[Yuanrui] Truyện Ngắn
chỉ cưng chiều mik em
iu yuanrui
truyện kia flop nên tui sẽ ra truyện mới nè
iu yuanrui
Mn nhớ like và ủng hộ tui nha
Trương Quế Nguyên(anh)
// đang ngồi trong phòng làm việc xử lý công việc .//
cửa phòng đột nhiên bị mở ra.
Trương Hàm Thụy(em )
Quế Nguyên...
Trương Quế Nguyên(anh)
//ngẩng đầu.//Sao còn chưa ngủ?
Trương Hàm Thụy(em )
//ôm gối đứng ở cửa.//
Trương Hàm Thụy(em )
//Mái tóc mềm mại hơi rối.
Đôi mắt long lanh nhìn anh.//
Trương Hàm Thụy(em )
Em đói...
Trương Quế Nguyên(anh)
//đặt tài liệu xuống.//Buổi tối em đã ăn rất nhiều rồi.
Trương Hàm Thụy(em )
Nhưng em vẫn đói
Trương Quế Nguyên(anh)
//Nhìn dáng vẻ tủi thân của em anh chỉ biết bất lực đứng dậy.//
Trương Quế Nguyên(anh)
Muốn ăn j?
Trương Quế Nguyên(anh)
Mười một giờ đêm còn đòi ăn mì?
Trương Hàm Thụy(em )
Em muốn mà...
Trương Hàm Thụy(em )
//Nói xong còn kéo nhẹ tay áo anh.//
Trương Quế Nguyên(anh)
// nhìn em vài giây.Cuối cùng vẫn thỏa hiệp.//
Trương Quế Nguyên(anh)
đợi ở đây
Trương Hàm Thụy(em )
//mắt lập tức sáng lên.//Em biết anh tốt nhất mà.
Trương Quế Nguyên(anh)
//tự tay nấu mì cho em//
Trương Hàm Thụy(em )
//Ngồi bên cạnh,ngoan ngoãn chống cằm nhìn anh//
Trương Hàm Thụy(em )
Anh biết ko
Trương Quế Nguyên(anh)
Hửm
Trương Hàm Thụy(em )
Nếu không có anh chắc em chết đói mất
Trương Quế Nguyên(anh)
//bật cười//phóng đại
Trương Hàm Thụy(em )
Thật mà
Bát mì nóng hổi được đặt trước mặt em
Trương Hàm Thụy(em )
//vui vẻ ăn từng miếng//
Ăn được một nửa thì bắt đầu buồn ngủ.
Cái đầu nhỏ gật lên gật xuống.
Cuối cùng ngủ luôn trên bàn ăn.
Trương Quế Nguyên(anh)
//Nhìn cảnh đó mà bất lực.//
Trương Quế Nguyên(anh)
Tiểu ngốc
Trương Quế Nguyên(anh)
// nhẹ nhàng bế em lên.//
Trong lúc mơ màng, Trương Hàm Thụy theo bản năng ôm lấy cổ anh.
Trương Hàm Thụy(em )
//nhỏ giọng lẩm bẩm//Quế Nguyên...
Trương Hàm Thụy(em )
Anh đừng bỏ em lại nhé.
Trương Quế Nguyên(anh)
//Bước chân khựng lại.//
Trương Quế Nguyên(anh)
//lúc sau mới khẽ đáp//Không bỏ.
Trương Quế Nguyên(anh)
Anh sẽ luôn ở đây
Nghe được câu trả lời, Trương Hàm Thụy mới yên tâm vùi mặt vào vai anh
Trương Hàm Thụy(em )
//ngủ ngon lành//
Trương Quế Nguyên cúi đầu nhìn em
Ánh mắt dịu dàng đến mức chính anh cũng không nhận ra.
Có lẽ trên đời này.
Chỉ có mình Trương Hàm Thụy mới được anh cưng chiều vô điều kiện như vậy.
chỉ cưng chiều mik em
Cả biệt thự chìm trong yên tĩnh
Trương Hàm Thụy(em )
//đang ngủ ngon thì đột nhiên giật mình tỉnh giấc.//
Trong mơ, em thấy mình bị lạc giữa một nơi rất xa lạ.
em cố gắng tìm đường về nhưng xung quanh không có ai
Ngay cả Trương Quế Nguyên cũng biến mất.
