[DN Conan]Vị Ngọt Chữa Lành.
Chương 1
Sân bay Haneda vào cuối thu luôn mang một mùi rất đặc biệt.
Mùi kim loại lạnh từ những đường băng còn đọng nước mưa.Mùi cà phê nóng lẫn trong tiếng loa thông báo vang vọng không ngừng.Và cả thứ cảm giác cô độc chỉ xuất hiện ở nơi người ta gặp gỡ… hoặc chia ly.
Giữa dòng người đông đúc kéo vali ngang qua đại sảnh, có một người đàn ông bước ra chậm rãi như thể toàn bộ sự ồn ào xung quanh đều không thể chạm tới mình.
Kisaragi Minato trở về Nhật Bản sau nhiều năm.
Áo trench coat màu kem phủ ngang đầu gối, khăn len xám nhạt buông lỏng quanh cổ. Mái tóc nâu mềm rơi nhẹ trước trán, đôi mắt dài hơi cụp xuống tạo cảm giác dịu dàng đến khó tin.
Thanh sạch.Giống một bức tranh bị ai đó vô tình bỏ quên giữa thế giới đầy khói súng.
Nhưng thứ khiến người khác vô thức tránh đường..lại là khí chất của cậu.
Một loại bình tĩnh lạnh đến tận xương.
Bên ngoài trời đang mưa.
Những giọt nước kéo thành vệt dài trên mặt kính giống hệt thời gian bị nghiền nát thành ký ức.
Kisagari Minato
…Cuối cùng cũng về rồi./dừng lại trước cửa kính sân bay/
Giọng cậu rất nhỏ.Nhẹ như hơi trà nóng tan trong không khí.
Đã bao lâu rồi nhỉ?
Từ ngày rời Nhật để thực hiện nhiệm vụ bí mật.Từ ngày khoác lên người danh nghĩa FBI.Từ ngày học cách bóp cò súng nhanh hơn nhịp tim của đối phương.
Kisagari Minato
/Hơi cúi mắt/
Kisagari Minato
/Ngón tay vô thức siết nhẹ quai vali/
Trong đầu cậu thoáng hiện lên căn nhà kính phủ đầy dây nho mà mình từng chăm sóc lúc nhỏ.Ba con gấu bông đặt trên sofa.Chiếc piano cũ cạnh cửa sổ.Không biết còn nguyên vẹn không nữa.Một cơn đau mơ hồ lướt qua tim cậu rất nhanh.Nhanh tới mức chính Minato cũng không muốn gọi tên nó.
NVP
Ăn cướp:Xin lỗi, cho đi nhờ!/va mạnh qua vai Minato/
Chiếc vali trong tay cậu bị giật mất.Động tác quá nhanh và chuyên nghiệp.Tên cướp lập tức lao vào dòng người đông nghịt phía trước.
NVP
2:Ai đó bắt hắn lại đi!!!!!/hét/
Kisagari Minato
/Đứng yên/
Mái tóc nâu khẽ lay động trong gió điều hòa lạnh buốt của sân bay.
Kisagari Minato
/Ánh mắt lặng xuống/
Không hoảng hốt.
Không tức giận.
Chỉ là…mệt.
Cậu vừa đáp chuyến bay kéo dài hơn mười tiếng.Thật sự không muốn chạy.
Kisagari Minato
…Phiền thật./khẽ thở dài/
Một bóng người lao ngang qua cậu như viên đạn đen xé gió.Tiếng giày đạp mạnh xuống nền gạch vang lên dứt khoát.Chưa đầy mười giây sau, phía trước truyền tới tiếng va chạm cực mạnh.
Tên cướp bị quật ngã xuống đất.Chiếc vali rơi sang một bên.Đám đông lập tức xôn xao.
Kisagari Minato
/Hơi nâng mắt/
Giữa nền sáng trắng của sân bay, cậu nhìn thấy một thanh niên cao lớn đứng chắn trước tên cướp.
Bờ vai rộng.Làn da bánh mật khỏe khoắn.Cánh tay rắn chắc tới mức lớp áo thun đen gần như bị kéo căng.Khí chất của người đó rất đặc biệt.
Giống một con thú săn mồi được mài giũa hoàn hảo bằng kỷ luật.
Makoto Kyogoku
…Trả lại đồ cho người ta rồi tự đi đầu thú đi./Giọng nói trầm thấp vang lên/
Makoto Kyogoku.
Nhà vô địch karate trẻ tuổi.Và cũng là người vừa tiện tay xử lý một vụ cướp như đang nhặt lá rơi ngoài đường.
Makoto Kyogoku
/Cúi xuống nhặt vali lên/
Cho tới khi anh quay người lại.
Và nhìn thấy Minato.
Khoảnh khắc ấy…thời gian như bị kéo chậm đi vài nhịp.
Makoto từng gặp rất nhiều người đẹp.Sonoko luôn kéo anh tới những buổi tiệc xa hoa đầy minh tinh và tiểu thư.
Nhưng người trước mắt…khác hoàn toàn.
