Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

#CAPRHY. | Bajo Las Luces Rojas.

╰┈ ֶָ๋֢࣭ ⭑001ˎˊ˗

🏍𖦹 ׂ 𓈒 🏁 / ⋆ ۪
Mười một giờ đêm.
Cổng biệt thự nhà họ Nguyễn vẫn sáng đèn như ban ngày. Cái kiểu giàu đến mức ngay cả sự im lặng cũng có giá tiền.
Tiếng moto gầm lên ngoài sân rồi tắt máy cái *cạch.
Nguyễn Quang Anh bước xuống xe.
Áo hoodie đen rộng thùng thình. Đầu tóc bạc rối tung. Khuyên môi dính máu khô. Găng tay da quăng thẳng lên yên xe.
Cậu tháo nón bảo hiểm xuống, để lộ vết bầm tím ở thái dương.
Khóe môi rách.
Mùi khói xe với mùi thuốc lá bám đầy người.
Cửa nhà bật mở. Mẹ cậu đứng ở đó trước tiên.
Mẹ.
Mẹ.
Con lại đi đâu giờ này nữa?.
Quang Anh cúi đầu tháo găng tay, giọng tỉnh bơ.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Đi chơi.
Mẹ.
Mẹ.
Đi chơi kiểu gì để mặt con ra nông nỗi này?.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Đánh nhau.
Câu trả lời nhẹ như hỏi hôm nay ăn gì.
Bên trong phòng khách, ba cậu đặt mạnh ly trà xuống bàn.
Ba.
Ba.
Nguyễn Quang Anh. Mày còn coi cái nhà này ra gì không?.
Quang Anh bước vào nhà.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con mệt rồi.
Ba.
Ba.
TAO ĐANG NÓI CHUYỆN!.
Cậu nhếch môi cười.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con đâu có điếc.
Không khí cứng lại. Người giúp việc đứng xa xa không ai dám động. Ba cậu nhìn bộ dạng cậu từ trên xuống dưới rồi cười lạnh.
Ba.
Ba.
Nhìn mày bây giờ khác gì đám đầu đường xó chợ?.
Quang Anh tháo dây chuyền ném lên bàn kính.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ít ra tụi nó thật hơn cái nhà này.
*CHÁT.
Cái tát đầu tiên nghiêng luôn mặt cậu sang một bên.
Mẹ cậu giật mình.
Mẹ.
Mẹ.
ANH!.
Quang Anh đứng yên. Không phản ứng. Chỉ đưa lưỡi chạm khóe môi đang rỉ máu.
Ba cậu gằn giọng
Ba.
Ba.
Mày học giỏi để làm cái gì? Hả?.
Ba.
Ba.
Để giờ đi đua xe? Đánh nhau? Xăm trổ? Sống như thằng mất dạy.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con chưa xăm.
Ba.
Ba.
CÂM MỒM!.
*CHÁT.
Cái tát thứ hai mạnh hơn. Dấu ngón tay bắt đầu hằn đỏ bên má trái.
Nhưng Quang Anh vẫn nhìn thẳng.
Không né. Không xin lỗi. Cái kiểu lì đến phát điên.
Ba.
Ba.
Mày tưởng mày ngầu lắm hả?.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con đâu có nói vậy.
Ba.
Ba.
Vậy mày đang làm ái trò gì?.
Quang Anh kéo khóa áo xuống một nửa vì nóng.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con sống thôi.
Ba.
Ba.
Đó không phải sống. Đó là phá đời.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Đời con mà.
Ba.
Ba.
Mày còn ăn tiền nhà tao!.
Quang Anh bật cười thành tiếng. Tiếng cười nghe rất khó chịu.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Cuối cùng cũng tới đoạn này.
Ba.
Ba.
Mày nói kiểu gì đó?.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Kiểu thật.
Ba.
Ba.
Mày nghĩ có tiền dễ lắm hả?.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con biết chứ.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Biết rõ luôn.
Quang Anh nhìn quanh căn biệt thự.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Tiền mua được nhà to. Xe đẹp. Đèn chùm mấy tỷ.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Nhưng không mua nổi việc ba mẹ nhìn con như người bình thường.
