Bên Anh Là Ánh Sáng !
Chương 1: Bức tranh bị giấu kín
Tại một quán cà phê nhỏ yên tĩnh. An Nhiên đang vội vã dọn dẹp các bản vẽ dang dở vì sợ người khác nhìn thấy
Tạ Minh Thời (n9)
(Đứng tựa vào cột, quan sát nãy giờ) Cô định giấu chúng đến bao giờ nữa?
Lâm An Nhiên (nu9)
(Giật mình đánh rơi bút) Anh... anh nhìn thấy hết rồi sao?
Tạ Minh Thời (n9)
(Tiến lại gần, cầm lấy một bức vẽ trên bàn) Tôi không cố ý nhìn. Nhưng nét vẽ này... nó có hồn hơn tất cả những thứ tôi từng thấy ở triển lãm tuần trước.
Lâm An Nhiên (nu9)
(Cúi đầu, giọng lí nhí) Chỉ là vẽ chơi thôi mà. Nó không đủ tốt để cho ai xem đâu.💬
Tạ Minh Thời (n9)
(Nghiêm túc) Cô đang nói dối. Cô sợ thất bại, hay là sợ nếu mình tỏa sáng, sẽ không còn được trốn trong sự bình lặng này nữa? 💬
Lâm An Nhiên (nu9)
(Ngước mắt nhìn anh, ánh mắt dao động) Anh không hiểu đâu. Tôi không giống như anh, tôi không có sự tự tin đó. 💬
Tạ Minh Thời (n9)
(Mỉm cười dịu dàng, đẩy tập bản vẽ về phía cô) Thế thì từ hôm nay, tôi sẽ là người đứng sau cầm đèn cho cô.💬
Lâm An Nhiên (nu9)
//Ngơ ngác// Ý anh là sao?
Tạ Minh Thời (n9)
*Ánh mắt kiên định* Tôi sẽ giúp cô tỏa sáng. Không phải vì tôi muốn cô nổi tiếng, mà vì tôi muốn thế giới này nhìn thấy những gì mà tôi đã nhìn thấy ở cô.
Lâm An Nhiên (nu9)
(Tim đập nhanh, lắp bắp) Tại... tại sao anh lại tốt với tôi như vậy?💬
Tạ Minh Thời (n9)
//Tiến lại gần, thì thầm// Vì cô là người duy nhất khiến thế giới của tôi trở nên có màu sắc.💬
Lâm An Nhiên (nu9)
Nhưng tôi không quen bt a .💬
Tạ Minh Thời (n9)
Rồi cô sẽ quen thôi , cho tôi xin số liên lạc . Hẹn gặp lại sau ! 💬
An Nhiên đứng lặng người, những giọt màu trên tay cô bỗng nhiên trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết . Lần đầu cô đc ngkhac quan tâm như thế .
Chương 2: Lời hứa dưới ánh hoàng hôn
Một tuần sau, tại studio làm việc của Tạ Minh Thời . An Nhiên đang ngập ngừng đứng ở cửa
Tạ Minh Thời (n9)
//Đang cặm cụi chỉnh sửa ảnh, không ngẩng đầu// Cô đến trễ 5 phút đấy, An Nhiên.
Lâm An Nhiên (nu9)
"Bước vào, ngại ngùng" Xin lỗi... tôi cứ nghĩ mình nên suy nghĩ kỹ hơn về đề nghị của anh.💬
Tạ Minh Thời (n9)
(Dừng tay, quay lại nhìn cô) Vậy kết quả là? Cô quyết định rút lui à?
Lâm An Nhiên (nu9)
(Lắc đầu, hít một hơi thật sâu) Không. Tôi muốn thử... một lần thôi.
Tạ Minh Thời (n9)
"Mỉm cười, chỉ vào chiếc bàn trống bên cạnh" Tốt. Vậy bắt đầu ngay thôi. Đây là không gian của cô.
