Văn Hàm : Cậu Ba! Em Không Dám.
#1. Giới thiệu cậu Ba
Nay add ra một bộ thể loại thiếu gia tài phiệt đan xen tiết tấu bối cảnh thời Trung Hoa Dân Quốc .
Mong được đón nhận sự yêu thương từ mọi người.
Trần Tuấn Minh
Anh ba. Ở bên này.
Dương Bác Văn _ Hắn
Đến đây .
Trương Quế Nguyên
Rảnh rỗi tới mức muốn xem hát kịch??
Introduce:
• YangBoWen _ 18 tuổi: Con trai cả (đích nam) nhà Tư Lệnh Dương _ Dương Bắc Thần, trên còn 1 chị gái. Mang trên mình mác thiếu gia nên rất ngông cuồng, nghĩ ra đủ trò phá phách. Cả đất Bắc Hà ai cũng biết đến cái danh cậu Ba nhà họ Dương.
• ChanJunMing _ 17 tuổi: Con trai duy nhất của Trần Gia, ba là Trần Vĩnh Kha- Thượng Tá. Nhóc nhỏ Siêu nghe lời Dương Bác Văn, là em trai nhỏ Dương Bác Văn vô cùng yêu quý.
• ZhangGuiYuan _ 19tuổi: Con trai thứ nhà Sư Đoàn Trưởng Quân Khu 1 Bắc Hà _ Trương Phong. Là người chững trạc và có suy nghĩ nhất trong đám 3 người, nhưng nhiều lúc lại thích ham vui và ủng hộ những trò tiêu khiển, lố bịch của Dương Bác Văn.
Dương Bác Văn _ Hắn
Kẻ cứng nhắc như anh sao hiểu được.
Trần Tuấn Minh
Đúng đúng /cắn hạt dưa/
Anh Nguyên cứng nhắc vô cùng.
Trương Quế Nguyên giơ nắm đấm lên đe doạ nhóc nhỏ.
Trần Tuấn Minh
ây, em đùa thôi mà.
Trương Quế Nguyên
Đừng có suốt ngày tôn sùng anh ba của chú. /nhấm ngụm rượu/
Trần Tuấn Minh
Nguyên ca, anh ba của em là cậu ba của cả cái Bắc Hà này đấy. Người người ngưỡng mộ.
Trần Tuấn Minh
Không tôn sùng anh ấy thì tôn sùng ai.
Dương Bác Văn _ Hắn
Phải, chú em nói đúng lắm.
Trần Tuấn Minh
/cười vì được khen/
Mặc dù là rủ nhau đi xem hát kịch, trên sân khấu diễn viên vẫn say xưa với điệu hát, phía dưới này ba cậu thiếu gia ngông nghênh ấy vẫn cười nói rôn rả chả thèm để ý đến ai. Cả hội trường bị ba bọn làm ồn.
Trần Tuấn Minh
Anh ba, nghe nói bác Dương nhận con nuôi hả.
Dương Bác Văn _ Hắn
Không biết.
Dương Bác Văn _ Hắn
Chuyện nhà anh, sao chú biết??
Trần Tuấn Minh
Em nghe trộm ba em nói chuyện.
Trương Quế Nguyên
Hóng hớt.
Trần Tuấn Minh
Nguyên ca~...
Trương Quế Nguyên
Lo học hành đoàng hoàng đi, ba em sẽ ít la mắng, cằn nhằn em.
Trần Tuấn Minh
Anh thôi đi, không thích làm sao mà học.
Dương Bác Văn _ Hắn
Đúng đấy Tiểu Trần.
Trương Quế Nguyên
Cậu Ba đáng kính, đừng dạy hư nhóc nhỏ.
Dương Bác Văn _ Hắn
Em nào dám.
Không gian bỗng chốc im lặng, vài tiếng xì xào, cằn nhằn vang nên rõ như mồng 1.
...: không xem thì để người khác xem.
...: đám trẻ thời nay vô ý tứ quá.
Dương Bác Văn cười khẩy một cái rồi đập bàn đứng dậy. Giọng hắn gằn lên.
Dương Bác Văn _ Hắn
Nói to lên tôi nghe với.
...: cậu ba nhà họ Dương đấy.
Dương Bác Văn _ Hắn
Biến hết ra ngoài.