Minato đứng dưới ánh đèn sân bay trắng nhạt, đôi mắt nâu lạnh lẽo nhưng sâu đến mức khiến người ta có cảm giác chỉ cần nhìn lâu thêm một chút sẽ chìm xuống đáy.
Không phải kiểu sắc bén gây choáng ngợp.Mà là vẻ đẹp khiến người khác tự dưng muốn hạ giọng khi nói chuyện.
Một chú bướm.Nhỏ bé.Mỏng manh.Quá không hợp với thế giới này.
Makoto Kyogoku
/Trong đầu bỗng xuất hiện một suy nghĩ kỳ lạ/*Một chú bướm thích hợp để đậu lên cành cây khô.*
Và anh ghét việc mình vừa nghĩ như vậy.Bởi ánh mắt Minato…không hề yếu đuối.
Ngược lại.
Nó giống mặt hồ mùa đông.Êm đến mức không ai biết dưới lớp băng kia sâu bao nhiêu.
/nhận lại vali/Cảm ơn./nói bằng giọng rất dễ nghe/
Makoto Kyogoku
/Hơi khựng lại vài giây mới đáp/Không có gì.
Khoảng cách gần khiến anh ngửi được mùi hương rất nhạt trên người Minato.Mùi trà trắng và hoa nhài.
Không hiểu sao lại khiến tim người khác yên tĩnh xuống.
Makoto Kyogoku
/Siết nhẹ tay/…Anh là người nước ngoài về à?
Kisagari Minato
Ừm./gật đầu/
Kisagari Minato
Vừa về hôm nay.
Kisagari Minato
/khẽ cười/Đại loại vậy.
Nụ cười đẹp tới mức làm ánh đèn lạnh của sân bay cũng dịu đi đôi chút.
Và lời nói vừa thốt ra là một lời nối dối.
Makoto biết.
Bản năng võ sĩ khiến anh nhận ra người trước mặt không đơn giản.Tư thế đứng hoàn hảo.rọng tâm cực ổn.Bàn tay có vết chai mỏng ở vị trí quen thuộc của người dùng súng.
Người này…
rất nguy hiểm.Nhưng kỳ lạ là Makoto lại không thấy cảnh giác.Chỉ thấy ánh mắt mình cứ vô thức nhìn theo Minato.Như bị hút vào một thứ ánh sáng im lặng nào đó.
Makoto Kyogoku
…Tên tôi là Kyogoku Makoto.
Kisagari Minato
Minato./đáp khẽ/
Kisagari Minato
Kisaragi Minato.
Một khoảnh khắc rất ngắn.
Nhưng Makoto cảm thấy cái tên ấy sẽ còn xuất hiện trong cuộc đời mình rất lâu nữa.
Chương 2
Mưa bên ngoài vẫn chưa dứt.Những giọt nước đập lên mái kính sân bay thành thứ âm thanh đều đều như tiếng đồng hồ đang trôi rất chậm.
Makoto Kyogoku
/Cầm chiếc vali giúp Minato/
Anh vốn không phải kiểu người thích bắt chuyện với người lạ.Nhưng lúc này…Makoto lại không muốn cuộc trò chuyện kết thúc.
Makoto Kyogoku
…Anh có cần gọi taxi không?
Kisagari Minato
Chắc lát nữa./ đáp nhẹ/
Cậu cúi xuống chỉnh lại cổ tay áo hơi xộc xệch vì lúc nãy bị va phải. Động tác rất nhỏ thôi, nhưng đẹp đến mức làm người đối diện vô thức dời mắt sang hướng khác như sợ nhìn quá lâu sẽ thất lễ.
Makoto Kyogoku
/Siết nhẹ quai vali/
Makoto Kyogoku
…Nếu không phiền./ ngập ngừng/
Hiếm khi Kyogoku Makoto thấy khó mở lời như vậy.
Makoto Kyogoku
Ở tầng dưới có quán cà phê khá yên tĩnh.
Kisagari Minato
/Nâng mắt nhìn anh/
Makoto Kyogoku
/Bỗng thấy cổ họng mình khô đi một chút/
Makoto Kyogoku
…Anh vừa xuống máy bay mà.
Makoto Kyogoku
…Ít nhất cũng nên nghỉ một lát.
Một cái cớ vụng về.Vụng về tới mức chính Makoto cũng nhận ra.Nhưng Minato không vạch trần.
Kisagari Minato
/Khẽ cười/Được thôi.
Quán cà phê nằm ở góc cuối đại sảnh.
Ánh đèn vàng dịu trải xuống nền gỗ sẫm màu, mùi cà phê rang quyện cùng hương bánh ngọt nóng khiến không gian giống một nơi trú mưa hơn là cửa hàng trong sân bay.
Makoto Kyogoku
/Kéo ghế cho Minato theo phản xạ./
Đến khi nhận ra mình vừa làm gì, anh khựng lại một nhịp.
Kisagari Minato
/Ngồi xuống rất tự nhiên/Cảm ơn.
Makoto Kyogoku
…Không có gì. /ngồi xuống đối diện cậu/
Khoảng cách gần hơn ban nãy rất nhiều.Và cũng nguy hiểm hơn nhiều.