Lâm An Nhiên (nu9)
*Ngạc nhiên nhìn quanh studio* Anh... dọn dẹp chỗ này cho tôi sao?
Tạ Minh Thời (n9)
(Nhún vai) Không hẳn. Chỉ là tôi thấy nó hợp với màu sắc của cô hơn.
Lâm An Nhiên (nu9)
(Ngồi xuống bàn, cầm bút vẽ, nhưng tay vẫn run) Tôi sợ... lỡ như tôi làm hỏng tác phẩm này thì sao?
Tạ Minh Thời (n9)
//Bước đến, đặt tay lên vai cô, giọng trấn an// Nhìn vào đây này.
Anh chỉ tay vào bức ảnh phong cảnh tuyệt đẹp treo trên tường
Tạ Minh Thời (n9)
Cô biết bức này tôi chụp như thế nào không?
Lâm An Nhiên (nu9)
Tất nhiên là không r .
Tạ Minh Thời (n9)
Tôi đã đợi 3 tiếng đồng hồ trong cơn mưa chỉ để bắt được khoảnh khắc tia nắng đầu tiên.💬
Lâm An Nhiên (nu9)
//Ngơ ngác nhìn anh chăm chú// 3 tiếng sao?
Tạ Minh Thời (n9)
Ừ. Nghệ thuật là sự đánh đổi. Và cô, An Nhiên, cô có tài năng hơn bất cứ ai tôi từng gặp. Đừng để nỗi sợ hãi che mất tầm nhìn của chính mình.
Lâm An Nhiên (nu9)
*Cảm động, ánh mắt cô dần trở nên cương quyết* Anh tin tôi đến vậy sao?
Tạ Minh Thời (n9)
//Ánh mắt sâu thẳm// Tôi tin vào đôi mắt mình. Và tôi tin vào người con gái đang ngồi trước mặt tôi.
Lâm An Nhiên (nu9)
(Khẽ cười, bàn tay không còn run rẩy nữa) Được, tôi sẽ không làm anh thất vọng.💬
Tạ Minh Thời (n9)
(Cười nhẹ) Không phải làm tôi thất vọng. Cô phải làm cho chính mình tỏa sáng. Bắt đầu vẽ đi, tôi sẽ pha cho cô một tách trà.
An Nhiên bắt đầu đặt bút xuống mặt giấy, nét vẽ dần trở nên thanh thoát và tự tin hơn
Lâm An Nhiên (nu9)
(Nói nhỏ) Tạ Minh Thời này... cảm ơn anh !
Tạ Minh Thời (n9)
Ko có gì !
Tạ Minh Thời (n9)
Với tư cách là một người cộng sự , tôi sẽ chỉ giáo cho cô nhiều hơn , cô nghĩ thế nào !?
Lâm An Nhiên (nu9)
Nếu a đã có lòng thì tôi sẵn sàng !
Tạ Minh Thời (n9)
Bây giờ cô nên gọi tôi là sếp r nhỉ // cười //
Lâm An Nhiên (nu9)
Vâng , thưa sếp * tự tin*
Tạ Minh Thời (n9)
Tuần sau có 1 buổi triễn lãm , cô sẽ đi với tôi chứ ?
Lâm An Nhiên (nu9)
Tất nhiên rồi sếp !
Lâm An Nhiên (nu9)
Tôi sẽ đi theo hỗ trợ a .
Tạ Minh Thời (n9)
Tôi muốn cô tự vẽ 1 bức tranh và đc treo ở buổi triển lãm đó . Cô làm đc không ?
Lâm An Nhiên (nu9)
Tôi sẽ cố gắng !
Tạ Minh Thời (n9)
Tôi sẽ giúp cô !