...: nhanh nhanh /vội vàng rời khỏi ghế ngồi/
Cả khám phòng ồn như kiến vỡ tổ, đám người kia lũ lượt đẩy xô nhau chạy ra ngoài, không dám quay đầu lại.
Đơn giản vì, ai cũng biết vị thiếu gia này có tính thù giai, nên không ai muốn dây dưa vào.
Trần Tuấn Minh
/nhìn Quế Nguyên cười khanh khách/
Trần Tuấn Minh
Nguyên ca, anh nhìn xem.
Trần Tuấn Minh
Anh ba doạ bọn họ chạy mất rồi kìa.
Trương Quế Nguyên
Ngầu thật rồi.
Dương Bác Văn _ Hắn
/miễn nhiễm với lời trêu chọc của Trương Quế Nguyên/
Dương Bác Văn _ Hắn
Về thôi, chán rồi.
Trần Tuấn Minh
Ơ chưa hết kịch mà.
Dương Bác Văn _ Hắn
Chú thích thì cứ ở lại mà xem. /rời đi/
Trương Quế Nguyên cũng đứng dậy rời đi, Trần Tuấn Minh mặc dù có chút luyến tiếc với màn hát kịch lạ mắt này nhưng vẫn xách đít chạy theo Dương Bác Văn.
Thẩm Duệ Văn
/bước xuống tàu/
Chàng thanh niên khôi ngô tuấn tú, lần đầu đến Bắc Hà còn lạ lẫm mà đứng trôn chân nhìn ngó. Phía sau lưng 1 cậu nhóc chỉ cao khoảng 1m75 cũng bước xuống, nhưng tay chân thì mang vác cả đống đồ.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Dạ cậu chủ.
Thẩm Duệ Văn
Đến Bắc Hà rồi, lát nữa quản gia nhà họ Dương sẽ tới đón chúng ta.
Thẩm Duệ Văn
Em cần ta xách đồ hộ không?
Thẩm Duệ Văn miệng hỏi vậy nhưng người đã cúi xuống phân nửa, đưa tay muốn chạm vào vali, Tả Kỳ Hàm cũng rất nhanh nhạy mà né tránh.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Không cần đâu cậu chủ, cái này...cũng nhẹ mà.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Em tự làm được.
Ba chiếc xe loại mới nhất thời ấy đỗ song song trước cổng lớn nhà họ Dương, bành trướng vô cùng.
Dương Bác Văn _ Hắn
/bước xuống xe đóng cửa rầm 1 cái/
Trần Tuấn Minh
Anh ba à, xe mới đó.
Dương Bác Văn _ Hắn
Thì sao??
Trần Tuấn Minh
Anh nâng niu nó chút đi.
Dương Bác Văn _ Hắn
Không cần thiết.
Trương Quế Nguyên
Cậu Ba, mạnh miệng nhỉ. Đến lúc xe có vấn đề lại lăn ra ăn vạ.
Dương Bác Văn _ Hắn
A-anh..
Trương Quế Nguyên
Vào chào chú Dương 1 câu nào Tuấn Minh.
Trần Tuấn Minh
Dạ /chạy theo Trương Quế Nguyên/
Dương Bác Văn cũng chẳng thèm ngó ngàng chiếc xe thêm một cái nào, một mạch chạy thẳng vào nhà.
Dương Bác Văn _ Hắn
Hey yo!
Dương Bác Văn _ Hắn
/nụ cười tắt ngúm/
#2.Mục tiêu.
Trong sảnh lớn, Tư Lệnh Dương và phu nhân cùng một số người lạ mặt đứng cười nói vui vẻ.
Nhưng khi vừa nhìn thấy thằng con trai quý tử của mình xuất hiện, mặt Tư Lệnh Dương đột nhiên đổi sắc.
Dương Bắc Thần
Mày biết vác mặt về rồi à.
Dương Bắc Thần
Sao không biến luôn đi.
Dì Hai
/ngăn lại/ Không nhất thiết phải mắng thằng ba ngay lúc này đâu.
Dì Hai
/mỉm cười/ Bác Văn, mau thay đồ tắm rửa cho thoả mái.
Mẹ hắn mất sớm, từ khi có nhận thức thì dì hai là người phụ nữ duy nhất yêu thương hắn vô điều kiện.
