[NgocVu] Âm Giới Của Tội Ác..!?
Chap 0 : Giới Thiệu
Tg Xàm Nhạt😾
Đứa con thứ 3 của toii😔🤌
Tg Xàm Nhạt😾
Mong là mọi người sẽ ủng hộ nhée🫶💕
Tg Xàm Nhạt😾
Tớ bị lười giới thiệu, nhưng fic này ko giới thiệu là ko đc🥹
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
Họ tên : Phạm Khôi Vũ - KHOIVU
Tuổi : 24
Nghề nghiệp: Bác sĩ pháp y, đạo sĩ
Tính cách : Bình tĩnh, thông minh, kín tiếng, có chút độc miệng nhưng lại rất đáng tin cậy
Có thói quen suy nghĩ trước khi nói, ít khi để cảm xúc lộ ra ngoài
Ngoại hình : Dáng người cao, nhỏ nhắn, khá gầy, da hơi tái nhợt vì thức đêm thường xuyên. Thường mặc blouse trắng hoặc đồ tối màu, trên tay hay đeo chuỗi hạt gỗ đàn hương
Chuyên môn : Khám nghiệm tử thi, phân tích nguyên nhân tử vong, am hiểu đạo thuật, bùa chú, trấn linh
Điểm đặc biệt : Có trực giác cực mạnh với những hiện trường mang yếu tố bất thường
Vai trò : Người giải mã bí mật của người chết
Bùi Duy Ngọc
Họ tên : Bùi Duy Ngọc
Tuổi : 26
Nghề nghiệp : Điều tra viên hình sự
Tính cách : Điềm tĩnh, lý trí, quyết đoán, trách nhiệm cao. Tin vào logic và chứng cứ hơn mọi lời giải thích mang tính huyền bí, đôi lúc khá cứng đầu
Ngoại hình : Cao, gọn gàng, phong thái sắc bén. Ánh mắt luôn mang lại cảm giác đang quan sát và phân tích mọi thứ xung quanh
Chuyên môn : Điều tra hiện trường, phân tích vụ án, truy tìm hung thủ
Điểm đặc biệt : Khả năng suy luận nhanh và đọc tình huống cực tốt
Vai trò : Người theo đuổi sự thật bằng logic
Đỗ Việt Tiến l RIO
Họ tên : Đỗ Việt Tiến - RIO
Tuổi : 25
Nghề nghiệp : Thám tử hỗ trợ điều tra
Tính cách : Hoạt ngôn, lầy nhẹ, thích khịa người khác nhưng rất nhạy bén trong công việc
Ngoại hình : Phong cách khá tự do, ít giống người làm việc trong ngành điều tra
Chuyên môn : theo dõi, thu thập thông tin, tìm kiếm manh mối, điều tra ngầm
Vai trò : Người truy dấu của đội
Bùi Trường Linh
Họ tên : Bùi Trường Linh
Tuổi : 25
Nghề nghiệp : Nhà tâm lý học tội phạm
Tính cách : Điềm đạm, tinh tế, quan sát giỏi, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng thường nhìn ra vấn đề rất nhanh
Ngoại hình : Gọn gàng, sạch sẽ, luôn tạo cảm giác dễ tin tưởng
Chuyên môn : Phân tích tâm lý hung thủ, hành vi phạm tội, động cơ gây án
Vai trò : Người đọc suy nghĩ phía sau tội ác
Nguyễn Thành Công l CONGB
Họ tên : Nguyễn Thành Công - CONGB
Tuổi : 24
Nghề nghiệp : Kỹ thuật viên hiện trường
Tính cách : Hài hước, tăng động nhẹ, thích than việc nhưng làm việc cực kỳ có tâm
Ngoại hình : Hay mang theo lap top, thiết bị kỹ thuật, nhìn phát biết dân công nghệ
Chuyên môn : Camera, dữ liệu, dấu vết điện tử, phục dựng hiện trường kỹ số
Vai trò : Bộ não công nghệ của đội
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
