vẫn đứng chết lặng trước mặt cô.
Quỳnh Hương cười.
Nụ cười đẹp đến mức nguy hiểm.
Quỳnh Hương
Em biết điều đáng buồn cười nhất là gì không?
Quỳnh Hương
Là em rõ ràng hận tôi đến muốn tôi ch*t.
Quỳnh Hương
Nhưng lúc nãy…em lại sợ tôi bị thương.
Ngọc Anh nghẹn cứng.
Cô muốn phản bác.
Muốn phủ nhận.
Nhưng hình ảnh bản thân vừa hoảng loạn hất con dao đi vẫn còn rõ ràng trong đầu.
Quỳnh Hương ghé sát cô hơn.
Mùi nước hoa quen thuộc khiến đầu óc cô rối loạn.
Quỳnh Hương
Tôi thắng rồi.
Tim cô chợt hụt một nhịp.
Ngay sau đó—
Quỳnh Hương kéo cổ áo cô xuống, hôn cô.
Không dịu dàng.
Cũng không nóng bỏng.
Mà là kiểu hôn đầy tính chiếm hữu và thử thách.
Như muốn nghiền nát toàn bộ phòng tuyến cuối cùng của cô.
Ngọc Anh cứng người.
Bàn tay đặt bên hông siết chặt đến run lên.
Cho đến khi Quỳnh Hương rời môi cô ra.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở hòa lẫn vào nhau.
Quỳnh Hương
//Quỳnh Hương nhìn đôi mắt đã hoàn toàn rối loạn của cô rồi bật cười rất khẽ.//
Quỳnh Hương
Con chó trung thành của tôi…xong đời rồi.
Nói xong, cô buông cô ra.
Rồi quay lưng rời khỏi phòng ngủ.
Chỉ để lại Ngọc Anh đứng chết lặng giữa bóng tối.
Và lần đầu tiên sau suốt bảy năm—
Cô bắt đầu thấy sợ.
Không phải sợ Quỳnh Hương.
Mà sợ chính mình thật sự sẽ yêu người đáng lẽ cô phải giết.
Âm thanh rất nhỏ.
Nhưng lại như đập mạnh vào thần kinh của Ngọc Anh.
Cô vẫn đứng im giữa phòng.
Hơi thở hỗn loạn.
Môi vẫn còn lưu lại cảm giác từ nụ hôn vừa rồi.
Đầu óc cô chưa bao giờ rối như lúc này.
Giết cô ấy.
Hay bảo vệ cô ấy.
Hận.
Hay yêu.
Mọi thứ như bị Quỳnh Hương kéo thành một mớ hỗn độn không thể tách rời.
Con dao lúc nãy vẫn nằm dưới sàn.
Ngọc Anh cúi xuống nhặt nó lên.
Ánh mắt lạnh dần.
Rồi—
Cô xoay người rời khỏi phòng.
Dưới tầng hầm biệt thự.
Một căn phòng tối chỉ có ánh đèn trắng lạnh lẽo.
Một người đàn ông bị trói trên ghế, mặt đầy máu.
Vừa thấy Ngọc Anh bước vào, hắn lập tức run lên.
.
Cô Ngọc Anh… tôi thật sự không phản bội cô chủ… tôi không—
Ngọc Anh
//Giọng cô lạnh đến mức khiến hắn đông cứng.//
Ngọc Anh
//Ngọc Anh chậm rãi tháo găng tay đen ra.//
Ngọc Anh
Người của Trần gia cài vào?❄️
.
//Người đàn ông hoảng loạn.//Tôi bị ép! Tôi không còn cách nào khác!
Ngọc Anh không nói gì.
Chỉ cúi xuống dùng khăn lau sạch lưỡi dao bạc.
Máu trên cổ Quỳnh Hương vẫn còn dính trên đó.
.
//Người đàn ông run rẩy.//Cô… cô Ngọc Anh…”
Ngọc Anh
Anh biết không.❄️
Ngọc Anh
//Cô đột nhiên lên tiếng.//
Ngọc Anh
Bình thường tâm trạng tôi rất ổn.❄️
Ngọc Anh
Nhưng hôm nay…có người làm tôi khó chịu.❄️
Tiếng dao cắm xuyên qua tay vang lên khiến căn phòng nổ tung tiếng hét thảm thiết.
Ngọc Anh vẫn không đổi sắc mặt.
Máu bắn lên áo sơ mi trắng của cô.
Ngọc Anh
//Cô túm tóc hắn ngẩng lên.//
Ngọc Anh
Người của tôi…không ai được phép động vào.❄️
.
//Người đàn ông đau đến khóc gào.//
.
Xin cô! Xin cô tha cho tôi!
Ngọc Anh nhìn hắn vài giây.
Rồi đột nhiên bật cười rất nhỏ.
Nụ cười đầu tiên trong đêm nay.
Nhưng lạnh đến đáng sợ.
Cửa tầng hầm bất ngờ mở ra.
Thuộc hạ
//Một thuộc hạ bước vào, cúi đầu....//
Ngọc Anh
//Ngọc Anh lạnh giọng.//Nói.❄️
Thuộc hạ
Cô chủ Quỳnh Hương gọi cô.
Thuộc hạ
//Người kia chần chừ vài giây rồi mới đáp//
Thuộc hạ
Cô chủ nói…Nếu cô không lên trong 5 phút…thì vết thương trên cổ cô ấy sẽ không được xử lý nữa.
Ngọc Anh siết chặt con dao trong tay.
Ánh mắt lần đầu xuất hiện cảm giác bất lực.
Bởi cô biết rõ—
Quỳnh Hương đang cố tình ép cô quay lại.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play