Dương Bác Văn _ Hắn
Dì hai.
Dương Bác Văn _ Hắn
Bọn họ là ai .
Dì Hai
Chưa nói với con, đây là Thẩm Duệ Văn, em trai mới của con đó.
Dì Hai
Ba thằng bé là anh em kết nghĩa của lão Dương, sau này Duệ Văn sẽ sống ở nhà chúng ta.
Dương Bác Văn _ Hắn
Con không đồng ý.
Dương Bắc Thần
Ai đi, ai ở đến lượt mày quyết.
Dương Bắc Thần
Chiều nó quá, nó hư.
Nói dứt câu ba hắn liền quay lưng rời đi, nói thực ông thật sự chán ghét cậu con trai này, cả ngày chỉ được cái phá phách không làm được trò trống gì.
Dương Bác Văn _ Hắn
Mày...biết điều thì tự giác cút đi. /chỉ tay vào Thẩm Duệ Văn/
Dì Hai
/đánh tay hắn/ thằng ba, có thôi đi không.
Thẩm Duệ Văn
Tôi sẽ rời đi nếu người đuổi tôi là bác Dương. Còn lời nói của cậu đối với tôi....không có trọng lượng.
Trần Tuấn Minh
/đứng nghe mà bật cười/
Trương Quế Nguyên
"cũng cứng phết"
Dương Bác Văn _ Hắn
Để tao xem mày ở được bao lâu.
Dì Hai
Được rồi, mau vào nhà thôi, sắp đến giờ cơm rồi.
Thẩm Duệ Văn
Xin phép dì hai.
Dì Hai
/đánh vai hắn/ cái thằng nhóc này.
Dì Hai
Một ngày con không trọc cha con tức là con không chịu được sao.
Dương Bác Văn _ Hắn
Là ông ấy tức giận vô cớ. Dì cũng thấy mà.
Dì Hai
Hết nói nổi. /lắc đầu đi vào trong/
Trần Tuấn Minh
/khoác vai hắn/ Giờ anh tính sao.
Dương Bác Văn _ Hắn
Bắn một phát chết luôn.
Trần Tuấn Minh
Không được à nha, anh bắt ổng là Tư Lệnh Dương bắn anh á.
Dương Bác Văn _ Hắn
Nghĩ cách giúp anh đi.
Trương Quế Nguyên
Anh thách chú ba tán được thằng đó.
Dương Bác Văn _ Hắn
Gì, đừng đùa chứ.
Trương Quế Nguyên
Thật, kèo mới. Cho một tháng.
Dương Bác Văn _ Hắn
Khinh em à, tận 1 tháng.
Trương Quế Nguyên
Chú làm được, chiếc xe kia sẽ là của chú.
Dương Bác Văn nhìn về xa xăm, chính xác hơn là chỗ chiếc xe bản mới của Trương Quế Nguyên đang đậu.
Dương Bác Văn _ Hắn
Thôi cũng được.
Dương Bác Văn _ Hắn
Chốt kèo.
Trần Tuấn Minh
Vận đào hoa của anh ba lại tới rồi. /đã quá quen/
Trần Tuấn Minh
Dì hai, món gì thơm vậy? /chạy vào bếp/
Trên bàn ăn, mọi người đều ăn rất tự nhiên chỉ riêng có Thẩm Duệ Văn là chưa hề đụng đũa.
Dương Bắc Thần
Duệ Văn, không hợp khẩu vị con sao?
Thẩm Duệ Văn
Dạ không thưa bác Dương.
Thẩm Duệ Văn
Bình thường ở Thẩm Gia không dùng bữa sớm, nên con chưa thấy đói.
Thẩm Duệ Văn
Xin phép bác lát nữa con ăn sau được không!
Dương Bác Văn nghe vậy thì nhanh nhẩu nói.
Dương Bác Văn _ Hắn
Biết điều đấy.
Dương Bác Văn _ Hắn
Người ăn kẻ ở thì nên ăn sau.
Trần Tuấn Minh
/nhịn cười/
Trương Quế Nguyên
/khẽ nhếch mép/
Dương Bắc Thần
Không ăn nữa thì biến đi.