Họ tên : Nguyễn Xuân Bách - Mason Nguyễn
Tuổi : 25
Nghề nghiệp : Chuyên gia giám định
Tính cách : Ít nói, nghiêm túc, cực kỳ chuẩn xác
Ngoại hình : Phong cách chuyên nghiệp, luôn mang vẻ lạnh lùng của người tin vào số liệu
Chuyên môn : Giám định mẫu vật, hoá chất, dấu vết sinh học
Vai trò : Người xác nhận sự thật bằng dữ liệu
Tg Xàm Nhạt😾
Giới thiệu sương sương zậy hoi😞
Tg Xàm Nhạt😾
Mọi người chịu khó đọc giới thiệu đi nha, không đọc là không hiểu vai trò của các nhân vật đâu á😔
Chap 1 : Thi Thể Không Có Thời Gian Tử Vong
Tg Xàm Nhạt😾
Truyện flop quá😞
Mưa đêm xối thẳng xuống dãy chưng cư cũ
Đèn xe cảnh sát nhuộm đỏ cả con hẻm hẹp
Bùi Duy Ngọc
//bước qua dải phỏng toả//
Nguyễn Thành Công l CONGB
//chạy tới, vẻ mặt không ổn chút nào//
Nguyễn Thành Công l CONGB
“Ngọc, tôi nói trước nhé...vụ này thật sự quá kỳ quái.”
Bùi Duy Ngọc
//đeo găng tay đen vào// “Hiện trường bị động vào hả?”
Nguyễn Thành Công l CONGB
“Không, vấn đề là nó quá hoàn hảo.”
Anh ghét nhất chữ hoàn hảo trong khi điều tra, thông thường, càng sạch...càng có người cố tình dọn sạch
Tiếng bước chân vang lên đằng sau
Không cần quay đầu lại, anh cũng biết đó là ai
Bùi Duy Ngọc
“Cậu muộn bốn phút nhé.”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//gập ô lại, nước mưa men theo tay áo blouse trắng nhỏ xuống nền gạch//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Tôi đang ngủ, được chưa?”
Bùi Duy Ngọc
“Bác sĩ pháp y mà cũng biết ngủ hả?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Xác chết không ngủ, không có nghĩa là tôi phải giống họ.”
Nguyễn Thành Công l CONGB
//bật cười thành tiếng//
Bùi Duy Ngọc
//nhếch môi// “Đi thôi.”
Căn hộ tầng hai lạnh bất thường
Thi thể nằm ngay giữa phòng khách
Nam giới, khoảng ba mươi tuổi...không máu, không vết thương, tư thế nằm ngay ngắn đến mức đáng sợ
Đỗ Việt Tiến l RIO
//đứng dựa cửa sổ//
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
//ngồi cạnh hộp dụng cụ giám định//
Đỗ Việt Tiến l RIO
//vừa thấy cả hai bước vào đã lập tức lên tiếng// “Chúc mừng, hai người vừa tới hiện trường khó chịu nhất tháng này.”
Bùi Duy Ngọc
“Báo cáo đi.”
Đỗ Việt Tiến l RIO
“Cửa khoá từ bên trong, không có dấu hiệu đột nhập, không có nhân chứng.”
Nguyễn Thành Công l CONGB
“Camera hàng lang mất tín hiệu lúc 02:17.”
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
“Điện thoại nạn nhân cũng tắt lúc 02:17.”
Bùi Duy Ngọc
//ngẩng lên, nhìn chiếc đồng hồ//
Chiếc đồng hồ treo tường đứng im
Bùi Duy Ngọc
//nhìn vài giây//
Bùi Duy Ngọc
“Đừng có nói với tôi...”
Đỗ Việt Tiến l RIO
“Ừ, đồng hồ cũng dừng đúng giờ đó.”
Không khí trong phòng chùng xuống, một con số xuất hiện ba lần trong cùng một hiện trường
Thật sự là quá trùng hợp..hay là quá có chủ đích..?
