Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ChuTô] Con Nợ Thành Con Vợ

Chap 1:

tg
tg
haiiii
tg
tg
tại không bt nói gì á:)
tg
tg
Vô truyện thôi
_________________
Buổi sáng đầu tuần, sân trường đại học đông nghịt sinh viên qua lại. Tô Tân Hạo ôm chồng tài liệu vừa mượn từ thư viện, trong đầu chỉ nghĩ đến bài thuyết trình còn chưa hoàn thành và ca làm thêm buổi tối
Cuộc sống của cậu luôn xoay quanh hai chữ "tiết kiệm". Tiết kiệm tiền học, tiết kiệm tiền sinh hoạt, tiết kiệm từng đồng để mẹ đỡ vất vả hơn
Ba Tô Tân Hạo đã bỏ đi từ nhiều năm trước.
Trong ký ức của Tô Tân Hạo, người đàn ông ấy chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người cha. Cờ bạc, rượu chè, nợ nần. Những trận cãi vã giữa ba mẹ gần như đã trở thành một phần tuổi thơ của cậu
Cho nên ngày ông ta biến mất, Tô Tân Hạo từng nghĩ đó là sự giải thoát
Ít nhất từ đó mẹ Tô Tân Hạo không còn phải khóc mỗi đêm nữa
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
Tô Tân Hạo!/chạy tới, khoác vai cậu/
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
Nghĩ gì mà ngẩn người thế?
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Không có gì
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
Mày lại thức đêm làm thêm đúng không?
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Nếu không làm thì lấy gì đóng học phí /cười bất lực/
Phía sau, bé và y cũng vừa đi tới
Đồng Vũ Khôn- y
Đồng Vũ Khôn- y
Chiều nay nhớ đi ăn cùng bọn này đó
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
Đúng đấy
Trương Trạch Vũ- bé
Trương Trạch Vũ- bé
Tao mời
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Mày trúng số à? /mắt sáng lên/
Cả nhóm bật cười
Không khí đang vui vẻ thì một chiếc xe đen bất ngờ dừng lại trước cổng trường
Chiếc xe sang trọng đến mức khiến không ít sinh viên tò mò nhìn sang
Cửa xe mở ra hai người đàn ông mặc vest bước xuống
Ánh mắt họ nhanh chóng dừng trên người cậu
Nhân vật
Nhân vật
Cậu là Tô Tân Hạo?
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Đúng, là tôi /nụ cười trên môi biến mất/
Nhân vật
Nhân vật
Tổng khoảng nợ 5 tỷ đồng /đưa tập hồ sơ/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Nợ gì cơ? /ngơ ngác/
Nhân vật
Nhân vật
Bố cậu vay tiền của Chu gia /mở tập tài liệu/
Nhìn thấy cái tên quen thuộc trên giấy tờ, trái tim cậu như rơi xuống vực sâu đúng là tên của ba cậu không thể nhầm được
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
5 tỷ? /giọng khàn đi/
Nhân vật
Nhân vật
Đúng
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Không thể nào
Nhân vật
Nhân vật
Toàn bộ giấy tờ đều hợp pháp
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/đứng chết lặng/
5 tỷ con số đó đối với cậu giống như một trò đùa cậu làm thêm cả đời cũng không kiếm nổi.