Dương Bác Văn _ Hắn
Biến đi, nghe chưa ./vẻ mặt khiêu khích nhìn Thẩm Duệ Văn/
Dương Bắc Thần
Ba nói mày đấy.
Tả Kỳ Hàm _ Em
/bênh cậu chủ nên cũng cười/
Dì Hai
Thôi thôi, lão Dương ông bớt miệng lại, thằng ba cũng vậy.
Dì Hai
Ăn món này đi con . /gắp cho hắn/
Thẩm Duệ Văn
Kỳ Hàm đi thôi, lát ta dùng bữa cùng em.
Thẩm Duệ Văn
Bác Dương, dì hai , anh ba con xin phép
Dương Bác Văn _ Hắn
/nhìn Thẩm Duệ Văn bằng ánh mắt hình viên đạn/
Trần Tuấn Minh
Anh ba bớt nóng.
Trương Quế Nguyên
Anh ba của chú sắp bốc cháy rồi.
Dương Bác Văn _ Hắn
/buông đũa đứng dậy/.
Không ăn nữa.
Dương Bắc Thần
Cái thằng này.
Trần Tuấn Minh
Uầy, anh ba mới mua khẩu súng lục này hả.
Dương Bác Văn _ Hắn
Súng nước thôi, mô hình.
Trần Tuấn Minh đặt khẩu súng lại lên kệ sách, rồi ra ngồi ghế cùng Bác Văn.
Trần Tuấn Minh
êy, mọi người để ý cái mà em thấy không??
Dương Bác Văn _ Hắn
Cái gì?
Trương Quế Nguyên
Thẩm Duệ Văn thích ...
Dương Bác Văn _ Hắn
Thích ai?
Trần Tuấn Minh
Anh vội cái gì.
Trần Tuấn Minh
Em không nghe rõ tên người đó đâu Nguyên ca.
Trương Quế Nguyên
Tên Kỳ Hàm.
Dương Bác Văn _ Hắn
À /dang hai tay nằm dựa người vào lưng ghế/
Trần Tuấn Minh
Anh ba thấy sao.
Dương Bác Văn _ Hắn
Cũng có tí....nhan sắc.
Trần Tuấn Minh
Em biết ngay mà, mục tiêu của anh ba là tên người hầu đó.
Trương Quế Nguyên
Đổi gu???
Dương Bác Văn _ Hắn
Không.
Dương Bác Văn _ Hắn
Chỉ là muốn xem Thẩm Duệ Văn có còn bình tĩnh được khi có người kéo Kỳ Hàm ra khỏi nó hay không?.
Trương Quế Nguyên
Chú định làm gì.
Trần Tuấn Minh
Sau này anh sẽ biết /cười đầy ẩn ý/
Dương Bác Văn _ Hắn
/xoa đầu nhóc nhỏ/
Dương Bác Văn đã theo dõi Tả Kỳ Hàm cả ngày, chỉ chờ có cơ hội sẽ lập tức tấn công.
Trong bếp, Tả Kỳ Hàm lay hoay đang lấy nước uống giúp Thẩm Duệ Văn.
Tả Kỳ Hàm _ Em
/giật mình/
Tả Kỳ Hàm _ Em
C-cậu...cậu ba.
Dương Bác Văn _ Hắn
/nhướng mày/ Định trộm cái gì .
Tả Kỳ Hàm _ Em
Dạ không có, em chỉ đi lấy nước.
Dương Bác Văn _ Hắn
Vậy hoá ra cậu có tật giật mình.
Dương Bác Văn _ Hắn
Chứ không phải ăn trộm mới giật mình.
Thẩm Duệ Văn
Anh ba /từ đâu xuất hiện/
Thẩm Duệ Văn
Đừng làm khó người của tôi thế chứ.
Dương Bác Văn _ Hắn
/nhìn Thẩm Duệ Văn bước tới/
Dương Bác Văn _ Hắn
Làm khó? Chỗ nào?.
Thẩm Duệ Văn
Chỗ nào anh ba tự biết được mà.
Dương Bác Văn _ Hắn
Tao không biết.
Dương Bác Văn _ Hắn
Mày nói tao nghe xem.
Dương Bác Văn nhìn Tả Kỳ Hàm đang khép lép trốn sau lưng Thẩm Duệ Văn mà buồn cười. Chẳng đợi Duệ Văn nói tiếp đã quay lưng bỏ đi.