Cảm giác sợ hãi khiến cô tỉnh dậy với đôi mắt đỏ hoe.
Trương Hàm Thụy(em )
//Ngồi ôm chăn một lúc.//
Trương Hàm Thụy(em )
//Càng nghĩ càng thấy tủi thân.//
Trương Hàm Thụy(em )
// ôm gối, đi chân trần ra khỏi phòng.//
Tiếng gõ cửa vang lên giữa đêm khuya.
Trương Quế Nguyên(anh)
// vừa mở mắt đã nghe thấy giọng nói nhỏ xíu bên ngoài.//
Trương Hàm Thụy(em )
Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên(anh)
//lập tức xuống giường mở cửa.//
Trương Hàm Thụy(em )
//ôm gối đứng đó//
Trương Hàm Thụy(em )
//mái tóc hơi rối,mắt còn đỏ như vừa khóc.//
Trương Quế Nguyên(anh)
Sao v
Trương Hàm Thụy(em )
//cúi đầu//
Trương Hàm Thụy(em )
Em gặp ác mộng
Trương Quế Nguyên(anh)
Khóc r?
Trương Hàm Thụy(em )
Ko có
Nhưng giọng nói nghèn nghẹn đã bán đứng em
Trương Quế Nguyên(anh)
//khẽ thở dài , đưa tay xoa đầu em//
Trương Quế Nguyên(anh)
Mơ thấy j?
Trương Hàm Thụy(em )
Em mơ thấy anh bỏ em lại.
Trương Quế Nguyên(anh)
//Nghe vậy, ánh mắt anh hơi dịu xuống.//
Chỉ vì một giấc mơ mà tiểu ngốc này lại sợ đến mức chạy sang đây giữa đêm.
Trương Quế Nguyên(anh)
anh có bỏ em đâu
Trương Hàm Thụy(em )
Nhưng trong mơ có
Trương Hàm Thụy(em )
//ngước lên nhìn anh.//Em không ngủ được.
Trương Quế Nguyên(anh)
V muốn thế nào ?
Trương Hàm Thụy(em )
//ôm chặt chiếc gối trong lòng, đó dự vài giây r nhỏ giọng//
Trương Hàm Thụy(em )
Em có thể ở đây một lúc không?
Trương Quế Nguyên(anh)
//Nhìn bộ dạng đáng thương đó, cuối cùng cx nghiêng sang một bên//
Trương Quế Nguyên(anh)
Vào đi
Trương Hàm Thụy(em )
//mắt lập tức sáng lên//
Trương Hàm Thụy(em )
//Nhanh chóng ôm gối chạy vào phòng//
Trương Quế Nguyên(anh)
//kéo ghế ngồi cạnh giường.//
Trương Quế Nguyên(anh)
Ngủ đi
Trương Hàm Thụy(em )
Anh ko ngủ sao?
Trương Quế Nguyên(anh)
đợi em ngủ trc
Trương Hàm Thụy(em )
//ngoan ngoãn nằm xuống//
Trương Hàm Thụy(em )
//Nhưng vẫn nắm lấy một góc áo của anh.//
Như sợ anh sẽ biến mất bất cứ lúc nào
Trương Quế Nguyên(anh)
//nhìn bàn tay nhỏ đang nắm áo mình.//
Trương Quế Nguyên(anh)
//khoé môi bất giác cong lên//
Chỉ một cơn ác mộng cũng đủ làm cô hoảng sợ như vậy.
Trương Hàm Thụy(em )
//Hơi thở dần đều lại.//
Trương Hàm Thụy(em )
//ngủ say, bàn tay vẫn nắm chặt áo anh//
Trương Quế Nguyên(anh)
//cúi đầu nhìn em//
Trương Quế Nguyên(anh)
//nhẹ nhàng kéo chăn lên giúp em//
Động tác cẩn thận như sợ đánh thức người trong mộng.
Trương Quế Nguyên(anh)
Ngủ ngon nhé, tiểu ngốc//giọng rất khẽ//
Trương Quế Nguyên(anh)
// ngồi cạnh giường rất lâu//.
