RHYCAP ĐƯỜNG CONG TỘI LỖI
CỜ ĐỎ - BARTENDER - UNDERLUMI
Không khí quánh đặc như một thứ dung dịch mịch mờ được pha chế từ khói xe và những tiếng thở dài.
Nằm thu mình nơi góc hẻm khuất nẻo, quán bar của Hoàng Đức Duy tựa như một góc u uẩn bị bỏ quên của đô thị.
Những mảng tường gạch trần ngấm sương qua năm tháng, rêu phong âm thầm sinh sôi trong bóng tối, biến nơi này thành một sinh thể sống đang hô hấp một cách chậm rãi và nhọc nhằn.
Tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường bị bóp nghẹt bởi tiếng bong bóng sủi tăm trong ly champagne, tạo thành một thứ nhịp điệu đơn điệu kéo dài.
Duy đứng đó, sau quầy gỗ sồi đã lên nước bóng loáng.
Mới 19 tuổi, nhưng trong đôi mắt long lanh như chứa cả một mặt hồ phẳng lặng của em, người ta lại thấy bóng dáng của những trầm tích đổ vỡ.
Em luôn nhiệt tình, luôn mỉm cười với từng vị khách bước qua cánh cửa kia, trao đi sự tử tế một cách vô điều kiện như một bản năng nguyên thủy.
Người ta bảo em ngốc, bảo em luôn all in vào mọi cuộc chơi tình cảm để rồi tự bóp nghẹt đường lui của chính mình.
Đúng vậy. Em đã đau, cái đau thấm qua từng tế bào, len lỏi vào tận xương tủy cho đến khi cảm xúc trong em hình thành một lớp mài chai lì và bướng bỉnh.
Em có thể nhõng nhẽo, có thể mít ướt vì một vệt xước nhỏ trên ngón tay, nhưng khi đối diện với sự đổ vỡ thì em lại mạnh mẽ đến mức tàn nhẫn với chính mình.
Chiếc khăn trắng trên tay em miết mạnh vào miệng ly thủy tinh, thanh âm ken két khô khốc vang lên tựa như cách em cố chà xát để xóa đi những ký ức không đáng giữ.
Tiếng chuông gió bằng đồng cổ chạm vào nhau, âm thanh thanh mảnh rạch đôi bầu không khí ngập mùi rượu mạnh.
Không hẳn, phải gọi anh ta là một khối cự thạch mang theo từ trường của sự nguy hiểm.
Nguyễn Quang Anh, 23 tuổi và cái danh xưng nam rapper đình đám của giới UnderLumi dường như vẫn chưa đủ để lột tả hết cái sự ngạo nghễ toát ra từ anh.
Anh cao ráo, dáng dấp như một bức tượng tạc hỏng của một vị thần kiêu ngạo, đẹp trai không góc chết nhưng ánh mắt lại băng lãnh và tàn nhẫn đến gai người.
Anh là một “cây cờ đỏ di động”, một kẻ chuyên dùng sự điển trai và những lời dối trá ngọt ngào để thao túng ái tình.
Để rồi khi đã đạt được mục đích, anh sẽ dùng cái tôi cao ngất và sự chiếm hữu độc hại của mình để định đoạt đối phương.
Quang Anh không nhìn quanh mà bước thẳng đến chiếc ghế trống sát quầy, chiếc áo khoác da màu đen còn đọng những hạt mưa li ti như những viên pha lê vỡ.
Mùi thuốc lá nồng đượm, khét lẹt và đầy ngạo mạn lập tức xâm chiếm khứu giác của Duy, át đi hoàn toàn mùi gỗ mục của quán.
Anh ngước nhẹ cằm, để lộ xương quai hàm sắc sảo dưới ánh đèn vàng mờ căm.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Whisky, không đá.
Giọng anh trầm khàn và khô khốc như tiếng lá khô bị giẫm nát dưới gót giày.
Không một lời chào hỏi, không một nụ cười xã giao.
Duy khựng lại, đôi mắt của em khẽ nheo lại, cái đanh đá trong em lập tức dựng ngược lên khi gặp phải thái độ bề trên của người đối diện.
Nhưng bản năng của một chủ quán vẫn khiến em giữ được nụ cười mỏng trên môi.