Ba.
Ba.
Mày—
*XOẢNG.
Ly trà nóng bị ném thẳng vào mặt cậu. Nước trà hắt lên da nóng rát.
Mảnh sứ vỡ đập vào khóe môi. Máu chảy xuống cằm ngay lập tức.
Mẹ cậu hoảng hốt.
Mẹ.
Mẹ.
ĐỦ RỒI!.
Nhưng Quang Anh chỉ đứng im. Nước trà nhỏ tong tong xuống sàn.
Cậu chậm rãi lau máu ở môi bằng ngón tay cái. Rồi nhìn màu đỏ dính trên tay mình.
Ba cậu chỉ thẳng mặt.
Ba.
Ba.
Mày đúng là thứ vô dụng.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con từng đứng nhất khối suốt ba năm cấp hai.
Ba.
Ba.
Rồi sao?.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con từng được tuyển thẳng.
Ba.
Ba.
RỒI SAO NỮA?.
Quang Anh ngước lên. Mắt cậu đỏ nhưng không phải vì khóc.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Mấy người có từng hỏi con muốn gì không?.
Im lặng vài giây. Rồi ba cậu bật cười nhạt.
Ba.
Ba.
Muốn gì?.
Ba.
Ba.
Mày muốn đua xe.
Ba.
Ba.
Mày muốn chạy ngoài đường như lũ cặn bã?.
Ba.
Ba.
Mày muốn chết ngoài quốc lộ?.
Quang Anh nghiến răng.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ít ra lúc đó con còn thấy mình đang sống.
*CHÁT.
Cái tát thứ ba làm đầu cậu lệch hẳn sang bên.
Má in rõ năm dấu ngón tay đỏ rực. Khóe môi bật máu nhiều hơn.
Mẹ cậu kéo tay chồng.
Mẹ.
Mẹ.
Đừng đánh nữa!.
Ba.
Ba.
Em nhìn nó đi!.
Ba cậu chỉ vào Quang Anh.
Ba.
Ba.
Nó còn giống con người không.
Quang Anh cười. Nụ cười rất mệt.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con người theo tiêu chuẩn nhà mình chắc khó thật.
Ba.
Ba.
Mày ăn nói kiểu đó với ba mẹ mày hả?.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ba mẹ cũng có nói chuyện với con như con người đâu.
Ba.
Ba.
MÀY HỎNG RỒI.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ừ.
Quang Anh đáp ngay. Không chần chừ.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con hỏng lâu rồi.
Cả phòng khách im phăng phắc. Cậu cúi xuống nhặt cái khuyên môi vừa rơi.
Tay dính máu.
Mẹ.
Mẹ.
Quang Anh… con đừng như vậy nữa được không?.
Lần đầu tiên ánh mắt cậu chững lại. Nhưng chỉ vài giây.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con đã thử ngoan rồi.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Vô ích.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Mấy người chỉ thích một đứa con hoàn hảo.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Không thích con.
Ba cậu đập mạnh tay xuống bàn.
Ba.
Ba.
Mày tưởng cái kiểu sống đó hay lắm hả?.
Ba.
Ba.
Bạn bè nào của mày cũng toàn thứ mất dạy.
Quang Anh bật cười khan.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con còn chưa có team.
Ba.
Ba.
Rồi cũng sẽ có thôi.
Ba.
Ba.
Loại như mày kiểu gì cũng chui đầu vào đám cặn bã.
Quang Anh nhìn thẳng ba mình.
Giọng nhỏ xuống.
Lạnh hơn hẳn.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ít ra tụi nó không giả bộ yêu thương con.
Không khí nghẹt đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ chạy.
Tích.
Tích.
Tích.
Rồi Quang Anh quay người đi lên lầu.
Ba cậu quát phía sau.
Ba.
Ba.
MÀY BƯỚC RA KHỎI CÁI NHÀ NÀY THÌ ĐỪNG QUAY VỀ!.
Quang Anh dừng chân giữa cầu thang vài giây.
Không quay lại.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con biết.
Cậu đi thẳng lên phòng.