Trong lúc mọi người đang trao đổi với nhau thì cậu đã ngồi xuống cạnh thi thể từ lúc nào rồi
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//đeo găng tay, kiểm tra đồng tử, nhiệt độ gan, độ co cứng của cơ//
Động tác của cậu nhanh, gọn và rất chuẩn xác
Bùi Duy Ngọc
//bước lại gần//
Bùi Duy Ngọc
“Có nguyên nhân sơ bộ chưa?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//không trả lời ngay, hàng lông mày của cậu chậm rãi nhíu lại//
Bùi Duy Ngọc
//chợt nhận ra//
Biểu cảm đó của cậu chỉ có khi thứ trước mặt vượt qua khỏi dự đoán
Bùi Duy Ngọc
“Vũ..?” //nhẹ giọng//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“..Thông số không khớp.”
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
//đứng dậy// “Hả, gì cơ? Mày giải thích rõ ra đi.”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//tháo găng tay bên phải, giọng bình tĩnh nhưng thấp hơn bình thường//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Nhiệt độ cơ thể cho thấy nạn nhân chết khoảng sáu tiếng trước.”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Mô cơ và phản ứng của các tế bào lại giống người mới tử vong chưa nổi một tiếng.”
Đỗ Việt Tiến l RIO
//chớp mắt// “...Khoan.”
Đỗ Việt Tiến l RIO
“Ý của mày là..thi thể này có hai thời gian tử vong?”
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
“Điều đó gần như là bất khả thi.”
Nguyễn Thành Công l CONGB
“Cho hỏi...khoa học vừa bỏ việc thật hả?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//vẫn nhìn chằm chằm vào cổ tay trái của nạn nhân//
Bùi Duy Ngọc
//cúi xuống, nhìn theo hướng mắt cậu//
Trên cổ tay trái của nạn nhân có một kí hiệu đỏ nhạt hiện lên sát mạch tay, mờ tới mức...suýt bị bỏ sót
Bùi Duy Ngọc
//nhíu mày// “Đó là gì vậy?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//im lặng vài giây//
Không khí trong phòng dường như lạnh thêm mấy độ..
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“..Đó là Trấn Sinh..”
Đỗ Việt Tiến l RIO
//nhíu mày// “Mày nói tiếng người đi.”
Bùi Duy Ngọc
//khoanh tay// “Ừ, đúng rồi, tao cần phiên dịch.”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Có người dùng thuật giữ linh hồn nạn nhân lại sau khi chết.”
Nguyễn Thành Công l CONGB
//đứng hình// “Ừm..xin lỗi nhé, hợp đồng tuyển dụng của tao không có mục bắt ma.”
Đỗ Việt Tiến l RIO
//bật cười khô khốc// “Tôi làm thám tử, tôi điều tra hung thủ, không ai nói nghề này có phần tâm linh đi kèm.”
Bùi Duy Ngọc
//không nói gì, nhìn cậu vài giây//
Bùi Duy Ngọc
“Cậu chắc chứ?”
Lần đầu tiên từ khi tới hiện trường, cậu không trả lời ngay...
Gió lạnh lùa qua khe cửa, mùi đàn hương thoảng rất nhẹ
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Tôi hy vọng là mình sai..”
Cánh cửa phòng khách đóng sập, đèn trên trần chớp tắt dữ dội
Nguyễn Thành Công l CONGB
//giật nảy mình// “Ơ, cái gì vậy?”
Đỗ Việt Tiến l RIO
//lập tức quay về phía hành lang// “Ai ở ngoài đó!?”
Không có tiếng đáp, chỉ có tiếng mưa ầm ĩ, nặng nề
Không khí trong phòng lạnh xuống rõ rệt, lạnh đến mức hơi thở bắt đầu mờ đi
Bùi Duy Ngọc
//vừa định tiến tới cửa//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Ngọc! Đứng yên!”
Giọng cậu rất thấp, rất gấp
Bùi Duy Ngọc
//khựng lại// “Sao hả?”