Em đặt một chiếc ly dáng ngắn lên mặt bàn, cố tình gõ nhẹ ngón tay vào thành ly tạo tiếng vang thanh mảnh.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Uống whisky nguyên bản vào giờ này?
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Anh muốn tìm cái say hay muốn tìm sự hành hạ?
Quang Anh lúc này mới chậm rãi đưa mắt lên, ánh nhìn sắc như lưỡi dao mổ lướt qua gương mặt nhỏ nhắn rồi dừng lại nơi đôi môi đang hơi mím lại của Duy.
Một sự thích thú nhen nhóm trong đáy mắt anh.
Không phải sự rung động, mà là bản năng của một kẻ đi săn vừa tìm thấy một sinh vật có móng vuốt.
Anh ghét sự sến súa, ghét những kẻ quỵ lụy.
Nhưng sự bướng bỉnh pha chút nhõng nhẽo ngầm của cậu nhóc trước mặt lại kích thích máu “điên” trong anh.
Anh dựa lưng vào ghế, ngón tay dài gõ nhịp đều đặn xuống mặt bàn gỗ, thanh âm cộc cằn vang lên đồng điệu với tiếng mưa ngoài cửa sổ.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Tôi không tìm cái say.
Quang Anh nhếch mép, nụ cười nửa vời đầy vẻ ngạo mạn.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Tôi tìm thứ gì đó đủ mạnh để lấp đầy những kẻ nông cạn.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Em có không?
Lời nói mang tính khiêu khích rõ rệt, một cái bẫy ngôn từ quen thuộc của một “cây cờ đỏ chính hiệu” nhằm hạ bệ cái tôi của đối phương.
Nhưng Duy không phải là những kẻ dễ bị thao túng.
Em xoay nhẹ chai rượu trong tay, dòng chất lỏng màu hổ phách sóng sánh phản chiếu ánh đèn neon đỏ rực từ biển hiệu bên ngoài.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Quán em không thiếu rượu mạnh.
Duy cúi người ghé sát mặt mình lại gần anh hơn một chút, khoảng cách đủ để anh ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát trên người em và đủ để em nhìn rõ sự lạnh lùng trong mắt anh.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Chỉ sợ có người nghĩ mình chịu được nhiệt.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Nhưng mới nhấp một ngụm đã muốn bỏ cuộc.
Đã lâu rồi không có ai dám dùng tông giọng này để thách thức anh.
Anh đưa tay nhận lấy chiếc ly Duy vừa rót đầy, ngón tay anh cố tình lướt qua mu bàn tay em.
Một cái chạm rất nhẹ nhưng lạnh ngắt và mang theo áp lực cưỡng chế rõ rệt.
Anh hớp một ngụm lớn, nuốt trôi thứ chất lỏng thiêu rát ấy mà không hề nhíu mày.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Rượu ngon.
Anh đặt ly xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt lấp lánh như cún con nhưng kiên định của Duy.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Nhưng người rót rượu..có vẻ hơi nhiều lời.
Duy thu tay lại, giấu cái cảm giác nhột nhạt trên da vào túi tạp dề.
Bản năng của một kẻ từng bị tổn thương nhiều lần thì thầm vào tai em rằng:
“Người đàn ông này là độc dược. Sự đẹp trai của anh ta là một lời nói dối và sự im lặng của anh ta là một bản án.”
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Khách chê em nhiều lời thì nhiều thật.
Duy nhún vai, quay lưng lại để lau dọn kệ rượu, thanh âm lười biếng vang lên.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Nhưng họ vẫn quay lại đấy thôi?
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Vì ngoài kia người ta dối trá ngọt ngào quá.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Nên về đây nghe em nói lời thật lòng cho tỉnh người.
Anh nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của Duy, ánh mắt tối sầm lại dưới vành mũ.
Sự chiếm hữu trong anh trỗi dậy một cách vô lý.
Anh không thích em cười với người khác, không thích cái cách em dùng sự nhiệt tình này để ban phát cho bất kỳ ai bước vào quán.
Cậu nhóc này bướng, nhưng anh lại có thừa sự kiên nhẫn và tàn nhẫn để bẻ gãy sự bướng bỉnh đó.
Anh rút ra vài tờ tiền mệnh giá lớn đặt lên quầy rồi đứng dậy.