Cửa đóng RẦM một tiếng.
Bên trong.
Quang Anh đứng trước gương.
Nước trà nóng làm da cậu đỏ lên.
Má vẫn hằn nguyên dấu tay. Khóe môi rỉ máu.
Cậu cởi hoodie ném xuống đất.
Mở vòi sen.
Nước lạnh xả mạnh xuống người.
Quang Anh chống tay lên tường.
Cúi đầu.
Tóc bạc ướt sũng che kín mắt. Tiếng nước vang trong phòng tắm.
Rất lâu. Rồi cậu bật cười nhỏ. Khàn đặc.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Đúng là điên thật.
Không rõ đang nói nhà mình. Hay nói chính bản thân cậu.
Ngoài cửa kính phòng ngủ. Chiếc moto đen vẫn nằm im ngoài sân. Giống như đang chờ.
Chờ Quang Anh bỏ đi bất cứ lúc nào. Và thành phố ngoài kia… cũng đang chờ một thằng nhóc 17 tuổi đủ điên để tự phá nát đời mình bằng tốc độ.
.𖥔 ݁ ˖ִ ࣪⚝₊ ⊹˚
TacGia.
TacGia.
ok.
TacGia.
TacGia.
nát.
𖹭

╰┈ ֶָ๋֢࣭ ⭑002ˎˊ˗

🏍𖦹 ׂ 𓈒 🏁 / ⋆ ۪
Một giờ sáng. Biệt thự yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng máy lạnh chạy. Quang Anh đi xuống lầu với tóc còn hơi ướt.
Cậu thay áo thun đen rộng với quần xám đơn giản hơn lúc nãy. Không còn mùi khói xe. Không còn máu trên mặt.
Chỉ còn dấu đỏ hằn bên má trái. Khóe môi vẫn sưng nhẹ. Cậu kéo tay áo xuống rồi đi về phía bếp
Cô giúp việc đang dọn ly trà vỡ lúc nãy, thấy cậu liền giật mình.
Giúp việc.
Giúp việc.
Cậu chủ...
Quang Anh đứng tựa cửa. Giọng bình thường hẳn.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Cô.
Giúp việc.
Giúp việc.
Dạ?..
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Cô giúp con lấy ít đá được không?.
Cô nhìn mặt cậu, ánh mắt chùng xuống.
Giúp việc.
Giúp việc.
Để cô lấy thuốc luôn nha cậu.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Không cần đâu.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Chườm chút là được.
Giúp việc.
Giúp việc.
Nhưng mặt cậu-
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con không sao.
Cậu nói rất nhẹ. Lịch sự đến mức khó tin người vừa cãi nhau long trời lở đất hồi nãy là cùng một đứa.
Đúng lúc đó. Có tiếng dép lẹt xẹt từ cầu thang.
Một cục nhỏ mặc pyjama khủng long ôm gấu bông đi xuống.
Em trai cậu. Nguyễn Minh Khôi. Mới học lớp 2.
Nó dụi mắt.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh hai..
Quang Anh quay đầu lại gần như ngay lập tức. Ánh mắt dịu hẳn xuống.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ủa, sao chưa ngủ?.
Minh Khôi đứng khựng giữa cầu thang. Mắt mở to nhìn mặt cậu. Dấu tay đỏ vẫn còn quá rõ.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh hai đau hả…?.
Quang Anh im vài giây. Rồi đi tới bế thằng bé lên rất tự nhiên.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Không đau.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Xạo.
Cậu bật cười khẽ.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ghê vậy. Lớp 2 biết bắt bẻ rồi.
Minh Khôi ôm cổ cậu. Nhìn gần mới thấy khóe môi anh mình vẫn hơi rách.
Thằng bé nhỏ giọng.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Ba đánh anh hai nữa hả...?
Cả căn bếp im đi một chút.
Người lớn đúng là kỳ quặc. Cãi nhau như chiến tranh nhưng lại nghĩ trẻ con không biết gì. Trong khi tụi nhỏ nhìn cái là hiểu ngay. Loài người rất thích tự lừa mình bằng âm lượng thấp.