Không ai trong phòng cử động cả
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
//ngừng ghi chép//
Đỗ Việt Tiến l RIO
//không còn cười nữa//
Nguyễn Thành Công l CONGB
//siết chặt chiếc laptop trong tay//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//đứng phía sau anh, bàn tay siết chặt chuỗi hạt đàn hương tới trắng khớp ngón tay//
Ánh mắt của cậu không nhìn anh..mà là nhìn khoảng không phía sau lưng anh
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Ngọc! Cấm quay đầu lại!”
Bùi Duy Ngọc
“Tại sao vậy?” //cau mày//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//chậm rãi hít vào một hơi rồi mới đáp lại//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Vì thứ sau lưng anh..”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Nó không phải người!”
Bùi Duy Ngọc
//sững người//
Tg Xàm Nhạt😾
Chap này gần 1ngàn chữ🥹
Tg Xàm Nhạt😾
Thui thì baibai mn nhó👋💕🎀
Chap 2 : 02:17, Kẻ Đứng Trong Góc Phòng, Máu Trên Tường?
Tg Xàm Nhạt😾
Sao mn mò đc hay zậyyy:))
Tg Xàm Nhạt😾
Tớ ra còn chưa nổi 2 ngày nữa😞
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Thiệt sự đó!”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Thứ sau lưng anh thật sự không phải người!”
Không khí trong phòng lập tức đông cứng lại
Anh không quay đầu, không phải vì anh tin vào ma quỷ...mà là vì giọng của cậu..
Chưa bao giờ từng run như vậy
Đỗ Việt Tiến l RIO
//nuốt khan// “...Không ai trong đội nói chuyện kiểu này lúc ba giờ sáng đâu nhé.”
Nguyễn Thành Công l CONGB
//ôm chặt laptop// “Tôi xin phép được về tin vào khoa học.”
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
//vẫn đứng im cạnh bàn giám định//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//không rời mắt khỏi phía sau lưng anh// “Ngọc!”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Đứng yên đó.”
Bùi Duy Ngọc
“Tôi có nên biết chuyện gì đang sảy ra ở sau lưng mình không?” //chậm rãi hỏi//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Không!”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Vì nếu anh quay đầu lại...tôi không dám chắc là anh sẽ thấy cùng thứ mà tôi đang thấy.”
Một khoảng im lặng kéo dài, tiếng mưa ngoài cửa kính càng nặng hơn
Bùi Duy Ngọc
//thở ra một hơi//
Bùi Duy Ngọc
//rất từ tốn, dịch nửa bước sang bên trái//
Anh không quay đầu..anh chỉ quan sát qua tấm kính cửa sổ đối diện
Trong mặt kính mờ nước mưa, sau lưng anh...dường như có một bóng người
Mờ, cao, đứng sát đến mức gần như chạm vào anh
Bùi Duy Ngọc
//giật mình, quay ngoắt lại//
Phía sau trống không, không có ai cả
Đỗ Việt Tiến l RIO
//giật mình// “Anh thấy gì không?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//cau mày// “Không thể..”
Bùi Duy Ngọc
“Ý cậu là gì?” //quay sang cậu//
Cậu còn chưa kịp trả lời thì..
Âm báo từ laptop của Công vang lên
Nguyễn Thành Công l CONGB
//ngẩng đầu// “Khoan.”
Nguyễn Thành Công l CONGB
“Tôi vừa kéo lại được một phần camera hành lang.”
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
“Thật sao?”
Nguyễn Thành Công l CONGB
“Thiệt mà.”
Cả đội liền lập tức tập trung lại
Video bị nhiễu nặng, mốc thời gian thì nhấp nháy
Hành lang trống, không ai đi ngang qua cả
Màn hình đột nhiên nhiễu mạnh
Đỗ Việt Tiến l RIO
//cúi sát hơn// “Đợi đã...tua chậm lại đi.”
Nguyễn Thành Công l CONGB
“Ừm.” //tua lại từng khung hình//
Có một bóng người xuất hiện trước cửa căn hộ, không bước tới, không chạy tới, giống như...vừa tồn tại ở đó
Không rõ mặt, không rõ giới tính..chỉ là một bóng hình đen đứng im trước camera
Không khí trong phòng trầm xuống
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
“Người đó là ai vậy?” //nhíu mày//
Đỗ Việt Tiến l RIO
“Không có khả năng.”
