Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hầm Ngục Thứ Hai? [HanYeol]

Chap 1

Tiếng nhạc điện tử chói tai vang vọng khắp quán bar sang trọng bậc nhất thành phố. Ánh đèn đỏ tím liên tục quét qua những gương mặt đang say trong men rượu và dục vọng.
Ở vị trí trung tâm tầng VIP, Trần Thảo Linh ngồi bắt chéo chân trên sofa da đắt tiền, lười biếng đưa ly rượu lên môi.
Hai mươi lăm tuổi.
Là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Trần Gia khét tiếng giàu có.
Khối tài sản mà ba mẹ để lại đủ để cô sống xa hoa cả đời mà không cần động tay vào bất cứ việc gì.
Nhưng thay vì trở thành một doanh nhân đúng nghĩa như mong đợi của mọi người, Linh lại nổi tiếng với những cuộc vui thâu đêm, tiền bạc, rượu mạnh và vô số tin đồn tình ái.
Người ta sợ cô. Cũng chẳng ai dám quản cô.
?
?
Chị Linh, uống thêm với tụi em đi chứ~
Một cô gái trẻ cười ngọt ngào ngồi sát lại, cố tình tựa người lên vai cô. Linh chỉ nhếch môi cười nhạt, không đáp. Ánh mắt lạnh tanh của cô khiến cô gái kia cũng tự động im bặt.
Đúng lúc đó, một tên nhân viên mặc đồ đen từ ngoài bước vào. Hắn cúi thấp người xuống bên tai Linh.
Chủ Bar
Chủ Bar
Chị Linh… dưới hầm vừa có hàng mới
Linh chống cằm, giọng thờ ơ.
Thảo Linh
Thảo Linh
Bao nhiêu lần rồi mà còn báo tôi?
Chủ Bar
Chủ Bar
Con này khác
Hắn thấp giọng hơn.
Chủ Bar
Chủ Bar
Tụi em phải bỏ ra số tiền lớn mới đem được về đây
Cuối cùng Linh cũng có chút phản ứng. Cô đặt ly rượu xuống bàn, chậm rãi đứng dậy.
Tên nhân viên lập tức đi trước dẫn đường, đưa cô tới cuối hành lang khuất phía sau quán bar.
Một cánh cửa sắt lớn hiện ra.
Tách.
Khóa cửa mở ra kéo theo luồng khí lạnh ẩm tràn lên khiến người ta khó chịu.
Phía dưới là cầu thang dài hun hút dẫn xuống tầng hầm bí mật nằm sâu dưới lòng đất.
Không còn tiếng nhạc. Không còn ánh đèn xa hoa.
Chỉ còn mùi ẩm mốc, tiếng xích sắt va vào nhau cùng bầu không khí ngột ngạt đến đáng sợ. Linh bình thản bước xuống như thể đã quá quen thuộc với nơi này.
Chủ Bar
Chủ Bar
Con nhỏ đó chống cự dữ lắm chị