Cho đến khi chắc chắn em sẽ không tỉnh dậy vì ác mộng nữa
iu yuanrui
Nhớ like nha 😘😘😘
chỉ cưng chiều mik em
iu yuanrui
Vì đang rảnh nên tui sẽ viết tiếp
Trương Hàm Thụy(em )
// thức dậy với cảm giác đầu óc choáng váng.Cổ họng cũng hơi đau.Nhưng không để ý nhiều.//
Sau khi ăn sáng xong vẫn vui vẻ chạy khắp nơi như thường ngày.
Khi Trương Quế Nguyên từ phòng làm việc đi xuống, anh lập tức nhận ra điều bất thường.
Khuôn mặt nhỏ của Hàm Thụy đỏ hơn bình thường.
Trương Hàm Thụy(em )
//liên tục dụi mắt//
Trương Quế Nguyên(anh)
Sao v?
Trương Hàm Thụy(em )
//lắc đầu//ko sao
Trương Quế Nguyên(anh)
Ngẩng đầu lên
Trương Hàm Thụy(em )
//ngoan ngoãn làm theo//
Trương Quế Nguyên(anh)
//khẽ nhíu mày//
Trương Quế Nguyên(anh)
Em sốt r
Trương Hàm Thụy(em )
Ko có đâu
Trương Quế Nguyên(anh)
Vẫn còn cãi
Trương Hàm Thụy(em )
//lập tức im lặng//
Thật ra từ sáng em đã thấy hơi khó chịu.
Nhưng không muốn làm phiền anh.
Trương Quế Nguyên(anh)
//không nói thêm, trực tiếp lấy nhiệt kế mang tới//
Trương Hàm Thụy(em )
//Nhìn con số trên nhiệt kế rồi chột dạ cúi đầu.//
Trương Hàm Thụy(em )
Em chỉ hơi sốt một chút thôi...
Trương Quế Nguyên(anh)
Một chút ?
Trương Quế Nguyên(anh)
//Giọng bình tĩnh nhưng đầy áp lực.//
Trương Hàm Thụy(em )
//lập tức không dám nói nữa//
Suốt quãng đường, Trương Quế Nguyên đều ở bên cạnh.
Đến lúc bác sĩ nói chỉ là cảm lạnh thông thường, anh mới thả lỏng hơn một chút.
Trương Hàm Thụy(em )
//ngồi ở ghế phụ, ôm túi thuốc trong lòng.//
Trương Hàm Thụy(em )
Xin lỗi...
Trương Quế Nguyên(anh)
Tại sao lại xin lỗi ?
Trương Hàm Thụy(em )
Vì em bị ốm
Nghe câu trả lời đó, Trương Quế Nguyên bật cười.
Lần đầu tiên anh thấy có người xin lỗi chỉ vì bị cảm.
Trương Quế Nguyên(anh)
Ngốc
Trương Hàm Thụy(em )
Em tưởng anh bận
Trương Quế Nguyên(anh)
Em quan trọng hơn
Trương Hàm Thụy(em )
//ngẩn người,trái tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp.//
Trương Quế Nguyên(anh)
//vẫn tập trung lái xe, như thể câu nói vừa rồi chỉ là điều rất bình thường.//
Trương Hàm Thụy(em )
//ngoan ngoãn nằm trên sofa xem phim.//
Trương Quế Nguyên(anh)
//ngồi bên cạnh xử lý công việc.//
Trương Quế Nguyên(anh)
//cảm thấy vai mình nặng hơn quay đầu nhìn sang.//
Trương Hàm Thụy(em )
//đã ngủ từ lúc nào.//
Trương Hàm Thụy(em )
//Cái đầu nhỏ tựa lên vai anh,tay còn ôm chặt chiếc gối ôm//
Trương Quế Nguyên(anh)
//nhìn em vài giây,rồi nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế để em dựa thoải mái hơn.//
Trương Quế Nguyên(anh)
//tài liệu trên tay bị đặt sang một bên.//
Trương Quế Nguyên(anh)
//cúi đầu nhìn người đang ngủ ngon lành cạnh mình//
Trương Quế Nguyên(anh)
//khoé môi cong lên//
Người khác bị cảm sẽ ngoan ngoãn nghỉ ngơi.
Còn tiểu ngốc nhà anh.
Đến lúc ngủ cũng phải dựa vào anh mới chịu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play