Chiếc áo da chuyển động tạo ra một luồng gió lạnh.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Mai tôi quay lại.
Quang Anh nói giọng như không phải là một lời hẹn, mà là một mệnh lệnh định đoạt.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Chuẩn bị loại mạnh hơn đi.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Cả rượu..và cả em.
Không đợi Duy trả lời, anh quay người bước thẳng ra cửa, tiếng chuông gió lại vang lên một hồi hỗn loạn rồi tắt lịm.
Duy đứng trơ trọi sau quầy bar, nhìn những tờ tiền trơ trọi trên mặt gỗ.
Mùi thuốc lá khét lẹt của anh vẫn còn lẩn khuất trong không khí như một dấu mộc vô hình vừa đóng thẳng vào không gian của em.
Em đưa ngón tay lên chạm nhẹ vào mu bàn tay — nơi anh vừa lướt qua, một vệt lạnh thấu xương vẫn còn âm ỉ.
Em biết mình nên trốn chạy.
Nhưng cái sự bướng bỉnh và một phần cảm xúc đã chai lì từ lâu lại khẽ rục rịch.
Trận chiến giữa một kẻ săn mồi ngạo mạn và một con mồi không còn đường lui, chính thức bắt đầu dưới cơn mưa rào của thành thị.
Anh Mèo Lười Biếng
Quả bìa fic ok không các vợ?
Anh Mèo Lười Biếng
Đơn giản mà cổ điển mà trang trọng nhỉ? 😆
Anh Mèo Lười Biếng
Cân nhắc trước cho các con vợ là bộ này Quang Anh chiếm hữu cao lắm đấy nhé.
Anh Mèo Lười Biếng
Vợ nào không thích hay không hợp vibe này thì skip chứ đừng có đánh giá fic thấp sao hay chê này kia nha, tội cho anh lắm mấy em ơi..
Anh Mèo Lười Biếng
Chưa có dàn ý rõ ràng cho bộ này nên sẽ có nhiều cái thiếu chuyên nghiệp và sai sót nên các vợ thông cảm cho anh nhé.
Anh Mèo Lười Biếng
Chúc các vợ đọc vui vẻ, yêu các vợ.♡
ĐỒ ĐIÊN - BÀN SỐ 4 - BƯỚNG
Ánh nắng ban ngày không chạm được vào bên trong quán bar.
Không gian tĩnh lặng chỉ có mùi nước lau sàn hương thông thoang thoảng cố gắng khỏa lấp đi mùi cồn và lớp khói thuốc lá của đêm cũ.
Duy cúi đầu kiểm tra lại sổ sách, ngón tay gõ nhẹ lên mặt quầy.
Em cố tình không nhìn về phía chiếc ghế da ở góc quầy, nơi gã đàn ông tên Quang Anh đã ngồi tối qua.
Nhưng câu nói đầy tính định đoạt trước khi rời đi của anh ta cứ như một cái dằm cắm vào tâm trí khiến em khó chịu.
???
Đá hôm nay giao hơi muộn.
???
Em bù thêm cho anh thêm mấy túi nữa nhé?
Cậu nhóc giao đá vừa khệ nệ vác bao tải vào vừa cười hì hì.
Duy ngẩng đầu, nụ cười thân thiện lập tức xuất hiện trên môi.
Em bước ra đỡ phụ một tay, giọng có chút trêu đùa.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Muộn 10 phút của em là làm anh mất bao nhiêu khách rồi đấy.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Lần sau còn thế là anh dỗi không thèm nhập hàng nữa đâu.
???
Lần sau em đến sớm nhất luôn!
Cậu nhóc gãi đầu cười toe toét rồi nhanh chóng chạy đi.
Duy quay trở lại sau quầy, nụ cười trên môi nhạt dần.
Em luôn như vậy. Nhiệt tình và ngọt ngào với cả thế giới, biến nó thành một thói quen để che giấu đi mọi vết nứt bên trong.
Đau lòng nhiều quá rồi nên thành ra nụ cười đôi khi cũng chỉ là một lớp mặt nạ được bôi trét một cách hoàn hảo mà thôi.
11 giờ đêm, quán bắt đầu đông khách.
Tiếng chuông gió treo ngoài cửa rung lên một hồi hỗn loạn.
Duy theo bản năng mà ngẩng đầu lên và tim em khẽ chệch đi một nhịp.