Chương 3: Lời khiêu khích và người lạ mặt
Tại 1 buổi triễn lãm nhỏ , nơi cô trưng bày tác phẩm đầu tiên dưới sự khích lệ của Tạ Minh Thời
Lâm An Nhiên (nu9)
// Vặn xoắn tay áo , lo lắng //
Lâm An Nhiên (nu9)
Sếp Thời , tôi cảm thấy ko ổn , ở đây toàn những hoạ sĩ chuyên nghiệp , còn tôi ...
Tạ Minh Thời (n9)
/ Đưa chai nc / Cô nên uống 1 ngụm nc để lấy lại tinh thần 💬
Tạ Minh Thời (n9)
(Chỉ tay về bức tranh) cô có nhìn thấy tác phẩm của mik được treo trên đó ko ? Đó là sự nổ lực của cô , không phải của họ mà cô p bận lòng !
Một cô gái sang trọng với nụ cười sắc sảo .
Diệp Thanh Lan
Ồ, không phải là An Nhiên sao? Cậu vẫn còn giữ cái sở thích "vẽ bậy" này à?
Lâm An Nhiên (nu9)
Diệp Thanh Lan !
Lâm An Nhiên (nu9)
Sao cô lại ở đây ?
Diệp Thanh Lan
Sao tôi ko thể ts // cười nhếch mép //
Diệp Thanh Lan
Cầm bức tranh của An Nhiên lên xem rồi cười khẩy) Vẫn cái nét vẽ thiếu sót này.
Diệp Thanh Lan
Tạ Minh Thời, cậu là một nhiếp ảnh gia có gu, sao lại để mắt đến "tác phẩm nghiệp dư" này vậy?
Tạ Minh Thời (n9)
//Giọng trầm xuống, đầy cảnh báo//Cô Lan, đây là buổi triển lãm của An Nhiên, không phải nơi để cô phán xét.
Diệp Thanh Lan
* Nhướng mày * Tôi chỉ đang nói sự thật thôi. An Nhiên, nếu cô muốn tỏa sáng, thì tốt nhất hãy biết vị trí của mình ở đâu.
Lâm An Nhiên (nu9)
Tôi ... " hụt hẫng "
Cô định lùi lại, mắt rơm rớm nước mắt
Một người đàn ông cao ráo, vest chỉnh tề, bước tới từ phía sau
Thẩm Dực Phong
Xin lỗi, có phải quý cô đây là tác giả của bức tranh này không?
Lâm An Nhiên (nu9)
(Ngạc nhiên) Dạ... là tôi.
Thẩm Dực Phong
(Phớt lờ Thanh Lan, nhìn chăm chú vào bức tranh) Tôi là chủ phòng trưng bày nghệ thuật phía cuối phố.
Thẩm Dực Phong
Tôi đã quan sát cô từ xa. Nét vẽ này... nó mang một cảm xúc mà tôi đã tìm kiếm suốt nhiều năm qua.
Diệp Thanh Lan
(Sững sờ) Anh Phong? Anh nói gì cơ?
Diệp Thanh Lan
//Ganh tị // Sao cô ta có thể ?
Thẩm Dực Phong
(Cười nhẹ với An Nhiên) Cô có muốn hợp tác với chúng tôi không?
Lâm An Nhiên (nu9)
Tôi ư ?
Thẩm Dực Phong
Đúng vậy , tôi tin rằng, dưới sự hỗ trợ của tôi, bức tranh này sẽ trở thành kiệt tác của năm.
Lâm An Nhiên (nu9)
Vậy thì rất vinh hạnh ạ 💬
Tạ Minh Thời (n9)
"Bước lên một bước, chắn giữa Thẩm Dực Phong và An Nhiên, giọng lạnh lùng" Rất tiếc, cô ấy đã có người quản lý tác phẩm rồi.
Thẩm Dực Phong
(Cười thích thú) À, ra là thế. Một cuộc cạnh tranh thú vị đây. 💬
Cô nhìn Tạ Minh Thời và người lạ kia trong lòng dấy lên cảm giác đan xen
Download MangaToon APP on App Store and Google Play