Đỗ Việt Tiến l RIO
//chỉ vào màn hình// “Tôi đã kiểm tra camera cầu thang, bãi xe, cổng chưng cư.”
Đỗ Việt Tiến l RIO
“Hoàn toàn không có ai đi lên tầng này.”
Bùi Duy Ngọc
//nhìn đoạn footage thêm lần nữa//
Điều tra viên trong anh đang hét lên rằng có thứ gì đó sai, RẤT SAI!
Đúng lúc đó, cửa căn hộ bật mở
Một người mới bước vào, áo khoác còn dính nước mưa
Bùi Trường Linh
//tháo kính, liếc quanh hiện trường//
Bùi Trường Linh
“Tôi nghe nói có một vụ án khiến cả đội mất ngủ?”
Nguyễn Thành Công l CONGB
//chỉ vào màn hình// “Không, đây là một vụ án khiến tôi muốn đổi nghề.”
Bùi Trường Linh
//bước tới gần thi thể, im lặng quan sát//
Khoảng hai mươi giây sau—
Bùi Trường Linh
//hơi nhíu mày// “Nạn nhân hoàn toàn không chống cự.”
Bùi Duy Ngọc
//nhìn sang// “Vì?”
Bùi Trường Linh
“Tư thế cơ thể...không phòng thủ, không căng cơ.”
Bùi Trường Linh
“Người này hoặc là tin hung thủ...hoặc là quá sợ để có thể phản kháng.”
Đỗ Việt Tiến l RIO
//khoanh tay// “Một phút thôi mà anh đọc được tới cỡ đó?”
Bùi Trường Linh
//nhún vai// “Tôi cũng không biết..chắc là do nghề nghiệp.”
Trong lúc mọi người tập trung vào camera thì cậu vẫn đứng cạnh thi thể
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//ánh mắt vẫn dừng trên kí hiệu đỏ ở cổ tay//
Cậu nhìn lâu hơn bình thường
Bùi Duy Ngọc
//chú ý thấy điều đó// “Cậu phát hiện ra gì nữa hả?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//chậm rãi đáp// “...Tôi nghĩ rằng.. Mình đọc sai rồi..”
Bùi Duy Ngọc
“Không phải Trấn Sinh?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//gật đầu// “Đây không phải bùa giữ linh.”
Nguyễn Thành Công l CONGB
//nhìn lên// “Ơ?”
Đỗ Việt Tiến l RIO
//nhíu mày// “Thế nó là gì?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//ngẩng đầu//
Mặt cậu rất bình tĩnh nhưng giọng nói lại thấp hơn hẳn
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“...Nó là phong ấn.”
Bùi Duy Ngọc
//lập tức hỏi// “Phong ấn cái gì nữa?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//nhìn thi thể, hơi nheo mắt lại//
Một âm thanh khô khốc vang lên giữa căn phòng
Đội Vong Chứng l All
//đồng loạt quay lại//
Ngón tay trái của thi thể...vừa động đậy
Nguyễn Thành Công l CONGB
//tái mặt// “Khoan—”
Nguyễn Thành Công l CONGB
“Khoan khoan khoan—”
Đỗ Việt Tiến l RIO
//lùi lại một bước// “Tôi thấy rồi đúng không!?”
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
//lao tới kiểm tra// “Hình như là co cơ sau tử vong.”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//đứng bật dậy, sắc mặt thay đổi//
Sắc mặt cậu thay đổi lần đầu tiên từ đầu buổi
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Không phải.”
Bùi Duy Ngọc
//nhìn cậu// “Không? Nghĩa là sao?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//siết mạnh chuỗi hạt trong tay áo//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Lùi Lại!” //gằn từng chữ//
Bùi Duy Ngọc
//cau mày// “Vũ à—”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“NGỌC! LÙI LẠI MAU!”