Quang Anh chỉnh lại tóc cho em.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Không có.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Có mà.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Em thấy?.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh hai bị thương hoài.
Giọng Minh Khôi bắt đầu nhỏ xuống.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh hai đừng chết được không?.
Tay Quang Anh khựng lại. Một nhịp. Rất ngắn.
Cậu nhìn thằng bé rồi cười nhạt.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Anh chưa chết nổi đâu.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Thiệt hông?.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ừ.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh hứa đi.
Quang Anh không trả lời ngay. Cậu vốn ghét hứa. Vì cậu biết rõ mình sống kiểu nào.
Nhưng cuối cùng vẫn đưa tay móc ngoéo với em trai.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ừ. Hứa.
Minh Khôi lúc này mới chịu ôm cậu. Cái đầu nhỏ tựa lên vai Quang Anh rất tin tưởng.
Cô giúp việc đem khăn bọc đá ra.
Quang Anh nhận lấy.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Con cảm ơn cô.
Giúp việc.
Giúp việc.
Cậu chủ… hay để cô bôi thuốc cho?.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Không sao đâu.
Cậu áp khăn đá lên má. Khẽ nhăn mặt.
Minh Khôi nhìn liền phụng phịu.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Ba ác.
Quang Anh bật cười thật. Lần đầu tiên từ tối tới giờ.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Em mà nói câu này trước mặt ba là anh chết thật đó.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Em bảo vệ anh hai.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Anh cảm động ghê.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Thiệt mà.
Minh Khôi ôm mặt cậu bằng hai tay nhỏ xíu.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh hai đẹp trai mà bị đánh xấu rồi.
Quang Anh cười tới mức vai rung nhẹ.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Trời đất.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Mai em lấy sticker dán cho anh.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Dán khủng long hả?.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Dạ.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ngầu dữ.
Thằng bé nhìn khăn đá rồi hỏi nhỏ.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh hai đau nhiều hông?.
Quang Anh nhìn em trai một lúc. Rồi giọng cậu thấp xuống.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Không đau bằng lúc bị nói là đồ vô dụng.
Cô giúp việc đứng gần đó nghe xong chỉ biết im lặng. Minh Khôi không hiểu hết. Nhưng vẫn ôm cậu chặt hơn.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh hai không vô dụng.
Quang Anh cúi đầu cười. Mắt hơi đỏ nhưng không ai nhắc tới
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ừ.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Anh biết.
Ngoài sân. Chiếc moto đen nằm dưới ánh đèn vàng lạnh ngắt. Còn trong căn bếp sáng đèn lúc một giờ sáng ấy…
Thằng nhóc điên nhất tương lai của OVERDRIVE đang ngồi ôm em trai mình thật cẩn thận như sợ làm nó đau.
Một người có thể lao xe sát lan can ở 220km/h.
Nhưng lại nâng em trai bằng hai tay rất nhẹ.
.𖥔 ݁ ˖ִ ࣪⚝₊ ⊹˚
TacGia.
TacGia.
Ớ~
TacGia.
TacGia.
đang lập lịch viết truyện.
TacGia.
TacGia.
còn cái "Dưới Mặt Nạ Là Em" thì...
TacGia.
TacGia.
I đong nâu.
TacGia.
TacGia.
đấy là do chị tui quyết.
𖹭

╰┈ ֶָ๋֢࣭ ⭑003ˎˊ˗

🏍𖦹 ׂ 𓈒 🏁 / ⋆ ۪
Minh Khôi vẫn ngồi trong lòng Quang Anh. Hai tay ôm cổ cậu cứng ngắc như sợ buông ra là anh mình biến mất thật. Quang Anh tựa lưng vào ghế.
Một tay cầm khăn đá áp lên má. Một tay giữ em trai. Cô giúp việc thấy không khí dịu xuống mới lặng lẽ đi chỗ khác.
Trong bếp chỉ còn tiếng máy lạnh khe khẽ. Minh Khôi ngước lên nhìn cậu.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh hai còn đau hông?.
Quang Anh cúi xuống nhìn thằng bé vài giây rồi bất ngờ cúi đầu hun một cái vào má nó.
