Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[MasonB] Tôi Quay Lại Đêm Mưa Gặp Anh?

Cuộc gặp gỡ không ngờ

11 giờ đêm
Tiếng chuông của cửa hàng tiện lợi vang lên giữa cơn mưa lớn .// ting//
Cậu ngẩng đầu khỏi quyển bài tập đã nhàu góc.
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
Xin chào quý khách.//giọng cậu nhỏ và mệt//.
Người bước vào mặc đồng phục nổi tiếng nhất thành phố . Áo sơ mi hơi nhăn, cà vạt lỏng trên mu bàn tay còn rớm máu.....
Mùi mưa lạnh trộn với mùi thu0c lá thoang thoảng~~
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//Cậu nhìn thoáng qua rồi cuối xuống tiếp tục giải đề//
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Cho tôi hộp sơ cứu//giọng anh khàn thấp//
Mùi thu0c lá thoảng qua rất nhạt
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//Cậu nhìn vết thương trên khóe môi và im lặng vài giây.......//
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
Cậu nghĩ:" ... khứa này... chắc mới đi đánh nhau về thôi"
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
" Tốt nhất ko nên dính vào "
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//Nghĩ vậy nhưng ánh mắt của cậu vẫn dừng trên đôi mắt thâm quần của người kia và nghĩ bụng //
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
" Nhìn sức khỏe cx ko khá hơn mình là bao"
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
Cậu có sao ko?
Người kia im lặng như ko ngờ mình sẽ nghe đc câu đó
Ngoài trời mưa vẫn rất lớn
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//đặt lên bàn hộp sơ cứu//
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
//hắn cúi đầu dán tạm miếng băng cá nhân lên môi//động tác có hơi vụng về
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
"Lớn tướng từng này mà ko biết sử dụng hộp sơ cứu . Đánh nhau chắc chuyên nghiệp lắm"
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
Đưa tôi ! Cậu dán lệch rồi kìa...
Nói rồi cậu lấy bông sát trùng....vvv
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
Đau thì nói
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
* im lặng *
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Cậu hay làm vậy cho người lạ à
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
không?
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
.....Cậu ko thấy phiền à
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
.....Chắc tại nhìn cậu như sắp chết rồi
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
//Anh bật cười kẽ//
Lần đầu tiên sau 1 đêm tồi tệ như vậy----
Hắn được gặp một người kì lạ
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Cậu học trường nào?
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//Hơi ngẩn đầu nhìn hắn//
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
Học sinh năm nhất---Đại học xxxxx
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Ồ hóa ra cùng trường à
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
...Xui thật //nói nhỏ//
//ting~~//
Một nhóm khách bước vào cửa hàng tránh mưa---
nv phụ
nv phụ
//Đi vào//
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//Cậu gần như lập tức quay về trạng thái bình thường//
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
Xin chào quý khách
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//cậu cúi đầu tính tiền cho khách như chưa có cuộc hội thoại vừa rồi//
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
//Nhìn cậu//
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
"đánh giá ×100"
Lúc sau khi khách đi gần hết----
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
....sao còn chưa đi nữa??
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
//Lấy bao thuốc lá hàng sịn đặt lên quầy//
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//Nhìn bao thuốc vài giây rồi ngẩng đầu nhìn hắn//
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
...bao nhiêu tuổi
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
19
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
"hóa ra cùng tuổi nhờ đâu thằng lào 30 ko"
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
Dưới hai mươi ko bán
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Luật nào kì vậy
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
Luật bảo vệ thanh thiếu niên mong manh
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//vừa nói vừa chỉ vào cái bảng//
Bảng ghi:Dưới 20 tuổi ko bán th0c lá bia ruou
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//Nói rồi cậu cầm hãng thuoc sị sò đấy đặt lên kệ//
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
"khó tính như bà chằng "
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
//điện thoại kêu//~~~
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
📲alo ừm rồi tới ngay
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
//Anh vội cầm hộp sơ cứu và đi vỗi vã ...//
nhưng anh ko quên
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Lần sau gặp lại..nhé......
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
"Ai thèm gặp mi chứ---"
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
đi đường cận thận bị xe tông hennn!
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
"dù sao cx ko gặp nhau nữa đâu"
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
"thành phố lớn như vậy mà"
----------------------------------------------
Cậu khồng hề biết rằng-----
Duyên phận giữa hai người từ khoảnh khắc đêm mưa đó bắt đầu, sẽ kéo họ đi qua những tháng ngày đau đớn nhất của tuổi trẻ.......
❤️🫶