Giọng cậu cắt ngang cả căn phòng, ngay khoảnh khắc tiếp theo—
Đôi mắt vốn nhắn chặt của thi thể...bỗng mở ra
Nguyễn Thành Công l CONGB
//hét toáng//
Đỗ Việt Tiến l RIO
//chửi thề//
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
//đứng sững//
Bùi Duy Ngọc
//phản xạ kéo mạnh cậu lùi về phía sau mình//
Đôi mắt nạn nhân mở trừng trừng..không khớp, không chuyển động, chỉ nhìn thẳng lên trần nhà
Một âm thanh khàn đặc thoát ra, không giống giọng người sống, chỉ nói ra được hai chữ
Toàn bộ đèn trong phòng phụt tắt, bóng tối nuốt trọn căn hộ, trong khoảng tối đặc quánh đó—
Bùi Duy Ngọc
//cảm thấy có người đang đứng sát bên tai mình//
Một giọng nói cực nhỏ vang lên
Không phải của Tiến, cũng không phải của Công, không phải của bất kì ai trong đội
“Đừng để pháp y chạm vào thi thể.”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//nghe thấy// *Hửm?*
Bóng tối nuốt trọn cả căn phòng
Tiếng thở dồn dập vang lên giữa căn phòng mất điện
Bùi Duy Ngọc
“Mọi người đứng yên!”
Đỗ Việt Tiến l RIO
//chửi nhỏ// “Không ai nói với tôi việc thi thể biết mở mắt đâu nhé—”
Nguyễn Thành Công l CONGB
“TÔI NGHỈ VIỆC!”
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
//bật đèn pin điện thoại//
Ánh sáng trắng quét ngang căn phòng
Thi thể vẫn nằm đó, mắt vẫn mở, không chớp
Môi tái nhợt khẽ động lần nữa
Không khí lạnh buốt, lạnh tới mức hơi nước bắt đầu đọng trên mặt kính
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//bỗng quay đầu về phía góc căn phòng//
Bùi Duy Ngọc
//nhận ra ngay// “Cậu thấy gì?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//không nhìn anh, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng tối cạch chiếc tủ gỗ//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“... Có thứ đang đứng ở đó.”
Đỗ Việt Tiến l RIO
//lập tức lùi lại nửa bước// “Tôi không muốn biết đâu.”
Bùi Trường Linh
“Không sao đâu.” //kéo Tiến lại//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//chậm rãi đáp// “...Nạn nhân?”
Nguyễn Thành Công l CONGB
//suýt làm rơi laptop// “KHÔNG!”
Nguyễn Thành Công l CONGB
“Không không không, người chết nằm ngay kia mà?!”
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
“Thôi nào Công, bình tĩnh lại đi” //ôm Công vào lòng//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//định tiến lại gần thi thể//
Bùi Duy Ngọc
//siết chặt tay cậu// “Đừng, đừng lại gần.”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//khẽ cười//
Cậu không một chút sợ hãi nào, ngược lại còn cảm thấy khá thú vị
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Ai nói tôi sợ?”
Bùi Duy Ngọc
//quay sang nhìn cậu// “Tôi không có đùa đâu.”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Tôi cũng không đùa.”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Anh nghe thấy?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Đe doạ nhỏ thôi, tôi không sao đâu.”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Tôi không phải pháp y đâu.”
Giọng cậu thấp, bình tĩnh tới lạnh người
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Tôi là pháp sư mà?”
Bùi Duy Ngọc
//hiểu được ý định của cậu, buông tay cậu ra//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//nói xong liền tiến thẳng tới thi thể//
Bùi Duy Ngọc
“Vũ, hay là bỏ đi.” //vẫn còn hơi lo//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//quay đầu lại, ánh mắt bình tĩnh// “Tin tôi.”