*Chụt.
Má lạnh ngắt vì khăn đá. Minh Khôi giật mình nhăn mặt.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Lạnhhh.
Quang Anh bật cười.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Nói nhiều nên bị phạt.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh chơi ăn gian.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ừ. Anh mất dạy mà.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh tự nhận luôn hả.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Chứ sao.
Minh Khôi phụng phịu lấy tay chùi má.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Lạnh muốn chết.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Có nhiêu đâu.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Mai em bệnh là tại anh.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Đổ thừa chuyên nghiệp dữ.
Thằng bé ôm gấu bông rồi nhìn mặt cậu thêm lần nữa. Dấu đỏ vẫn chưa tan.
Nó nhỏ giọng.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh hai ngủ với em hông?.
Quang Anh im vài giây. Rồi cậu xoa đầu em.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Không.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Sao...
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Mai em còn đi học.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Nhưng em muốn ở với anh.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Anh biết.
Giọng cậu rất nhẹ.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Nhưng giờ muộn rồi.
Minh Khôi cuối đầu.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh hai buồn hả.
Quang Anh nhìn khăn đá tan nước trong tay.
Một lúc lâu rồi mới đáp.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Không buồn.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Xạo nữa.
Cậu cười khẽ.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Nhà này ai dạy em mà khôn vậy trời.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Em tự khôn.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ghê.
Minh Khôi bĩu môi.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh hai toàn cười kiểu sắp đánh nhau.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ủa có hả?.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Có.
Quang Anh thở ra một hơi ngắn rồi đứng dậy bế em trai lên lần nữa.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Đi.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Đi đâu?.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Lên phòng ngủ.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh bế em hả?.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Chứ để em tự lăn lên à?.
Thằng bé cười khúc khích rồi ôm cổ cậu. Quang Anh đi lên cầu thang chậm rãi.
Khác hẳn cái kiểu phóng moto như muốn lao xuyên màn đêm ngoài đường.
Đến trước cửa phòng em trai. Cậu đặt nó xuống.
Ngồi xổm chỉnh lại cổ áo pyjama cho em.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Mai còn học toán đúng không?.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Dạ…
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ngủ đi.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh hai cũng ngủ sớm nha.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Ừ.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Không được chạy xe khuya nữa.
Quang Anh cười nhạt.
Câu đó khó hơn giải tích nhiều. Loài người luôn thích bắt một quả bom học cách ngồi yên trong góc phòng.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Anh biết rồi.
Minh Khôi níu tay áo cậu.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Thiệt hông?.
Quang Anh nhìn bàn tay nhỏ xíu đang giữ mình.
Rồi rất khẽ.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Anh sẽ cố.
Thằng bé cuối cùng mới chịu chui lên giường. Quang Anh kéo chăn cho em xong thì quay người định đi.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Anh hai.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Hửm?.
Nguyễn Minh Khôi.
Nguyễn Minh Khôi.
Em thương anh.
Bước chân cậu khựng lại. Một giây thôi.
Rồi Quang Anh quay đầu cười.
Nụ cười lần này thật hơn tất cả từ đầu tới giờ.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
⌞ 𝐍𝐐𝐀.⌝ -𝚁𝙷𝚈𝙳𝙴𝚁.
Anh cũng thương em.
Cửa phòng khép lại. Hành lang lại im lặng.
Quang Anh đứng ngoài đó vài giây.
Tay vẫn cầm khăn đá đã tan gần hết.
Rồi cậu lấy điện thoại ra.
Màn hình hiện tin nhắn chưa đọc:
⬩➤Kèo đua đêm mai. Có gan thì tới.
Quang Anh nhìn nó rất lâu. Khóe môi rách khẽ nhếch lên.
Đôi mắt đen phản chiếu ánh đèn hành lang lạnh ngắt.
Giống một đứa trẻ ngoan vừa rời khỏi phòng em trai mình.
Và ngay lập tức trở lại thành tai họa của cả thành phố.
.𖥔 ݁ ˖ִ ࣪⚝₊ ⊹˚
TacGia.
TacGia.
a lát sòooo.
𖹭

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play