Hôm nay anh không đi một mình.
Đi cùng anh là 3 người bạn.
Nhìn qua trang phục và khí chất đều là những người có tiếng trong giới UnderLumi.
Trần Đăng Dương, Trần Minh Hiếu và Phạm Đình Thái Ngân.
Nhưng dù đứng giữa những người bạn nổi bật thì Quang Anh vẫn là tâm điểm.
Chiếc áo hoodie đen bản rộng cùng gương mặt đẹp trai không góc chết của anh thu hút không ít ánh nhìn của các cô gái trong quán.
Nhóm 4 người chọn một chiếc bàn tròn nằm sâu trong góc khuất.
Quang Anh tựa lưng vào ghế da, mắt hướng thẳng về phía quầy bar nơi Duy đang đứng.
Ánh nhìn của anh bất động, mang theo một áp lực vô hình.
𝑫𝒂𝒏𝒈𝑫𝒖𝒐𝒏𝒈 | 𝑫𝑶𝑴𝑰𝑪
Tụi mày uống gì để tao ra gọi?
Đăng Dương đứng dậy vỗ vai Minh Hiếu rồi đi về phía quầy bar.
𝑫𝒂𝒏𝒈𝑫𝒖𝒐𝒏𝒈 | 𝑫𝑶𝑴𝑰𝑪
Cho tụi anh 4 ly whiskey.
𝑫𝒂𝒏𝒈𝑫𝒖𝒐𝒏𝒈 | 𝑫𝑶𝑴𝑰𝑪
Ly thằng Quang Anh không đá nhé.
Duy liếc nhìn về phía góc tối, nơi Quang Anh vẫn đang nhìn chằm chằm vào em.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
*Đồ điên.*
Em thu hồi ánh mắt, vừa làm đá vừa nói với Dương.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Rượu của bạn anh có ngay.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Anh ra bàn ngồi đợi em chút nhé.
Đến ly của Quang Anh thì em dừng lại một chút.
Nhớ đến lời chê bai tối qua liền cố ý chọn chai whiskey có vị khói đậm nhất, hoàn toàn nguyên bản và gắt cổ.
Em không trực tiếp mang ra mà đưa cho nhân viên phục vụ.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Mang ra bàn số 4 giúp anh.
Từ xa Duy thấy Thái Ngân và Minh Hiếu nhận lấy ly rượu vừa uống vừa gật gù nói cười.
Riêng Quang Anh. Anh cầm ly rượu lên nhấp một ngụm nhỏ, đôi lông mày sắc sảo của anh khẽ nhướng lên.
Anh nhìn ly rượu rồi lại nhìn thẳng về phía Duy.
Giữa hai người là một khoảng cách đầy những tiếng nhạc xập xình, nhưng Duy vẫn cảm nhận được sự chiếm hữu ngầm đang rục rịch trong đôi mắt băng lãnh kia.
Hơn 1 giờ sáng, hội bạn của Quang Anh đứng dậy ra về trước.
Duy thấy Đăng Dương ghé tai Quang Anh nói gì đó, nhưng anh chỉ lắc đầu rồi tiếp tục ngồi lại.
Khách trong quán thưa dần rồi trống hẳn.
Duy bắt đầu dọn dẹp quầy bar, cố tình lờ đi sự hiện diện của người đàn ông duy nhất còn lại.
Tiếng giày da nện xuống sàn nhà mỗi lúc một gần.
Quang Anh bước đến, kéo ghế ngồi ngay trước mặt em.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Rượu hôm nay hơi ngọt.
Giọng anh trầm khàn, mở lời bằng một câu chê bai thẳng thừng.
Duy dừng việc lau ly, ngước mắt lên nhìn anh, cái tôi cao ngút không cho phép em lép vế.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Quán em công thức luôn chuẩn.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Chỉ có lòng người đổi vị thôi.
Quang Anh không thích những lời đôi co dông dài, càng ghét sự sến sẩm.
Anh chống cằm, rướn người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
Ánh mắt anh tối sầm lại, giọng nói mang theo sự khó chịu của một kẻ có tính chiếm hữu quá cao.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Em ngọt ngào với tất cả mọi người.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Nhưng với tôi thì lại trưng ra bộ mặt này?
