[BL] Tội Ác
chương 1: Thảm sát đêm mưa
Cơn mưa đêm rơi nặng hạt, từng giọt nước đỏ loang trên nền gạch lạnh ngắt. Giữa căn phòng hỗn độn, một cậu bé khoảng mười lăm tuổi đứng bất động, đôi bàn tay run rẩy nhuốm đầy máu. Dưới chân cậu là vũng máu đang chậm rãi lan rộng, phản chiếu ánh đèn vàng mờ nhạt như một cơn ác mộng méo mó. Xung quanh, bốn thân người nằm im lặng — cha, mẹ, chị gái và em trai — không còn một tiếng động nào ngoài tiếng mưa gõ lên cửa kính. Đôi mắt cậu vô hồn nhìn khoảng không trước mặt
Cánh cửa bật tung với một tiếng va chạm chói tai. Một viên cảnh sát lao vào giữa ánh đèn pin chớp loáng, khẩu súng trên tay vẫn còn hướng về phía trước theo phản xạ. Nhưng rồi ông khựng lại. Mùi máu tanh nồng lập tức tràn ngập khoang mũi, còn khung cảnh trước mắt khiến cả căn phòng như đông cứng trong vài giây ngắn ngủi.
Quang Khải (thanh tra)
“Trời đất…”
ông lẩm bẩm, ánh mắt quét qua bốn thi thể nằm rải rác trên sàn rồi dừng lại ở cậu bé đứng giữa vũng máu. Bộ đồng phục học sinh của cậu đã thấm đỏ, mái tóc ướt nước mưa bết xuống gương mặt tái nhợt. Cậu không bỏ chạy, cũng không khóc. Chỉ đứng đó, lặng im như một cái bóng.
Tiếng bộ đàm rè rè phát tan đi sự im lặng nặng nề
Người cảnh sát siết chặt tay, chậm rãi hạ nòng súng xuống. Trong suốt nhiều năm làm nghề, ông đã chứng kiến không ít án mạng, nhưng chưa từng thấy ánh mắt nào trống rỗng đến vậy ở một đứa trẻ.
Ánh đèn đỏ xanh từ xe cảnh sát liên tục chớp nháy giữa màn mưa đêm hỗn loạn. Hai viên cảnh sát dìu cậu bé bước ra khỏi căn nhà, đôi giày đẫm nước kéo lê trên mặt đường lạnh buốt. Ngay khoảnh khắc cậu xuất hiện, đám đông phóng viên lập tức ùa tới như một cơn sóng.
Thiện Sơn (phóng viên)
Xin hỏi cậu đã nhìn thấy chuyện gì xảy ra không?
Nguyệt Ánh (phát thanh viên)
Có thật cậu là người sống sót duy nhất không?
Nguyệt Ánh (phát thanh viên)
Và cậu có biết hung thủ là ai không??
Hàng chục chiếc micro và máy quay chĩa thẳng vào gương mặt tái nhợt của cậu. Ánh đèn flash lóe liên tục khiến đôi mắt cậu khẽ co lại, nhưng cậu vẫn không nói một lời. Đôi bàn tay run nhẹ bị còng bảo hộ trước người, còn ánh mắt chỉ lặng lẽ nhìn xuống mặt đất đầy nước mưa.
Một viên cảnh sát chắn phía trước, cố gắng đẩy đám đông ra.
Hoàng Nguyên (cảnh sát)
Xin hãy lùi lại!!
Hoàng Nguyên (cảnh sát)
hiện tại cậu bé chưa thể trả lời bất kỳ câu hỏi nào của các quý vị!!
Tiếng hò hét, tiếng máy ảnh chụp liên hồi hòa lẫn tiếng mưa tạo thành một âm thanh hỗn loạn đến nghẹt thở. Cậu bé được đưa vào băng ghế sau xe cảnh sát, cánh cửa đóng sầm lại ngăn cách cậu với thế giới bên ngoài. Nhưng ngay cả khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh về phía trụ sở, ánh đèn flash vẫn đuổi theo qua ô cửa kính mờ nước như những tia chớp không chịu buông tha.