Dưới ánh đèn vàng, gương mặt Minato gần như trắng tới phát sáng. Hàng mi dài đổ bóng nhạt xuống khóe mắt, môi mỏng mang sắc hồng rất nhẹ tự nhiên.Đẹp tới mức phi thực.
Nhưng thứ khiến Makoto khó dời mắt nhất…lại là khí chất của cậu.Minato ngồi đó rất yên tĩnh.Không cố thu hút ai.Không làm gì đặc biệt.Vậy mà toàn bộ không gian như tự động xoay quanh cậu.
Giống mặt trăng vô tình đi ngang mặt biển.Chỉ cần xuất hiện…đã đủ khiến thủy triều thay đổi.
Makoto Kyogoku
Anh muốn uống gì?
Makoto Kyogoku
Trà nóng được không?
Kisagari Minato
Trà hoa nhài nhé.
Makoto Kyogoku
/Gật đầu rồi đứng dậy gọi món/
Trong lúc chờ, Minato lặng lẽ nhìn màn mưa ngoài cửa kính.Tokyo vẫn vậy.Ồn ào.Sáng rực.Và cô đơn.Những năm ở nước ngoài khiến cậu gần như quên mất cảm giác được nghe tiếng Nhật xung quanh mình nhiều đến thế.
Minato chống cằm.Ánh mắt hơi xa xăm.Có lẽ cậu nên thấy vui khi trở về.Nhưng nghề nghiệp của cậu vốn không cho phép mình sống như người bình thường.Một đặc vụ FBI trở về Nhật.Nghe thôi đã thấy phiền phức rồi.
Makoto Kyogoku
…Anh không thích cà phê à?
Giọng Makoto kéo suy nghĩ cậu trở lại.
Kisagari Minato
/Nhìn ly trà vừa được đặt xuống trước mặt/
Hơi nóng mỏng manh bay lên.
Kisagari Minato
Mùi cà phê làm tôi khó ngủ.
Makoto Kyogoku
Anh có vẻ là người ngủ ít.
Kisagari Minato
/Hơi cong mắt/Rõ vậy sao?
Makoto Kyogoku
/Im lặng vài giây/
Makoto Kyogoku
/Gật đầu/Ánh mắt anh rất mệt.
Câu nói quá thẳng thắn khiến Minato khựng nhẹ.Cậu ngẩng đầu nhìn Makoto lần đầu tiên thật kỹ.
Một thanh niên rất cao lớn.Vai rộng.Tay đầy vết chai luyện võ.Làn da bánh mật khỏe khoắn tương phản hoàn toàn với vẻ ngoài lạnh trắng của Minato.
Nhưng ánh mắt Makoto…lại rất sạch.Sạch tới mức khó tin.Không dò xét.Không tính toán.Chỉ đơn giản là nhìn thấy cậu đang mệt.Vậy thôi.
Điều đó khiến Minato hơi mất tự nhiên.
Đã rất lâu rồi không ai nói chuyện với cậu kiểu này.Trong thế giới của FBI, mỗi ánh mắt đều mang mục đích.Mỗi câu nói đều phải cân nhắc.
Còn Makoto…giống một người sống dưới nắng quá lâu nên quên mất bóng tối tồn tại.
Kisagari Minato
…Tôi quen rồi./đáp nhỏ/
Makoto nhìn cậu.Trong đầu lại hiện lên hình ảnh lúc nãy.Một chú bướm trắng đậu lên cành cây khô.Đẹp.Nhưng cũng khiến người ta thấy khó chịu vô cớ.Vì cành cây kia quá lạnh.Lạnh tới mức không nên để thứ mềm mại như vậy ở lại.
Makoto Kyogoku
Anh sống ở Tokyo?
Makoto Kyogoku
Có người đón không?
Kisagari Minato
Không./ cúi mắt uống trà/
Giọng cậu bình thản.Nhưng Makoto lại cảm thấy hai chữ đó nghe cô độc tới lạ.Không ai đón.Không ai chờ.Một người như Minato khi bước ra khỏi sân bay lại giống vừa tan biến khỏi thế giới vài năm rồi mới quay lại.
Makoto Kyogoku
/Chống tay lên bàn/Nếu cần, tôi có thể đưa anh về.
Kisagari Minato
/Bật cười rất khẽ/Kyogoku-san.
Kisagari Minato
Anh luôn tốt bụng với người lạ như vậy sao?
Makoto hơi sững.
Không.Bình thường anh không như vậy.Chỉ là…Makoto nhìn cậu.
Rồi lần đầu tiên trong đời, nhà vô địch karate trẻ tuổi phát hiện mình cũng có những suy nghĩ rất không giống bản thân.Anh muốn nhìn người này lâu thêm chút nữa.Muốn biết khi Minato cười thật lòng sẽ thế nào.Muốn biết đôi mắt lạnh như tuyết kia sẽ ra sao nếu được ai đó ôm lấy thật chặt.Nguy hiểm thật.
Makoto vốn rất ghét kiểu cảm xúc không kiểm soát được.Nhưng giờ phút này…anh lại không muốn dừng lại.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play