Duy hơi khựng lại trước câu hỏi bóc trần của anh.
Em định lên tiếng đáp trả thì bàn tay mải suy nghĩ vô tình trượt khỏi chiếc ly thủy tinh.
Chiếc ly rơi xuống mặt đá quầy bar vỡ tan tành.
Một mảnh vỡ sắc nhọn quẹt ngang qua ngón tay trỏ của Duy.
Vết cắt khá sâu khiến máu đỏ tươi lập tức rỉ ra.
Bản tính mít ướt và nhõng nhẽo bẩm sinh trỗi dậy, Duy khẽ xuýt xoa một tiếng, gương mặt nhỏ nhắn nhăn lại, đôi mắt long lanh như cún con lập tức phủ một tầng nước mỏng.
Em ôm lấy ngón tay, định cúi xuống tìm hộp cứu thương.
Nhưng Quang Anh đã nhanh hơn.
Anh đứng phắt dậy, bước thẳng qua cánh cửa nhỏ của quầy bar để vào bên trong.
Không một lời hỏi han ngọt ngào, anh thô bạo dứt khoát túm chặt lấy cổ tay Duy mà kéo mạnh về phía mình.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Buông ra..!
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Đau tôi..
Duy bướng bỉnh vùng vẫy, cái tôi không muốn yếu thế trước mặt anh.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Câm miệng.
Lực tay của Quang Anh quá mạnh, hoàn toàn áp chế sự kháng cự của em.
Anh lạnh lùng ra lệnh, một tay giữ chặt tay em, tay kia rút tập khăn giấy trên kệ mà thô ráp ấn mạnh vào vết thương để cầm máu.
Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào ngón tay đang chảy máu của Duy, chân mày nhíu chặt lại đầy bực bội.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Đã vụng về còn thích bướng.
Anh gằn giọng, thanh âm lạnh ngắt nhưng động tác quấn khăn giấy lại vô cùng dứt khoát.
Duy đứng im, khoảng cách quá gần khiến em ngửi thấy rõ mồn một mùi thuốc lá khét lẹt pha lẫn vị mưa lạnh trên áo khoác của anh.
Đôi mắt em ngập nước nhìn anh, vừa có chút uất ức vừa có chút sợ hãi trước sự kiểm soát quá mức này.
Sau khi chắc chắn máu đã đông, Quang Anh buông tay Duy ra.
Anh lùi lại một bước, nhìn thấu vào đôi mắt đang chực khóc của em.
Gương mặt anh không chút nhu mì, lời nói thốt ra vẫn là sự ra lệnh đầy độc đoán.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Đừng để người khác thấy em khóc.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Tôi không thích.
Nói xong anh quay lưng bước đi, chiếc áo khoác da đen lay động trong không khí.
Tiếng chuông gió ngoài cửa lại vang lên một hồi rồi trả lại không gian sự im lặng tĩnh mịch.
Duy đứng trơ trọi giữa quầy bar, ngón tay vẫn còn cảm giác đau rát và ấm nóng từ cái chạm thô bạo của Quang Anh.
Em nhìn theo bóng lưng anh biến mất vào màn đêm, lòng ngực đập liên hồi.
Gã cờ đỏ này không mang đến sự ngọt ngào, anh ta mang đến một chiếc lồng giam và Duy nhận ra mình đang tự nguyện bước vào đó.
Anh Mèo Lười Biếng
Đọc ổn không các vợ húi 🥹
GHOSTING - CHỌC TỨC - NHẦM NGƯỜI
Sau đêm mưa đó, Quang Anh đột ngột biến mất.
Suốt một tuần liền, chiếc ghế da ở góc quầy bar bỏ trống.
Trên các trang mạng xã hội, thuật toán liên tục đẩy lên nguồn bạt ngàn những hình ảnh và đoạn video ngắn ghi lại cảnh anh bùng nổ trên sân khấu của một club lớn.
Dưới ánh đèn laser rực rỡ và những tầng khói hiệu ứng, Quang Anh đứng đó, tay cầm mic, ngạo nghễ và đầy quyền lực.
Xung quanh anh là những tiếng hò reo, những cánh tay giơ cao và cả những bóng hồng sặc sỡ cố vây lấy gã rapper đình đám.