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Các người tìm nhầm người rồi
Nhân vật
Nhân vật
Không nhầm
Nhân vật
Nhân vật
Hiện tại không tìm thấy cha cậu /bình tĩnh/
Nhân vật
Nhân vật
Nhưng khoản nợ này cần được giải quyết
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
Có chuyện gì thì nói chuyện đàng hoàng/lập tức bước lên/
Đồng Vũ Khôn- y
Đồng Vũ Khôn- y
/đứng chắc phía trước/
Nhân vật
Nhân vật
Chúng tôi không có ý gây khó dễ
Nhân vật
Nhân vật
Thiếu gia chúng tôi muốn gặp cậu ấy
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/nhìn đám bạn rồi lại nhìn tập hồ sơ trên tay, hít sâu một hơi/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Tôi đi
Chiếc xe lăn bánh rời khỏi trường
Suốt quãng đường, cậu không nói một lời
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/nhìn ra ngoài cửa sổ/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/bàn tay siết chặt đến mức trắng bệch/
Rõ ràng cuộc sống vừa mới ổn định được vài năm
Vậy mà chỉ trong một buổi sáng, tất cả lại bị đảo lộn
Xe dừng trước tòa nhà tập đoàn Chu thị
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/ngẩng đầu/
Tòa cao ốc sừng sững giữa trung tâm thành phố khiến cậu cảm thấy khoảng cách giữa mình và nơi này xa đến đáng sợ
Nhân vật
Nhân vật
/dẫn cậu lên tầng cao nhất/
Cánh cửa văn phòng mở ra
Một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi sau bàn làm việc
Bộ vest đen được cắt may hoàn hảo
Gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén
Khí chất khiến người khác không dám tới gần
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
/ngẩng đầu lên/
Hai ánh mắt chạm nhau
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Mời ngồi /giọng trầm thấp/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Tôi không có tiền /ngồi xuống/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Biết /nhìn cậu vài giây/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Vậy anh muốn gì?
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Trả nợ
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Tôi không trả nổi
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Tôi biết
Cậu cảm thấy cuộc nói chuyện này thật kỳ quái hắn dường như đã biết hết mọi câu trả lời
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Không có tiền? /khép tập hồ sơ/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Đúng
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Vậy dùng người trả
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Hả /sững sờ/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Ở lại Chu gia cho đến khi trả hết nợ
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Ý anh là bắt tôi làm người hầu? /không tin vào tai mình/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Có thể hiểu như vậy/bình thản/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Anh đùa tôi à?
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Tôi không thích đùa
Không khí trong văn phòng lập tức yên lặng
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/nhìn hắn/
Lần đầu tiên trong đời cậu cảm thấy bất lực đến thế
Một bên là khoản nợ 5 tỷ, một bên là tương lai hoàn toàn không nhìn thấy điểm kết thúc
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Còn lựa chọn nào khác không?
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
còn
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Trả tiền
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
...
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Được /cúi đầu/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
/ánh mắt khẽ thay đổi/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
/nhưng nhanh chóng trở về vẻ bình tĩnh thường ngày/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Từ hôm nay chuyển tới biệt thự Chu gia
Tối hôm đó, cậu ngồi trong phòng mình rất lâu
Chiếc vali nhỏ đặt bên cạnh
Mẹ cậu
Mẹ cậu
Mẹ xin lỗi /ngồi trên giường, đôi mắt đỏ hoe/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Mẹ đừng nói vậy /cố gắng cười/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Không phải lỗi của mẹ
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Là do cha
Nhắc đến người đàn ông ấy, căn phòng lại chìm vào im lặng
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/nhìn ra ngoài cửa sổ/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/trong lòng vừa giận vừa thất vọng/
Người bỏ trốn là ông ta, người gánh hậu quả lại là cậu nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác
Sáng hôm sau
Chiếc xe của Chu gia tới đón
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/kéo vali bước lên xe/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/nhìn ngôi nhà nhỏ dẫn khuất sau/
Cậu không biết tương lai sẽ ra sao cũng không biết hắn thực sự muốn gì
Điều duy nhất cậu biết là kể từ hôm nay, cuộc sống của mình sẽ thay đổi hoàn toàn
Và cậu không hề nhận ra rằng, đối với hắn, khoản nợ 5 tỷ ấy từ lâu đã không còn quan trọng bằng chính con người cậu
_______________
tg
tg
Hết r
tg
tg
Baibai mọi người
tg
tg
nhớ tim đó

Chap 2:

tg
tg
haii
tg
tg
Vô truyện thôi
________
Chiếc xe dừng trước cổng biệt thự Chu gia khi trời vừa ngả chiều
Cậu kéo vali xuống xe, ngẩng đầu nhìn cánh cổng sắt đen cao lớn trước mặt. Cậu từng thấy những nơi như thế này trên tivi, chưa từng nghĩ một ngày nào đó bản thân lại phải bước vào với thân phận con nợ
Cánh cổng từ từ mở ra
Chiếc xe tiếp tục chạy qua con đường lát đá dài, hai bên là những hàng cây được cắt tỉa gọn gàng. Càng đi sâu vào trong, cậu càng cảm thấy nơi này rộng đến mức khó tin
Quản gia
Quản gia
Cậu Tô, mới đi theo tôi/đứng chờ sẵn/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/gật đầu/
Bên trong biệt thự sáng trưng
Mọi thứ đều sạch sẽ và yên tĩnh đến mức cậu có cảm giác nếu làm rơi một cây kim xuống sàn cũng có thể nghe thấy
Quản gia
Quản gia
Đây làm phòng của cậu /dẫn cậu lên tầng hai/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/ngẩn người/
Căn phòng rộng gần bằng cả căn nhà cậu đang sống cùng mẹ
Một chiếc giường lớn đặt sát cửa sổ
Thậm chí còn có phòng tắm riêng
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Anh chắc đây là phòng cho người hầu chứ?