Hóa đơn chưa thanh toán

12 h đêm
Thành Công tan ca
Cậu thay đồng phục nhân viên và nhét vội tài liệu vào balo
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//kéo khóa áo khoác lên//
Ngoài trời vẫn còn mưa lất phất--
12:13
Chiếc xe máy cũ chậm rãi rời khỏi cửa hàng tiện lợi.
Đèn đường vàng nhạt phản chiếu lên mặt đường còn đọng nước.
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//Thành Công vừa chạy xe vừa ho khẽ hai tiếng.//
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
....Lạnh thật
12 h 34
Nguyễn Thành Công cuối cùng cũng về tới phòng trọ.
Căn phòng trọ trên tầng hai tối om.
Không còn ai chờ cậu nữa.
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//Thành Công mở cửa, tiện tay bật chiếc đèn vàng đã cũ//
Căn phòng nhỏ tới mức chỉ cần bước thêm vài bước là chạm tường.
Một chiếc giường đơn.
Một cái bàn học cũ.
Những hộp mì ly sếp chồng
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//Cậu im lặng tháo balo xuống rồi ngã người lên giường//
Xương cốt đau âm ỉ vì đứng làm quá lâu.
Ngoài cửa sổ, tiếng mưa to dần
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//Thành Công đưa tay che mắt.//
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
"Ngày mai còn phải đi học."
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
"Chiều phải tới bệnh viện."
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
"Tối lại đi làm."
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
"Nghĩ thôi cũng thấy mệt."
Điện thoại trên bàn chợt sáng lên.
[Bệnh nhân Nguyễn Thành Đạt đã hoàn thành lịch truyền thuốc hôm nay]
[Tổng chi phí là xxxx]
Là tin nhắn tự động từ bệnh viện
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
//Ánh mắt Thành Công khẽ dừng lại vài giây.//
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
Rồi rất khẽ—Cậu thở phào.
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
"Chỉ cần Thành Đạt hôm nay vẫn ổn"
Nguyễn Thành Công (cậu)
Nguyễn Thành Công (cậu)
"Vậy là đủ rồi"
Căn phòng lại rơi vào yên tĩnh...
((Ở trung tâm của thành phố))
Trang viên rộng lớn của nhà họ Xuân ở khu đất đắt địa rộng lớn đầy mùi tiền
Xuân Bách đến gần cổng ....có lẽ cậu vừa có một cuộc xung đột với bạn học. Ánh mắt vẫn còn chưa hết bực bội, nhưng bị bao phủ bởi vẻ lạnh lùng thường ngày.
Khi Xuân Bách vừa đến cổng, người bảo vệ lập tức nhận ra cậu. Thấy thiếu gia Bách toàn thân ướt sũng vì mưa, ông vội vàng báo vào trong rồi cầm ô chạy ra đón.
Bảo vệ nhà họ Xuân
Bảo vệ nhà họ Xuân
Thiếu gia để tôi đón cậu
Bảo vệ nhà họ Xuân
Bảo vệ nhà họ Xuân
//Ông nhanh chóng che ô cho cậu, đồng thời nhận lấy chiếc cặp trên tay, rồi mở cánh cổng lớn.//
//Cánh cổng thép khép lại sau lưng, tạo ra một âm thanh trầm nặng.//
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
//Xuân Bách bước vào dinh thự rộng thênh thang. Không gian bên trong yên tĩnh, ánh đèn vàng trải dài trên nền đá lạnh.//
//Dù vẫn còn ướt mưa, cậu vẫn toát lên khí chất điềm tĩnh và cao quý của một thiếu gia nhà họ Xuân — lạnh lùng, xa cách nhưng không gì che lấp được.//
Xuân Bách vừa bước vào đại sảnh thì không khí trong nhà như chùng xuống một nhịp.
Trên sofa, ba mẹ cậu đang ngồi cùng một người khác.
Là anh hai của cậu.
Người anh mà từ nhỏ đến lớn, Xuân Bách luôn bị đem ra so sánh. Người được xem là ứng cử viên sáng giá nhất để thừa kế toàn bộ gia sản nhà họ Xuân — một trong những gia tộc lớn nhất nhì thành phố.
(Xuân Minh)anh hai Bách
(Xuân Minh)anh hai Bách
Ồ, cuối cùng cũng về rồi à
(Xuân Minh)anh hai Bách
(Xuân Minh)anh hai Bách
//Anh ta ngồi tựa lưng trên sofa, dáng vẻ thảnh thơi, ánh mắt liếc qua Xuân Bách từ đầu đến chân, như đang đánh giá một thứ gì đó không quan trọng.//
(Xuân Minh)anh hai Bách
(Xuân Minh)anh hai Bách
Trông thảm vậy. Đi học về mà cũng không biết giữ hình tượng à?
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
//Xuân Bách không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn lại, ánh mắt bình tĩnh nhưng lạnh.//
Ba mẹ cậu hơi nhíu mày, nhưng không nói gì.
(Xuân Minh)anh hai Bách
(Xuân Minh)anh hai Bách
//Anh hai khẽ cười, giọng vẫn đều đều nhưng từng câu đều mang theo sự châm chọc://
(Xuân Minh)anh hai Bách
(Xuân Minh)anh hai Bách
Đúng là khác nhau thật. Một người thì lúc nào cũng khiến gia đình lo lắng, còn một người thì..
(Xuân Minh)anh hai Bách
(Xuân Minh)anh hai Bách
//Anh ta ngừng lại một chút, rồi quay sang ba mẹ, giọng lập tức đổi sang nhẹ nhàng, lễ phép://
(Xuân Minh)anh hai Bách
(Xuân Minh)anh hai Bách
Con vừa mới bàn xong vài việc quan trọng ở công ty, chắc sẽ giúp ích cho gia đình nhiều hơn..
Nói xong, anh ta quay lại nhìn Xuân Bách, ánh mắt thoáng qua sự khinh khỉnh giấu
Bề ngoài là một thiếu gia hoàn hảo: giỏi giang, lễ phép, được lòng người lớn
Nhưng sau lưng, lại là kẻ ăn chơi, thủ đoạn và khó đoán.
Xuân Bách không phải kiểu người dễ bị dồn ép. Cậu cũng không đơn thuần là kẻ im lặng chịu trận.
Trong lòng cậu, mọi thứ từ lâu đã được tính toán. Cậu cũng đang nhắm đến vị trí người thừa kế nhà họ Xuân, chỉ là chưa đến lúc lộ ra.
Sự im lặng vừa rồi, chỉ là giả vờ.
---------------