Tên nhân viên vừa đi vừa cười khẩy.
Chủ Bar
Chủ Bar
Lúc đem về còn làm bị thương hai thằng
Thảo Linh
Thảo Linh
Ồ?
Chủ Bar
Chủ Bar
Nhìn vậy thôi chứ cứng đầu lắm
Càng nghe, Linh càng thấy hứng thú.
Cuối cùng, cả hai dừng lại trước căn phòng nhỏ nằm cuối hành lang. Song sắt lạnh lẽo che khuất gần nửa không gian bên trong.
Trong góc phòng, một cô gái đang ngồi co người sát tường. Cổ tay bị trói đến đỏ bầm, mái tóc rối xõa xuống che gần nửa khuôn mặt gầy gò.
Nghe tiếng động, cô gái khẽ run lên nhưng vẫn không ngẩng đầu. Linh đứng trước cửa phòng vài giây rồi lạnh nhạt lên tiếng.
Thảo Linh
Thảo Linh
Tên gì?
Không có câu trả lời.
Tên nhân viên bên cạnh bắt đầu mất kiên nhẫn.
Chủ Bar
Chủ Bar
Mẹ nó, chị Linh hỏi mà mày điếc à?
Hắn bước vào trong, cúi xuống giật mạnh tóc cô gái kia kéo ngẩng mặt lên.
Chủ Bar
Chủ Bar
Ai cho mày phớt lờ chị ấy hả?
Phương Lan
Phương Lan
Đau...!
Một tiếng thở gấp bật ra đầy khó nhọc.
Dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo của tầng hầm, khuôn mặt cô gái cuối cùng cũng lộ rõ.
Đôi mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều, hàng mi còn ướt nước. Trong ánh nhìn ấy không chỉ có sợ hãi mà còn là sự cảnh giác đến tuyệt vọng.
Linh khẽ khựng lại. Tên nhân viên vẫn siết chặt tóc cô gái kia, ép cô ngẩng đầu cao hơn.
Chủ Bar
Chủ Bar
Trả lời đi!
Thảo Linh
Thảo Linh
Tao chưa cho phép đụng vào cô ấy
Giọng Linh trầm xuống khiến cả căn hầm lập tức im bặt.
Tên nhân viên giật mình buông tay ra ngay lập tức.
Chủ Bar
Chủ Bar
X-Xin lỗi chị Linh…
Cô gái kia lập tức ôm lấy đầu mình, hơi thở run rẩy vì đau. Sau vài giây im lặng, cô mới chậm chạp ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đứng ngoài song sắt.
Ánh mắt Linh vẫn lạnh tanh như cũ.
Thảo Linh
Thảo Linh
...Tên gì?
Cô gái siết chặt hai tay đến trắng bệch.
Phương Lan
Phương Lan
...Lan
Đó là lần đầu tiên Trần Thảo Linh gặp Lan.
END
Tgia nhớ em
Tgia nhớ em
Oi zoi oi
Tgia nhớ em
Tgia nhớ em
Con gái hối lên fic nên lên luon
Tgia nhớ em
Tgia nhớ em
ựa...
Tgia nhớ em
Tgia nhớ em
🙆🙆💓💓