Thế giới hào nhoáng của một rapper 23 tuổi hoàn toàn đối lập với góc quán bar chật hẹp đầy ngập mùi cồn cũ kỹ của Duy.
Duy lướt qua những bài đăng đó bằng một ngón tay dứt khoát.
Ngón tay trỏ của em, nơi vết cắt tối hôm trước giờ đã khép miệng, để lại một vệt sẹo mờ màu hồng nhạt.
Những lần đổ vỡ không cho phép Duy chủ động nhắn một cái tin hay hỏi han nửa lời.
Em thừa biết đây là chiêu trò “ghosting” quen thuộc của những gã trapboy, nhằm thao túng tâm lý đối phương.
Duy tự nhủ rằng bản thân em đau nhiều rồi, chút trò vặt này chẳng đáng để em bận tâm.
Cuối tuần Duy đi cùng người giao hàng đến một lounge lớn ở trung tâm thành phố để ký nhận một lô rượu ngoại nhập khẩu.
Đêm đã về khuya, sảnh chờ VIP của lounge dập dìu người qua lại.
Ngay khi vừa hoàn thành xong thủ tục giấy tờ, Duy xoay người định ra về thì chạm mặt một nhóm người đang từ phòng chờ nghệ sĩ bước ra.
Anh vừa hoàn thành xong buổi diễn, chiếc áo khoác denim dính đầy bụi bặm khoác hờ trên vai rộng.
Đi bên cạnh anh vẫn là những gương mặt quen thuộc: Đăng Dương và Minh Hiếu.
𝑫𝒂𝒏𝒈𝑫𝒖𝒐𝒏𝒈 | 𝑫𝑶𝑴𝑰𝑪
Có phải nhóc Duy đúng không?
Trần Đăng Dương là người đầu tiên nhìn thấy em và lập tức vẫy tay chào nhiệt tình.
Em không né tránh, cũng không hề tỏ ra lúng túng.
Đôi mắt long lanh như cún con nhìn thẳng về phía nhóm người rồi nở nụ cười lịch sự và tự nhiên.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Chào mấy anh.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Hôm nay mấy anh diễn ở đây ạ?
𝑴𝒊𝒏𝒉𝑯𝒊𝒆𝒖 | 𝑯𝑰𝑬𝑼𝑻𝑯𝑼𝑯𝑨𝑰
Ừ bé.
𝑴𝒊𝒏𝒉𝑯𝒊𝒆𝒖 | 𝑯𝑰𝑬𝑼𝑻𝑯𝑼𝑯𝑨𝑰
Tụi anh vừa xong luôn.
𝑴𝒊𝒏𝒉𝑯𝒊𝒆𝒖 | 𝑯𝑰𝑬𝑼𝑻𝑯𝑼𝑯𝑨𝑰
Mà bé đi đâu thế này?
Trong lúc Duy trò chuyện bâng quơ vài câu với 2 người họ thì Quang Anh chỉ đứng tựa lưng vào mảng tường đá hoa cương.
Anh im lặng, ngón tay kẹp điếu thuốc đang cháy dở rồi nhả ra một làn khói mỏng.
Qua màn khói mịch mờ, ánh mắt sắc lẹm của anh găm chặt vào gương mặt Duy.
Sự bình thản và phớt lờ của em đối với sự hiện diện của anh khiến bầu không khí xung quanh gã rapper chùng xuống rồi tỏa ra thứ áp lực đầy khó chịu.
Duy liếc nhìn đồng hồ, gật đầu chào Đăng Dương và Minh Hiếu.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Thôi em có việc phải đi trước rồi.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Hẹn gặp lại mấy anh ở buổi gặp mặt sau nhé.
Em lướt qua Quang Anh như thể anh chỉ là một người xa lạ, không một cái nhìn lưu luyến.
Sự dứt khoát và cứng cỏi của em khiến điếu thuốc trên tay Quang Anh bị siết chặt đến biến dạng.
Duy bước nhanh vào khu vực hành lang dẫn ra bãi xe, nơi này khá vắng vẻ và chỉ có ánh đèn vàng mờ nhạt.
Tiếng chuông điện thoại trong túi quần vang lên, em vừa áp máy lên tai chưa kịp nói lời nào thì một lực cánh tay mạnh mẽ từ phía sau bất ngờ lao tới.