#3.Con mồi.
Hôm nay Bác Văn có một buổi sáng bận rộn tại trường.
Mọi khi hắn sẽ chỉ ngủ và ngủ, nhưng hôm nay hắn phải vắt óc suy nghĩ kế sách.
Chiếc xe riêng của tam thiếu gia chạy vào sân.
Dương Bác Văn vừa bước xuống xe thì gặp ngay Thẩm Duệ Văn ngồi xe kéo cùng vừa hay về đến cổng lớn nhà họ Dương.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Cậu chủ về rồi. /chạy ra đón/
Tả Kỳ Hàm _ Em
Em xách cặp hộ cậu.
Thẩm Duệ Văn
Không cần đâu, em đợi ta trả tiền rồi vào nhà.
Dương Bác Văn _ Hắn
"Hơ, chướng mắt thật"
Dương Bác Văn nhìn chằm chằm Thẩm Duệ Văn, tất cả hành động của anh ta đều thu vào tầm mắt, hoàn toàn không ngó ngàng tới cái đuôi nhỏ Tả Kỳ Hàm.
Dương Bác Văn _ Hắn
/kéo La Thịnh lại thì thầm to nhỏ/
_La Thịnh người làm thân cận của cậu ba Dương.
Dương Bác Văn _ Hắn
Nghĩ cách tách bọn họ ra cho cậu.
La Thịnh
Cậu ba định làm gì?
Dương Bác Văn _ Hắn
Thích tò mò không.
Dương Bác Văn _ Hắn
Làm việc của mình đi.
Chiều hôm đó, Thẩm Duệ Văn không có ở nhà, hắn như cá gặp nước mà đắc ý.
Dương Bác Văn _ Hắn
Nó đi đâu.
La Thịnh
Nghe nói là tới toà soạn rồi cậu.
Dương Bác Văn hắn đi một vòng quanh biệt thự tìm kiếm bóng dáng con mồi.
Dương Bác Văn _ Hắn
/cười gian/
Dương Bác Văn _ Hắn
Hoa của tôi, ai cho cậu đụng.
Tả Kỳ Hàm _ Em
/giật thót/
Dương Bác Văn _ Hắn
Giải thích đi.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Em..em chỉ muốn cắt vài bông để cắn thôi, không biết là hoa của cậu ba.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Em xin lỗi /cúi người/
Dương Bác Văn nhìn hàng cẩm tú cầu nở rộ lại lộ ra vài khoảng trống xấu xí mà hài lòng.
Dương Bác Văn _ Hắn
Xin lỗi là xong??
Tả Kỳ Hàm _ Em
... /sợ hãi/
Tả Kỳ Hàm _ Em
Cậu ba, em không cố ý đâu. Cậu ba tha cho em lần này thôi.
Dương Bác Văn _ Hắn
Muốn tôi tha, còn phải xem thái độ của cậu.
Tả Kỳ Hàm _ Em
/bối rối lo lắng/
Dương Bác Văn _ Hắn
Tên gì?
Tả Kỳ Hàm _ Em
Tả Kỳ Hàm ạ.
Tả Kỳ Hàm _ Em
16 thưa cậu.
Dương Bác Văn _ Hắn
Từ giờ hễ nghe cậu ba sai việc là phải làm.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Nhưng..nhưng mà cậu chủ của em...
Dương Bác Văn _ Hắn
Hửm?? /ánh mắt đe doạ/
Tả Kỳ Hàm _ Em
/sợ hãi/ e-em vâng lời cậu ba.
Dương Bác Văn _ Hắn
Ngoan lắm.
Dương Bác Văn _ Hắn
Cắt tiếp đi, muốn bao nhiêu bông cắt bằng đó.
Tả Kỳ Hàm lòng nóng như lửa đốt nói mãi mới thành câu.
Dương Bác Văn nhìn con người nhỏ bé trước mắt mà mặt hiện đầy sự đắc ý.
Dương Bác Văn _ Hắn
/rời đi/
Dương Bác Văn vốn chẳng quan tâm tới việc em cắt bao nhiêu hoa, vì vốn dĩ hoa đó đâu phải do hắn trồng. Chỉ là gặp tình thế thuận lợi nên hắn tận dụng thôi.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Mới đến đã xui.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Cậu chủ nói đúng, cậu ba Dương rất xấu xa.