Chap 2

Phương Lan
Phương Lan
...Lan
Căn hầm lại chìm vào yên lặng.
Thảo Linh
Thảo Linh
Bao nhiêu?
Tên nhân viên lập tức hiểu ý.
Chủ Bar
Chủ Bar
Dạ... hơn hai tỷ. Tính cả chi phí vận chuyển và mấy khoản phát sinh
Linh khẽ nhướng mày.
Thảo Linh
Thảo Linh
Chỉ vậy thôi à?
Cả đám người phía sau thoáng sững lại.
Hai tỷ đối với phần lớn mọi người là số tiền không nhỏ. Nhưng với Trần Thảo Linh, người đang nắm trong tay khối tài sản khổng lồ của Trần Gia, nó chẳng đáng là bao.
Tên nhân viên cười gượng.
Chủ Bar
Chủ Bar
Dạ... con nhỏ này khó bắt nên tụi em tưởng giá vậy là cao rồi
Linh không đáp. Cô đưa mắt nhìn Lan lần nữa.
Dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, cô gái kia trông vô cùng chật vật. Quần áo nhàu nhĩ, cổ tay hằn đỏ, mái tóc rối tung che gần hết khuôn mặt.
Thế nhưng điều khiến Linh chú ý không phải vẻ ngoài ấy.
Mà là ánh mắt.
Ánh mắt của một người dù bị dồn đến đường cùng vẫn chưa chịu khuất phục.
Thảo Linh
Thảo Linh
Có vẻ các người đánh giá cô ấy quá thấp rồi
Linh nói nhẹ
Tên nhân viên lập tức cúi đầu.
Chủ Bar
Chủ Bar
Xin lỗi chị
Không khí im lặng vài giây. Sau đó, Linh lấy chìa khóa từ túi áo.
Tách.
Cánh cửa sắt mở ra. Lan gần như lập tức lùi sát vào góc tường.
Đôi mắt đỏ hoe hiện rõ sự cảnh giác. Linh bước vào trong. Tiếng giày cao gót vang lên từng nhịp đều đặn trên nền bê tông lạnh ngắt.
Thảo Linh
Thảo Linh
Nhìn tôi
Lan không đáp.
Thảo Linh
Thảo Linh
Ngẩng đầu lên
Vẫn là im lặng.
Tên nhân viên đứng ngoài cửa khó chịu.
Chủ Bar
Chủ Bar
Con nhỏ này–...
Thảo Linh
Thảo Linh
Im
Giọng Linh không lớn. Nhưng đủ khiến tất cả lập tức câm lặng.
Cô khom người xuống trước mặt Lan.
Khoảng cách giữa hai người giờ đây gần đến mức Lan có thể ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt trên người đối phương.
Linh đưa tay vén mái tóc rối đang che khuất gương mặt Lan.
Động tác rất chậm
Rất nhẹ
Nhưng lại khiến Lan theo bản năng né tránh.
Phương Lan
Phương Lan
Đừng chạm vào tôi
Linh khẽ cười.
Thảo Linh
Thảo Linh
Em đang ra lệnh cho tôi sao?
Lan cắn môi, quay mặt đi nơi khác.
Phương Lan
Phương Lan
Ít nhất cũng đừng giả vờ tử tế
Nụ cười trên môi Linh nhạt đi đôi chút. Đây là lần đầu tiên có người dám nói chuyện với cô bằng giọng điệu như vậy.
Nhưng thay vì nổi giận, cô lại cảm thấy hứng thú.
Thảo Linh
Thảo Linh
Bao nhiêu tuổi?
Phương Lan
Phương Lan
...Hai mươi hai
Thảo Linh
Thảo Linh
Quê quán?
Lan im lặng.
Thảo Linh
Thảo Linh
Không muốn trả lời?
Phương Lan
Phương Lan
Không liên quan đến chị
Tên nhân viên ngoài cửa tái mặt. Hắn thầm nghĩ cô gái này đúng là không biết sợ. Nhưng Linh chỉ nhìn Lan thêm vài giây.
Thảo Linh
Thảo Linh
Em ghét tôi?
Lan bật cười khan.
Phương Lan
Phương Lan
Chị nghĩ tôi nên thích chị sao?
Lần đầu tiên từ khi bước xuống tầng hầm, Trần Thảo Linh bật cười thật sự. Một nụ cười rất khẽ. Nhưng đủ khiến những người có mặt cảm thấy lạnh sống lưng.
Nhưng đủ khiến những người có mặt cảm thấy lạnh sống lưng. Bởi ai cũng biết... Mỗi khi cô chủ hứng thú với thứ gì đó, cô sẽ không dễ dàng buông tay.
Thảo Linh
Thảo Linh
Thú vị đấy
Linh đứng dậy. Trước khi rời đi, cô quay đầu nhìn Lan lần cuối.
Thảo Linh
Thảo Linh
Chăm sóc cô ấy cho tốt
Chủ Bar
Chủ Bar
Dạ?
Thảo Linh
Thảo Linh
Đừng để thêm vết thương nào trên người cô ấy
Tên nhân viên lập tức gật đầu.
Chủ Bar
Chủ Bar
Vâng chị Linh
Tiếng cửa sắt đóng lại vang lên.
Lan vẫn ngồi bất động trong góc phòng.
Trong khi đó, ở bên ngoài, Trần Thảo Linh chỉ khẽ nhếch môi.
Có lẽ...
Cô vừa tìm được một món đồ chơi mới.
END
Tgia nhớ em
Tgia nhớ em
Hôm qua đi thi nên khom lên chap😌
Tgia nhớ em
Tgia nhớ em
🙆🙆💓💓