Chỉ hai chữ, không giải thích, không chút do dự
Bùi Duy Ngọc
//nghiến răng//
Ghét việc không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ghét việc để cậu tự bước vào những thứ nguy hiểm mà anh không thể kiểm soát
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//cúi xuống cạnh thi thể//
Đôi mắt mở trừng trừng của nạn nhân phản chiếu ánh đèn điện thoại lạnh ngắt
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//nắm lấy cổ tay trái của xác chết//
Đúng vị trí có ký hiệu đỏ đó
Đỗ Việt Tiến l RIO
//nuốt khan// “Khoan, mày định làm gì?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//không đáp lại// “Mở Khoá!”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//bẻ cổ tay nạn nhân//
Âm thanh xương khô khốc vang lên, cùng lúc đó...một tiếng hét xé toạc căn phòng
Không phải phát ra từ thi thể, mà là phát ra từ...góc căn phòng
Tiếng hét chói tai, đau đớn, méo mó, không giống giọng con người
Nguyễn Thành Công l CONGB
//hét theo phản xạ// “AAAA..Đ.ụ M.ẹ Ơi.”
Đỗ Việt Tiến l RIO
//ngã lùi//
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
“Không sao, không sao hết.” //ôm Công//
Bùi Trường Linh
//đỡ Tiến, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm góc phòng//
Cho dù Linh chẳng thấy gì, cậu thì thấy rõ ràng..một linh hồn đang co quắp sát bức tường
Cổ tay trái của nó..vặn xoắn theo đúng góc của thi thể
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//ánh mắt đổi sắc// “Thời cơ tới rồi..”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//xoay người chạy thẳng ra cửa như đang cố gắng đuổi theo một thứ gì đó//
Bùi Duy Ngọc
//giật mình// “VŨ?!”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//quay trở lại, trên tay là một lá bùa vàng, chu sa đỏ rực//
Không khí trong phòng lập tức nặng đi
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//kẹp lá bùa giữa hai ngón tay, miệng đọc nhanh một câu thần chú//
lá bùa bùng cháy, không phải là lửa bình thường...mà là ngọn lửa xanh lạnh ngắt
Nguyễn Thành Công l CONGB
“M.Ẹ ƠI—”
Đỗ Việt Tiến l RIO
“Được rồi, tôi chính thức tin vào tâm linh.”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//phóng thẳng lá bùa về phía góc phòng//
Tiếng va chạm vô hình vang lên, không khí méo đi như mặt nước bị ném đá
Một bóng người mờ đục hiện hình giữa căn phòng, nam giới, mặt tái trắng, hai mắt trợn lớn vì đau đớn, gương mặt đúng là mặt của nạn nhân
Nguyễn Thành Công l CONGB
//đứng hình hoàn toàn// “..Được rồi.”
Nguyễn Thành Công l CONGB
“Tao chính thức đổi nghề.”
Bùi Trường Linh
//nhìn chằm chằm linh hồn đang bị bùa khóa chặt//
Bùi Trường Linh
//nói nhỏ// “Biểu cảm này..”
Đỗ Việt Tiến l RIO
“Sao hả?”
Bùi Trường Linh
“..Không phải căm hận.”
Bùi Duy Ngọc
//quay sang// “Ý cậu là?”
Bùi Trường Linh
//nhìn linh hồn, ánh mắt trầm xuống// “Hắn đang sợ.”
Không phải hung dữ, không phải muốn gi.ết người?
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//bước tới gần linh hồn, giọng cậu rất bình tĩnh// “Cho hỏi?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Ai làm chuyện này với anh vậy?”
Linh hồn run lên dữ dội, miệng hé mở nhưng lại không thành tiếng
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//cau mày//
Lá bùa trên người hắn..đang cháy đen từng chút một
Bùi Duy Ngọc
//chợt nhận thấy điều bất thường// “VŨ!”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Tôi biết.”
Linh hồn ngẩng phắt đầu lên, nụ cười méo mó xuất hiện dần trên khuôn mặt trắng bệch...không còn một chút vẻ sợ hãi nào cả
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//lập tức thay đổi sắc mặt// “...Không đúng.”
Linh hồn nhìn thẳng vào cậu, rồi chậm rãi nói...