Quản gia
Quản gia
Tôi chỉ làm theo sắp xếp của thiếu gia /bật cười/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/nhíu mày/
Hắn rốt cuộc đang nghĩ gì?
Nếu thật sự muốn thuê người hầu, ngoài kia có vô số người chuyên nghiệp hơn cậu
Nếu muốn đòi nợ, cũng không cần phải cho cậu ở nơi tốt như thế này
Càng nghĩ càng thấy khó hiểu
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên
Quản gia
Quản gia
Thiếu gia gọi cậu xuống dưới
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/thở dài/
Xem ra cuộc sống mới bắt đầu rồi
Phòng làm việc nằm ở cuối hành lang tầng một
Khi cậu bước vào, hắn đang xem tài liệu
Ánh đèn vàng nhạt chiếu lên gương mặt lạnh lùng của hắn
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Ngồi đi/ngẩng đầu/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/ngồi xuống ghế đối diện/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Bảng công việc /đẩy một tập giấy sang/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Nhiều thế này /trợn mắt/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Không làm được? /bình thản/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Anh đang tìm người hầu hay tìm siêu nhân vậy?
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
/khẽ nhướng mày/
Lần đầu tiên trong ngày, cậu nhìn thấy biểu cảm khác trên gương mặt hắn
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Dọn phòng
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Pha cà phê
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Chuẩn bị bữa sáng
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Đưa tài liệu
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Chăm sóc cây
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Chờ anh về khuya
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Đây là công việc của một người à
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Có quản gia hỗ trợ
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
...
Cuối cùng chỉ có thể ký tên vào bản thỏa thuận
Ngay khi vừa ký xong, hắn lập tức đóng tập hồ sơ lại
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Bắt đầu từ ngày mai
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Anh không cho tôi nghỉ một ngày làm quen à?
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Không
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
...
T
U
A
Sáng hôm sau
7 giờ
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
/xuống lầu/
Bữa sáng đã được chuẩn bị
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/ đôi mắt thâm quầng vì tối qua nghiên cứu cả đống quy định/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
/cầm ly cà phê lên, uống một ngụm/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Sao có ngon không? /căng thẳng/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Hơi ngọt
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
...
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/nhìn ly cà phê rõ ràng cậu chỉ cho hai thìa đường/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Anh có cần phải khó tính vậy không?
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Làm lại/đẩy ly cà phê về phía cậu/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/tức đến mức muốn đập bàn/
Nhưng nghĩ đến khoản nợ 5 tỷ cậu phải nhịn
Đúng lúc ấy, cửa biệt thự mở ra
Nhân vật ẩn
Nhân vật ẩn
Chu Chí Hâm!