Quang Anh nắm lấy bả vai Duy, xoay mạnh người em lại rồi ép chặt em vào bức tường bê tông.
Chiếc điện thoại trên tay Duy suýt chút nữa rơi xuống sàn.
Khắp người anh sực nức mùi khói thuốc lá khét lẹt kết hợp với men rượu nồng từ buổi tiệc sau cánh gà.
Một tay Quang Anh chống lên tường ngay cạnh đầu Duy, hoàn toàn khóa chặt em trong khoảng không gian chật hẹp.
Anh cúi thấp đầu, đôi mắt băng lãnh hằn lên những tia bực dọc, trầm giọng tra hỏi.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Cả tuần qua em không tìm tôi lấy một lần?
Duy bị ép vào tường, nhưng gương mặt không hề có chút sợ hãi hay quỵ lụy.
Em khẽ bật cười một tiếng cười nhạt đầy thách thức, đôi mắt long lanh ngước lên nhìn thẳng vào gương mặt đẹp trai không góc chết của gã rapper đang nổi điên trước mặt.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Anh là khách quán tôi chứ không phải bố tôi.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Tôi tìm anh để làm cái gì?
Cái giọng điệu rạch ròi xa cách ấy như một mồi lửa châm vào Quang Anh.
Máu chiếm hữu trong anh trỗi dậy mạnh mẽ.
Anh gằn giọng, hơi thở nóng rực phả vào bên tai Duy.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Tôi nói rồi.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Tôi ghét cái cách em nhiệt tình và ngọt ngào với tất cả mọi người nhưng lại trưng ra sự lạnh lùng này với tôi.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
Em làm như vậy là đang cố tình chọc tức tôi?
Duy không trả lời bằng lời nói.
Em co hai tay lại, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào lồng ngực vững chãi của Quang Anh.
Lực đẩy dứt khoát và bất ngờ khiến anh phải lùi lại nửa bước, khoảng cách bị phá vỡ.
Duy đứng thẳng lưng, chỉnh lại cổ áo, ánh mắt phủ một lớp sương lạnh tanh.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Đừng quá tự cao, Quang Anh.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Tôi đau vì những người thuộc kiểu dạng như anh đủ rồi.
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Muốn chơi trò biến mất để thao túng cảm xúc của tôi, bắt tôi phải phục tùng cái tính chiếm hữu độc hại của anh à?
𝑫𝒖𝒄𝑫𝒖𝒚 | 𝑪𝑨𝑷𝑻𝑨𝑰𝑵
Anh chọn nhầm người rồi.
Không gian hành lang rơi vào khoảng im lặng bóp nghẹt.
Khí chất mạnh mẽ, gai góc phát ra từ cơ thể nhỏ nhắn của Duy khiến Quang Anh khựng lại.
Lần đầu tiên có một người dám đẩy anh ra, dám đứng trước mặt anh và bóc trần bản chất của anh một cách sòng phẳng như vậy.
Thay vì tức giận, đôi lông mày của Quang Anh dần giãn ra.
Ánh mắt anh tối sầm lại, sâu hoắm và nguy hiểm hơn gấp bội.
Một nụ cười nửa miệng đầy tàn nhẫn xuất hiện trên môi anh.
Anh thong thả đút hai tay vào túi quần, nhìn bóng lưng Duy đang dứt khoát quay người bỏ đi.
𝑸𝒖𝒂𝒏𝒈𝑨𝒏𝒉 | 𝑹𝑯𝒀𝑫𝑬𝑹
“Để xem em cứng đầu được bao lâu, Đức Duy à..”
Giọng anh thả nhẹ vào không gian.
Không nhanh không chậm nhưng mang theo sự định đoạt đáng sợ của một kẻ đi săn chưa từng thất bại.
Duy bước đi thẳng tiến về phía trước, không một lần quay đầu lại.
Tim em đập nhanh liên hồi trong lồng ngực, nhưng lý trí của em lúc này vô cùng tỉnh táo và đông cứng như băng.
Anh Mèo Lười Biếng
Mấy vợ đâu rồi?
Anh Mèo Lười Biếng
Novel không thông báo anh ra fic mới cho các vợ biết hả?
Anh Mèo Lười Biếng
Hay sao mà không thấy mấy cục vợ của anh đâu hết trơn vậy :(((
Download MangaToon APP on App Store and Google Play