Giọng khàn đặc, không giống giọng của nạn nhân..giống như một kẻ khác đang dùng miệng của hắn để nói thì đúng hơn
“Mày Không Nên Thả Nó Ra, Pháp Sư À.”
Đèn trong căn hộ đồng loạt vỡ tung, mảnh kính rơi loảng xoảng
Bùi Duy Ngọc
//theo phản xạ kéo cậu ra sau lưng mình//
Ngay khoảnh khắc đó, trên bức tường phía đối diện..một dòng chữ đỏ từ từ hiện ra
Như thể có ai đang viết bằng m.áu vô hình
Bên dưới con số ấy, đột nhiên xuất hiện thêm một hàng chữ khác chậm rãi hiện lên
“BÂY GIỜ THÌ ĐẾN LƯỢT CÁC NGƯỜI.”
Dòng chữ đỏ tưởng bắt đầu chảy xuống, không phải sơn, không phải ảo giác
M.áu đặc quánh men theo lớp giấy dán tường cũ kỹ, nhỏ từng giọt xuống nền nhà
Nguyễn Thành Công l CONGB
//tái mặt// “Được rồi..được rồi..cái này tuyệt đối không có trong giáo trình hiện trường!”
Đỗ Việt Tiến l RIO
//siết chặt đèn pin// “Ai đang dở trò này vậy?!”
Không ai trả lời, không khí trong căn hộ nặng như bị thứ gì đó đè xuống
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//nhìn chằm chằm linh hồn bị khoá giữa phòng, ánh mắt lạnh hẳn//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“Có kẻ đang điều khiển nó.”
Bùi Duy Ngọc
//vẫn đứng chắn trước mặt cậu//
Theo bản năng hay là theo thói quen?
Bùi Duy Ngọc
“Cậu có giải quyết được không?”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//khẽ nhướn mày// “Anh đang hỏi pháp y hay là pháp sư?”
Bùi Duy Ngọc
“Tôi hỏi Phạm Khôi Vũ.” //nghiến răng//
Chỉ một câu..không đùa, không cà khịa, chỉ còn lo lắng rất thật
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//im một nhịp, rồi khẽ thở ra// “...Được.”
Đúng lúc đó, thi thể nằm dưới sàn đột ngột co giật dữ dội
Nguyễn Xuân Bách l Mason Nguyễn
//lập tức quỳ xuống kiểm tra// “Không thể nào—”
Đỗ Việt Tiến l RIO
“Lại nữa hả?!”
Tiếng 'rắc rắc' vang lên từ các khớp xương
Đầu nạn nhân chậm rãi nghiêng sang một góc bất thường, đôi mắt mở trừng trừng nhìn thẳng vào cậu
Môi hắn khẽ động đậy, giọng khàn đặc, méo mó
Bùi Duy Ngọc
//nhìn thấy, lập tức quay đầu về phía cậu//
Nhưng đã quá muộn, một bóng đen đã đứng ngay phía sau cậu, không tiếng bước chân, không dấu hiệu xuất hiện, chỉ đơn giản là có mặt ở đó
Bùi Duy Ngọc
//mặt biến sắc// “VŨ!”
Bùi Duy Ngọc
//lao tới kéo mạnh cổ tay cậu//
Cùng lúc đó, một bàn tay lạnh ngắt xuyên qua khoảng không vừa rồi
Chỉ cần chậm nửa giây thôi là...
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//đứng khựng lại, nhìn khoảng trống sát mặt mình//
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
//bật cười nhỏ//
Cậu không những không sợ hãi..ngược lại còn có chút hứng thú
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“..Ồ~”
Phạm Khôi Vũ l KHOIVU
“...Vậy ra là mày..?”
Tg Xàm Nhạt😾
Kỉ lục của toii😭🫶💕
Tg Xàm Nhạt😾
Không uổng công toi ngồi viết hơn 3 tiếng😭
Tg Xàm Nhạt😾
Hẳn 2232 chữ đóo😭
Tg Xàm Nhạt😾
Vậy đã đủ với cái nư của các nàng chuaa?😾
Download MangaToon APP on App Store and Google Play