Căn phòng thẩm vấn chìm trong thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo từ chiếc đèn huỳnh quang trên trần. Tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên rõ ràng đến mức khó chịu giữa không gian im lặng. Cậu bé ngồi phía bên kia chiếc bàn kim loại, hai tay đặt trước mặt, chiếc áo khoác mỏng của cảnh sát khoác hờ trên vai vẫn còn vương vài vệt máu đã khô sẫm màu.
Bên ngoài ô cửa kính một chiều, vài người đang lặng lẽ quan sát. Hồ sơ, ảnh hiện trường và những tách cà phê nguội ngắt nằm ngổn ngang trên bàn làm việc phía sau lớp kính.Viên thanh tra ngồi đối diện chậm rãi mở cuốn sổ ghi chép.
Hoàng Nguyên (cảnh sát)
Chúng tôi chỉ cần em kể lại những gì đã xảy ra tối nay.
Cậu bé không đáp. Ánh mắt vô hồn của cậu dừng ở mặt bàn lạnh ngắt, như thể tâm trí đã trôi đến một nơi rất xa. Vị cảnh sát thở nhẹ, đổi giọng ôn hòa hơn.
Hoàng Nguyên (cảnh sát)
Em tên là Tạ Lâm, đúng không? Em có nhớ ai đã vào nhà không?
Vị cảnh sát kia tưởng rằng cậu sẽ tiếp tục im lặng thì đôi môi tái nhợt của cậu khẽ động
Câu trả lời khiến căn phòng lập tức chìm vào yên lặng. Viên cảnh sát ngừng bút giữa không trung, ánh mắt thoáng đổi khác. Phía sau lớp kính, vài người nhìn nhau đầy khó hiểu.
Bên ngoài, tiếng sấm lại vang lên, nặng nề như báo hiệu rằng đêm đó vẫn còn che giấu một bí mật kinh khủng hơn tất cả những gì họ nhìn thấy.
Ba tháng sau, vụ thảm sát gia đình nhà họ Tạ chính thức bị đình chỉ điều tra.Bầu trời hôm ấy xám xịt như phủ một lớp tro lạnh lên toàn thành phố. Trong phòng họp của cục cảnh sát, những tập hồ sơ dày cộm nằm im trên bàn, phủ đầy giấy ghi chú và ảnh hiện trường đã nhăn góc vì bị lật xem quá nhiều lần. Nhưng sau hàng chục cuộc thẩm vấn, kiểm tra dấu vân tay, camera an ninh và các mẫu ADN, cảnh sát vẫn không tìm ra bất kỳ bằng chứng rõ ràng nào về hung thủ.
Không có dấu hiệu đột nhập.
Cũng không có hung khí mang dấu vân tay ngoài gia đình nạn nhân.
Và kỳ lạ nhất… trên người cậu bé duy nhất còn sống sót cũng không hề có thương tích đáng kể nào.
Viên thanh tra đặt bản báo cáo cuối cùng xuống bàn, vẻ mặt mệt mỏi hiện rõ trong đôi mắt thâm quầng.
Quang Khải (thanh tra)
Chúng ta không thể buộc tội một đứa trẻ chỉ bằng nghi ngờ.
Căn phòng chìm vào im lặng nặng nề. Không ai phản đối, nhưng cũng chẳng ai thực sự tin rằng vụ án đã kết thúc.
Tin tức nhanh chóng lan khắp các mặt báo. Người ta gọi đó là “Vụ thảm sát đêm mưa” — một bí ẩn không lời giải khiến cả thành phố chìm trong những lời đồn đoán đáng sợ. Có người tin rằng hung thủ vẫn đang ngoài vòng pháp luật. Có người lại thì thầm rằng cậu bé kia đang che giấu điều gì đó.
Nhưng rồi thời gian dần trôi đi , vụ án dần bị chôn vùi giữa vô số tin tức mới.
Chỉ có duy nhất một điều chưa từng thay đổi.
Mỗi năm, vào đúng đêm xảy ra vụ thảm sát, ánh đèn trong căn nhà bỏ hoang ấy lại sáng lên dù nơi đó đã bị cắt điện từ rất lâu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play