Sự Thật Ẩn Sau Nơi Quyền Lực

Anh hai vẫn đang mỉm cười châm chọc thì Xuân Bách lên tiếng.
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Anh nói nhiều vậy… là vì muốn lấy lòng ba mẹ, hay là vì sợ mình không giữ được vị trí đó nữa?
giọng vô cùng giả nai
Không khí trong phòng lập tức thay đổi.
ánh mắt ba mẹ lập tức dao động
(Xuân Minh)anh hai Bách
(Xuân Minh)anh hai Bách
// khựng lại một giây, nụ cười hơi cứng nhưng vẫn cố giữ bình thản.//
(Xuân Minh)anh hai Bách
(Xuân Minh)anh hai Bách
Em vẫn thích nghĩ đơn giản nhỉ. Người như em thì có cố đến đâu… cũng chỉ đứng sau mà thôi
Xuân Bách không đáp lại.
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
//anh chỉnh lại áo còn ướt rồi bước lên cầu thang.//
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Con hơi mệt. Con lên phòng trước.
Giọng nói điềm tĩnh nhưng lạnh lùng, như vừa xoay chuyển thế cờ.
Bước chân cậu không nhanh, nhưng khiến cả không khí trong đại sảnh nặng xuống.
(Xuân Minh)anh hai Bách
(Xuân Minh)anh hai Bách
// nhìn theo, ánh mắt tối lại.//
Còn Xuân Bách thì không quan tâm, lặng lẽ đi về phòng mình, đóng lại một nửa thế giới phía sau.
----------------------------------------------
Trong phòng, Xuân Bách vừa đóng cửa lại thì không khí bên ngoài như bị tách biệt hoàn toàn.
Anh không thay đồ ngay, chỉ đứng yên một lúc, ánh mắt trầm xuống.
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
"Những gì xảy ra dưới đại sảnh không đơn giản chỉ là một cuộc đối thoại."
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
"Anh hai không phải người nói bừa"
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
"Và ba mẹ cũng chưa chắc đã đứng hẳn về một phía."
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
//Xuân Bách bước tới bàn học, mở ngăn kéo dưới cùng. Bên trong là một tập tài liệu mỏng, vài ghi chú và một chiếc điện thoại phụ.//
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
//Cậu cầm lên, ánh mắt lạnh đi.//
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Đến lúc rồi…
Ở dưới nhà, anh hai vẫn ngồi bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra. Nụ cười châm chọc khi nãy đã biến mất, thay vào đó là một nụ cười khác khó đoán hơn.
(Xuân Minh)anh hai Bách
(Xuân Minh)anh hai Bách
//Anh ta nghiêng người, nói nhỏ với người bên cạnh://
(Xuân Minh)anh hai Bách
(Xuân Minh)anh hai Bách
Bắt đầu đi.
Một kế hoạch đã được chuẩn bị từ trước!?
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Cùng lúc đó, Xuân Bách mở điện thoại, chỉ gửi một tin nhắn ngắn:💬
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Bắt đầu đi.💬
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Đừng để lộ thêm. Theo kế hoạch.💬
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
Nguyễn Xuân Bách ( hắn / anh)
//Rồi cậu tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.//
Ngoài cửa sổ, trời mưa càng to như đang báo hiệu cho một cuộc đấu lớn thực sự bắt đầu giữa hai thiếu gia nhà họ Xuân
--------------------------
Tác giả
Tác giả
có j chưa đúng thì mọi ng góp ý nha❤️❤️❤️

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play