Một người tóc nhuộm màu bạch kim, nụ cười vô cùng nổi bật
Một người mang kính
Người cuối cùng cao ráo, nhìn có vẻ hiền lành nhất
Trương Cực- hắn
Trương Cực- hắn
Trương Cực- hắn
Trương Cực- hắn
Con nợ đây sao
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Anh không còn câu khác để nói à/trừng mắt/
Trương Cực- hắn
Trương Cực- hắn
Không
Trương Cực- hắn
Trương Cực- hắn
Tôi thấy câu đó hợp với cậu/cười/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/định phản bác thì một giọng nói khác vang lên/
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
Đừng chọc bạn tôi nữa
Mọi người quay lại
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Bọn mày tới đây làm gì thế?/đứng bậy dậy/
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
Kiểm tra xem mày còn sống không/khoang tay/
Đồng Vũ Khôn- y
Đồng Vũ Khôn- y
Nghe nói mày bị bắt đi trả nợ /gật đầu/
Trương Trạch Vũ- bé
Trương Trạch Vũ- bé
Bọn tao lo cho mày lắm
Không khí trong biệt thự bỗng náo nhiệt hơn hẳn
Trương Cực- hắn
Trương Cực- hắn
/nhìn em/
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
/nhìn hắn/
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
Hai người đồng thời nhíu mày
Trương Cực- hắn
Trương Cực- hắn
Nhìn gì?
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
Nhìn người
Trương Cực- hắn
Trương Cực- hắn
Muốn đáng nhau à?
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
Anh thử xem
Mới gặp nhau chưa đến hai phút đã sắp cãi nhau
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
/im lặng nhìn tất cả/
Không biết vì sao khung cảnh ấy lại khiến biệt thự vốn lạnh lẽo trở nên có sức sống hơn rất nhiều
Trước đây nơi này luôn yên tĩnh
Yên tĩnh đến mức giống một khách sạn hơn là nhà
Nhưng từ khi cậu xuất hiện mọi thứ dường như bắt đầu thay đổi
Tiếng cãi nhau, tiếng cười, tiếng bước chân chạy khắp hành lang những thứ trước đây chưa từng xuất hiện
T
U
A
Buổi tối
Sau khi mọi người rời đi, biệt thự lại trở về yên tĩnh
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/ngồi một mình ngoài ban công/
Gió đêm thổi nhẹ qua mái tóc
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/nhìn những ngọn đèn sáng phía xa/
Trong lòng bỗng thấy nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ căn phòng nhỏ, Nhớ cuộc sống bình thường trước đây
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Muốn về? /đứng phía sau/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Anh đi không có tiếng động, anh là ma à?/giật mình/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Có con ma nào đẹp trai như tôi không
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
...
Một lúc lâu sau
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Mỗi cuối tuần cậu đều có thể về thăm mẹ
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Thật à? /sững người/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Ừm
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Vậy sao lúc đầu anh không nói?
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Cậu có hỏi đâu /liếc cậu một cái/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
...
Nói ít đến mức khiến người khác tức chết nhưng không hiểu sao
Sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi đó, cảm giác khó chịu trong lòng cậu lại biến mất khá nhiều
Có lẽ cuộc sống ở Chu gia sẽ không đáng sợ như cậu từng nghĩ
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
/đứng bên cạnh cũng không biết rằng/
Người con trai đang đứng cạnh mình đã vô thức trở thành ngoại lệ duy nhất trong cuộc sống vốn luôn khô khan và đầy nguyên tắc của hắn
________________
tg
tg
Hết r nha
tg
tg
Baibai mọi người
tg
tg
tim đi đó

Chap 3:

tg
tg
haiii
tg
tg
vt truyện thôi
tg
tg
vô truyện nha
______________________
Sáu giờ sáng
Tiếng chuông báo thức vang lên trong căn phòng trên tầng hai của biệt thự Chu gia
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/lồm cồm bò dậy/
Tối hôm qua cậu thức đến gần một giờ sáng để hoàn thành bài tập nhóm nên hiện tại chỉ muốn ngủ thêm vài tiếng nữa
Nhưng thực tế không cho phép 7giờ, anh phải dùng bữa sáng
8giờ, cậu phải đến trường
Nghĩ đến lịch trình kín mít ấy, cậu chỉ biết thở dài
Sau khi thay quần áo và xuống bếp chuẩn bị bữa sáng, cậu nhìn thấy anh đã ngồi ở bàn ăn từ lúc nào
Người kia vẫn như mọi ngày, áo sơ mi chỉnh tề, gương mặt lạnh lùng tập tài liệu đặt bên cạnh
Nhìn thế nào cũng giống một cỗ máy làm việc hơn là con người
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Của anh /đặt tách cà phê xuống trước mặt anh/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
/nhấp một ngụm/
Lần này không nói gì
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/cảm thấy nhẹ nhõm/
Ít nhất hôm nay không phải pha lại
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Có tiết học?