Chap 3

Tiếng cửa sắt đóng sầm lại. Cả căn phòng một lần nữa chìm vào yên lặng. Lan ôm chặt đầu gối, ánh mắt dõi theo hướng Trần Thảo Linh vừa rời đi.
Không hiểu vì sao.
Người phụ nữ ấy khiến cô cảm thấy đáng sợ hơn tất cả những kẻ đang đứng ngoài kia.
Tên nhân viên nhìn theo bóng lưng Linh cho đến khi hoàn toàn biến mất cuối hành lang mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn quay sang Lan.
Chủ Bar
Chủ Bar
Biết điều một chút đi
Lan không đáp.
Chủ Bar
Chủ Bar
Cô tưởng vừa rồi mình giỏi lắm sao?
Cô vẫn im lặng.
Tên nhân viên bật cười khẩy.
Chủ Bar
Chủ Bar
Cũng phải. Người mới tới đây đều giống cô cả
Lan cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Phương Lan
Phương Lan
Ý anh là gì?
Hắn dựa lưng vào song sắt.
Chủ Bar
Chủ Bar
Cô nghĩ mình là người đầu tiên dám chống đối chị Linh à?
Lan cau mày.
Phương Lan
Phương Lan
...
Chủ Bar
Chủ Bar
Cách đây vài năm cũng có một người như vậy
Không khí trong căn hầm bỗng trở nên nặng nề.
Tên nhân viên hạ thấp giọng.
Chủ Bar
Chủ Bar
Cô ta không sợ chị Linh. Lúc nào cũng tìm cách chống đối, gây chuyện, thách thức mọi mệnh lệnh
Phương Lan
Phương Lan
Rồi sao?
Chủ Bar
Chủ Bar
Rồi sao à?
Hắn bật cười.
Chủ Bar
Chủ Bar
Rồi cô ta biến mất khỏi nơi này
Lan siết chặt bàn tay.
Phương Lan
Phương Lan
Biến mất?
Chủ Bar
Chủ Bar
Người ta đồn đủ thứ
Hắn nhún vai.
Chủ Bar
Chủ Bar
Có người nói cô ta bỏ đi. Có người nói cô ta được đưa đến nơi khác. Cũng có người bảo sau chuyện đó, chẳng ai còn nhìn thấy cô ta xuất hiện quanh đây nữa
Lan nhìn chằm chằm vào hắn.
Phương Lan
Phương Lan
Các người làm gì cô ấy?
Chủ Bar
Chủ Bar
Đừng hỏi những câu mà cô không muốn nghe đáp án
Hắn lạnh nhạt đáp.
Vài giây sau, tên nhân viên lại lên tiếng.
Chủ Bar
Chủ Bar
Nhưng có một chuyện tôi biết chắc
Phương Lan
Phương Lan
...
Chủ Bar
Chủ Bar
Đừng bao giờ nghĩ mình thắng được Trần Thảo Linh
Lan khẽ cười nhạt.
Phương Lan
Phương Lan
Chỉ vì cô ta có tiền?
Chủ Bar
Chủ Bar
Không
Hắn lắc đầu.
Chủ Bar
Chủ Bar
Tiền chỉ là một phần thôi
Tên nhân viên nhìn lên trần hầm như đang nhớ lại điều gì đó.
Chủ Bar
Chủ Bar
Nhà họ Trần có quan hệ, có luật sư giỏi, có quyền lực, có đủ mọi thứ mà người bình thường không có
Phương Lan
Phương Lan
...
Chủ Bar
Chủ Bar
Điều đáng sợ nhất không phải là tiền của chị ấy
Phương Lan
Phương Lan
Vậy là gì?
Chủ Bar
Chủ Bar
Là việc chị ấy luôn biết mình phải nói gì, làm gì để đạt được thứ mình muốn
Lan không nói gì.
Chủ Bar
Chủ Bar
Có những chuyện tưởng như sẽ hủy hoại danh tiếng của chị ấy. Nhưng cuối cùng mọi thứ vẫn chìm xuống
Phương Lan
Phương Lan
...
Chủ Bar
Chủ Bar
Công ty nhà họ Trần vẫn phát triển. Danh tiếng vẫn còn đó. Chị Linh vẫn là chị Linh
Tên nhân viên bước lùi lại.
Chủ Bar
Chủ Bar
Cho nên nếu tôi là cô...
Hắn nhìn thẳng vào Lan.
Chủ Bar
Chủ Bar
Tôi sẽ không chọn đối đầu
Lan cúi đầu xuống. Mái tóc dài che khuất ánh mắt. Nhưng sâu trong lòng cô, một ý nghĩ đang dần hình thành.
Nếu tất cả những gì hắn nói là thật...
Thì Trần Thảo Linh còn nguy hiểm hơn cô tưởng rất nhiều.
Mà điều đáng sợ nhất là...
Người phụ nữ ấy dường như đã bắt đầu chú ý đến cô.
END
Tgia nhớ em
Tgia nhớ em
Đm hối lên chap hoài🥰
Tgia nhớ em
Tgia nhớ em
Mọi người hối có mệt hơm????
Tgia nhớ em
Tgia nhớ em
Khum cần hối đâu=)))
Tgia nhớ em
Tgia nhớ em
Hối tui cx có lên chap đâu🗿
Tgia nhớ em
Tgia nhớ em
🙆🙆💓💓

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play