Mới đến nhà họ Dương chưa đầy 2 ngày, Tả Kỳ Hàm đã có nhận thức đánh giá về nhân cách của tam thiếu gia họ Dương rồi
Hôm nay lại có một buổi diễn hát kịch tại Lâu Ngọc Lầu. Vị trí chính giữa vẫn là của ba vị thiếu gia ngỗ nghịch này.
Trần Tuấn Minh
Nay vắng tanh vậy anh ba.
Trần Tuấn Minh
Chỉ có 3 người chúng ta.
Dương Bác Văn _ Hắn
Bao phòng rồi.
Trần Tuấn Minh
Đẳng cấp /cắn hạt dưa/
Trương Quế Nguyên
Tiến triển như nào rồi.
Dương Bác Văn nghe hỏi vậy thì cười đầy thích thú.
Dương Bác Văn _ Hắn
Bản chất nhát gan, hù doạ chút là sợ.
Trần Tuấn Minh
Còn tưởng anh ba câu được cá rồi chứ.
Dương Bác Văn _ Hắn
Câu thì câu rồi, nhưng chưa ăn được.
Trần Tuấn Minh
Nhận của em một lạy.
Dương Bác Văn _ Hắn
Anh không khách sáo đâu.
Trần Tuấn Minh
Em đùa thôi .
Trương Quế Nguyên
Tiếp theo chú định làm gì.
Dương Bác Văn _ Hắn
Không biết, tạm thời chưa nghĩ ra.
Trần Tuấn Minh
Anh ba, em nghe nói Thẩm Duệ Văn đến xin gia nhập hội "Báo thiếu niên tài năng" của toà soạn.
Trần Tuấn Minh
Anh ta giỏi vậy à?
Dương Bác Văn _ Hắn
Không bằng anh ba của nhóc.
Trần Tuấn Minh
Haizz /chống tay cắn hạt dưa/
Dương Bác Văn _ Hắn
Ểy, em có kế này.
Dương Bác Văn _ Hắn
Lại đây.
Cả ba cùng chụp đầu lại thì thầm bàn bạc.
Trần Tuấn Minh
Đụng trúng anh ba là xui xẻo rồi.
Dương Bác Văn _ Hắn
Xem kịch thôi, mọi việc đành thuận theo tự nhiên vậy?
Dương Bác Văn chắp tay sau gáy tỏ vẻ lười nhác.
Tối hôm đó, khi mọi người gần như đã ngủ hết. Dương Bác Văn nhàn nhạt đứng tựa người vào khung cửa ở sân sau chờ đợi.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Cậu ba /dè chừng/
Dương Bác Văn _ Hắn
Đến rồi à.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Cậu ba cần em làm gì ạ.
Dương Bác Văn _ Hắn
Theo tôi.
Dương Bác Văn dẫn em lên phòng riêng, Tả Kỳ Hàm không dám bước vào nhưng trước sự dụ dỗ lẫn doạ nạt của hắn, em cũng chỉ biết nghe lời.
Dương Bác Văn _ Hắn
Thích tranh không?
Dương Bác Văn _ Hắn
Có thích không.
Hắn lấy từ tủ đầu giường ra một tập tranh nhỏ có in sẵn hoạ tiết chỉ cần vẽ theo và nên màu là được.
Dương Bác Văn _ Hắn
Cho em.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Cậu ba..cái này.
Dương Bác Văn _ Hắn
Gửi từ Pháp về, quý lắm đấy.
Thời đấy vẫn chưa có máy in kiểu hiện đại nên những thứ tiện lợi như vậy thường rất khó mua và cực kì đắt đỏ.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Em không nhận được đâu.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Cậu ba , em không dám.
Dương Bác Văn _ Hắn
Không nghe lời?
Tả Kỳ Hàm khép lép cúi đầu, thế nào lúc ra ngoài trên tay em là sấp giấy vẽ cùng bộ dụng cụ màu đẹp đẽ được để gọn gàng trong hộp gỗ.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Làm sao bây giờ.
Một tuần trôi qua, tối nào cậu ba Dương cũng gọi em lên phòng, cho em kẹo socola mà em chưa từng được thử. Còn cho em sách.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play