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Ừm
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Mấy giờ tan?
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
5giờ
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Tan học thì về thẳng
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Tôi có phải học sinh tiểu học đâu /nhíu mày/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
/không trả lời, tiếp tục đọc tài liệu/
Điều đó khiến cậu có cảm giác như mình vừa nói chuyện với không khí
T
U
A
Khi cậu xuất hiện ở trường, rất nhiều ánh mắt lập tức đổ dồn về phía mình
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/khựng lại/
Không khí có gì đó không đúng bình thường mọi người cũng biết cậu
Nhưng không đến mức nhìn chằm chằm như thế này
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/vừa bước qua hành lang đã nghe thấy tiếng bàn tán/
hs 1: Là cậu ta đó
hs 2: Nghe nói bố nó nợ rất nhiều tiền
hs 4: Đúng rồi
hs 6: Tao còn nghe nói cậu ta bị người ta đưa đi đòi nợ ngay trước cổng trường
hs 5: Thật à?
hs 6: Chắc chắc luôn
Những lời thì thầm vang lên từ khắp nơi
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/siết chặt quai ba lô, cố tỏ ra bình tĩnh/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/trong lòng vẫn khó chịu/
Không ai thích việc đời tư của mình trở thành chủ đề bàn tán
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
Làm gì mà mặt như đưa đám vậy? /khoác vai cậu/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Bọn họ đang nói về tao
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
Cứ mặc kệ /nhún vai/
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
Miệng mọc trên người họ nhưng nghe khó chịu thật
Đồng Vũ Khôn- y
Đồng Vũ Khôn- y
Vậy thì chứng minh cho họ thấy mày vẫn ổn
Trương Trạch Vũ- bé
Trương Trạch Vũ- bé
Đúng /gật đầu/
Trương Trạch Vũ- bé
Trương Trạch Vũ- bé
Mày có làm gì sau đâu
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/cảm thấy ấm lòng hơn rất nhiều/
May mắn là cậu vẫn còn những người bạn như thế
Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó
T
U
A
Buổi trưa
Khi cậu đang ngồi trong thư viện, một nam sinh cùng khoa bất ngờ bước tới
Người đó vốn nổi tiếng là thích gây chuyện
Nam sinh
Nam sinh
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Có việc gì?
Nam sinh
Nam sinh
Nghe nói nhà mày nợ 5 tỷ? /cười nhạt/
Không khí xung quanh lập tức yên lặng
Một vài sinh viên gần đó bắt đầu nhìn sang
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Liên quan gì đến mày? /khép cuốn sách lại/
Nam sinh
Nam sinh
Không liên quan
Nam sinh
Nam sinh
Chỉ tò mò thôi
Nam sinh
Nam sinh
Hay là mày bán mình cho chủ nợ rồi? /khoanh tay/
Tiếng cười khúc khích vang lên từ vài người phía sau
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Tôi nhắc lại lần nữa /sắc mặt lạnh xuống/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Không liên quan đến mày, tốt nhất là ngậm mồm chó mày lại
Nam sinh
Nam sinh
/định nói tiếp/
Nhưng một giọng nói khác đã vang lên
Tả Hàng- em
Tả Hàng- em
Mày rảnh quá nhỉ không có việc gì làm à?
Theo sau còn có y và bé
Ba người đứng cạnh cậu lại muốn bảo vệ bạn mình
Nam sinh
Nam sinh
Được thôi /nhìn thấy vậy thì bĩu môi/
Nam sinh
Nam sinh
Tao chỉ hỏi vài câu /nói xong liền bỏ đi/
Nhưng những lời vừa rồi vẫn khiến cậu mất tập trung cả buổi chiều
T
U
A
Chiều tối
Tan học
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/vừa bước ra khỏi cổng trường đã nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc/
Chiếc xe của Chu gia.
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/ngẩn người/
Không phải bình thường tài xế chỉ đến đón khi trời mưa hoặc quá muộn sao
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Có chuyên gì thế? /bước tới/
Tài xế
Tài xế
Thiếu gia bảo tôi đến đón cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Hả?
Tài xế
Tài xế
Ngài ấy nói hôm nay cậu tan học không vui
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/sửng sốt/
Không vui? hắn làm sao biết được?
Suốt cả ngày hai người còn chưa liên lạc lần nào
T
U
A
Buổi tối
Sau khi trở về biệt thự, cậu vẫn còn suy nghĩ về chuyện đó
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/đi ngang qua phòng làm việc, cậu nhìn thấy đèn vẫn sáng/
Do dự vài giây
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/gõ cửa/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Mời vào
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Tìm tôi /ngồi trước máy tính/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Ừm
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Anh biết chuyện ở trường? /đứng trước bàn/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Ai nói /dừng tay/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Tài xế
Căn phòng yên lặng vài giây
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Tôi có người phụ trách học phí và hồ sơ của cậu /đóng máy tính lại/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Biết chuyện không khó
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Vậy anh cho người theo dõi tôi? /nhìn anh/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Không
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Chỉ bảo đảm cậu không gặp rắc rối
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/nghe câu nói ấy, nhất thời không biết nên nói gì/
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Thực sự tôi không yếu đuối như anh nghĩ
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Tôi biết
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Vậy sao còn giúp
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
/nhìn cậu/
Ánh mắt sâu đến mức khiến người khác khó đoán được suy nghĩ
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Bởi vì cậu đang làm việc cho tôi
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Tôi không thích người của mình bị bắt nạt
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/ngẩn người/
Người của tôi
Bốn chữ đó nghe có gì đó rất kỳ lạ
Nhưng cậu nhanh chóng gạt suy nghĩ ấy đi
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Vậy cảm ơn
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
/khẽ gật đầu tiếp tục xem tài liệu/
Cuộc trò chuyện dường như đã kết thúc
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/quay người chuẩn bị bị rớt đi/
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Tô Tân Hạo
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Hửm?
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Nợ là chuyện của cha cậu
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
Không phải của cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
/đứng sững tại chỗ/
Đó là lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện xảy ra, có người nói với cậu câu này
Bởi từ đầu đến giờ
Người ngoài nhìn cậu như con trai của một con bạc
Như người phải chịu trách nhiệm cho tất cả lỗi lầm của cha mình
Nhưng hắn lại nói khác
Trong khoảnh khắc ấy, nơi nào đó trong lòng cậu bỗng nhẹ đi rất nhiều
Tô Tân Hạo- cậu
Tô Tân Hạo- cậu
Tôi biết rồi /rời khỏi phòng/
Cánh cửa khép lại
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
/nhìn về phía cửa thêm vài giây rồi mới cúi xuống tiếp tục làm việc/
Trên bàn là bản báo cáo về trường học của cậu
Bên cạnh còn có danh sách những người đã lan truyền tin đồn
Chu Chí Hâm- anh
Chu Chí Hâm- anh
/Ánh mắt lạnh đi đôi chút/
Anh không thích xen vào chuyện của người khác
Nhưng nếu ai đó khiến cuộc sống của cậu trở nên phiền phức
Anh cũng không ngại xử lý một chút
Còn cậu ở phía bên kia hành lang hoàn toàn không biết chuyện đó.
Cậu chỉ biết rằng
Lần đầu tiên kể từ ngày gánh khoản nợ năm tỷ trên vai
Cậu cảm thấy mình không còn phải chống đỡ mọi thứ một mình nữa
_________________________
tg
tg
Hết r
tg
tg
Baibai mọi người
tg
tg
Tim đi nha

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play